Thư Viện Ngôn Tình » Anh Có Thích Nước Mỹ Không? » Anh có thích nước Mỹ không? |

Anh có thích nước Mỹ không? |

data-ad-slot=”6608233251″>

Anh liền đứng dậy, lấy tay phủi quần, giơ tay kéo cô dậy: “Về phòng tắm xong rồi ăn cơm”.
Khách sạn mà họ ở nằm ngay trên bờ biển, Lâm Tĩnh dắt cô đi chân trần qua đại sảnh, vào thẳng phòng để tắm.
Tắm rửa sạch sẽ, hai người liền ra phòng ăn của khách sạn, đồ hải sản ở khách sạn này vốn rất nổi tiếng. Trịnh Vi gọi tôm sú hấp, một con cá song nhỏ và một đĩa sò biển to, đây không phải là các món hiếm, nhưng là đồ hải sản tươi ngon. Ngồi trên ghế gần cửa sổ, qua của kính, có thể nhìn thấy bờ biển trong chiều hoàng hôn, bữa tối cũng vì thế mà trở nên đặc biệt hơn nhiều.
Không biết có phải do vừa tắm nước nóng hay không, từ mặt xuống cổ Trịnh Vi đều hồng hào kỳ lạ, đôi mắt to sáng ngời, ngay cả rèm mi cũng rất sinh động. Lâm Tĩnh mặc bộ đồ thể thao, trông trẻ trung hơn rất nhiều, vẻ tinh nhanh, chững chạc thường ngày cũng được thay áo mới. Hai người ngồi bên nhau, thu hút ánh mắt của người khác.
Lâm Tĩnh cúi đầu bóc vỏ tôm cho Trịnh Vi, thấy cô sau khi nhìn quanh phòng ăn với vẻ hiếu kỳ, hai tay chống cằm, chăm chú nhìn anh, mấy con tôm đã bóc xong trong bát vẫn chưa động tới.
Bạn đang đọc truyện tại


“Không muốn ăn à? Vừa nãy còn kêu đói không còn tí sức nào mà?” Lâm Tĩnh dừng tay lại, cười hỏi: “Nhìn anh mãi làm gì, anh thỏa mãn được cơn đói của em hơn đồ hải sản hả?”
Trịnh Vi nói: “Không hiểu sao, tự nhiên em lại nhớ đến Tết năm em 17 tuổi, anh đưa em đi chơi hội ở Miếu Thành Hoàng, hôm đó em cũng vui như thế này”.
Lâm Tĩnh lấy giấy ăn lau tay, sau lần đi chơi Miếu Thành Hoàng đó, chờ đợi họ là cuộc chia tay dài đằng đẵng. Anh đặt một tay lên mu tay Trịnh Vi, nói: “Nếu em muốn, bọn mình có thể vui mãi như thế này”.
Trịnh Vi chớp mắt, cười nũng nịu: “Anh bón cho em, em sẽ vui hơn”.
Dĩ nhiên là Lâm Tĩnh vui vẻ chấp hành, “Chẳng khác gì trẻ con, không sợ người khác cười em à”.
Trịnh Vi nói: “Người khác là ai? Bọn mình đâu phải là gian phu dâm phụ, tự nhiên nhìn bọn mình làm gì?”
Cô nhìn thấy ánh mắt Lâm Tĩnh chợt dừng lại ở một góc của phòng ăn, chỉ dừng lại mấy giây, rồi lập tức thu về ngay, đút một con tôm vào miệng cô, tiếp tục cười nói như thường.
Bữa tối khá ngon, nhưng Lâm Tĩnh có vẻ ăn qua loa, anh đặt đũa xuống, đợi Trịnh Vi ăn hết con sò cuối cùng với vẻ hả hê, “Ăn xong chưa? Tí nữa đưa em ra bờ biển ngắm cảnh đêm, buổi tối lạnh, về phòng lấy cho em cái áo khoác trước đã”.
Vừa mở cửa phòng, điện thoại của Lâm Tĩnh liền đổ chuông, anh liếc một cái, lấy tay tắt ngay, rồi tự mình vào tìm áo cho cô trong va ly.
“Ai vậy?” Trịnh Vi hỏi bâng quơ.


“Ghét nhất là những người gọi điện thoại đến xin xỏ cho vụ án nào đó, cuối tuần cũng không được yên, thôi kệ họ”.
Trịnh Vi gật đầu, điện thoại của anh vẫn không chịu buông tha mà tiếp tục đổ chuông.
“Thôi anh nghe đi, nói vài câu cho xong chuyện”. Trịnh Vi nói với Lâm Tĩnh.
Lâm Tĩnh nhấc máy, vẻ mặt sa sầm xuống, Trịnh Vi phát hiện thấy, khi anh cau mày, các nét trên lông mày và sống mũi tỏ ra rất nghiêm khắc. Anh “ờ” hai câu với đầu bên kia, giọng rất lạnh lùng, thỉnh thoảng cũng chỉ nói mất từ đơn giản nhưng chẳng có ý nghĩa “đúng”, “Không cần đâu”, “tùy thôi”.
Dường như cuộc đối thoại này chưa thể kết thúc trong chốc lát, anh quay sang Trịnh Vi chỉ vào ghế sofa trong phòng, ra hiệu cho cô đợi anh một lát, còn mình thì ra ngoài ban công.
Trịnh Vi không muốn ngồi đợi, bèn bước theo ra ngoài ban công, vỗ vào vai Lâm Tĩnh, nói thầm: “Em xuống trước, đi dạo một lát”. Rồi cầm điện thoại của mình, tạo tư thế gọi điện thoại. Lúc đầu Lâm Tĩnh chần chừ một lát, rồi che điện thoại dặn dò: “Cẩn thận nhé, đừng đi xa”.
Trịnh Vi ngoan ngoãn gật đầu, vẫy tay với anh rồi bước ra phía cửa, chưa ra đến cửa đã nghe thấy Lâm Tĩnh gọi: “Vi Vi, đừng quên cầm áo khoác nhé”.
Màn đêm xuống, bãi biển yên tĩnh hơn nhiều so với ban ngày, nước biển trong xanh vỗ lên bờ cát, như bàn tay của các đôi tình nhân, áp sát lại rụt rè, ánh trăng là một lưỡi liềm mảnh khảnh, rừng đước phía xa đã biến thành những bóng đen lặng lẽ.
Trịnh Vi lang thang men theo bờ biển trước khách sạn, thỉnh thoảng lại có đứa trẻ đùa nghịch ôm phao chạy qua, dọc bờ biển là những đôi tình nhân đang ôm nhau, mặn mà thắm thiết. Lúc dừng chân lại cô mới phát hiện mình đã đi khá xa, quay đầu nhìn lại, ánh đèn khách sạn đã lờ mờ. Có lẽ Lâm Tĩnh đã nghe xong điện thoại, xuống không tìm thấy cô, chắc anh sẽ sốt ruột, nhưng Trịnh Vi chưa muốn quay về ngay, cô muốn có một nơi như thế này để ngồi một mình, để được hít thở thật sâu. Cô trải chiếc áo khoác ngoài liền mũ không thấm nước xuống nền cát, khoanh chân ngồi xuống, nhặt một hòn đá nhọn bị sóng xô lên bờ, tiện tay viết linh tinh trên bờ cát.
Sau lưng vọng lại tiếng bước chân, Trịnh Vi quay đầu lại, nhìn thấy một bóng người cao ráo, mảnh mai, tiếp theo là mùi nước hoa RUSH2 để lại ấn tượng sâu trong cô. Cô không cảm thấy bất ngờ, chỉ ngước lên trời với vẻ bất lực, nói: “Quả nhiên là chị vẫn đến, muốn nói gì với tôi ư? Đừng hỏi tại sao tôi lại đoán được, trên phim có rất nhiều. Thật sự không còn chiêu nào khác ư?”
Chủ nhân của RUSH2 cũng cười, “Đúng là tình tiết này rất nhàm chán, chỉ có điều chúng ta đều không biết, ai là nhân vật phụ, ai mới là diễn viên nữ chính”.
Cô ta cởi chiếc áo khoác trên vai, trải xuống nền cát như Trịnh Vi, “Cô không thấy phiền khi tôi ngồi bên cạnh chứ?”
Trịnh Vi nói: “Bờ biển cũng không phải của riêng tôi. Nhưng tôi cảm thấy nếu chị có gì cần nói, thì người chị nên tìm không phải là tôi, ngoài việc có thể coi là đồng nghiệp một cách miễn cưỡng, chúng ta không có quan hệ gì cả, ngay cả ân oán cũng không phải là ân oán giữa hai chúng ta”.
“Đúng, chúng ta vốn là hai người xa lạ, nhưng một người đàn ông đã gắn tôi và cô lại với nhau”. Giọng cô ta không tỏ ra gay gắt, mà giống như một người phụ nữ đang thổ lộ tâm sự với bạn thân của mình.
“Thế thì chị nên đi tìm người đàn ông đó, nếu tôi đoán không nhầm thì chị đã gọi điện thoại cho anh ấy phải không? Hơn nữa, chị từ xa tới, mang theo người đàn ông khác xuất hiện, trong phòng ăn, không phải muốn để anh ấy nhìn thấy hay sao, chị đã đạt được mục đích này. Chị tìm tôi cũng chẳng có ích gì, người quyết định là anh ấy, tôi không giúp gì được chị”. Trịnh Vi ôm đầu gối, nhìn người đàn bà ngồi cạnh mình.
Thi Khiết nghịch đám cát ướt sóng triều để lại, mặc cho bàn tay xinh xắn được sơn cẩn thận đã lấm lem vì cát. Cô ta nói: “Tôi biết lúc ở phòng ăn cô cũng đã nhìn thấy tôi, không phải hôm nay cô mới đoán được quan hệ giữa tôi và Lâm Tĩnh đúng không?”
“Tôi không quan tâm đến mối quan hệ giữa chị và anh ấy trước kia, bây giờ, chị định làm như trong phim, nói cho tôi biết hai người “dẫu lìa ngõ ý, còn vương tơ lòng”, và chị đã có bầu với anh ấy? Nếu như vậy, tôi thấy rất buồn cười, và nghĩ chị không thể thông minh như tôi vẫn tưởng”.
“Nếu đúng là tôi nói như vậy thì sao? Cô dám khẳng định là cô không hề quan tâm?” Thi Khiết nhướn cao mày.
Trịnh Vi nghiêng đầu nghĩ một lát, “Suy đi tính lại, tôi vẫn tin Lâm Tĩnh”.
Gió biển thổi tung mái tóc uốn của Thi Khiết, khiến người đàn bà xinh đẹp, cao ngạo này có phần cô độc, chị ta nói: “Cô nói đúng. Nhưng sở dĩ cô dám khẳng định như vậy, chẳng qua là vì cô biết chắc Lâm Tĩnh yêu cô, còn tôi lại yêu anh ấy, vì thế giữa ba chúng ta, cô ở đỉnh cao nhất, tôi ở đáy dưới cùng, cô có lý do để làm cao”.
“Tôi không làm cao với chị, chị yêu anh ấy là việc của chị, nhưng tại sao chị lại kéo Hà Dịch vào cuộc, anh ấy đã có vợ, chị không hề thích anh ấy, tại sao lại còn lợi dụng anh ấy, phá hoại gia đình anh ấy!” Trịnh Vi nhớ đến Thiếu Nghi, tự nhiên thấy bực mình với Thi Khiết.
Thi Khiết ném nắm cát trong tay ra xa, “Tôi không bắt ép anh ta, anh ta tự nguyện theo tôi đến, giống như việc Lâm Tĩnh không ép tôi, nhưng tôi lại muốn ở bên anh ấy, ai trách được ai?”
“Thế chị còn lãng phí thời gian nói những chuyện này với tôi làm gì?” Trịnh Vi bắt đầu thấy bực mình.
“Tôi chỉ muốn để cô biết, Trịnh Vi, tôi đã thua, nhưng không phải vì tôi không bằng cô, mà do chúng ta không thể làm chủ được trái tim mình. Hai năm trước, lần đầu tiên tôi gặp Lâm Tĩnh trong một bữa tiệc, lúc đó anh ấy vẫn chưa là Viện phó Viện kiểm sát. Đàn ông tôi đã gặp nhiều, nhưng không có ai giống như anh ấy, nhìn thì ôn hòa điềm đạm, nhưng ánh mắt lại hiện rõ vẻ chinh phục, lúc anh ấy cười trông rất đẹp trai. Khi anh ấy đứng ở đầu bàn bên kia, giữa đám người ồn ào chúc rượu gật đầu với tôi, tôi đã bắt đầu yêu anh ấy”. Khi nói ra những điều này, khóe môi Thi Khiết như đang cười, ngay cả ánh mắt cũng dịu dàng, vẻ mặt này quen thuộc với Trịnh Vi biết bao, mấy năm về trước, cô gái vừa trải qua nụ hôn đầu đời đứng trước gương trong ký túc xá, ngắm mình hết lần này đến lần khác, không phải cũng có ánh mắt rạng ngời này sao? Lúc này, Trịnh Vi tin vào những tình cảm mà Thi Khiết dành cho Lâm Tĩnh, có thể bất cứ người nào đã từng yêu cũng đều như vậy.
Thi Khiết đắm mình trong ký ức, hoàn toàn không đếm xỉa gì đến những thay đổi của Trịnh Vi, “Hôm đó, tôi đã chủ động xin Lâm Tĩnh địa chỉ liên lạc của anh ấy. Tôi tự hỏi, điều kiện của mình không tồi, những người theo đuổi mình không phải là ít, nhưng tại sao mình lại thích vẻ lạnh lùng của Lâm Tĩnh. Tôi nghĩ ra mọi lý do để được gặp anh ấy, chỉ cần anh ấy cười với tôi một cái, tôi sẽ vui rất lâu, anh ấy buột miệng nói một câu gì đó, tôi sẽ suy nghĩ cả đêm, giống như các bộ phim nói về các cô gái mới biết yêu”.
“Sau đó Lâm Tĩnh cũng vẫn đối xử như thế với chị à?” Cô không nên hỏi, Thi Khiết đến đây là có ý định khiêu khích, Trịnh Vi sẽ không tin hết những lời cô ta nói, nhưng xét cho cùng, cô vẫn quan tâm.
Quả nhiên, Thi Khiết cười khẩy nói: “Nếu tôi nói, sau đó Lâm Tĩnh cũng đáp lại tình cảm của tôi, nhưng lời yêu đương tình tứ, những động tác mà anh ấy đã nói và làm với cô đều đã diễn ra trên cơ thể tôi, cô có còn tiếp tục tỏ ra mình là người ngoài cuộc nữa không?”
Trịnh Vi không nói gì.
“Sợ rồi hả? Thực ra cô không cần lo, trái tim của người đàn ông rất sắt đá, chỉ khi đối diện với một người đặc biệt nào đó mới trở nên mềm yếu, tôi luôn mong muốn tôi là người đó của Lâm Tĩnh, chỉ tiếc là không phải. Ngay từ đầu Lâm Tĩnh đã nhìn thấu được ý đồ của tôi, anh ấy bảo với tôi rằng, tôi rất tốt, nhưng không phải là người anh ấy muốn sống chung suốt cuộc đời, hay nói cách khác, anh ấy không yêu tôi. Nhưng tôi không quan tấm, chỉ cần anh ấy chịu chấp nhận tôi, tôi có thể đợi, đợi đến ngày anh ấy chịu yêu tôi, tôi không tin có ai tuyệt với hơn tôi, yêu anh ấy hơn tôi. Chúng tôi ở bên nhau hai năm, mặc dù không có hẹn ước gì, anh ấy cũng không hẳn để ý đến tôi, nhưng thỉnh thoảng cũng nhớ đến tôi, tôi đã thấy vui lắm rồi. Cảm thấy vì anh ấy, làm gì cũng xứng đáng. Lúc đó, tôi biết rất rõ là anh ấy đang điều tra vụ án liên quan đến Tổng Giám đốc Hà, đó là vụ án lớn đầu tiên anh ấy tiếp quản sau khi lên làm Viện phó Viện Kiểm sát, anh ấy cần sự thành công để chứng minh khả năng của anh ấy với những người chê anh ấy còn trẻ mà đã nắm chức vụ cao, nói thực là Tổng Giám đốc Hà đối xử với tôi không tệ, nhưng tối rất muốn làm một điều gì đó cho người tôi yêu…”

http://credit-n.ru/zaymi-nalichnymi-blog-single.html http://credit-n.ru/zaymyi-next.html http://credit-n.ru/offers-zaim/zaym-na-kartu_migcredit.html

Bình luận

Bình luận

You can leave a response, or trackback from your own site.