Thư Viện Ngôn Tình » Anh Có Thích Nước Mỹ Không? » Anh có thích nước Mỹ không? |

Anh có thích nước Mỹ không? |

data-ad-slot=”6608233251″>

Lúc 9 tuổi, cô nói: “Em nhìn thấy tụi con trai như Trương Tiểu Minh là muốn đánh họ, Lâm Tĩnh, vẫn là anh tốt, em chỉ muốn đám cưới với anh thôi. ”
Lúc 14 tuổi, cô ghì chặt áo của anh: “Anh phải đợi em, em sẽ lớn lên rất nhanh. ”
Và anh vẫn luôn cười không nói gì.
Năm cô 17 tuổi, anh về nhà nghỉ đông, anh dắt cô đi tham quan chợ miếu ở Chùa Thành Hoàng, từ nhỏ cô đã thích chen chúc vào những nơi náo nhiệt. Anh đi mua nước, quay đầu lại thì đã chẳng còn thấy cô đâu, cuối cùng khi trông thấy hình bóng của cô đứng dưới gốc cây đa ở sau lưng chùa, giữa trời đông gió rét, Lâm Tĩnh phát hiện trán của mình lại đang ướt đẫm mồ hôi.
Anh đi đến bên cô hỏi: “Vi Vi, em làm gì vậy?”
Bạn đang đọc truyện tại


Cô đang rất chuyên chú để tên của hai người vào cẩm nang rồi dùng chỉ đỏ quấn vào cây, nghe thấy tiếng của anh, cô quay qua gấp gáp nói: “Anh cao hơn em, anh cột đi!”
“Cột cao như vậy có ích gì?”
“Cao một chút mới không dễ bị làm rớt, đợi khi chúng ta kết hôn rồi là phải đến đây trả ơn tâm nguyện đó. ”
Cô nói như đó là lẽ đương nhiên, Lâm Tĩnh đã không phải lần đầu tiên nghe cô nói như thế nữa, nhưng không hiểu tại sao, lần này anh không cười, khi nhón chân lên cột chỉ đỏ vào cây, đã rất nhiều lần anh thắt không chặt cái rút đó.
Cuối cùng thì Tiểu Phi Long cũng đã thi vào ngôi trường đại học trong cùng một thành phố với anh, một ngày trước khi lên xe lửa, Lâm Tĩnh đã kẹp tấm hình có dòng chữ “Tiểu Phi Long của anh” vào quyển sách đồng thoại do cô tặng. Những năm nay, rất nhiều lời đều là do cô nói, thế nhưng, có những lời nhất thiết phải do anh mở miệng, anh chỉ nói một lần, đó sẽ là một đời.
Đêm đó, anh đã nhận được một cuộc điện thoại. Sau khi gác máy, anh mới biết bắt đầu từ giây phút đó, thế giới của anh đã đảo lộn rồi.
“Nghi ngôn ẩm tửu, dữ tử giai lão. Cầm sắt tại ngự, mạc bất tĩnh hảo. ” Lời thề động lòng người đến thế, thì ra lại chỉ là khát vọng thiên trường địa cửu của người cha mà anh kính yêu nhất với một người phụ nữ khác. Cái gia đình hạnh phúc “nhất thế giới” mà anh có hóa ra chỉ là một trò cười, vậy thế giới này còn có gì đáng để giữ vững?
Anh đột nhiên rất sợ Tiểu Phi Long sắp đến bên cạnh anh.
Tấu khúc cầm sắt, tương đắc hợp hòa (2)
Lâm Tĩnh bước đến bên cửa sổ của phòng bệnh, nhẹ nhàng giở rèm cửa lên, ánh sáng buổi trưa lập tức rọi vào, khiến đôi mày của anh nhíu lại. Ánh sáng này cũng soi vào gương mặt của người bệnh đang nằm trên giường, người bệnh vốn đã ngủ không yên lành đó phát ra vài tiếng rên rĩ vô thức. Anh bước qua đó, ngồi bên mép giường, nhìn lấy người đang bị bệnh tật dày vò đến chỉ còn bộ xương, làm gì còn giống người cha nho nhã cường tráng của anh ngày nào?


Sau khi được cấp bằng ở bên Mĩ không bao lâu thì Lâm Tĩnh đã nhận được điện thoại của mẹ, nói bệnh của ba không nhẹ, bảo anh hãy nhanh chóng về nước. Đại đa phần thời gian sau khi về nước, Lâm Tĩnh đều ở trong bệnh viện với ba, Lâm Giới Châu đâu chỉ là “bệnh không nhẹ”, ung thư gan thời kỳ cuối, tế bào ung thư đã lan ra, sinh mạng của ông thực chất đã đi đến đoạn đường cuối cùng.
Mỗi khi nhìn Lâm Giới Châu nằm trên giường với sức khỏe ngày một kém đi, Lâm Tĩnh đều nghĩ, đây có còn là thần tượng và tấm gương sáng mà anh đã noi theo không? Vì một tình cảm không thể đứng ra ngoài ánh sáng với người phụ nữ đó, ông đã hủy đi một gia đình an lành, sự nghiệp cũng không cần nữa, danh dự cũng không cần nữa, cuối cùng ngay cả sức khỏe cũng không cứu vãn được, đi đến bước này, cái có thể giữ lại là gì? Sinh mạng còn yếu ớt hơn tình yêu.
Mẹ của Lâm Tĩnh vẫn tiếp tục làm việc, công việc tuy nhẹ nhưng nhiều vô cùng, mỗi ngày đều bận đến đầu tắt mặt tối. Bà đã rộng lượng tha thứ cho người đàn ông phản bội mình khi sinh mạng của ông đến lúc nguy kịch, nhưng bà cũng không thể ngày ngày ngồi bên giường chăm sóc cho ông. Lâm Tĩnh hiểu cho mẹ của mình, những lúc thế này, Lâm Giới Châu là sống hay là chết đối với bà cũng là một sự dày vò.
Khi bác sĩ đã biểu thị không còn cách nào khác, thì thời gian rơi vào trạng thái hôn mê của Lâm Giới Châu cũng ngày càng dài, dẫu là khi thức tỉnh, ý thức của ông cũng rất hỗn loạn. Rất nhiều lúc, ông nhìn chăm chăm vào Lâm Tĩnh, hỏi: “Cậu thuộc bộ phận nào?” hoặc là, “Sao Lâm Tĩnh lại không về?”, những lúc nhận ra Lâm Tĩnh, ông chỉ không ngừng lặp đi lặp lại một địa danh: “Vụ Nguyên……. Vụ Nguyên……. . ”
Vụ Nguyên, Lâm Tĩnh nhớ nơi này, mấy năm trước, anh từng hứa với Tiểu phi long sẽ cùng cô đến đó, đến nơi đã chứng kiến tình yêu của mẹ cô. Điều tức cười là, lúc đó anh không hề nghĩ rằng nơi đó cũng có một ý nghĩa tương đồng đối với ba của anh.
Cuối cùng có một lần, Lâm Giới Châu đặt bàn tay xương xẩu của mình lên tay Lâm Tĩnh, giọng nói yếu ớt nhưng từng chữ đều rất rõ ràng, “Lâm Tĩnh, sau khi ba chết, hãy mang tro cốt của ba đến Vụ Nguyên, rãi bên dưới cây hòe già ở đầu thôn Lý, đây là việc cuối cùng ba xin con. ”
Lâm Tĩnh nghĩ đến người mẹ đã nhanh chóng tiều tụy chỉ trong mấy năm của mình, lòng chạnh lại, anh chậm rãi rút tay mình ra, “Ba, ba bệnh đến hồ đồ rồi sao, không biết mình đang nói gì nữa sao?”
Lâm Giới Châu không nói thêm gì nữa, nhưng ánh sáng trong đôi mắt ông nhìn con trai của mình lại từ từ ảm đạm.
Hôm đó, khi đi lấy thuốc, Lâm Tĩnh đã nhìn thấy người phụ nữ mà anh luôn gọi là “Dì” đứng ở phía tận cùng hành lang. Bà đứng ở góc không có anh sáng, nhìn về phía phòng bệnh của Lâm Giới Châu. Lâm Tĩnh nghe nói, trước khi anh về nước, và cũng tức là lúc ba anh vừa nhập viện, bà ấy đã đến qua rất nhiều lần, mỗi lần đều nói chỉ muốn nhìn Lâm Giới Châu một cái, nhưng đều bị mẹ của Lâm Tĩnh mắng trở về, tin đồn trong ký túc xá rộng lớn cũng lan truyền ầm ĩ, đều bảo rằng nếu như không phải do chuyện xấu của bà và Lâm Giới Châu, thì Lâm Giới Châu cũng không đến nổi giận đến làm phát bệnh sớm hơn, bà đã liên lụy một Lâm Giới Châu nửa đời thanh danh phải cùng bà trở thành mẫu điển hình của một tác phong bại hoại, bản thân bà cũng trở thành hồ ly tinh mà ai ai cũng khinh thường.
Lâm Tĩnh không đến gần bà, bà cũng không có ý định đi đến bên anh, chỉ đứng đó, nhìn về phía phòng bệnh như một bức tượng tạc đá, Lâm Tĩnh không nhìn rõ được đôi mắt của bà, nhưng anh cảm nhận được trên gương mặt đó ắt hẳn là có lệ, anh đột nhiên sợ hãi phải nhìn vào gương mặt đó, gương mặt hao hao đó thấp thoáng khiến anh nhớ đến một người khác, điều đó khiến anh cơ hồ mềm lòng trước mặt người phụ nữ đã hủy hoại gia đình anh.
Những ngày bệnh tình Lâm Giới Châu ổn định lại, Lâm Tĩnh đã đến Tòa án tỉnh XX trong thành phố G một chuyến, buổi dự thẩm tư cách của cuộc tuyển dụng hệ thống công vụ kiểm sát viên đã chính thức bắt đầu – anh thích cái lý do đường hoàng này, tuy rằng trước đó không lâu anh đã nhận được lời mời của một văn phòng luật sư nổi tiếng ở Thượng Hải thông qua sự tiến cử của vị giáo sư trong nước.
Đứng dưới mái đình điện thoại của Đại học G, Lâm Tĩnh cảm thấy không khí nơi đây phảng phất như chan chứa một vị ngọt thoắt ẩn thoắt hiện, không biết tại sao, tất cả những gì liên quan đến cô ấy cũng đều mang một hương vị như thế, ngay cả hồi ức cũng như thế.
Khi vừa đến nước ngoài, Lâm Tĩnh cũng đã có một khoảng thời gian hoang đường, rất nhiều lần, anh đã đặt xuống rồi lại cầm lên quyển sách đồng thoại đó ở trong giấc mơ, nhưng khi tỉnh lại lại không biết rằng mình đang ở đâu, bên cạnh lại là ai. Bắt đầu từ ngày xuất ngoại, thì anh đã biết, khoảng cách giữa anh và Tiểu phi long sẽ chỉ càng ngày càng xa, khoảng cách này trước đây anh không tài nào tưởng tượng được, nhưng lý trí cứ không ngừng nói với anh, không có lựa chọn nào tốt hơn là ra đi.
Lâm Tĩnh không phải là người dễ dàng đánh lạc phương hướng, hoặc giả bản tính của anh căn bản không thích hợp cho kiểu phóng túng như thế, rất nhanh, anh đã chán với cuộc sống thế này, anh mang hết tâm tư trở về việc học. Anh cảm thấy, bất luận sống dưới hoàn cảnh nào, con người cũng nên cố gắng hết sức cho mình được sống tốt nhất, vết rạn nứt của ba mẹ anh không thể bồi đắp, những chuyện đã xảy ra anh không thể thay đổi, duy chỉ có thể bảo mình hãy nhìn về phía trước.
Những ngày tháng ở đất khách, anh nhận được sự tán thưởng của giáo sư, rất được hoan nghênh trong số bạn học người Hoa bản xứ, đương nhiên, thế giới tình cảm cũng không nghèo nàn, anh từng có vài bạn gái quen nhau chính thức, không người nào là không thông minh và xinh đẹp, có lúc anh cũng cảm thấy, bản thân anh chính là thích loại con gái chững chạc hiểu chuyện, độc lập anh minh, ở bên nhau rất thoải mái, khi chia tay cũng đơn giản và im lặng.
Ở bên nhau lâu nhất là cô gái tên Lâm Tây? Là bạn học của Ngô, đó cũng là tình cảm cuối cùng trước khi anh về nước, Lâm Tây là Hoa kiều đời thứ ba, hoàn cảnh gia đình rất tốt, lại xinh đẹp và khoáng đạt, cô lớn lên ở Mĩ, nhưng tiếng Phổ lại nói rất lưu loát, viết được một tay thư pháp gợi cảm, có những lúc, ngay cả Lâm Tĩnh cũng cảm thấy, không còn ai thích hợp hơn cô nữa.
Lâm Tây đã từng khuyên Lâm Tĩnh hãy định cư ở Los Angeles, đôi nam nữ thông minh như thế ở bên nhau, sợ gì không xông pha được một mảng đất trời thuộc về mình? Nhưng Lâm Tĩnh từ đầu đến cuối vẫn không hề từ bỏ ý định trở về nước phát triển. Trước khi rời khỏi, anh đã dùng bữa tối với Lâm Tây, hai người bạn tốt từ biệt nhau, khi đưa cô về nhà, cô đã ôm anh rất lâu, sau đó mỉm cười chúc anh thuận buồm xuôi gió, anh lên xe rời khỏi, vờ như không biết cô đã ôm gối ngồi khóc trước cửa nhà.

http://credit-n.ru/oformit-kredit-online.html http://credit-n.ru/kreditnye-karty.html http://credit-n.ru/offers-zaim/zaym-na-kartu_migcredit.html

Bình luận

Bình luận

You can leave a response, or trackback from your own site.