Thư Viện Ngôn Tình » Anh Có Thích Nước Mỹ Không? » Anh có thích nước Mỹ không? |

Anh có thích nước Mỹ không? |

data-ad-slot=”6608233251″>

Một khoảng thời gian rất lâu sau khi trở về nước, Lâm Tĩnh mới nhận được bức email của Lâm Tây, cô nói, cô vẫn luôn chờ anh nói một câu, nếu như lúc đó anh nói “Lâm Tây, theo anh về nước đi”, cô sẽ không màng tất cả để đi theo anh, chỉ tiếc là anh đã không đưa ra yêu cầu này. Thật ra Lâm Tĩnh cũng đang nghĩ, nếu như lúc đó cô rơi lệ níu kéo anh ngay trước mặt anh, có phải là anh sẽ nảy sinh ý định ở lại?
Tiếc rằng cô ấy không phải Tiểu phi long, chỉ có Tiểu phi long mới khảng khái khóc thét đến kinh thiên động địa khi Lâm Tĩnh rời khỏi nhà, từ nhỏ đến lớn, chỉ cần cô bất chấp tất cả ghì chặt lấy tay áo của anh, thì anh sẽ không thể nhẫn tâm rời khỏi nữa, do đó, ngay cả năm xưa khi anh thi đậu vào Đại học Luật của thành phố G, trước khi đến trường ghi danh, anh cũng không dám để cô đến tiễn mình, chỉ sợ khi nhìn thấy gương mặt đẫm lệ của cô, anh sẽ lại lục thần vô chủ.
Đúng vậy, thế giới này chỉ có thể có một Ngọc diện tiểu phi long, trước đây anh thích Lâm Tây, chẳng phải chính vì sự thông minh và độc lập của cô sao? Do đó anh và Lâm Tây định sẵn sẽ chỉ là người qua đường.
Thông qua dò hỏi các bạn học chung thời phổ thông đã cùng thi lên đại học G với Trịnh Vi, Lâm Tĩnh mới có được điện thoại phòng ký túc xá của cô hiện giờ, sắp 4 năm rồi, anh tưởng rằng không có cái hố nào là bước không qua, không có ai là không thể không quên được, thế nhưng khi đã bấm số gọi, thông qua tấm kính phản quang của bốt điện thoại, anh phát hiện mình đang bất giác mỉm cười, mỗi một mảng phim đều là từng chi tiết nhỏ liên quan đến cô trong 17 năm đã qua. Anh đột nhiên cảm thấy, dẫu cho phải vì việc này mà không nhận được sự lượng thứ của mẹ, cũng không phải là một việc đáng sợ đến mức nào.
Điện thoại thông rồi, bạn cùng phòng của cô là một cô gái nhiệt tình, không chỉ nói cho Lâm Tĩnh biết, Trịnh Vi vừa cùng bạn trai ra ngoài, còn không quên tò mò hỏi anh là ai?
Bạn đang đọc truyện tại


Anh là ai? Tôi là ai? Lâm Tĩnh lễ phép chào tạm biệt bạn cùng phòng của cô, anh không biết hiện giờ đối với Trịnh Vi, mình là ai, là người anh trai hàng xóm cùng trưởng thành? Hay là một cố nhân đã rất lâu không gặp? Mỗi một giải thích, đều quá xa lạ hơn tưởng tượng của anh.
Anh đã nhìn thấy Trịnh Vi đi về hướng của mình, cô đã cao hơn một chút so với 4 năm trước, tóc cũng đã dài hơn, gương mặt trẻ con vẫn không lớn được chút nào. Cô cúi thấp đầu, vừa đi vừa nhét vào túi hai chai nước suối đầy, khi cô nhìn về phía trước, gương mặt đột nhiên như được phủ lên một màn ánh sáng của hạnh phúc, và nguồn sáng đó của cô không phải là anh, mà là một thiếu niên cao ráo đang đứng ở một nơi cách đó không xa.
Cô chạy đến bên nguồn sáng đó, không hề nhìn thấy Lâm Tĩnh đang đứng bên bốt điện thoại.
Lâm Tĩnh cũng chưa bao giờ được nhìn thấy một Trịnh Vi như thế, đương nhiên, từ nhỏ cô đã vui vẻ, nhưng những lúc ở bên cạnh anh, niềm vui đó của cô là lẽ đương nhiên, nhưng Trịnh Vi của bây giờ, chỉ vì một nụ cười nhẹ của thiếu niên đó, thì đã vui như có được bảo vật vậy, niềm hạnh phúc đó ngập tràn đến ngay cả một người ngoài cuộc như anh cũng có thể nhìn thấy rõ ràng.
Những ngày tiếp theo đó, Lâm Tĩnh đã lo liệu đàng hoàng mọi việc , ngồi trên chuyến bay trở về, anh nhìn những áng mây lướt qua bên ngoài khung cửa sổ, tất cả những quá khứ, giống như ánh sáng lướt qua màn phim ảnh. Đôi vợ chồng ngồi bên cạnh đang bấn loạn tay chân vì nghĩ cách để cho con trai của họ đừng khóc nữa, ngay cả hồi ức cũng không thể yên lành. Lâm Tĩnh đành rút lại hết tâm thần của mình, anh mỉm cười nhìn bé trai đang chảy nước mắt: “Cậu bé, sao em lại khóc?”
Cậu bé thút thít nói: “Em làm mất quyển sách mà em thích nhất rồi. ”
Lâm Tĩnh nói: “Thì ra là như vậy, nhưng em cũng không phải là thảm nhất, em xem, anh cũng đã đánh mất quyển sách mà anh yêu thích nhất, nhưng anh không có khóc. ”
“Vậy tại sao anh lại không khóc?”
“Bởi vì có rơi lệ cũng không giúp anh tìm lại được nó. ”
Đương nhiên là cậu bé nghe không hiểu, cậu vẫn thút thít, “Mọi người đều không hiểu, đó không phải là một quyển sách bình thường. ”


Lâm Tĩnh mỉm cười nhìn trở ra cửa sổ, đương nhiên là anh hiểu. Anh cũng đã mất đi quyển sách anh quí nhất, càng mất đi Tiểu phi long vốn dĩ thuộc về anh.
Tấu khúc cầm sắt, tương đắc hợp hòa (3)
“Ông ấy bị quỷ làm mê hoặc tâm trí rồi, Lâm Tĩnh, ngay cả con cũng vậy sao?”
Lâm Tĩnh đối mặt với người mẹ đang nghiến răng nhìn anh với ánh mắt thê lương nhưng sắt bén, lui lại một bước, bà dùng một tay ôm chặt ở trước ngực hủ đựng cốt của chồng mình, tay còn lại chỉ thẳng vào đứa con duy nhất, toàn thân run lên như chiếc lá khô giữa mùa thu. Lâm Tĩnh sợ mẹ mình nhất thời kích động sẽ lỡ tay làm rớt hủ cốt xuống đất, chỉ đành im lặng.
“Con muốn lấy cốt của ông ấy đến chỗ đó, trừ phi mẹ chết!”
Lâm Tĩnh thở dài một hơi, chỉ trong vòng mấy ngày, hai người thân nhất trong sinh mạng của anh lại không hẹn mà cùng dùng cái chết của bản thân để uy hiếp anh, hơn nữa, một trong hai người đã thành công.
Hôm đó, khi trở về từ thành phố G thì đã là hoàng hôn, bệnh tình của Lâm Giới Châu bắt đầu ác hóa nhanh chóng, vào lúc 0 giờ, một Lâm Giới Châu đã khiến cho bác sĩ lắc đầu bất chợt tỉnh táo một cách kỳ tích, ông gọi con trai và vợ mình đến bên giường, dùng thần chí minh mẫn hiếm thấy từ sau khi lâm bệnh để dặn dò mọi việc lớn nhỏ trong nhà, bất động sản, cổ phiếu, tài khoản ngân hàng, bảo hiểm tất cả đều chuyển qua tên của vợ, ông là một người chu đáo và rõ ràng, dẫu cho đã đến lúc đó cũng vẫn như thế. Lâm Tĩnh nửa quỳ bên giường bệnh của ba, trong lòng anh hiểu rõ, người mà anh sùng kính từ bé, đã sắp đi đến đích của cuộc đời rồi.
Giọng nói của Lâm Giới Châu ngày một yếu ớt, chỉ còn lại tiếng thở như bị gió sương tàn phá, giây phút cuối cùng, ông đã không nói nên lời nào nữa, nhưng đôi mắt vẫn không chịu khép lại, ông gian nan dùng ánh mắt tìm kiếm phương hướng của Lâm Tĩnh.
Lúc này mẹ của Lâm Tĩnh cũng đã không kìm được tiếng nấc, bà nắm lấy bàn tay của người đàn ông mà bà từng yêu thương cũng từng oán hận, “Ông còn muốn nói gì? Ông còn có tâm nguyện gì chưa buông xuống được?” Nhưng Lâm Giới Châu không nhìn bà, chỉ một mực nhìn con trai với ánh mắt khẩn thiết, tiếng thở ngày càng nặng nề.
Chỉ có Lâm Tĩnh hiểu rõ lời thỉnh cầu vô thanh này, dẫu cho anh có lý trí quyết đoán đến đâu, ngay lúc này anh cũng không khống chế được tim mình rối bời, một bên là tâm nguyện cuối cùng của ba trước khi lâm chung, một bên là nước mắt của mẹ. Anh né tránh ánh mắt đó, úp mặt vào bàn tay của mình, nhưng lại không tránh được hình bóng ở trong lòng — Người phụ nữ đó đứng trong góc khuất, nhìn về phía phòng bệnh như giây phút đó sẽ trở nên vĩnh hằng, trong góc thiếu ánh sáng, khuôn mặt của bà quá quen thuộc, dần dần lại trùng điệp với một gương mặt khác khắc trong lòng anh.
Tại sao chúng ta cứ phải trải qua nửa đời người, cứ phải đợi đến khi không còn đường lui, mới biết được cái mà chúng ta từng chính tay từ bỏ, sẽ không thể nào xuất hiện trong những ngày tháng sau này nữa? Tiếng thở cũng dần dần yếu ớt, Lâm Tĩnh ngẩng mặt lên, đúng lúc bắt gặp ánh mắt của Lâm Giới Châu, thanh danh nửa đời người đều có thể từ bỏ, ngay cả cơ thể này cũng có thể từ bỏ, chỉ vì để trở vể nơi đầu tiên đó, có xứng đáng không? Nếu như đó không xứng đáng, vậy cái gì mới là xứng đáng? Tim anh đột nhiên run lên, từ từ gật đầu trước luồng sáng cuối cùng của cha mình, anh đã nhận lời thì nhất định sẽ làm được, bất kể việc có khó đến chừng nào.
Lâm Giới Châu đã không thể chống đỡ đến bình minh của ngày thứ hai. Sau khi ông chết, đơn vị công tác đã cử hành một lễ tưởng niệm long trọng cho ông, tập quán của người Trung Quốc là không nói lời xấu trước người đã chết, dẫu cho giai đoạn cuối cùng trong sinh mạng của người đó có tồi tệ cách mấy, cái chết cũng sẽ lau sạch chúng đi. Sau lễ tưởng niệm, thi thể được mang đi hỏa táng, ngày thứ ba sau khi mang cốt về nhà, Lâm Tĩnh quyết định thẳng thắn nói chuyện này với mẹ, ba của anh cũng tức là chồng của mẹ, mẹ có quyền biết tất cả, và phản ứng kịch liệt của mẹ cũng hoàn toàn nằm trong dự đoán của anh.
“Mẹ, người cũng đã không ở đây nữa, chỉ còn lại một hủ tro cốt, còn giành gì nữa?”
Bà Lâm cười hắc ra một tiếng, còn khó chịu hơn là khóc, “Mẹ giành gì ư? Con nghĩ sự việc đã đến lúc này cái mà mẹ giành còn là con người của ông ấy? Khi còn sống, tim ông ấy đã không ở đây, mẹ cần người thì có ích gì? Cái mẹ muốn tranh giành là một khẩu khí, con trai, mẹ chỉ giành khẩu khí cuối cùng này thôi! Ông ấy thích người phụ nữ đó, được, nhưng tại sao trước đây lại cưới mẹ? Nếu như không có Lâm Giới Châu, mẹ không chắc gì đã không tìm được người thật tâm thật ý, ông ấy nói ông ấy đã lỡ mất nửa đời người, vậy nửa đời của mẹ thì sao? Chẳng lẽ nửa đời của mẹ không đáng giá bằng của ông ấy? Ông ấy và người đàn bà đó đã rất cực khổ để giấu mẹ, mẹ xem bà ta là chị em, thương con gái của bà ta như con ruột của mình vậy, chỉ có mẹ là ngu nhất. Bây giờ con bảo mẹ hãy toại nguyện, tại sao mẹ phải toại nguyện cho ông ấy?! Đến lúc chết ông ấy cũng muốn tìm về giấc mộng cũ, đừng có mơ, ông ấy đừng có mơ!”
“Con đã hứa với ba, đây cũng là yêu cầu cuối cùng của ba rồi. Ba đích thật có lỗi với mẹ và gia đình này, nhưng người cũng đã chết, mẹ hãy xem như thương tình cho ba đi. ”
“Ai thương tình mẹ? Lâm Tĩnh, đừng tưởng mẹ không biết tâm tư của con, ba con mê ả hồ ly tinh đó, con thì mê đứa nhỏ kia, con muốn dùng cái này để lấy lòng nó, đừng quên là ai sinh con ra!”
Lâm Tĩnh cảm thấy dây thần kinh trong não kéo căng đến đau điếng: “Mẹ, mẹ không cam tâm điều gì mẹ thương tâm thế nào con đều có thể hiểu, nhưng mẹ cũng biết rõ chuyện của ba không liên quan đến Trịnh Vi, mẹ hận mẹ của cô ấy là chuyện bình thường, nhưng cô ấy có lỗi gì? Tình yêu thương mẹ dành cho cô ấy lúc nhỏ đâu phải là giả? Hiện giờ cô ấy có cuộc sống của mình, con hà tất phải lấy lòng cô ấy? Con chỉ là vì mẹ! Ba đã không có ở đây nữa, nhưng ngày tháng của mẹ còn rất dài, hận ba thì đã sao? Người chết như đèn tắt, người không thể giải thoát trái lại lại là người còn sống, mẹ cũng đã nói vì ba mà trễ nãi nửa đời người, lẽ nào mẹ còn muốn tiếp tục như thế sao? Hãy cho ba đi đi, không phải vì ba, mà là vì bản thân, là mẹ đã dạy con lúc nhỏ, bất kể trong hoàn cảnh nào chúng ta cũng nên để cho mình sống tốt. ”
“Đời này của mẹ làm sao còn có thể sống tốt nữa?” Bà Lâm quay người đi để tránh khỏi bàn tay đưa qua định lấy hủ cốt của con trai mình, trong lúc kích động hai tay bà giơ cao hủ cốt lên: “Mẹ chẳng thà đập vỡ nó, đừng ai hòng được như ý muốn……”
Lâm Tĩnh không giành với bà nữa, ngữ điệu cũng chứa đầy mệt mỏi trong giọng nói tâm bình khí hòa, “Mẹ có thể đập vỡ nó, nếu như điều đó có thể giúp mẹ sống tốt, nhưng mẹ, mẹ đập nó rồi mẹ còn có thể sống tốt sao?”
Anh nhìn thần tình của mẹ mình, từ kích động đến do dự, bi thương, cuối cùng là buông tiếng khóc nức nở, người phụ nữ mạnh mẽ này đã khom lưng lại trong lúc khóc, giống như một đứa trẻ lạc đường vậy. “Lâm Tĩnh, mẹ không còn gì nữa cả. ”
Lâm Tĩnh ôm lấy vai của mẹ mình, để bà tựa vào người mình mà trút hết tất cả, “Mẹ còn có con. ” Khi đã cầm được hủ cốt của ba, trong lòng anh thở phù một hơi.
***
Vụ Nguyên, thật ra từ rất sớm Lâm Tĩnh đã đến qua nơi đây, khi còn học trung học, anh đã từng cùng bạn học đi khắp núi rừng ngắm hoa cỏ của xuân tháng 3, đẹp thì đẹp thật, nhưng lúc đó lại không hề để lại ấn tượng gì sâu đậm trong anh. Thật sự ghi nhớ địa danh này, là từ sau khi Trịnh Vi nói muốn cùng anh đến xem cây hòe già, anh không có nói với cô tự anh đã từng đến Vụ Nguyên, anh không muốn phá hoại cảm giác bất ngở đầu tiên của cô, chỉ là không ngờ rằng khi anh một lần nữa đứng dưới gốc hòe già này, bên cạnh đã không còn cô nữa.
“Anh thích cây này? Nó có thể xem là thần hộ mệnh của thôn chúng tôi, nếu như anh đồng ý, tôi có thể kể cho anh nghe câu chuyện của nó. ”

http://credit-n.ru/kreditnye-karty-blog-single.html http://credit-n.ru/zaymyi.html

Bình luận

Bình luận

You can leave a response, or trackback from your own site.