Thư Viện Ngôn Tình » Anh Có Thích Nước Mỹ Không? » Anh có thích nước Mỹ không? |

Anh có thích nước Mỹ không? |

data-ad-slot=”6608233251″>

“Em rất vinh hạnh, nếu anh chịu đến”. Trịnh Vi cố nén cảm giác run rẩy vì đau đớn trong giọng nói của mình.
“Em nói đi, em lấy chồng chỉ vì muốn chọc tức anh, nói đi, em sẽ không lấy Lâm Tĩnh”. Giọng anh dần dần nhỏ đi, giống như trái tim của anh, cuối cùng đã học được cách vùi mình trong đất, “Vi Vi, anh chưa hề yêu ai, giữa anh và Âu Dương ngoài một lời hẹn, không có gì hết, cô ấy không hề…”
“Anh làm bia đỡ đạn cho cô ấy, còn cô ấy hứa để anh được một bước lên tiên”.
“Em đều biết hết? Thế tại sao không thể tiếp tục đợi anh? Ba năm, anh hứa với cô ấy ba năm, chắc chắn anh sẽ vượt qua được”.
“Đương nhiên là anh vượt qua được, nhưng em sẽ không thể theo anh. Em lấy Lâm Tĩnh, không phải vì giận anh, Trần Hiếu Chính, anh không quan trọng như thế đâu”.
Bạn đang đọc truyện tại


Anh lắc đầu, không muốn chấp nhận những lời nói đó, tiếng gõ cửa lại vang lên trong lúc này, Trịnh Vi như vớ được phao cứu mạng, “Có người vào rồi, buông tay ra. Bảo anh buông tay ra, anh nghe thấy không?”
Trần Hiếu Chính liếc ra cửa, nghiến răng không nói câu gì, túm chặt tay cô hơn. Rõ ràng vị khách ngoài cửa không kiên nhẫn được nữa, sau khi gõ mấy tiếng, thấy cửa không khóa, bèn thử đẩy cửa vào.
“Phó giám đốc, thanh toán tiền công tác phí…” Hà Dịch đứng trước cửa phòng làm việc, nhìn thấy cảnh đó liền trợn tròn mắt, Trần Hiếu Chính ăn mặc chỉnh tề đang ra sức kéo tay Trịnh Vi qua bàn làm việc, vẻ nóng giận trong mắt khiến anh đâu còn là con người khách khí, lạnh lùng.
Nhìn thấy Hà Dịch, Trần Hiếu Chính vẫn không hề có ý định buông Trịnh Vi ra. Hà Dịch liền cười: “Có việc gì từ từ nói chuyện, mọi người đều là đồng nghiệp…”
“Ai bảo với anh tôi và cô ấy là đồng nghiệp?” Trần Hiếu Chính chỉ ra phía cửa, gằn giọng nói với Hà Dịch, “Xéo, xéo ngay cho tôi”.
Hà Dịch vuốt mũi, dù sao cũng là sếp trực tiếp, khi chưa hiểu rõ sự việc bên trong, anh cũng không dám động vào tổ kiến lửa này.
Lúc này Trần Hiếu Chính mới buông tay ra, bước nhanh ra cửa, khóa trái cửa lại, rồi anh quay lại ôm chặt Trịnh Vi đang đờ đẫn dựa vào bàn làm việc, lấy tay quay mặt cô lại nhìn mình, “Điên thì điên chứ sao. Vi Vi, xin nghỉ cũng được, hãy quay về với anh, anh không cần gì nữa, chỉ cần em đừng đi, như thế đã được chưa? Nếu em thấy chưa đủ, thì em muốn anh làm gì, em nói đi, em cứ nói đi, việc gì anh cũng có thể làm được”.
Anh run rẩy kề sát mặt mình vào mặt Trịnh Vi, làn da nóng hổi, nhưng nước mắt lại rất lạnh, cảm giác nóng lạnh xen kẽ đó tựa như lời cầu khẩn trong tuyệt vọng.
Trịnh Vi nhắm mắt lại, nghe anh thầm thì nhắc lại bên tai như một đứa trẻ: “Anh không cần gì hết, không cần gì hết, chỉ cần em thôi…”Cô không biết mình có khóc hay không, đã từ lâu, trong tình yêu của họ, Trịnh Vi đều là kẻ thua cuộc, anh ở đằng trước một mực bước đi, cô ở phía sau miệt mài đuổi theo, hôm nay, cô đã thắng được một hiệp, nhưng đến giây phút này, thắng rồi cũng làm được gì.
“Thật vậy ư, anh có thể từ bỏ tất cả và đi theo em ư?”


Trần Hiếu Chính không nói được câu nào, chỉ biết gật đầu, gật đầu liên tiếp.
Trịnh Vi đã cảm nhận được vị mặn của nước mắt, “Anh Chính, kể cả hôm nay, anh từ bỏ tất cả để đi theo em, đến một ngày nào đó anh vẫn sẽ ân hận. Em không muốn để anh có cơ hội oán hận em nữa”.
Trần Hiếu Chính lùi xa nhìn cô, “Do em không còn tin anh, hay vì không còn yêu anh nữa?” Dường như anh lại quay về với chàng trai chỉ có hai bàn tay trắng năm xưa, tình yêu của Trịnh Vi là chỗ dựa duy nhất của anh.
“Không biết đã bao giờ em kể cho anh câu chuyện này chưa, hồi nhỏ em có một con búp bê, con búp bê đó em giành từ tay người chị họ, trong đống đồ chơi, em thích nhất nó, buổi tối không được ôm nó em không chịu đi ngủ, cho dù nó xấu nó cũ em đều không quan tâm. Sau đó, em làm mất con búp bê, em khóc đòi mãi, khóc khản cả cổ, những vẫn không tìm thấy nó. Bố mẹ em đã mua cho em rất nhièu đồ chơi, hồi đó em tưởng rằng, nếu không tìm được con búp bê đó, thì em sẽ mãi mãi không thể vui, và cũng sẽ không thể thích được các đồ chơi khác. Một tháng, hai tháng, một năm, hai năm, em không thể quên nó, mãi cho đến khi đi học cấp một, một hôm nhà em tổng vệ sinh, em mới tìm được nó trong góc bếp cũ, lúc đó không ngờ em phát hiện ra rằng, đối với em nó đã không quan trọng nữa, có lẽ trong quá trình đi tìm nó, em đã hết tuổi cần đồ chơi rồi”.
Trịnh Vi cảm thấy Trần Hiếu Chính từ từ lùi xa ra hơn, hóa ra lại có ngày này, anh đã sẵn sàng từ bỏ tất cả, mới phát hiện ra rằng, Trịnh Vi không hào hứng với cái “tất cả” của anh.
“Anh không ký tên cũng không quan trọng, cùng lắm thì em bỏ hồ sơ lại, chỉ cần em không làm việc ở Công ty nhà nước, hồ sơ đối với em chẳng có ý nghĩa gì nhiều. Điều quan trọng nhất là, nếu lúc này em xin nghỉ, tất cả mọi người đều nghĩ rằng em là người đã bán đứng Chu Cù nên không còn mặt mũi nào đành mượn cớ ra đi, và sẽ không bao giờ có người biết rằng, người đã đích thân đưa các chứng cứ đó cho Lâm Tĩnh là anh”.
“Lâm Tĩnh nói với em?”
Trịnh Vi khẽ cười, “Dĩ nhiên là Lâm Tĩnh sẽ không nói với em những điều này với em, anh ấy chỉ mong em mãi mãi không bao giờ biết cuộc trao đổi giữa các anh”.
“Anh đã nói anh sẽ không tha cho Phùng Đức Sinh, nên nhất quyết bắt hắn phải trả giá đắt nhất trong vụ này! Còn về Chu Cù, em bảo vệ anh ta như vậy, coi anh ta là thần tượng trong công việc của em, nhưng không phải anh ta cũng đã lợi dụng em đó sao? Anh làm thế là sai ư?”
Trịnh Vi nói: “Các anh đều không sao, mỗi người có một mục đích, chẳng có gì đáng bàn cãi. Nhưng anh đừng nói có thể vì em mà từ bỏ tất cả nữa”.
Trần Hiếu Chính uể oải quay trở lại ghế làm việc của mình, anh là người thông minh, thỉnh thoảng ấp ủ một giấc mơ, nhưng bao giờ cũng tỉnh giấc trước người khác. Cuối cùng anh vẫn ký tên lên tờ đơn mà cô đã chuẩn bị sẵn đó, nét chữ cuối cùng trong chữ “Chính” đã viết xong, cuối cùng anh mới tin rằng, Trịnh Vi và Trần Hiếu Chính đã trở thành ký ức.
Trần Hiếu Chính đẩy tờ đơn đã ký xong ra trước mặt Trịnh Vi, lúc này đây anh đã tỉnh táo; bình tĩnh như thường. Sau khi Trịnh Vi nói “cảm ơn”, anh liền hỏi câu cuối cùng, “Nếu không có Âu Dương Thanh, nếu ban đầu anh và Lâm Tĩnh cạnh tranh công bằng, em có cho anh cơ hội không?”
Thực ra câu trả lời này đã không còn ý nghĩa nữa, cuộc đời không có nếu như. Trịnh Vi hoàn toàn có thể ậm ờ cho qua chuyện, cho Trần Hiếu Chính một câu trả lời như thật mà lại là giả, nhưng cô không làm thế, cô cầm cẩn thận tờ đơn đã được ký trong tay, chỉ nói với anh một từ: “Có!”
Trịnh Vi không được chứng kiến phản ứng của Trần Hiếu Chính, nói xong quay người đi ra, cô biết anh sẽ không sao cả, từ nay trở đi, anh sẽ công thành danh toại, như sở nguyện. Cùng lắm cũng chỉ là cảm giác nhói tim trong giấc mơ- nếu anh vẫn còn nằm mơ.
Thu dọn đồ dùng cá nhân trong phòng làm việc xong xuôi, Trịnh Vi bê một hộp giấy lớn bước ra khỏi văn phòng, Hà Dịch đuổi theo giúp cô một tay. Anh nói: “Trịnh Vi, coi như anh không biết gì chuyện hôm nay, nhưng hôm đó ở Bắc Hải nhìn thấy anh, em có thể giữ bí mật với Thiếu Nghi được không?”
Trịnh Vi liếc anh một cái, “Anh sợ Thiếu Nghi biết chuyện, chứng tỏ anh vẫn coi trọng cuộc hôn nhân với cô ấy, em không hiểu, tại sao anh lại cặp với Thi Khiết, cô ta chỉ lợi dụng anh thôi”. Hà Dịch nói: “Không phải anh không yêu Thiếu Nghi, nhưng ở bên cô ấy anh thấy rất mệt, nhưng lại không bỏ được, ít nhất là Thi Khiết đem lại niềm vui cho anh”.
Trịnh Vi không giấu nổi vẻ khinh miệt, hồi đầu khi anh ta vất vả theo đuổi Thiếu Nghi sao không cảm thấy mệt? Cô vẫy tay gọi taxi, trước khi lên xe, cô nói với Hà Dịch: “Anh yên tâm, chuyện của hai người em cũng không quản được, kể cả một ngày nào đó Thiếu Nghi có biết, nhưng cũng không phải là em nói với cô ấy. Tính cô ấy thế nào anh biết rõ hơn em, hy vọng đến lúc đó anh vẫn giữ được vui như thế này”.
Tối đến, khi Lâm Tĩnh gần gũi Trịnh Vi, phát hiện thấy đùi cô có vết tím bầm, bèn hỏi tại sao lại bất cẩn như thế, Trịnh Vi nói ban ngày thu dọn đồ đạc ở phòng làm việc, mải không để ý nên ngã. Lâm Tĩnh nghe thấy vậy, xót xa vô cùng, bôi thuốc cho cô, bảo cô không được động vào, nằm ngủ cẩn thận.
Trước khi đi vào giấc ngủ, Trịnh Vi ôm chặt Lâm Tĩnh đang dựa vào tường đọc báo.
“Sao vậy?” Lâm Tĩnh cười liếc sang cô.
Trịnh Vi nói: “Không sao cả, chỉ muốn ôm anh thôi”.
Lâm Tĩnh vòng tay qua cổ cô, để cô dựa vào ngực mình, cả hai lặng lẽ lắng nghe nhịp đập của hai trái tim. Trịnh Vi gục đầu trong vòng tay anh nói: “Lâm Tĩnh, em muốn đi Vụ Nguyên. “
Anh hơi bất ngờ, “Vụ Nguyên? Nhưng dạo này anh không có thời gian, hay là một thời gian nữa, đợi mình đăng ký rồi cùng đi, tiện thể về nhà một chuyến?”
Cô lắc đầu, “Anh cứ bận việc của anh đi, em muốn đi một mình trước khi kết hôn, coi như cho xong một nguyện vọng”.
Bàn tay Lâm Tĩnh khẽ nắm chặt lại, nhưng cuối cùng vẫn gật đầu.
Lần thứ hai đến Vụ Nguyên, Trịnh Vi vẫn đi một mình. Khi cổng làng Lý hiện ra trước mắt, Trịnh Vi nhủ thầm, hòe già ơi, lâu lắm không gặp.
Trịnh Vi đến nhà Hướng Viễn trước, năm năm đã trôi qua, cô vẫn nhớ cô gái thú vị đã ngồi xem mình khóc đó, chỉ tiếc rằng ngôi nhà tranh của Hướng Viễn đã bỏ hoang, nhà chẳng còn ai, hàng xóm nói, mấy năm trước sau khi cha của Hướng Viễn qua đời vì một tai nạn bất ngờ, hai chị em cô đã vào thành phố, không thấy quay về.
Không tìm được người cũ, Trịnh Vi một mình quay lại gốc cây hòe già, năm năm trước, cô đã chôn cuốn truyện cổ tích và chú tiểu long bằng gỗ ở đây, giờ đây bất chợt cô lại thấy nhớ chúng, không biết bây giờ chúng có còn nằm yên dưới gốc cây hay không.
Cây hòe già vẫn như ngày trước, năm năm đối với nó chỉ là chuyện xảy ra trong chớp mắt, nhưng người dưới gốc cây đã thay đổi quá nhiều.
Từ phía rất xa Trịnh Vi đã nhìn thấy Trần Hiếu Chính, anh đứng dưới gốc cây hòe, quay lưng về phía cô, không biết trong lòng đang nghĩ gì. Trịnh Vi dừng chân, đứng nhìn theo bóng anh, có cảm giác anh còn lẻ loi hơn trước. Không ngờ anh cũng có mặt ở đây, hóa ra cây hòe già ở Vụ Nguyên không chỉ là giấc mơ của một mình cô.
Bất giác Trịnh Vi cảm thấy vô cùng thanh thản, cô tha thứ cho người đàn ông đã từng phụ bạc cô đó, cũng tha thứ cho tình yêu vô cớ của mình thuở nào. Cô đã từng vun tưới những năm tháng thanh xuân đẹp nhất của đời mình lên người đàn ông đó, dành trọn nụ cười và nước mắt, để tình yêu đâm chồi nảy lộc, cho dù cuối cùng không đơm hoa kết trái, nhưng điều này có gì quan trọng, kể cả không có Trần Hiếu Chính, tuổi xuân của Trịnh Vi cũng sẽ không bất hủ đời đời. Giống như cố hương là nơi con người ôn lại thuở hàn vi, tuổi xuân là quãng thời gian để con người nhớ nhung, hoài niệm, khi bạn ôm nó vào lòng nó sẽ chẳng đáng một xu, chỉ khi bạn dốc hết nó, quay đầu nhìn lại, tất cả mới có ý nghĩa- những người đã từng yêu và làm tổn thương chúng ta, đều có ý nghĩa đối với sự tồn tại tuổi xuân chúng ta.
Trịnh Vi nghĩ, dù sao cô cũng hạnh phúc hơn Trần Hiếu Chính, dù là quá khứ hay hiện tại. Bởi cô đã yêu hết lòng, khóc hết mình, trong cuộc tình này, cô không còn nợ điều gì, tình yêu của cô đã trọn vẹn. Chính vì Trần Hiếu Chính dành cho Tiểu Phi Long một tình yêu không bình lặng, mới khiến sau này Trịnh Vi học được cách tận hưởng hương vị ngọt ngào trong hạnh phúc bình dị.
Tạm biệt, Trần Hiếu Chính.
Lúc ra về, cuối cùng Trịnh Vi đã có thể mỉm cười. Cô vẫn mơ ước được đến thăm cây hòe già với người mình yêu, nhưng cho dù là Lâm Tĩnh hay Trần Hiếu Chính, họ đều vắng mặt, không sao cả, đây là cây hòe già của riêng cô, cô đến đây là theo lời hẹn với tuổi thanh xuân.
Kết thúc chuyến đi Vụ Nguyện, khi quay về sân bay thành phố G, Trịnh Vi không hề cảm thấy bất ngờ khi thấy Lâm Tĩnh ra đón, cô cười, sà vào lòng Lâm Tĩnh, cảm nhận hơi ấm trong lòng anh, cô nói: “Lâm Tĩnh, em đã trở về”.
Lâm Tĩnh liền trả lời cô bằng vòng tay ôm trọn trái tim cô.
Một tháng sau, vụ án của Công ty 2 đã có kết quả, Phùng Đức Sinh ngồi tù 15 năm, Chu Cù chỉ bị tập đoàn kiến trúc Trung Quốc xử lý nội bộ vì tội giám sát không chặt và không làm tròn chức vụ, đương nhiên anh cũng không thể đảm nhiệm chức vụ cũ.
Chu Cù quyết định di cư sang Canada cùng vợ, hôm anh đi, Trịnh Vi ra sân bay tiễn. Trước khi gặp mặt Chu Cù, Trịnh Vi đã trở thành vợ Lâm Tĩnh, cô vẫn cảm thấy có gì áy náy, nhưng khi mặt đối mặt, Chu Cù đã dành cho cô một nụ cười vô cùng thoải mái. Bất kể Chu Cù có lợi dụng Trịnh Vi hay không, cũng bất kể Trịnh Vi có phụ công vun đắp của Chu Cù hay không, Trịnh Vi đều cảm kích vì được gặp Chu Cù trong những năm tháng đầu tiên bước chân vào cuộc đời.
Sau khi máy bay cất cánh, Trịnh Vi không về nhà ngay, đột nhiên cô thấy nhớ Nguyễn Nguyễn, bèn một mình bắt xe đến nghĩa trang. Cô bước lên bậc thang, men theo con đường nhỏ tĩnh mịch dẫn đến nơi yên nghỉ của Nguyễn Nguyễn, đúng lúc gặp Lão Trương vừa đi xuống.
Sau khi rời Công ty 2, theo lời khuyên của Lão Trương, Trịnh Vi tham gia vào Công ty kiến trúc do Lão và mấy người bạn thân thành lập, phụ trách công việc hành chính của Công ty. Anh chàng đẹp trai trong viện thiết kế đã từng khiến Thiếu Nghi điêu đứng một thời cũng là một trong những cổ đông của Công ty, sau nhiều lần tiếp xúc, Trịnh Vi thấy anh ta cũng là một người khá thú vị. Lăn lộn phấn đấu trong một Công ty mới chắc chắn sẽ mệt hơn nhiều so với thời làm ở Công ty nhà nước, nhưng được chứng kiến cảnh Công ty ngày một lớn mạnh, giống như được nhìn đứa con của mình ngày ngày trưởng thành, cảm giác thích thú đó thật khó diễn tả bằng lời. Lâm Tĩnh thương cô vất vả, nhưng cũng khuyến khích cô có sự nghiệp và bầu trời riêng của mình, được vươn mình phấn đấu trong cuộc sống mới là Trịnh Vi sung sướng nhất.
Ở chốn này Trịnh Vi và Lão Trương không có hứng thú chuyện trò, hỏi thăm vài câu rồi vẫy tay tạm biệt. Trịnh Vi ngồi trước mộ của Nguyễn Nguyễn, sắp xếp gọn gang những bó hoa mà người đến viếng trước để lại, hiện giờ cô đã biết ý nghĩa của loài hoa baby- ‘Tình yêu cam đóng vai phụ’.
Trịnh Vi chỉ muốn ngồi yên tĩnh với Nguyễn Nguyễn một lát, nhưng tiếng chuông điện thoại không chịu tha cho cô, đầu tiên là Lâm Tĩnh hỏi cô tối nay muốn đi ăn ở đâu, sau đó Hà Dịch lại gọi điện thoại đến hỏi cô, có biết Thiếu Nghi đi đâu không.
Cuối cùng chuyện của Hà Dịch đã không giấu nổi Thiếu Nghi, giác quan thứ sáu của phụ nữ bao giờ cũng rất nhạy cảm. Trịnh Vi đã chứng kiến tính cách kỳ cục của Thiếu Nghi trong chuyện tình cảm, cô đã tát cho Hà Dịch hai cái, nhưng cuối cùng không ly hôn. Có lẽ tình yêu cứng rắn, hôn nhân lại mềm yếu, chúng đã đều phải học cách dung hòa, nhân nhượng, cho dù đó là người rắn rỏi như Thiếu Nghi cũng không ngoại lệ.
Trịnh Vi cúp máy rồi kể cho Nguyễn Nguyễn nghe chuyện cười của mấy cô gái cùng Công ty. Các cô gái trong độ tuổi đôi mươi không thể lý giải tại sao những người phụ nữ hơn 30 tuổi lại có thể tiếp tục sống, họ nói, nếu một ngày nào đó trên gương mặt xuất hiện nếp nhăn, họ thà đi tự tử còn hơn.
Trịnh Vi bật cười với Nguyễn Nguyễn, cậu còn nhớ không, không phải trước kia bọn mình cũng giống như họ đó sao? Thực ra con người sống trên đời sớm muộn gì cũng sẽ có một ngày phải già đi. Nguyễn Nguyễn, chỉ có cậu, chỉ có tuổi xuân của cậu mãi mãi bất hủ.
– HẾT –

http://credit-n.ru/offers-zaim/srochnodengi-online-zaymi.html http://credit-n.ru/offers-zaim/webbankir-online-zaim-na-kartu.html http://credit-n.ru/offers-zaim/denga-zaimy-nalichnimi.html

Bình luận

Bình luận

You can leave a response, or trackback from your own site.