Thư Viện Ngôn Tình » Anh Có Thích Nước Mỹ Không? » Anh có thích nước Mỹ không? |

Anh có thích nước Mỹ không? |

data-ad-slot=”6608233251″>

Nguyễn Nguyễn chỉ cười.
Lão Trương vừa nhai vừa nói với Trịnh Vi: “Vi Vi, em gầy hơn nhiều so với lần trước anh gặp, con gái có tí da tí thịt vẫn thích hơn, ôm cũng thấy êm”.
“Đừng có mà ăn nói linh tinh”. Trịnh Vi lườm lão một cái.
Có Lão Trương ở giữa pha trò, thời gian trôi đi rất nhanh, Nguyễn Nguyễn nhìn đồng hồ, “Có lẽ em phải về trước thôi, hai người cứ tiếp tục nhé, em về trước vậy? ”
Trịnh Vi nói: “Đúng rồi, ngày mai cậu còn phải ngồi tàu nữa, tớ về cùng cậu nhé. Lão Trương, anh cứ tiếp tục nhâm nhi đi”.
Bạn đang đọc truyện tại


“Ai lại làm thế”. Lão Trương cũng đứng dậy, “Để anh đưa bọn em về”.
“Anh uống rượu có lái xe được không? ” Trịnh Vi tỏ vẻ nghi ngờ.
Lão Trương cười lớn: “Còn lâu mới say. Đừng làm khách với anh, làm khách với anh là coi khinh anh mày đấy”.
Trịnh Vi thì thế nào cũng được, Nguyễn Nguyễn cũng không phải người khó tính, chân cô vẫn chưa bình phục hoàn toàn, nên không tự lái xe.
Lúc đi xuống, Lão Trương cũng nhận ra Nguyễn Nguyễn đi lại có vẻ khó khăn, bèn hỏi nguyên nhân, Nguyễn Nguyễn nói bị ngã ở nhà, Lão Trương tỏ vẻ xót xa tặc lưỡi một hồi khiến Trịnh Vi bật cười.
“Nếu anh mà có cô vợ tuyệt như em, chắc chắn ngày ngày phải nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa, kể cả có ngã, anh cũng phải làm một cái đệm bằng thịt người, sao nỡ để em phải đau đớn”.
Nguyễn Nguyễn nói: “Thế anh cũng nhanh chóng tìm một cô đi, thế gian thiếu gì các cô tuyệt vời”.
Lão Trương cười cợt nói: “Đàn ông khi đã nhìn thấy hoa hồng rồi thì các hoa khác đều là cỏ dại. À, thế này mai em đi tàu mấy giờ, để anh đưa em đi”.
“Không cần, không cần, việc gì phải phiền hà như thế, em xuống đường gọi xe là được”.
Lão Trương lấy xe ra, tiện đường đưa Nguyễn Nguyễn về nhà trước, sau đó lại chở Trịnh Vi về tập thể Công ty.


Trước khi Trịnh Vi xuống xe, Lão Trương liền tắt máy, nói như nói chuyện bang quơ: “Đợt trước anh gặp Trần Hiếu Chính ở một cuộc đấu thầu, mới biết em và hắn cùng làm ở một cơ quan, cũn khó xử nhỉ. Hôm đó anh mời hắn uống rượu, tiện thể chúc mừng hắn lên chức, cuối cùng hắn uống say bét nhè. Em cũng biết con người hắn đấy, chuyện gì cũng giấu trong lòng, mà lại cầu toàn, anh thấy cũng chẳng có mấy người có thể làm hắn đau khổ vậy đâu”.
Trịnh Vi không muốn nghe nhiều, “Đừng nói chuyện này với em, chẳng có gì thú vị cả”.
“Nói thật, anh cũng là người chứng kiến hai đứa bọn em đến với nhau, Trần Hiếu Chính và em đều là bạn của Lão trương này, anh không muốn can thiệp, cũng không có ý định gán ghép bọn em với nhau, chỉ có điều thấy bạn không vui, mình cũng cảm thấy buồn. Nghe nói em lại tìm được một anh khác, anh chàng đó làm ở viện kiểm sát hả? Theo anh, nếu thấy ổn thì nên quyết định đi, con gái tốt nhất phải có một mái ấm, nếu cuộc sống của em ổn, thì bên kia cũng hết tơ tưởng. “
Trịnh Vi bật cười, “Không giành được mới tơ tưởng, đưa đến tận cửa chưa chắc anh ấy đã cần. Công danh lợi lộc trong tay, thỉnh thoảng chỉ thở dài nhớ lại chuyện cũ, có người chỉ cần sự tơ tưởng đó mà thôi”.
“Em đừng giận vội, hôm đó sau khi hắn say, anh liền khuyên hắn, đàn ông mà, ai chẳng khó quên mối tình đầu. Em đoán hắn nói thế nào không, hắn lải nhải nói đó không phải là mối tình đầu mà là mối tình cuối của hắn. Anh nghĩ một lúc mới hiểu ra vấn đề, em bảo một người kiêu căng như hắn mà ra nông nỗi này, có phải là khổ hay không? ”
Trịnh Vi khẽ cau mặt, “Lão Trương, máy điều hòa trong xe anh để lạnh quá. Em lên nhà đây, cẩn thận nhé, đừng uống nhiều quá, đừng để chưa lấy được vợ mà đã chết về say nhé”.
Lão Trương cười lớn, “Người như anh mà lấy vợ mới là phí phạm của trời. Thôi về đi, lần sau lại ăn cơm nhé”.
Chuyến tàu từ thành phố G về thành phố S vẫn khởi hành từ hơn 6 giờ tối, lúc tàu sắp chạy, Trịnh Vi gọi điện thoại cho Nguyễn Nguyễn. Nguyễn Nguyễn nói cô đã ở trên tàu, lúc từ nhà đi còn gặp Lão Trương dưới cổng khuôn viên, Lão nằng nặc đòi đưa cô ra ga, còn đích thân tiễn ra sân ga.
“Thế thì tớ yên tâm rồi, cái chân của cậu, và cả em bé trong bụng đều phải cẩn thận đấy. Đi sớm về sớm nhé, nếu Triệu Thế Vĩnh bắt nạt cậu, thì chớ có cho hắn cơ hội”. Trịnh Vi nói.
“Không sao đâu, cậu đừng tưởng tượng đáng sợ như thế. Tàu chuẩn bị chạy rồi, lúc về tớ sẽ gọi cho cậu”. Còi tàu đang thúc giục, giọng Nguyễn Nguyễn nhẹ nhàng, phấn chấn, khiến Trịnh Vi có cảm giác như thời gian đang quay trở về quá khứ, Nguyễn Nguyễn đắm mình trong vị ngọt tình yêu, không quản nắng mưa đi thăm người yêu.
Dường như Nguyễn Nguyễn cũng cảm nhận được điều đó, trước khi cúp máy cô khẽ nói một câu: “Vi Vi, hiện giờ tớ cảm thấy mình hạnh phúc”.
Trịnh Vi giải quyết bữa tối của mình ở nhà ăn của Công ty, quay về tắm gội xong xuôi, nằm trên giường xem phim bằng máy tính xách tay. Rất lạ, bộ phim Tân Tây du kí xem cả trăm lần không thấy chán, tối nay cũng không thể khiến cô bật cười, trong lòng cảm thấy bồn chồn kỳ lạ.
Hà Tiên Tử nói: “Ta đã đoán trúng phần đầu, nhưng lại đoán sai kết cục”. Trịnh Vi mơ màng ngủ thiếp đi, trong lòng trằn trọc không yên.
Nửa đêm, tiếng chuông điện thoại di động réo khiến Trịnh Vi giật mình tỉnh giấc, vốn đã ngủ không sâu, nửa đêm khuya khoắt nghe thấy tiếng chuông càng khiến cô giật thột hơn.
Trịnh Vi sợ nhất có điện thoại vào buổi đêm, luôn có cảm giác đó là điềm báo xấu. Lần trước, nửa đêm cũng giật mình vì chuông điện thoại, mẹ cô ở nhà bị chảy máu dạ dày, phải đưa vào bệnh viện cấp cứu, giờ nhớ lại vẫn chưa hoàn hồn. Nhưng cô lại không muốn tắt máy đi ngủ, cứ sợ mình để lỡ chuyện gì.
Màn hình máy điện thoại hiển thị một số điện thoại lạ, Trịnh Vi nghĩ là thông tin xổ số, nhưng vẫn ấn nút nghe.
“Alô, có phải cô là Trịnh Vi không? ” Đầu bên kia là tiếng của một người đàn ông xa lạ.
Trái tim Trịnh Vi như bị Thử Bảo cào một cái, “Vâng, ai đấy ạ? ”
“Tôi là cảnh sát ở đồn công an xx thuộc khu vực xx, xin hỏi cô có phải là người nhà hoặc bạn của cô Nguyễn Quản không, hiện giờ cô ấy đang ở bệnh viện xx, vết thương rất nặng, số điện thoại của cô là số điện thoại được gọi gần đây nhất hiển thị trong máy cô ấy, phiền cô có thể thông báo cho người nhà cô ấy được không, mau đến phòng cấp cứu ở bệnh viện xx”.
Trịnh Vi như bị sét đánh ngang tai, sau đó viên cảnh sát nói gì cô nghe không rõ nữa. Mọi linh cảm bất an của cô đã được chứng thực ở giây phút này, cô loạng choạng khoác thêm áo ngoài, xách túi rồi đến ngay bệnh viện.
Vừa lên taxi, lái xe hỏi, “Cô đi đâu? ”
Trịnh Vi trả lời như máy: “Bệnh viện xx, phiền anh nhanh cho một chút”.
Anh lái xe nhìn thấy dáng vẻ của cô qua kính hậu, bèn hỏi: “Cô không sao chứ? ”
“Tôi làm sao? ” Trịnh Vi giật mình, giờ cô mới phát hiện ra mặt mình ướt nhòe. Không sao cả, không ai làm sao cả! Người như Nguyễn Nguyễn, ông trời cũng sẽ phù hộ độ trì.
Bây giờ cô mới sực nhớ phải gọi điện cho Ngô Giang, bệnh viện mà Nguyễn Nguyễn nằm không phải là bệnh viện Ngô Giang đang công tác, nhận được điện thoại anh cũng giật mình, nói sẽ đến ngay.
Trịnh Vi chạy như bay đến phòng mổ, đèn trong phòng mổ vẫn sang, ngoài cửa có mấy người mặc đồng phục cảnh sát đang đứng.
“Có phải Nguyễn Quản đang ở trong đó không? ” Trịnh Vi mặt trắng bệch hỏi.
Mấy người cảnh sát đưa mắt nhìn nhau, trong đó có một vị hình như là người phụ trách chính nhìn Trịnh Vi một lát, “Xin hỏi cô là…”
“Tôi là Trịnh Vi, là bạn thân của cô ấy. Hiện giờ cô ấy thế nào rồi, có nặng lắm không? Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì, trước khi lên tàu cô ấy còn rất vui vẻ”.
Vị phụ trách đó liền kể lại cho cô nghe đầu đuôi câu chuyện với vẻ mặt căng thẳng, thực ra rất đơn giản, lúc tàu chạy được gần một tiếng đồng hồ, cảnh sát của Cục đường sắt đã phát hiện một tên tội phạm đang có lệnh truy nã trốn trên tàu. Trong quá trình truy đuổi, tên tội phạm đó đã ra sức chống cự để tìm đường tẩu thoát, trong tay hung thủ lại có vũ khí. Trong số các cảnh sát tham gia đuổi bắt có một viên cảnh sát trẻ nóng vội, trong lúc khẩn cấp đã bất chấp quy định, nổi hai phát súng giữa khu vực hành khách tập trung đông đúc, một phát trúng vào lưng tên tội phạm, phát còn lại bắn trúng vào Nguyễn Nguyễn đang hốt hoảng chạy giữa dòng người.
“Đây là một sai sót nghiêm trọng của chúng tôi, thật sự xin lỗi. Viên cảnh sát nổ sung đã bị bắt giữ, bác sĩ cũng đang cố gắng hết sức để chữa trị cho cô Nguyễn quản. Chắc chắn chúng tôi sẽ trao đổi cụ thể với gia đình về chuyện này. “
Trịnh Vi muốn khóc nhưng không thể có nước mắt, cảnh sát truy đuổi, súng nổ trên tàu, chuyện xa vời biết bao, giống như chỉ xuất hiện trong phim ảnh. Còn cô và Nguyễn Nguyễn đều là những người bình thường, sống một cuộc sống giản dị, cố gắng giành giật niềm hạnh phúc nhỏ nhoi rồi hài lòng với những gì mình có. Tại sao sự việc này lại có thể xảy ra với cô ấy, xảy ra với người bạn thân nhất của cô. Bị bắn! Cơ thể Nguyễn thật mềm yếu biết bao, trong bụng cô còn có đứa con chưa đầy tháng… Cô tựa người vào tường trong phòng mổ, tay chân run rẩy.
“Cô Trịnh Vi, cô không sao chứ? ” Cô nhìn thấy những gương mặt lo lắng nhòa đi trước mắt.
“Trên tàu đông người như thế, tại sao lại là cô ấy? ” Đầu đạn không có mắt, lẽ nào ông trời cũng không nhìn thấy sao, tại sao lại đối xử như thế với người phụ nữ vừa nhen nhóm niềm hạnh phúc cuối cùng.
Trịnh Vi vội lau nước mắt, thầm cầu nguyện: “Chắc chắn sẽ qua được cửa ải này, Nguyễn Nguyễn sẽ vượt qua, đứa bé cũng vậy! ”
Cô không có tín ngưỡng tôn giáo, không phải tất cả thần Phật đều đứng về phía người hiền đó sao?
Cuối cùng đèn trong phòng mổ đã vụt tắt, các bác sĩ mặc áo blu dính đầy máu đi ra. Trịnh Vi nín thở, nghe thấy bác sĩ nói rất rõ rang: “Thành thật xin lỗi, viên bạn bắn trúng van balá, sau khi mổ buồng tim phải, chúng tôi phát hiện thấy mảnh đạn bắn vào rất khó lấy ra, bệnh nhân khi đưa đến bệnh viện đã có hiện tượng đột trụy từ tim, do đầu đạn gây ra hiện tượng rung tâm thất, cuối cùng không thể cứu chữa được. Xin hỏi ai là người nhà của người đã khuất?”
Trong tim Trịnh Vi có một chiếc gương, sau khi bị người khác giáng cho một cú đòn trời giáng, một tiếng nổ vang trời vang lên, kéo theo hàng ngàn tiếng vỡ chói tai.
Miệng của bác sĩ mở ra khép lại, cô chỉ nghe hiểu một từ: “Người đã khuất”.

http://credit-n.ru/avtokredit.html http://credit-n.ru/offers-zaim/bistrodengi-zaymi-online-nalichnymi.html http://credit-n.ru/offers-zaim/platiza-mgnovenniy-zaim-online.html

Bình luận

Bình luận

You can leave a response, or trackback from your own site.