Thư Viện Ngôn Tình » Anh Có Thích Nước Mỹ Không? » Anh có thích nước Mỹ không? |

Anh có thích nước Mỹ không? |

data-ad-slot=”6608233251″>

Lâm Tĩnh, tạm biệt
Trong giấc mơ, Lâm Tĩnh cầm tay Trịnh Vi, lang thang khắp mọi hang cùng ngỏ hẻm của thành phố G, ăn đủ các món ăn vặt mà cô thèm từ lâu. Mặt trời chuẩn bị xuống núi, Lâm Tĩnh nói: “Muộn quá rồi, em cũng đã mệt rồi, mình quay về nhé”.
Trịnh Vi lắc tay anh: “Em không muốn về đâu, không mệt chút nào cả”.
Lâm Tĩnh vẫn chưa trả lời, Trịnh Vi liền cụt hứng vì nghe thấy tiếng Tiểu Bắc : “Đương nhiên là cậu không mệt tí nào rồi, còn tớ gọi mệt quá rồi đấy, mau dậy đi, cậu quên là hôm nay có hai tiết đầu à? Nguyễn Nguyễn đợi cậu lâu lắm rồi đấy”.
Có tiết! Gay rồi. Trịnh Vi ngồi bật dậy như cái lò xo, hất chăn định xuống giường ngay, nhưng lại nghe thấy “Binh” một tiếng, vội quá không để ý đâm ngay vào tường, đầu óc quay cuồng, mắt nổ đom đóm.
Bạn đang đọc truyện tại


May mà có một đôi tay kịp thời đỡ cô, Nguyễn Nguyễn dở khóc dở cười hỏi: “Sai hướng rồi, bên đó là tường, bên này mới là chỗ xuống giường cơ mà, va có đau không?”
Trịnh Vi kêu lên một tiếng thảm thiết, gắng sức xoa xoa góc trán, không biết là do cơn say tối qua chưa hết, hay vừa bị va mạnh quá mà cô thấy choáng váng kinh khủng. Mãi mới xỏ được đôi dép thì thấy Tiểu Bắc vuốt ve bức tường với vẻ xót xa: “Bức tường đáng thương này, mi có tội tình gì chứ?”
“Cậu thật không có tình người!” Trịnh Vi trợn mắt, lườm Tiểu Bắc một cái rồi lê dép đi đánh răng.
Nguyễn Nguyễn đã ăn mặc chỉnh tề giục Trịnh Vi, “Sách tớ cầm cho cậu rồi nhé, mau lên không muộn đấy!”
“Xong rồi, xong rồi, xong ngay đây”. Trịnh Vi đứng ở bồn rửa mặt thò đầu ra trả lời, đúng lúc nghe thấy chuông điện thoại réo “reng reng” giường Trác Mĩ gần máy điện thoại nhất nhưng cô vẫn đang ngủ một cách ngon lành, Tiểu Bắc không có tiết, mồm lẩm bẩm: “Ai gọi điện sớm tinh mơ thế này nhỉ?” Tiện tay Tiểu Bắc nhấc lên, hỏi được hai câu liền gọi lớn, “Trịnh Vi tìm cậu!”
Trịnh Vi chưa đánh răng xong, thấy gọi mình vội xông ngay vào: “Đưa tớ đưa tớ, chắc chắn là Lâm Tĩnh”.
“Giọng con gái, mẹ cậu”. Tiểu Bắc lườm Trịnh Vi một cái rồi đưa ống nghe cho cô.
“Mẹ, sớm thế này mẹ gọi con làm gì?” Trịnh Vi miệng dính đầy bọt, nói không rõ tiếng.
Mẹ cô ở đầu bên kia điện thoại nói: “Vi Vi, con về nhà ngay có được không?”
“Sao ạ, con mới nhập trường chưa được bao lâu mà”. Trịnh Vi thắc mắc, nghĩ một lát cô liền cười nói: “Mẹ, không phải là mẹ nhớ con quá đó chứ? Con còn phải đi học đây”.


Mẹ cô chần chừ một lát rồi nói: “Về đi, nhà có chút việc”.
“Sao vậy ạ?” Trịnh Vi hơi sững người.
“Mẹ và bố con ly hôn rồi”.
“…”
Bàn tay cầm bàn chải của Trịnh Vi thẫn thờ đặt trên môi hồi lâu rồi mới từ từ buông xuống
Nguyễn Nguyễn bước đến hỏi cô: “Sao vậy? Sao lại đần người ra thế?”
Trịnh Vi dụi dụi mắt nói với Nguyễn Nguyễn : “Hôm nay tớ không đi học được nữa đâu, tớ phải về nhà ngay lập tức”.
_ © _
Trịnh Vi mặt mày bơ phờ ngồi trên chiếc ghế sofa quen thuộc trong nhà, bố mẹ mỗi người một bên ngồi cạnh cô, bà nội thì ngồi ghế đối diện lau nước mắt. Cả hai đều đang nói, nhưng rốt cuộc cô không nhớ nổi họ đã nói gì. Đi tàu mất hơn 20 tiếng đồng hồ để về đến nhà, phải đối mặt với chuyện như thế này, cô cảm thấy vô cùng mệt mỏi, không muốn nói gì hết.
Bố thì xoa đầu cô, còn mẹ thì nắm chặtt tay cô, không ai bảo ai, gương mặt họ đều tỏ rõ vẻ hổ thẹn, rõ ràng là cuộc hôn nhân của họ, giờ đây đã đến lúc “Cạn tàu ráo máng” với nhau, họ đều không tỏ ra buồn mà chỉ cảm thấy có lỗi với cô, cuộc sống của người lớn thật kỳ lạ!
Cô nghĩ cuối cùng thì họ cũng vẫn ly hôn.
_ © _
Ngay từ khi còn rất nhỏ Trịnh Vi đã biết cuộc sống của cha mẹ cô không hạnh phúc. Cô có một người mẹ xinh đẹp và một người cha hiền lành, thật thà, nhưng họ không bao giờ tay trong tay, vai kề vai ra phố như cha mẹ của những đứa trẻ khác, họ thường xuyên cãi nhau, cãi không biết chán. Dĩ nhiên, họ đều cố gắng tránh để Trịnh Vi không nhìn thấy những cuộc tranh cãi đó. Rất nhiều lần, Trịnh Vi nằm trên giường và nghe rõ thấy họ nén chặt tiếng quát tháo nhau, thỉnh thoảng còn nghe thấy cả tiếng kính vỡ, những lúc đó, cô thường cố gắng nhắm chặt mắt lại, không nghe thấy gì hết, cô phải cố gắng ngủ cho thật say. Những lúc cãi nhau thậm tệ, cha mẹ liền đưa cô đến nhà bà nội, cô đeo cặp sách của mình, cầm theo cuốn truyện cổ tích mà cô yêu thích và vui vẻ đi, vì họ cười nên cô cũng cười theo.
Lớn hơn chút nữa, Trịnh Vi phát hiện thấy các cô giáo trong lớp rất thương cô, họ thường xoa đầu cô và nói: “Con bé đáng yêu như thế này, thật đáng thương”. Cô học trường dành cho con em công nhân viên chức, trường lớp đều nằm trong sân cơ quan, nhà ai có động tĩnh gì, cả khu tập thể đều biết hai năm rõ mười, huống hồ nhà cô lại xảy ra những chuyện lớn như vậy.
Hóa ra ai cũng biết cha mẹ cô cãi nhau thường xuyên, mọi người không nói nên cô cũng chẳng bao giờ biết Ngoc diện Tiểu Phi Long lại đáng thương trong mắt mọi người.
Thực ra cô không đến mức thảm hại như mọi người tưởng tượng, không phải con em của gia đình có cha mẹ bất hòa đều lớn trước tuổi, trầm cảm hoặc trở thành tội phạm ở tuổi vị thành niên, ít nhất là cô – Trịnh Vi – không phải như thế. Cô không cảm thấy mình có gì bất hạnh, mặc dù cha mẹ cô không hạnh phúc, nhưng họ đều yêu thương cô, họ luôn cố gắng không để cho cô nhìn thấy vết nứt tình cảm giữa họ, không để cho cô bị tổn thương, cô yêu họ, cô cảm thấy họ đáng thương hơn cô.
Điều duy nhất khiến cô cảm thấy cuộc sống vô cùng buồn chán là có những lần cha mẹ cãi nhau, mẹ cô giận quá bỏ đi, mỗi lần đi là mất tăm luôn mấy ngày liền, cha cô thì thường phải làm thêm giờ, hay la cà uống rượu giải sầu. Có lúc mấy ngày liền không thấy bóng dáng hai người đâu, cô phải đi học, không thể thường xuyên đến nhà bà nội ở được vì bà sống ở thành phố khác, tự mình phải tính toán chi ly những khoản tiền tiêu vặt hằng ngày. Tiền chi tiêu mà bố mẹ để lại cho, cô không dám tiêu sài hoang phí, sợ tiêu hết tiền mà họ vẫn chưa về nhà, như thế sẽ gay to. Những lúc như vậy, các cô chú hàng xóm đưa cô về nhà cho cô ăn cơm chực, cô thích nhất là đến nhà bác Lâm, cũng chính là nhà Lâm Tĩnh. Mọi người đều nói, bác Lâm làm lãnh đạo to trong cơ quan, nhưng Trịnh Vi thấy không giống chút nào, vì cả nhà bác Lâm đều rất yêu quý cô, mỗi lần cô ngồi bên cạnh Lâm Tĩnh ăn cơm với vẻ ngon lành, thức ăn trong bát đều là bác Lâm và cô Tôn gắp cho, nhìn Lâm Tĩnh cười tủm tỉm, cô càng ăn ngon miệng hơn.
Sau khi ăn xong cơm tới, bác Lâm sai Lâm Tĩnh ngồi xem cô làm bài tập, chiếc đèn bàn trong phòng Lâm Tĩnh có màu da cam dịu mắt, ấm áp. Thậm chí có lúc cô đã nghĩ, giả dụ suốt đời cha mẹ không quay về, cô sẽ mãi mãi ở nhà bác Lâm, mãi mãi ỏ bên cạnh Lâm Tĩnh thì hay biết bao. Bây giờ nghĩ lại, Trịnh Vi cảm thấy ngay từ nhỏ mình đã là một cô bé vô tâm vô tính.
Trịnh Vi còn nhớ sau khi vào cấp ba, cha mẹ cô lại nổ ra một cuộc “đại chiến thế giới”. Lần này, họ ném bát đĩa trước mặt cô, xong chuyện họ vừa thu dọn chiến trường ngổn ngang vừa an ủi cô: “Vi Vi, bố mẹ có lỗi với con, bố mẹ không tốt, để con phải sợ hãi”. Lúc đó cô chỉ nói với họ một câu: “Bố mẹ, tại sao bố mẹ không ly hôn?” Nghe vậy họ sợ quá liền xúm lại quanh cô và nói: “Con bé này sợ quá hóa quẩn rồi, bố mẹ không ly hôn; vì con, bố mẹ không thể ly hôn”.
Trịnh Vi rất muốn nói thực lòng rằng, cô không hề thấy sợ, cũng không hề lẩn thẩn. Thật nực cười biết bao, rõ ràng là cuộc hôn nhân của họ đã tan nát đổ bể, nhưng vì cô mà cố giữ hơi thở thoi thóp, lý do là không muốn để cô bị tổn thương, lẽ nào họ cho rằng một gia đình hữu danh vô thực lại có thể đem cho cô hạnh phúc và cảm giác an toàn ư? Nhưng cô không nói những điều đó ra, bởi cô biết, việc cô sống một cách vô tư sẽ là niềm an ủi duy nhất với cha mẹ cô.
Vì thế, khi cô bé Trịnh Vi 18 tuổi bị gọi gấp về nhà để đón chờ phán quyết ly hôn của cha mẹ, cô cảm thấy như trút được gánh nặng. Bao năm qua, cô đã chán ngấy những cuộc chiến tranh giữa họ, cô cảm thấy mệt thay cho họ! Nhưng tại sao trong lòng không hề cảm thấy nhẹ nhõm hơn chút nào, cứ định mở miệng nói, nước mắt lại chảy vòng quanh.
Bố nói mệt rồi, ông khuyên bà nội nên đi nghỉ, trước khi đi ông nói với vợ cũ: “Cô nói chuyện riêng với con một lát có thể sẽ tốt hơn”.
Hiện giờ chỉ còn lại cô và mẹ, Trịnh Vi lại cảm thấy càng buồn hơn. Bà mẹ nhìn thấy con gái đỏ hoe, liền nói: “Vi Vi, mẹ biết chuyện này làm con tổn thương rất lớn, nhưng mẹ và bố cũng không có cách nào khác…”
Cuối cùng Trịnh Vi không thể chịu được nữa, cô vừa khóc vừa nói với mẹ: “Chuyện bố mẹ không hợp nhau không phải là chuyện mới xảy ra ngày một ngày hai, ly hôn thì ly hôn, con cũng chẳng can thiệp, nhưng thế gian có thiếu đàn ông đâu, tại sao mẹ lại cứ lằng nhằng mãi với bác Lâm. ?”
Sau khi về nhà, cô cũng mới biết chuyện này qua lời chửi rủa của bà nội, nguyên nhân chủ yếu khiến cha mẹ ly hôn không phải vì con gái đã lớn, không có gì phải lo lắng nữa, mà là quan hệ lén lút giữa mẹ cô và bác Lâm bị bại lộ. Vì chuyện đó mà bác Lâm đòi ly hôn với cô Tôn, vì quá uất ức cô Tôn liền tố cáo với lãnh đạo và yêu cầu cơ quan phải đứng ra giải quyết, và cô Tôn cũng tuyên bố nhất quyết không chịu ly hôn, cho dù là kéo dài trong đau khổ thì cũng không thể cho đôi tình nhân này đến với nhau. Và dường như mẹ cô đã quyết tâm về với bác Lâm, tự mình xin ly hôn trước.
Mẹ cô hôm nay không trang điểm nhưng trông bà vẫn rất đẹp, không thể nhận được ra đây là bà mẹ của một cô gái 18 tuổi, bà nhìn con gái, ánh mắt lộ rõ vẻ u buồn nhưng không có nước mắt.
Bà nói: “Vi Vi, con có thể coi thường mẹ, mẹ không phải là một người phụ nữ tốt, nhưng mẹ đã quen bác Lâm từ khi về nông thôn lao động…”

http://credit-n.ru/kreditnye-karty-blog-single.html http://credit-n.ru http://credit-n.ru/offers-zaim/mgnovennye-zaimy-na-kartu-bez-otkazov-kredito24.html

Bình luận

Bình luận

You can leave a response, or trackback from your own site.