Thư Viện Ngôn Tình » Anh Có Thích Nước Mỹ Không? » Anh có thích nước Mỹ không? |

Anh có thích nước Mỹ không? |

data-ad-slot=”6608233251″>

Lâm Tĩnh sững sờ, “Nguyễn Nguyễn? Nguyễn Quản, vợ Ngô Giang ư? ”
Ngoài khóc, ngay cả gật đầu cô cũng không thể làm nổi, may mà anh hiểu, không nói gì thêm, quay người ôm chặt lấy cô, mặc cho nước mắt của cô tuôn trào như suối.
Lâm Tĩnh bế cô ra nhà tắm, rồi tắm cho cô, cô ngoan ngoãn để mặc anh xoay xở. Anh rút tấm ga bẩn ra, hai người nằm trên giường, cô quay mặt nằm cuộn tròn trong vòng tay anh, dụi đầu vào ngực anh, hai chân co lại, giống như thai nhi mới đẻ được quay trở lại bụng mẹ an toàn, lặng lẽ và thánh thiện, cho đến khi đi vào giấc mơ.
Được mơ thật tuyệt, Trịnh Vi biết Nguyễn Nguyễn rất lưu luyến, cô đứng trên sân ga đông người qua lại, miệng khẽ mỉm cười.
Nguyễn Nguyễn nói: “Vi Vi, đừng khóc, tớ rất hạnh phúc, đây là kết cục mà tớ mong đợi”.
Bạn đang đọc truyện tại


Quả nhiên Trịnh Vi không khóc nữa, cô nhớ lại buổi tối của nhiều năm về trước, cô, Nguyễn Nguyễn, Tiểu Bắc ngồi trong ký túc xá uống bia nói chuyện về ước mơ, không ai có thể ngờ rằng, lời nói lại trở thành lời sấm truyền, đây là điều may mắn hay bất hạnh, có thể là số trời đã định từ lâu.
Trịnh Vi tỉnh dậy sau giấc mơ, Nguyễn Nguyễn đã đi xa, trời vẫn chưa sáng. Cô vẫn nhắm chặt mắt nằm yên không nhúc nhích, Lâm Tĩnh lại không ngủ được, Trịnh Vi thấy anh từ từ ngồi dậy bằng động tác nhẹ nhàng nhất, dường như cố gắng không để cô tỉnh giấc, anh xuống giường, bước ra ban công ngoài phòng ngủ.
Dường như cô nghe thấy tiếng bật lửa, sau đó có mùi khói thuốc thoang thoảng từ phía ban công. Từ trước đến nay cô không hề biết Lâm Tĩnh cũng hút thuốc.
Cũng chỉ trong khoảng thời gian hút một điếu thuốc, Lâm Tĩnh lại nhẹ nhàng nằm xuống bên cô, chỉnh gối hộ cô, tắt đèn đầu giường. Trước lúc Trịnh Vi đi vào giấc ngủ một lần nữa, cô cảm thấy đôi môi anh nhẹ nhàng đặt lên lông mày cô, hơi thở phảng phất mùi khói thuốc.
Trịnh Vi vẫn nằm im, hơi thở của Lâm Tĩnh cũng đều dần, có lẽ cô sẽ không bao giờ nói với anh, đêm nay, cô đã chứng kiến cái hôn lên lông mày của anh trong lúc tỉnh giấc. Một giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài xuống gối, nhưng không phải giọt nước mắt buồn.
Cho dù bao lần cô đặt câu hỏi “Anh yêu em không? ”, cho dù anh dành cho cô bao câu trả lời khẳng định, đều không thể sánh với nụ hôn nhẹ nhàng, không liên quan gì đến dục vọng này. Giây phút này, Trịnh Vi đã tin, người đàn ông đang nằm bên cô vẫn yêu cô, bất kể tình yêu này sâu nặng đến đâu, bất kể tình yêu này có lẫn tạp cái gì khác không, nhưng yêu là yêu, không nghi ngờ gì nữa.
Cuối cùng trời cũng sáng, Trịnh Vi tỉnh giấc trên một chiếc giường lạ, chiếc gối bên cạnh đã để trống, cô mở mắt nhìn vào ánh nắng ban mai lọt qua rèm cửa sổ, ngày ngày mặt trời đều mọc, nhưng có người đã ra đi, chẳng bao giờ về nữa.
Lâm Tĩnh đẩy cửa bước vào trong bộ quần áo gọn gàng, thấy cô đã tỉnh giấc, anh bèn ngồi xuống mép giường, dí điện thoại vào tay cô, “Gọi điện thoại xin nghỉ đi, trông em thế này không đi làm được đâu”.
Trịnh Vi biết anh nói đúng, Chu Cù không có nhà, cô gọi điện thoại đến trưởng phòng hành chính, trưởng phòng đồng ý ngay, lúc này cô tạm thời không xuất hiện ở Công ty có thể sẽ tốt hơn.
“Ngủ tiếp hay dậy ăn gì đó? ” Lâm Tĩnh hỏi cô.


“Em vẫn muốn ngủ, anh đi làm đi, em sẽ khóa cửa cho anh”.
“Không sao, anh cũng xin nghỉ một ngày”.
“Em không sao thật mà, anh không phải xin nghỉ ở nhà với em đâu”.
“Có cần để anh phải thừa nhận đêm qua anh cũng rất mệt, và bị một phen giật mình nữa, em mới thấy anh cũng cần phải nghỉ”.
Cuối cùng Trịnh Vi đã bật cười, nhắm mắt nằm xuống một lúc nữa, giữa lúc mơ màng, cô nghe thấy điện thoại di động của anh đổ chuông mấy lần, anh nén giọng trả lời điện thoại, hình như anh trao đổi công việc, sau đó anh để điện thoại ở chế độ rung, nên cô không nghe thấy chuông điện thoại nữa, chỉ biết anh cầm điện thoại ra ngoài hành lang.
Lâm Tĩnh nghe xong điện thoại thì quay vào phòng, Trịnh Vi đã ngồi dậy.
“Không ngủ nữa à? ” Anh cười hỏi.
Trịnh Vi thành thật, “Điện thoại của anh ồn ào quá”.
Lâm Tĩnh bất lực, “Dạo này nhiều việc quá”.
“Việc của Công ty 2 à? ”
Anh không phủ nhận.
Đôi lông mi của Trịnh Vi khẽ chớp, “Lâm Tĩnh, một tháng rồi anh không gọi điện cho em, em tưởng anh không thèm nói chuyện với em nữa cơ”.
Lâm Tĩnh nói: “Anh cảm thấy lúc đó bọn mình không gặp nhau một thời gian cũng tốt, chúng ta đều nói công tư phân minh, nhưng muốn phân rõ ràng cũng không phải là dễ. Trong vụ án của Công ty 2, áp lực của anh rất lớn, ngày nào cũng có người ở khắp nơi gọi điện thoại đến, mỗi người một mục đích. Em lo cho Chu Cù, điều này anh có thể hiểu, hiện tại anh chỉ có thể nói với em là, qua điều tra sổ sách tài chính của Công ty 2, vấn đề không có gì nghiêm trọng, và Phùng Đức Sinh là con người khá trọng nghĩa khí, chủ động nhận rất nhiều tội, tội của ông ta thì không tránh khỏi rồi, còn về phía Chu Cù, nếu bên hồ sơ tài vụ không có chứng cứ gì cụ thể hơn thì anh ấy cũng không gặp rắc rối gì lớn, em có thể yên tâm”.
“Thực ra anh có thể không nói với em những điều này” Trịnh Vi nói.
Lâm Tĩnh cười đáp: “Hôm từ chỗ em về, anh thấy rất buồn, và cũng thực sự bực mình. Anh thừa nhận, khi anh nhận vụ án của Tập đoàn kiến trúc, mới gián tiếp biết được một số tình hình của em, điều này khiến anh cảm thấy việc quay trở lại với em không phải không có khả năng. Anh là người của chủ nghĩa hành động, khi anh mong muốn có một đồ vật hoặc một người nào đó, chỉ cần có cơ hội, anh sẽ không bỏ qua, vì thế nếu không gặp được em trong đám cưới của Ngô Giang, anh cũng có ý định đi tìm em, dĩ nhiên rồi, anh cũng không phủ nhận, anh biết với thân phận của mình, tiếp cận với em sẽ khá thuận lợi, nhưng nếu Trần Hiếu Chính quyết tâm hơn, hoặc giả nếu anh là cậu ta, anh sẽ không dễ dàng bỏ cuộc như vậy”.
Trịnh Vi giật mình, nhưng cô không trả hỏi mà nghe Lâm Tĩnh nói tiếp: “Đối với đàn ông, sự nghiệp rất quan trọng, nhưng trong trái tim bọn anh có một số cái cũng cần được giữ gìn cẩn thận. Anh đã từng nói, anh không phải là con người toàn vẹn, nhưng chắc chắn cũng không phải là người hèn hạ đến mức lợi dụng tình cảm của phụ nữ để đạt được mục đích của mình. Vi Vi, bảy năm trước anh thấy ra đi là sự lựa chọn tốt nhất, nhưng vẫn cảm thấy hối hận, và sự hối hận này ngày càng rõ nét mỗi khi nhìn thấy em hoặc được nghe thấy tin tức của em. Anh mong muốn người sẽ sống cùng với anh suốt đời là em, nếu đây không phải là tình yêu thì anh không biết tình yêu là gì. Anh không dám nói những lời như có thể sống chết vì em, nhưng chỉ cần anh ở bên em, anh sẽ cố gắng bằng mọi khả năng của mình, sẽ làm cho em hạnh phúc, bảo vệ em thật chu toàn”.
Trịnh Vi không nói gì, Lâm Tĩnh cũng cảm thấy bối rối, dường như mọi cảm giác thất bại và bất lực kể từ khi anh hiểu sự đời đều tập trung vào cô gái có phần phiền hà này. Anh đang phải nghĩ, phải chăng những điều anh đang nói là hơi vội vàng, tại sao anh lại mắc vào cái tật mà chỉ những người đang sống trong tình yêu mới có, thế là anh lựa chọn lùi một bước, “dĩ nhiên, anh nói những điều này chỉ là để bày tỏ thái độ của anh mà thôi, nếu em không muốn thay đổi, chúng ta có thể giữ mối quan hệ như hiện nay, chỉ cần em đừng bao giờ nói những lời như “Em bị rồi, anh không cần phải đến đâu”, đúng là làm tổn thương người khác… Anh đã nói xong rồi, ít nhiều thì em cũng nói một câu đi, anh không quen nhìn em yên lặng như vậy”.
Trịnh Vi quay đầu lại nói: “Anh đừng nói gì nữa, em đang cảm nhận. Thực ra cảm giác vừa tỉnh dậy đã được người khác giãi bày quả là rất tuyệt”. Nói xong, cô chăm chú nhìn quanh phòng anh.
Lâm Tĩnh thở phào một tiếng, nắm chặt bàn tay cô để ngoài chăn với vẻ vui mừng, “Nhìn gì vậy? ”
Trịnh Vi nói, “Lâm Tĩnh, em thật bái phục anh, phòng của anh sạch sẽ tinh tươm thế này, ở phòng em bừa bộn như vậy mà không hề phàn nàn gì. “
Lâm Tĩnh cười, “Không phải anh nhập gia tùy tục đó sao, nói thật, những cái khác còn chịu được, nhưng cái giường của em sẽ khiến bệnh viêm khớp của anh xuất hiện sớm 20 năm”.
Trịnh Vi từ từ gục đầu vào vai Lâm Tĩnh, thở phào nhẹ nhõm.
Nguyễn Nguyễn, có lúc cái chúng ta cần, chỉ là bờ vai có thể nương tựa.

http://credit-n.ru/potreb-kredit.html http://credit-n.ru/informacija.html http://credit-n.ru/calc.html

Bình luận

Bình luận

You can leave a response, or trackback from your own site.