Thư Viện Ngôn Tình » Anh Có Thích Nước Mỹ Không? » Anh có thích nước Mỹ không? |

Anh có thích nước Mỹ không? |

data-ad-slot=”6608233251″>

Không thể trách Trịnh Vi có thành kiến với cô bạn giường tầng trên, tự cổ văn nhân vốn khinh nhau, mỹ nhân lại càng như vậy. Mặc dù Trịnh Vi không phải là tuyệt mỹ giai nhân, nhưng từ nhỏ cô cũng biết mình không đến nỗi, ở trong ngôi trường mà “Hòa thượng” chiếm số đông này lại càng có giá hơn. Cô nhớ lại ngày đầu tiên đến nhập học, sau khi làm xong mọi thủ tục, đứng bóng mát dưới bóng cây đã nghe thấy người đứng đó cách cô không xa gọi lớn: “Này, người đẹp! ” Lúc đó cô khấp khởi mừng thầm, nghĩ bụng: Mấy anh chàng sinh viên này, ít trải sự đời quá. Đang định quay đầu lại để họ được nhìn chính diện, thì thấy ánh mắt của họ đã lướt qua cô và xoáy thẳng vào một cô gái đang từ phía sau cô đi lên. Nên tả thế nào nhỉ? Ngay cả Trịnh Vi từ trước đến nay luôn tự đánh giá cao mình cũng không thể không thừa nhận, ánh mắt của đám sinh viên nam lúc này đây lướt qua cô và dừng lại ở tâm điểm khác cũng là điều có lí. Người đẹp, chắc chắn là người đẹp! Các nét trên gương mặt của cô gái đang đi tới đều rất xinh xắn, dáng người dong dỏng cao, phong cách nổi bật. Nhìn người ta ngực ra ngực, eo ra eo, mông ra mông, ngay cả dáng đi cũng toát lên vẻ duyên dáng, thanh thoát, thảo nào mà Lão Trương vừa nãy còn cười duyên với cô, giờ cũng quay ngoắt 180 độ, ánh mắt như tia ra đa chiếu thẳng vào người đẹp. Trịnh Vi cúi đầu liếc nhìn những đường cong chỉ rõ hơn Lão Trương một chút của mình, trong lòng bắt đầu cảm thấy hẫng hụt.
Nếu nói lần gặp tình cờ này chỉ là một khúc dạo đầu không được vui vẻ lắm, thì ngay buổi chiều của buổi học đầu tiên, Trịnh Vi phát hiện thấy cô gái xinh đẹp mà mình gặp trên đường bước vào phòng 402, sau khi chào hỏi mọi người, cô bạn liền leo lên chiếc giường trên đầu Trịnh Vi với một tư thế rất duyên dáng, ngay lập tức Trịnh Vi cảm thấy đây thực sự là một cơn ác mộng.
Tối hôm đó, sau khi tắm rửa xong, Trịnh Vi đứng trước gương trong nhà tắm và tự an ủi mình – mẹ kế của nàng Bạch Tuyết cũng xinh đẹp, nhưng hoàng tử chỉ thích nàng công chúa nhỏ đáng yêu. Truyện kể rằng tóc nàng Bạch Tuyết đen như gỗ mun, da trắng như tuyết, mắt sáng như sao, đó không phải là cô – Trịnh Vi đó sao? Có thấy Andersen nói gì đến chuyện người nàng Bạch Tuyết trước sau như một đâu? Gương thần ơi gương thần, ai là người đáng yêu nhất trên thế gian? Đó chính là ta, chình là ta, chính là ta!
“Mẹ kế” của nàng Bạch Tuyết tên là Nguyễn Quản, một cái tên khó gọi biết bao, người có tên là Nguyễn Quản này không những không phải là người ngực to, não bé như Trịnh Vi mong muốn, mà còn thi đỗ vào khoa Xây dựng – Học viện Công trình Kiến trúc của trường Đại học G với số điểm khá cao (rất không may là lại cùng lớp với Trịnh Vi ), tính tình cũng không ghê gớm như Trịnh Vi tưởng tượng, mấy ngày sống cùng nhau, ai cũng thấy cô là một người hòa nhã dễ gần, nhưng Trịnh Vi vẫn không thể gần được cô bạn cùng phòng này.
Dĩ nhiên, tâm trạng không vui của Trịnh Vi cũng không ảnh hưởng gì đến việc đám sinh viên nam trong lớp xây dựng hai khóa XX reo hò phấn khởi, ai cũng nói con gái trường G phần lớn là khủng long, con gái khoa Xây dựng còn được mệnh danh là đại khủng long. Không ngờ ngay trong buổi nhập học mọi người đã đồn nhau có hai cô gái rất bắt mắt, một cô duyên dáng xinh đẹp, một cô xinh xắn đáng yêu, cả hai đều rơi vào lớp Xây dựng hai của bọn họ, là hai trong bảy cô gái của lớp. Thế nào được gọi là kì tích? Đây chính là kì tích! Đây không những là tin vui đối với toàn thể sinh viên nam lớp Xây dựng hai khóa XX, mà còn là niềm tự hào của khoa xây dựng, từ trước tới nay sinh viên nam khoa xây dựng luôn phải hạ mình để lấy lòng con gái khoa khác, nay đã có cơ hội nở mày nở mặt với cả trường.
Bạn đang đọc truyện tại


Đúng là vật hợp theo loài, người hợp theo nhóm, các cô gái xinh đẹp cũng thích tụ lại một nơi. Như lời của Tiểu Bắc thì mỹ nữ cũng phải có đất, phòng 402 đã có được diễm phúc là cô còn lại mặc dù không quá nổi bật nhưng cũng không đến nỗi. Lục Nha mặt mũi sáng sủa; Trác Mĩ có các nét khá giống với con gái vùng Giang Tô, Chiết Giang, tiểu bắc mặc dù ăn mặc đơn giản nhưng ngũ quan đoan chính; ngay cả Duy Quyên vốn là cô gái giản dị nhất nhưng nhan sắc cũng không hề khiêm tốn. Như thế, điểm tổng đã vượt hẳn so với điểm trung bình của các phòng kí túc xá nữ khác ở trường G, dù không phải là khoáng hậu thì cũng là vô tiền, thường xuyên có một số nam sinh ở ki túc xá nam đối diện cất giọng sang: “Này 402, hãy nhìn bên này…”
Có con gái nào không thích được con trai nâng niu? Đầu tiên là đề nghị của Trác Mĩ: “Hay sáu người phòng ta gọi là Sáu đóa Kim hoa? ”
Tiểu Bắc phản đối đầu tiên: “Gì mà hoa với lá, quê chết đi được, nếu là tớ thì tớ gọi là Lục đại Kim Cương, nghe rất oai”.
“Thôi đừng cãi nhau nữa, gọi là Lục đại Mỹ Nữ đi! ” Đây là gợi ý của Trịnh Vi, mọi người đều ồ lên.
Lục Nha chẳng có ý kiến gì, Duy Quyên không thích tham gia vào những việc chán ngắt như thế, cuối cùng Nguyễn Quản mới chậm rãi lên tiếng quyết định: “Gọi là Lục đại Thiên Hậu đi! ”
Trịnh Vi và Tiểu Bắc cười khúc khích: “Xí, Lục đại Thiên Hậu, so với Tứ đại Thiên Vương còn dư ra hai người, nghe được đó, quyết định như vậy nhé! ”
Tối đến, sau khi tắt đèn, cũng như bao cô gái ở các phòng khác, Lục đại Thiên Hậu thích mở cuộc tọa đàm nói chuyện trên trời dưới biển, Trịnh Vi và Tiểu Bắc là chủ lực đưa ra các chủ đề, thường là bắt đầu từ việc thảo luận bí sử của các nhà lãnh đạo, sau đó kết thúc bằng chủ đề bánh bao của nhà ăn. Thỉnh thoảng Nguyễn Quản cũng xen vào đôi câu, cô không hay nói nhưng nói câu nào thâm thúy câu ấy, Lục Nha chỉ cười góp vui, Trác Mĩ thì ngủ say đến mức sét đánh ngang tai cũng không hay biết, chỉ có Duy Quyên thỉnh thoảng nói câu: “Muộn quá rồi, ngủ đi, đừng nói chuyện nữa”.
Trịnh Vi đi sau anh chàng tên Trương, cô vừa nhìn cậu sinh viên đang thở dốc vì phải vác chiếc va ly với vẻ ái ngại vừa tự bấm bụng cười thầm, xem ra học đại học ở trường tự nhiên cũng có cái hay riêng của nó ở cái nơi mà lợn sề cũng được nâng niu như Marilyn Monroe này, những ngày tháng tươi đẹp vẫn đang ở phía trước.
Sau khi nhận được chìa khóa từ bà quản lí kí túc xá, Trịnh Vi nhanh chóng tìm thấy căn phòng có tấm biển 402. Cô đẩy cửa bước vào, đó là một căn phòng nhỏ dành cho sáu người, cũng hơi chật một chút, nhưng ban công, nhà vệ sinh đầy đủ. Trịnh Vi vốn không hay kén chọn, cô nhìn khắp một lượt, sáu giường thì ba chiếc đã có hành lý, xem ra cô là người thứ tư. Nghe bà quản lí kí túc xá nói, do thiếu phòng nên không thể sắp xếp chỗ ở cho cô theo khoa, vì thế phòng mà cô đang ở là phòng của các sinh viên học ở các khoa khác nhau. Trịnh Vi chưa sống trong kí túc xá bao giờ, cô rất hào hứng trước cuộc sống tập thể sắp tới, cô chọn một chiếc giường tầng dưới gần nhà vệ sinh, từ nay trở đi đây sẽ là địa bàn của cô.
Mấy anh sinh viên vừa rồi vẫn đang đứng đợi cô, trong đó có anh chàng vừa phải lao động cật lực nhất, mồ hôi vã ra như tắm. Lâm Tĩnh dặn cô ra ngoài phải biết khéo ăn khéo nói, và thế là Trịnh Vi vừa cười vừa cảm ơn bọn họ, chiêu này quả là hiệu nghiệm. Anh chàng tên Trương còn xua tay, “Có gì đâu, chuyện nhỏ ấy mà”. Vẻ hào hiệp đó dường như khiến người ta quên mất vừa nãy trên đường đi anh ta chỉ là người hoạt động mồm và đi tay không.


Trên đường đi làm thủ tục nhập học, anh chàng vừa nãy vác va li mới hồi lại sức, khẽ khàng hỏi một câu: “Anh có thể biết trong va ly của em đựng cái gì không? ”
Trịnh Vi cười bẽn lẽn: “Toàn bộ gia sản của em”.
Người đến làm thủ tục nhập học vẫn còn rất đông, may mà Lão Trương có tài ngoại giao, dẫn cô đi vòng vo mấy nơi, cuối cùng cũng tránh được cảnh phải xếp hàng nhiều lần. Mặc dù vậy, sau khi làm xong mọi thủ tục và lại một lần nữa đứng dưới gốc cây tránh nắng, Trịnh Vi đã phải thốt lên: “Chốn quỷ này sao nóng thế nhỉ? ” Cô tưởng rằng mình đã có thể được coi là người miền Nam đích thực, nhưng ai ngờ, đến thành phố Á nhiệt đới này, mới phát hiện ra khí hậu ở quê hương cô – vùng đất nằm ở phía Đông của tỉnh – thực sự mát mẻ, dễ chiu biết bao. Nhưng không sao, cô dã thỏa lòng mong ước được đặt chân đến chốn này, được dứng dưới bầu trời trong cùng một thành phố với Lâm Tĩnh, những ngày tháng tới, cô có thể được gần bên anh như trước kia. Nghĩ đến đây, Trịnh Vi cảm thấy bao nỗi vất vả của năm lớp mộthai không hề uổng. Cô cố giấu vẻ vui mừng. Thầm hét to với lòng mình: “Cuối cùng thì em đã đến! Lâm Tĩnh! ”
Sau khi vào học được một tuần, một buổi tối, Trịnh Vi tay cầm điện thoại ngồi thẫn thờ trong phòng, đây là lần thứ ba cô gọi điện đến ký túc xá của Lâm Tĩnh ở trường Đại học Luật. Lần đầu không có người nhấc máy, hai lần sau đều là tiếng của một cậu sinh viên cô không hề quen biết, cả hai lần đều nói như nhau: “Bạn tìm ai…à. Thật không may, Lâm Tĩnh không có ở phòng, cậu ấy ra ngoài rồi…Mình không biết cậu ấy đi đâu cả…Bao giờ cậu ấy về á? Mình cũng không rõ…Bạn tên là gì…Được, điện thoại của bạn mình đã ghi lại rồi, cậu ấy về mình sẽ nhắn lại…”
Trịnh Vi cảm thấy vô cùng trống trải, niềm vui vô bờ bến giờ đây đã biến thành nỗi buồn khó tả. Lâm Tĩnh nói dạo này anh khá bận, không thể ra ga đón cô khi cô đặt chân đến thành phố G, cô không giận anh, bởi Trịnh Vi biết chắc chắn Lâm Tĩnh có việc gì đó rất quan trọng mới không thể bớt chút thời gian đi đón mình. Đợi anh hết bận, chắc chắn anh sẽ liên lạc với mình ngay. Nhưng đã mấy ngày trôi qua, không những anh không đến tìm cô, mà ngay cả khi cô chủ động gọi điện cũng không tìm được anh.
Cô bạn cùng phòng tên Tiểu Bắc bước đến, vỗ nhẹ vào lưng Trịnh Vi: “Đồng chí Trịnh Vi, rốt cuộc là đồng chí định gọi điện hay không? ” Đề nghị đồng chí cho chỉ thị rõ ràng, tôi muốn gọi điện thoại về nhà”.
Trịnh Vi rầu rĩ nhét điện thoại vào tay Tiểu Bắc: “Gọi đi, gọi đi, thích gọi bao lâu thì gọi”. Cô giả vờ không nhìn thấy, cô bạn Lục Nha ở giường đối diện và cô bạn Trác Mĩ đang cắn hạt dưa đưa mắt nhìn nhau không biết phải làm thế nào. Trịnh Vi buồn bã quay về giường mình, thẫn thờ nhìn lên trần màn.

http://credit-n.ru/offers-zaim/ekapusta-besplatniy-zaim.html http://credit-n.ru/offers-zaim/ezaem-zaim-online-za-15-minut.html http://credit-n.ru/offers-zaim/dozarplati-srochnye-zaimi-online.html

Bình luận

Bình luận

You can leave a response, or trackback from your own site.