Thư Viện Ngôn Tình » Anh Có Thích Nước Mỹ Không? » Anh có thích nước Mỹ không? |

Anh có thích nước Mỹ không? |

data-ad-slot=”6608233251″>

Nguyễn Nguyễn xinh đẹp thông minh, người đã cùng với Trịnh Vi trải qua những năm tháng thanh xuân, giờ đã trở thành “Người đã khuất” trong miệng bác sĩ, lần đầu tiên Trịnh Vi phát hiện ra rằng, hóa ra màu trắng là màu tuyệt vọng nhất thế gian.
Những viên cảnh sát đứng đó cũng biến sắc, có người thì thầm trao đổi, có người nói chuyện với bác sĩ, còn có người dường như đang an ủi cô. Trịnh Vi không hề hay biết gì hết, cắm chặt móng tay vào lòng bàn tay, cảm giác đau cũng thật kỳ lạ. Sau phút im lặng ngắn ngủi, bất ngờ cô gào lên thảm thiết, Nguyễn Nguyễn của cô, người bạn đang trông chờ vào niềm hạnh phúc nhỏ nhoi đó không bao giờ quay về nữa.
Trịnh Vi gào khóc trong đau đớn bất chấp tất cả mọi người, nước mắt tuôn trào có thể làm dịu niềm đau trong tim hay không? Hằng ngày đều có người chết đi, đều có những niềm mong chờ không thể trở thành hiện thực, nhưng đó không thể là Nguyễn Nguyễn, đáng lẽ cô ấy được sống một cuộc sống bình dị nhất, bây giờ lại chết trên bàn mổ vì một lý do hoàn toàn bất ngờ.
Tiếng chuông điện thoại quen thuộc vang lên từ chiếc di động mà vị cảnh sát đứng đối diện Trịnh Vi cầm, … Chúng mình đều là những em bé ngoan, những em bé hiền lành nhất, tin rằng tình yêu có thể vĩnh hằng… Bài hát Chúng mình đều là những em bé ngoan mà Nguyễn Nguyễn thích nhất, chính Trịnh Vi là người tải tiếng chuông điện thoại đó cho cô.
Viên cảnh sát đó mở máy, “Một người có tên là Triệu thế Vĩnh gọi đến, cô có muốn nghe không? ”
Bạn đang đọc truyện tại


Bây giờ Trịnh Vi mới nhớ đến việc có thể Triệu Thế Vĩnh đang mỏi mắt chờ đợi Nguyễn Nguyễn ở thành phố S. “Để em nghe”. Cô cầm điện thoại, “Alo” một tiếng. Không biết có phải do khóc khiến giọng cô thay đổi hay không, Triệu Thế Vĩnh không nhận ra đầu bên kia không phải là Nguyễn Nguyễn, anh ta ấp úng nói: “Nguyễn Nguyễn, anh xin lỗi, vợ chưa cưới của anh và mẹ anh hôm nay đột xuất đến đây, bây giờ anh chưa thể đến thành phố S được, em có thể đợi anh một ngày được không, ngày mai anh sẽ bay đến ngay, nhớ đợi anh nhé…”
Giây phút này đây nếu Triệu Thế Vĩnh đứng trước mặt cô, cô sẽ không thể kìm chế được mình mà xé nát dục vọng của anh ta ra.
“Anh không đến! ”
Chính anh ta là người cho Nguyễn Nguyễn một lời hẹn không thể không đến, còn anh ta lại không đến. Trịnh Vi thở dài trong nước mắt.
Cuối cùng Triệu Thế Vĩnh đã nhận ra có gì đó không ổn, “Em không phải là Nguyễn Nguyễn? Trịnh Vi? Có phải Trịnh Vi không? Có phải cô ấy không muốn nghe điện thoại của anh nữa không? Em nói với cô ấy rằng, thật sự anh không hề cố ý, bảo cô ấy đợi anh”.
“Cô ấy không đợi được anh nữa”. Trịnh Vi cắn khớp ngón tay trỏ, mới để giọng mình nói được liền mạch.
“Em đang khóc à? Có chuyện gì vậy? ” Triệu Thế Vĩnh cũng bắt đầu thấy sợ.
“Nguyễn Nguyễn chết rồi”.
Lúc đó bên kia điện thoại yên tĩnh đến kỳ lạ.
Tự nhiên Trịnh Vi không thể khóc được nữa, đây là người đàn ông mà Nguyễn Nguyễn yêu, cô như con thiêu thân lao vào lửa là vì người đàn ông này ư? Thậm chí anh ta còn không đáng làm ngọn lửa, mà chỉ là một bó củi ẩm mà thôi! Nhưng nếu Nguyễn Nguyễn vẫn đang ở đây, phải chăng cô ấy cũng sẽ chỉ cười đau khổ và nói: “Tại tớ quyết định đi gặp anh ấy, không có ai bắt ép tớ cả. Anh ấy có làm sai điều gì đâu?”


Trịnh Vi nói với Triệu Thế Vĩnh: “Anh sợ rồi à? Đừng sợ, cô ấy chết trên tàu vì một tai nạn bất ngờ, không liên quan gì đến anh, về luật anh không có tội, ngay cả về mặt đạo đức, không ai có thể khiển trách được anh, chẳng qua anh có việc nên không đến được, kể cả anh có đến, cô ấy cũng sẽ mãi mãi không thể đến được nơi mà hai người đã hẹn, vì thế, anh có thể yên tâm cưới vợ và sống một cuộc đời hạnh phúc…”
Trịnh Vi nghe thấy tiếng khóc thút thít, nhưng điều này không ảnh hưởng đến việc cô nói tiếp: “Triệu Thế Vĩnh, tôi chỉ muốn biết, trong nửa cuộc đời còn lại của anh, nếu anh mơ thấy Nguyễn Nguyễn, anh sẽ có cảm giác gì? Nếu tôi là anh, suốt đời tôi sẽ không thể sống yên ổn, cho dù hạnh phúc thế nào tôi vẫn cảm thấy mình thật bỉ ổi… Triệu Thế Vĩnh, tại sao người chết không phải là anh! ”
Người đứng bên cạnh giật điện thoại ra khỏi tay Trịnh Vi khi cô đang ở trong tình trạng gần như suy sụp. Cô tựa vào tường từ từ ngồi sụp xuống nền, pháp luật tồn tại cũng có nghĩa lý gì? Nó không thể kết án người đàn ông vào tội tử hình. Chúng ta mong muốn kẻ phụ tình được chết không yên thân, nhưng hắn ta lại được sống vui vẻ, sau khi nỗi đau ngắn ngủi nguôi ngoai, hắn vẫn sẽ lấy vợ, sinh con, thuận lợi cho đến già.
Trịnh Vi thấy mừng cho Nguyễn Nguyễn, nếu cái chết bất ngờ này là số trời đã định, không thể tránh khỏi, thì việc Nguyễn Nguyễn chết trên tàu trước khi đến thành phố S có lẽ là điều may mắn. Bởi như thế, cô sẽ mãi mãi không biết người đàn ông đó thất hứa, mãi mãi không phải thất vọng.
Trong phút lâm chung, nghĩ đến việc Triệu Thế Vĩnh đứng đợi mình, chắc chắn Nguyễn Nguyễn sẽ rất hạnh phúc.
Ngô Giang hớt hải xuất hiện trên hành lang của phòng mổ, anh nhìn thấy nước mắt của Trịnh Vi, lòng đã linh cảm được điều gì.
“Bác sĩ, người nhà của người đã khuất mà anh muốn tìm ở đây ạ”. Trịnh Vi chỉ vào Ngô Giang, thẫn thờ nói với vị bác sĩ, trong khoảng khắc đó, cô nhìn thấy Ngô Giang tỏ rõ vẽ bất ngờ và đau đớn.
Suýt nữa cô đã tưởng Ngô Giang là bậc thánh nhân sống là để cứu độ chúng sinh, không ngờ thánh nhân cũng biết đau đớn.
Trịnh Vi chỉ vào phòng mổ đang hé cửa, “Cuối cùng anh cũng đã mổ xong rồi à? Thế thì hãy đi gặp vợ và con anh đi… À, đúng rồi, anh vẫn chưa biết chuyện đứa con đúng không nhỉ? Tại Nguyễn Nguyễn chưa kịp báo tin cho anh, mà anh lại bận như thế, làm sao có thời gian để ý đến việc này. Việc còn lại là của anh, tôi về đây”.
Cô túm chặt vạt áo khoác ngoài, muốn tìm cho mình một chút hơi ấm- nếu ở đó vẫn còn hơi ấm.
Lúc ra về, cô không nói lời tạm biệt.
Xe của Lão Trương đỗ trước cổng bệnh viện, Lão đang thẫn thờ đứng ở cuối hành lang.
Đêm nay thật náo nhiệt, bọn họ lần lượt xuất hiện. Nếu linh hồn Nguyễn Nguyễn từ trên cao nhìn xuống, liệu cô có thấy quen không? Cô đã quá quen với nỗi cô đơn trong những ngày tháng một mình chờ đợi cho đến khi trời sáng. May mà tất cả đều đã kết thúc.
“Anh là người đưa cô ấy lên tàu, chính anh là người đưa cô ấy vào đường chết? ” Lão Trương như hỏi Trịnh Vi, lại như tự hỏi chính mình.
Trịnh Vi không trả lời Lão, mà cứ đi qua Lão như thế.
Hãy tha thứ cho việc cô không thể an ủi Lão, cuối cùng mỗi người đều có thể gặm nhấm vết thương của mình.
Trịnh Vi bước lên chiếc taxi đỗ gần cổng bệnh viện nhất, lần này, trước vẻ bất thường của cô, lái xe không hỏi câu gì, những người làm nghề lái xe ở cổng bệnh viện đã quen với nỗi sinh ly tử biệt.
——————————————————————————–
Xe đưa Trịnh Vi về sân khu tập thể, lúc trả tiền cô nhìn lên cửa sổ phòng mình, tối om, không có ánh đèn. Đột nhiên cô cảm thấy sợ nơi mình đã sống bốn năm nay, không ngần ngại, cô liền nói với lái xe đi đến một nơi.
Theo lời cô, lái xe chở cô đến một tòa nhà nằm trong khu Lâm Vũ ở khuôn viên Nam Phái, Trịnh Vi từng đến đây hai lần, theo trí nhớ, không ngờ cô đã tìm được nơi mình cần đến giữa đêm khuya khoắt như thế này, cô đưa tay gõ cửa.
Tiếng gõ cửa vang lên hồi lâu, Trịnh Vi mới nghe thấy từng bước chân, cửa đã mở, Lâm Tĩnh còn đang ngái ngủ xuất hiện trước cửa, anh nhìn Trịnh Vi trong bộ quần áo ngủ, bên ngoài khoác áo khoác với vẻ kinh ngạc, kim đồng hồ chỉ 2 giờ 30 sáng.
“Em làm gì vậy? ” Lâm Tĩnh hỏi.
Trịnh Vi cúi đầu nhìn mũi giày của mình, “Trong nhà có ai không, nếu có em sẽ đi ngay”.
“Nói linh tinh gì vậy? ” Lâm Tĩnh trách, “Đêm hôm khuya khoắt thế này, vào đi rồi tính”.
Anh nghiêng người cho cô vào rồi đóng cửa lại, “Đêm nay bao nhiều độ biết không, em ăn mặc thế này…”
Anh chưa nói hết câu, liền bị cơ thể mềm mại sà vào lòng ngắt quãng, Lâm Tĩnh chưa kịp phản ứng gì, giằng ra với vẻ bải hoải, cô mặc kệ tiếp tục xông tới.
“Trịnh Vi, em tìm anh chỉ có chuyện này thôi ư? ” Dường như anh vẫn giận vì câu nói cuối cùng của cô hôm đó.
Trịnh Vi ngẩng đầu nhìn anh, gương mặt bầu bĩnh sinh động đó chỉ còn lại đôi mắt to và chiếc cằm nhọn. Lâm Tĩnh linh cảm thấy điều gì không ổn, nhưng lại không đoán được chuyện gì đã xảy ra.
“Anh không nhớ à? ” Cô hỏi.
Anh cười với vẻ giễu cợt: “Trong mắt em anh đói khát đến mức ăn tạp như vậy sao? Nếu chỉ đơn thuần tìm một người phụ nữ, em không phải là sự lựa chọn lý tưởng”.
Một điều bất ngờ là Trịnh Vi không bị anh chọc tức, mặt cô xanh xao, “Nhưng em nghĩ, coi như anh giúp em, đừng bỏ em”.
Trong lúc anh còn đang thắc mắc, Trịnh Vi lại áp sát, kiễng chân lên hôn anh. Lâm Tĩnh thấy má cô lạnh ngắt, còn hơi mặn mặn.
“Em khóc à? Sao vậy, đừng khóc, nói cho anh biết đã xảy ra chuyện gì! ” Cuối cùng anh tin chắc chắn đã có chuyện xảy ra, nên không còn để ý đến những lời nói và hành động vô tâm của cô hôm trước.
“Suỵt… anh đừng nói gì cả, Lâm Tĩnh, anh ôm em đi”. Cô sà vào lòng anh, giống như một con thú nhỏ đang run rẩy tìm hơi ấm giữa đêm đông giá rét.
Lúc đầu Lâm Tĩnh không có bụng dạ nào làm chuyện đó, nhưng lại không chịu được sự mơn trớn của cô, cô cần hơi ấm, anh có thể cho, dần dần cũng bắt đầu cảm thấy hứng thú.
Hai người dìu nhau vào phòng ngủ, cả hai cùng ngã vật xuống chiếc giường còn đang sót lại hơi ấm của Lâm Tĩnh.
Lâm Tĩnh nhiệt tình đáp lại sự cuồng nhiệt của Trịnh Vi. Anh cảm thấy đêm nay Trịnh Vi cần anh như vậy, bất kể là cơ thể hay tâm hồn, cho dù có thể tất cả những điều này có lý do riêng của nó, nhưng khi cô khát khao một vòng tay, người đầu tiên mà cô nhớ đến là anh, điều này đã quá đủ rồi.
Theo phản xạ, anh rút một tay ra định bật đèn ở đầu giường, Trịnh Vi ấn chặt anh xuống, “Đừng bật đèn, cứ để thế”.
Anh đưa vào cơ thể cô dễ dàng một cách bất ngờ, âm đạo của cô có cái gì đó rất trơn, Trịnh Vi như dây leo quấn chặt lấy anh, phát ra những tiếng kêu rên rỉ xen giữa nỗi đau đớn và niềm hạnh phúc trong những động tác của anh.
Cao trào đến nhanh và mạnh hơn họ tưởng. Xong chuyện lúc Lâm Tĩnh định rút ra, thấy cô vẫn ôm chặt anh không chịu buông tay, anh dừng lại rất lâu và vuốt ve cô, cuối cùng gạt lọn tóc trên mặt cô ra, khẽ nói: “Đợi chút, anh sẽ vào với em, ngoan nào”.
Lúc ngồi dậy anh vẫn bật sáng đèn. Nhờ có ánh đèn, Lâm Tĩnh mới phát hiện ra chỗ hai người vừa ân ái dính đầy máu, chiếc ga trải giường màu trắng cũng lấm tấm vết máu. Vừa nhìn thấy anh giật bắn mình, sững sờ vài giây mới hoàn hồn, vừa luống cuống lau vết máu, vừa mắng: “Em sao thế, bị mà sao không nói trước, muốn hành hạ mình à? Thật đúng là không tài nào hiểu nổi”.
Trịnh Vi để mặc anh trách, không thanh minh nửa câu. Sau khi Lâm Tĩnh quay lưng đi, nước mắt cô liền lặng lẽ lăn dài trên má. Cuối cùng cô cũng nói ra được nhưng đứt quảng, không rõ ràng: “Lâm Tĩnh, Nguyễn Nguyễn chết rồi, cô ấy chết rồi. . . “
Cô quá đau đớn, nỗi đau khó nói bằng lời này không tìm được một lối thoát, cô cảm thấy mình sẽ chết.

http://credit-n.ru/about.html http://credit-n.ru/kurs-cb.html http://credit-n.ru/zaymi-na-kartu-blog-single.html

Bình luận

Bình luận

You can leave a response, or trackback from your own site.