Thư Viện Ngôn Tình » Anh Có Thích Nước Mỹ Không? » Anh có thích nước Mỹ không? |

Anh có thích nước Mỹ không? |

data-ad-slot=”6608233251″>

Nguyễn Nguyễn, chỉ có tuổi xuân của cậu mãi mãi bất hủ
Về đến thành phố G, Lâm Tĩnh tiếp tục đi làm, kỳ nghỉ phép của Trịnh Vi vẫn còn một ngày. Khi làm việc, Lâm Tĩnh luôn coi năng suất là hàng đầu, đã quyết định kết hôn, là phải tốc chiến tốc thắng. Lúc đầu anh định sau khi quay về, sẽ thông báo với cha mẹ hai bên rồi đi đăng ký ngay. Phản ứng của mẹ Lâm Tĩnh là điều mà Trịnh Vi lo nhất, mặc dù nói từ nhỏ đã coi Trịnh Vi như con gái, nhưng giữa chừng xảy ra bao nhiêu chuyện như thế, bất kỳ người phụ nữ bình thường nào cũng không thể chấp nhận con gái của một người đàn bà một thời chen chân vào hôn nhân của mình, trở thành con dâu mình.
Lâm Tĩnh gọi điện thoại cho mẹ vào buổi tối đầu tiên sau khi quay lại thành phố G, Trịnh Vi ngồi bên cạnh, chỉ nghe thấy anh giải thích sơ qua mọi chuyện, bày tỏ ý định sẽ kết hôn với Trịnh Vi, sau đó anh cầm ống nghe mà không thấy nói gì thêm, mãi cho đến khi cúp máy. Xem ra, chắc chắn đầu dây bên kia vọng lại không phải là những lời chúc mừng.
Nhìn mặt Trịnh Vi tỏ vẻ lo lắng, Lâm Tĩnh không nói gì, chỉ bảo cô đừng sợ, mọi việc cứ giao cho anh. Đây là chuyện của anh, anh nói anh sẽ giải quyết.
Phía bên cha mẹ Trịnh Vi thì dễ dàng hơn nhiều, cha cô tỏ ra bất ngờ và buồn trước tin cô con gái yêu chuẩn bị lấy chồng nhiều hơn. Mẹ cô hỏi cô phản ứng của cô Tôn, thở dài, nói: “Lúc đầu mẹ cậu ấy phản đối cũng là điều bình thường, nếu con quyết định lấy cậu ấy, thời gian trôi qua, có lẽ mọi chuyện rồi sẽ tốt thôi. Lâm Tĩnh là cậu bé ngoan, con làm vợ cậu ấy mẹ rất yên tâm, đang lẽ các con phải về với nhau từ lâu rồi, chỉ tại mẹ. . . “
Bạn đang đọc truyện tại


Mẹ cô đã tái hôn, người đó không phải là bố Trịnh Vi, mà là một thầy giáo cấp hai về hưu. Đó là một người đàn ông bình thường, vợ mất từ năm năm trước, có một con trai và một con gái đã trưởng thành, cũng giống như Trịnh Vi, vì công việc nên không sống ở gần. Ông rất tốt với mẹ Trịnh Vi, cuộc sống của hai người trôi đi rất bình lặng, gần như không bao giờ cãi nhau, có lẽ đối với mẹ Trịnh Vi, cuộc sống bình dị này là điều bà mong đợi nhất trong những năm tháng cuối đời.
Những người đã có tuổi như mẹ cô vẫn coi trọng phong tục. Khi biết tin Trịnh Vi và Lâm Tĩnh định đi đăng ký ngay, bà vẫn giở lịch ra xem, bảo họ lùi ngày đăng ký nửa tháng. Lâm Tĩnh nghĩ một lát, mặc dù chỉ là đăng ký, nhưng chọn một ngày tốt cũng không thừa, và thế là anh quyết định tôn trọng ý kiến của bề trên, quyết định lùi lại nửa tháng.
Căn phòng của Lâm Tĩnh thiết kế khá đẹp, chỉ có điều, trước khi Trịnh Vi chính thức chuyển đến, trông cũng có phần đơn điệu, sách nhiều, đồ trang trí ít, phần lớn đồ gia dụng đều có gam màu lạnh, mặc dù gọn gàng, nhưng thiếu sức sống, Trịnh Vi không thích lắm; vì thế, thời gian đầu sau khi chuyển đến, cô đã đề nghị Lâm Tĩnh thay lại rèm cửa, vải bọc ghế sofa cũng đổi thành gam màu nóng, các góc phòng đều được bày thêm các vật dụng nhỏ linh tinh, mặc dù trông hơi rối, nhưng Lâm Tĩnh thích sự thay đổi này, anh nói Trịnh Vi là nữ chủ nhân của căn phòng này, thích thay đổi, bố trí thế nào, mọi quyền hành đều nằm trong tay cô.
Trịnh Vi hôm nay thay cái này, mai lại chuyển cái khác, không ngờ cũng cảm nhận được niềm vui của bà nội trợ, Thử Bảo len lỏi luồn lách khắp nơi, giống như cô, cái gì cũng thấy mới lạ. Đột nhiên cô nhớ Lâm Tĩnh có nói, vỏ ga chăn gối của anh chỉ là màu trắng hoặc xanh, đơn điệu quá, muốn đến hôm đi đăng ký, sẽ đổi hết sang màu đỏ may mắn.
Tranh thủ thời gian, Trịnh Vi một mình đi ra siêu thị, đi một vòng trên khu bán đồ dệt may ở tầng năm, không thu hoạch được gì, cuối cùng ánh mắt cô dừng lại trước bộ chăn ga gối bằng lụa nền đỏ thêu hoa. Cô lấy tay miết trên bề mặt bộ hàng mẫu, cảm giác rất mềm mại, hoa cũng xinh xắn, mặc dù giá hơi đắt, nhưng cô rất thích. Cô bán hàng trẻ bước tới, ân cần nói: “Chị nhìn rất tinh, bộ chăn ga gối sáu chiếc này dùng cho đêm tân hôn rất hợp, ngoài bộ mẫu ra, siêu thị chúng tôi cũng chỉ còn một bộ cuối cùng thôi, nếu bây giờ chị mua, chúng tôi còn tặng một chiếc chăn len mỏng cùng màu”.
Trịnh Vi nghe thấy hai chữ “tân hôn”, liền liên tưởng đến tấm ga trải giường, bất giác mặt hơi đỏ, cô nghĩ, đúng bộ này rồi, chắc Lâm Tĩnh cũng sẽ thích.
Đang định bảo cô bán hàng viết phiếu thanh toán, bất chợt nhìn thấy một bàn tay trắng trẻo khác đưa ra vuốt sợi tua rua trên tấm ga, vô tình cô ngẩng đầu lên, hai người chạm mặt nhau, cả hai đều sững sờ.
Đối phương đã kịp thời phản ứng trước, khẽ cất tiếng chào: “Trịnh Vi, lâu rồi không gặp”.
“Ừ, sau khi tốt nghiệp chưa gặp lại cậu, Tăng Dục”.
Trịnh Vi và Tăng Dục vốn không quen nhau lắm, mối liên hệ lớn nhất giữa hai người cũng chỉ bắt nguồn từ việc một thời cùng thích một người con trai, sau vài lời hỏi thăm đơn giản, hai người không biết nói gì hơn.


Tăng Dục tiếp tục nghịch đám tua rua mềm mại đó, phá vỡ bầu không khí tẻ nhạt, “Cậu định mua bộ này à, sắp cưới phải không?”
Trịnh Vi nói: “Ừ”.
Tăng Dục khéo léo giấu đi vẻ kinh ngạc thoáng qua, cô nói: “Nếu tớ đoán không nhầm, chú rể không phải là Trần Hiếu Chính chứ?”
“Không phải cậu cũng thế sao?” Trịnh Vi vặn lại.
“Hồi ở trường, làm sao nghĩ rằng có ngày hôm nay. Hồi đó…bọn cậu yêu nhau như thế, một thời tớ từng hận cậu”.
Trịnh Vi cười, “Bây giờ cậu không cần hận nữa, cuối cùng chẳng ai giành được, thế là hòa nhé…sau đó không phải cậu cũng sang Mỹ cùng anh ấy đó ư?”
Tăng Dục cũng như đang nói về chuyện cười của mình, “Hồi đó còn quá trẻ, tưởng tình cảm là lựa chọn đáp án A, B, C, D, không có cậu thì anh ấy còn lại tớ. Thực ra, ngay từ đầu tớ đã nghĩ sai, có lẽ cậu không phải là người phụ nữ thích hợp với anh ấy, nhưng tớ cũng không phải, tớ và cậu khác nhau ở chỗ, ít nhất là anh ấy yêu cậu”.
“Yêu và không yêu, kết quả đều là một. Bây giờ nói vấn đề này chẳng có ý nghĩa gì nữa, anh ấy cũng đã tìm thấy người phụ nữ hợp với anh ấy, tiểu thư của gia đình Âu Dương, có lẽ đó mới là người mà Trần Hiếu Chính ngày đêm mơ tưởng…” Trịnh Vi vẫy tay gọi cô bán hàng tới, “Phiền chị đưa phiếu thanh toán cho tôi”. Cô cầm phiếu thanh toán trong tay, nói với Tăng Dục: “Xin lỗi nhé, tớ phải đi trước. Và còn điều này nữa, tiện thể cũng chúc mừng cậu. “
Trịnh Vi bước về phía quầy thu ngân, Tăng Dục gọi cô lại, “Cậu còn yêu anh ấy không, Trịnh Vi? Nếu yêu mà đi lấy chồng như thế cậu sẽ hối hận đấy, Âu Dương không hề thích đàn ông, hồi ở nước ngoài, bạn bè cùng học đều biết, cô ấy có người yêu, nhưng là người cùng giới. Trần Hiếu Chính chỉ yêu một người, có cần để tớ phải nói người ấy là ai không?”
Tớ phiếu thanh toán trong tay Trịnh Vi bất ngờ bị vo thành viên, trong buổi tối khiến cô quyết định mãi mãi không bao giờ quay đầu nhìn lại đó, Trần Hiếu Chính nắm chặt tay cô bằng sự cuồng nhiệt trước khi tuyệt vọng, dường như giọng anh vẫn đang thầm thì bên tai, “Nếu anh nói giữa anh và Âu Dương có lý do đặc biệt, em có tin anh không?”
Đây chính là “nếu như” của anh.
Không phải Trịnh Vi không thử nghĩ ra đủ mọi lý do để gỡ tội cho anh, và cũng để mình đỡ đau khổ hơn, nhưng đến giây phút cuối cùng tìm được đáp án từ lời Tăng Dục, cô mới phát hiện ra rằng, hóa ra đáp án đã thực sự bén rễ trong lòng mình từ lâu. Cô cười và nhìn Tăng Dục, “Đối với tớ điều này có gì khác biệt ư?”
Đúng vậy, có gì khác biệt ư? Kẻ cả có, sự khác biệt này cũng chỉ thuộc về Trần Hiếu Chính, chứ không phải thuộc về Trịnh Vi. Họ đều không hiểu, nguyên nhân khiến Trịnh Vi đoạn tuyệt với người đã cùng cô trải qua những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời, không phải là vì anh không yêu, cũng không phải vì sự ra đi của anh.
“Cảm ơn cậu đã cho mình biết những điều này, Tăng Dục, thực ra tớ muốn nói là, hồi đó tớ cũng rất hận cậu”.
Cuối cùng nụ cười của Tăng Dục cũng đã hiện sự yên lòng, cô hỏi với vẻ tinh nghịch: “Thế còn bây giờ thì sao?”
Bây giờ? Một nụ cười xóa hết ân oán.
Hết kỳ nghỉ phép, Trịnh Vi trở lại Công ty 2, cô còn mang theo đơn xin nghỉ việc đến. Không phải Trịnh Vi không yêu công việc của mình, cô đã từng vùi đầu xuống hồ nước Tập đoàn kiến trúc Trung Quốc với tất cả nhiệt huyết, đã sặc mấy lần, cũng đã có người kéo cô một tay, cuối cùng cũng quen, ngày càng trở nên dẻo dai, chững chạc, cũng đã từng nghĩ sẽ phấn đấu đến giây phút cuối cùng ở đây. Nhưng người tính không bằng trời tính, cô không thể ngờ rằng, Chu Cù- người luôn được cô coi là người thầy giỏi, người bạn tốt- lại gặp chuyện này; một điều khó xử hơn là, Lâm Tĩnh- người chuẩn bị trở thành chồng cô- lại là người phụ trách trực tiếp trong vụ án này.
Trong vụ việc này, Trịnh Vi không phân được ai đúng ai sai, cũng không muốn lý giải, bất kể dù Lâm Tĩnh đã làm gì với Công ty 2, những tình cảm mà anh dành cho cô đều là thật lòng, cũng giống như vậy, bất kể Chu Cù có tội hay không, cũng không thể thay đổi được lòng cảm kích của Trịnh Vi đối với anh. Nói cô bỏ cuộc cũng được, chán ghét cũng chẳng sao, chỉ đơn giản là cô không muốn tiếp tục cuốn vào cuộc đấu tranh của đám đàn ông đó nữa, càng không muốn vì chuyện này mà bị tiếng oan, cộng với mối quan hệ khó xử giữa cô và Trần Hiếu Chính, có thể ra đi mới là lựa chọn sang suốt nhất.
Thực ra, sau khi từ Bắc Hải trở về, Trịnh Vi đã có quyết định này, cô đã bàn với Lâm Tĩnh, ý kiến của Lâm Tĩnh là tôn trọng sự lựa chọn của cô. Thủ tục xin nghỉ việc được giải quyết khá thuận lợi, vì Chu Cù vẫn phải nghỉ để tiếp tục điều tra, Phó Giám đốc Trương sau khi đọc đơn của Trịnh Vi, nói vài câu níu kéo khách sáo, rồi cũng nhanh chóng ký tên. Công việc bàn giao cũng không có trở ngại gì lớn, chỉ có điều khi Trịnh Vi làm thủ tục chuyển hồ sơ từ phòng Nhân sự, trưởng phòng nhân sự nói với cô rằng, theo quy trình, tất cả mọi nhân viên khi chính thức rời khỏi vị trí công tác đều phải được vị lãnh đạo phụ trách công tác nhân sự của Công ty ký tên, mới được làm thủ tục ở phòng nhân sự, sau đó đến trung tâm tài nguyên nhân lực trên tổng Công ty để chuyển hồ sơ. Vị lãnh đạo phục trách công tác nhân sự của Công ty chính là Phó giám đốc Trần Hiếu Chính.
Trịnh Vi đứng trước bàn làm việc của Trần Hiếu Chính, nhìn tờ trình chuyển hồ sơ mỏng manh, nhợt nhạt của mình dưới đầu ngón tay anh. Anh chăm chú đọc tờ giấy chưa đầy 100 chữ mấy phút.
“Nghe nói em xin nghỉ để chuẩn bị kết hôn, chúc mừng em, lấy được vị Viện phó viện kiểm sát trẻ trung, tài cao, có được tổ ấm cho mình, đi làm hay không cũng không còn quan trọng nữa”.
Vẻ bình tĩnh của anh nằm ngoài sự dự đoán của Trịnh Vi, nhưng đối với cô đây là một điều đáng mừng, hiện giờ cô chỉ muốn nhanh chóng kết thúc mọi chuyện, vì thế cô cũng cố gắng để mình tỏ ra bình tĩnh, thanh thản.
“Cảm ơn anh. Phó giám đốc, phiền anh ký tên giúp ạ”.
“Ký tên? Đơn giản”. Trần Hiếu Chính giơ tờ trình chuyển hồ sơ đó lên, trước mặt Trịnh Vi, mỉm cười, từ từ đưa nó vào máy hủy tài liệu đặt cạnh bàn làm việc.
Trịnh Vi nghe thấy tiếng dao nghiền giấy, nói: “Không sao cả, Phó Giám Đốc không thích tờ này, em còn có tờ photo dự phòng”.
Mãi cho đến khi tờ trình chuyển hồ sơ biến mất trong chiếc máy, Trần Hiếu Chính mới ngẩng đầu lên nhìn Trịnh Vi đang đứng đối diện, miệng gằn từng chữ: “Anh sẽ không ký tên đâu”.
Trịnh Vi liền cười, “Anh có biết hiện giờ mình giống ai không, giống như một đứa trẻ nhõng nhẽo vô cớ. Anh có thể cản trở việc tôi làm thủ tục xin nghỉ việc, nhưng anh có ngăn cản được việc tôi đăng ký kết hôn không? Muốn làm việc đó, e rằng chỉ mỗi việc bám được tiểu thư Âu Dương vẫn chưa thể đủ”.
Khích bác người đang đứng trước mặt thật dễ dàng biết bao, lúc Trần Hiếu Chính vươn người qua bàn kéo Trịnh Vi lại gần mình, gân xanh trên góc trán anh giật giật. Anh kéo mạnh quá, chân của Trịnh Vi đập mạnh vào thành bàn, cô khẽ kêu lên một tiếng, mặt để lộ vẻ đau đớn.
Vẻ mặt của Trần Hiếu Chính tỏ ra đau đớn hơn cô rất nhiều, anh hỏi: “Đau không, Vi Vi? Nếu em thấy đau thì em phải hiểu cảm giác hiện tại của anh. Có phải em còn định gửi thiệp hồng mời anh đến dự đám cưới?”

http://credit-n.ru/offers-zaim/viva-dengi-credit.html http://credit-n.ru/blog-single-tg.html http://credit-n.ru/zaymyi-v-ukraine.html

Bình luận

Bình luận

You can leave a response, or trackback from your own site.