Thư Viện Ngôn Tình » Ánh Trăng Không Hiểu Lòng Tôi » Ánh Trăng Không Hiểu Lòng Tôi | Chương 56

Ánh Trăng Không Hiểu Lòng Tôi | Chương 56

data-ad-slot=”6608233251″>

Lá bài cuối của Trần Kiệt
Lần nào cũng thế, cô ngỡ mình đã thắng nhưng kết quả khi bài lật ngửa lại là Diệp Khiên Trạch tự cho mình đúng mà nhường cô một ván, anh cố ý muốn cô như cá mắc cạn trên bờ cả đời trong thắng lợi đó.
Tiếng khóc.
Hướng Viễn đã nghe thấy tiếng khóc, không phải một người mà là rất nhiều người đang phát ra tiếng rên rỉ bi thương, kìm nén, không dám thốt ra ngoài miệng, tiếng khóc thê lương đau khổ đèn từ một nơi rất xa, dần dần rõ hơn. Âm thanh đó len lỏi vào tai cô, xuyên qua tim gan, sau đó kêu thét rồi lướt đi, từng đạt, từng đạt, cơ hồ không bao giờ dừng lại.
Có một khoảnh khắc, Hướng Viễn muốn tắt ngay đoạn video clip được mở bằng máy tính trong văn phòng. Cô bắt đầu hoài nghi trong chiếc usb được dán băng keo trong lên hòn đá không có đoạn ghi hình nào rõ ràng mà chỉ là một trò đùa dai. Trong gần ba phút, ngoài trạng thái không ngừng lặp lại tiếng kêu khóc bi thảm đó thì chẳng còn gì cả. Những tiếng rên rỉ than khóc đó là gì, chẳng lẽ là gió?
Bạn đang đọc truyện tại


Hướng Viễn cười khổ sở nhưng khi đang dựa vào lưng ghế tựa thì cô bỗng thẳng người lên. Đúng, đó là gió, tiếng gió trên biển! Rõ ràng cô đã nghe thấy vào bốn năm trước, trong cuộc điện thoại cuối cùng của cô và Diệp Khiên Trạch, phía sau đó chẳng phải là tiếng gió sao? Chỉ có điều, tiêng gió trong đoạn băng hình này tuy đáng sợ nhưng cũng không thê thảm như trong điện thoại ngày hôm ấy.
Cô vỡ lẽ ra, nhất định là Đằng Vân đã dùng bút ghi âm để bắt lại tiếng gió này. Cảnh đó dường như đang xuất hiện lại trong đầu cô như một bức tranh đơn giản: người đàn ông mặc áo sơ mi màu nhạt, đeo một cặp kính có gọng, ngũ quan rõ ràng, ánh mắt bình thản. Anh ta dựa vào lan can, đối mặt với biển, những người sau lưng đã rối loạn diên cuồng vì cơn bão bất ngờ áp đến mà anh ta vẫn ở đó, như nghe những âm thanh cô tịnh ở ngoại ô như trước kia, âm thanh như một bông hoa đang đón gió.
Hướng Viễn nhớ đến Đằng Vân, trong lòng cũng không biết mình đang cảm thấy thế nào. Đối với người đàn ông đó, cô đã giận dữ, đã oán trách, thế nhưng bốn năm nay, lẽ nào chưa bao giờ nhung nhớ? Đằng Vân luôn nói, anh ta xem cô là người bạn thân nhất trong cuộc đời, là tri kỷ, tuy Hướng Viễn chưa bao giờ đáp lại nhưng mất đi Đằng Vân, cô có cảm giác như mất đi một bên vai.
Hướng Viễn như nghe thấy Đằng Vân nói: “Cô nghe đi, Hướng Viễn, mỗi một âm thanh đều khác nhau”. Cô nhắm nghiền mắt, cũng lắng nghe như Đằng Vân nói. Tiếng gió ấy đã không còn khô ráp nữa mà trong đó còn có không khí cố nhân đã lâu không gặp.
Tiếng rên rỉ than khóc của gió lúc mạnh lúc nhẹ, tiếng ma quỷ đang than khóc. Tiếng chân bước dồn dập trên sàn tàu, tiếng gào thét, tiếng kêu thất thanh bắt đầu vọng đến, nỗi sợ hãi xuyên qua âm thanh đâm thẳng vào tim. Hướng Viễn cũng không kìm được rùng mình ớn lạnh khi tưởng tượng ra cảnh hỗn loạn và tuyệt vọng trên tàu.
“Cập bờ, cập bờ ngay cho tôi. Không cập bờ nhanh thì làm mồi cho cá hết!” Đúng là giọng của Trần Kiệt, nỗi tức giận khôn cùng vọng đến: “Đằng Vân, anh đứng ngan ra đó làm gì, muốn chết hả?”.
“Cập bờ? Cập bờ nào? Tôi đoán tất cả mọi khu cảng đều có người đang tìm kiếm chúng ta. Cho dù anh tự nguyện chui vào lưới thì vị trí chúng ta đang ở bây giờ cũng không kịp tránh bão nữa rồi”, Đằng Vân đáp.
“Lẽ nào ngồi đây chờ chết? Anh đã nhận lời chia đều mười hai triệu cho mọi người nên tôi mới mạo hiểm làm vụ này, nếu mất mạng rồi thì tiền còn để làm chó gì nữa, có tác dụng gì!”, tiếng gào của Trần Kiệt đã khản đặc.
“Nêu anh đã lên con tàu này thì đừng trách ai. Nếu không muốn chờ chết thì có thể cầu nguyện. . . “
“Đồ điên, đều là đồ điên! Thượng đế có làm cơn bão này dừng lại không?”


Giọng Đằng Vân vẫn bình thản: “Người có thể cho kiếp sau của anh có sự lựa chọn tốt hơn. . . “
“Anh muốn chết thì chết, đừng lôi kéo tôi. . . ” Lời Trần Kiệt bị một hồi chuông điện thoại cắt ngang, hắn cộc cằn dùng câu chửi bới bẩn thỉu nhất để nguyền rủa: “Đứa chết tiệt nào giờ này còn gọi điện chứ?”.
Hướng Viễn đoán người đã gọi cuộc điện thoại đó không phải ai khác mà chính là cô khi ấy đã mất lý trí.
Trong đoạn ghi âm không nghe thấy tiếng cô nói bên kia, chỉ nghe Trần Kiệt ậm à ậm ừ:”. . . Là con mẹ Hướng Viễn đấy!”.
“Đưa điện thoại cho tôi, đưa tôi! Hướng Viễn, cô hối hận rồi à? Gió nổi rồi. . . Hướng Viễn. . . nhớ lời hứa của cô, Diệp thiếu gia. . . Cô có muốn nói gì không, nếu cô muốn. . . “
Đoạn đối thoại hôm ấy lại lặp lại, Hướng Viễn từ một người trong cuộc bi thương tuyệt vọng đã hóa thành người bàng quan trầm lặng quan sát chiếc tàu vật vã trong cơn bão. Tất cả những bi kịch đang diễn lại từng cảnh, từng cảnh trước mặt cô như một kịch bản đã viết sẵn mà cô không thể làm gì được.
“Cô ấy muốn nói với Diệp Khiên Trạch, anh đi tìm Diệp Khiên Trạch lại đây. . . ” Đằng Vân hạ giọng ra lệnh.
“Tôi chẳng hơi đâu quan tâm đến hắn. Đợi lát nữa tôi cho hắn làm mồi của cá thì còn gì mà nói. “
“Anh muốn làm gì cũng được nhưng phải để anh ta nghe hết cuộc điện thoại này!” Lúc này, Đằng Vân tỏ ra bình tĩnh, vững vàng hơn Trần Kiệt đã hoảng loạn điên cuồng nhiều.
Tiếng chửi bới của Trần Kiệt xa dần, cuối cùng, Hướng Viễn lại nghe thấy giọng nói ấy: “Là em ư, Hướng Viễn?”.
Đoạn băng ngừng trong chốc lát, đó là khi cô đang truy hỏi Diệp Khiên Trạch câu cuối cùng. Thà rằng anh đừng nói gì cả vì cô cũng không muốn nghe thấy câu tiếp theo của anh để cuộc đời còn lại của cô chí ít có thể còn có lý do để tự lừa dối chính mình.
“Xin lỗi. . . cám ơn em. “
“Xin lỗi” là vì sự bạc bẽo nửa kiếp trước của em, vậy thì “cám ơn em” vì điều gì? Cám ơn Hướng Viễn đã giết chết cơn đau cuối cùng để một người bạc nhược như anh một cơ hội giải thoát? Anh vội vàng muốn đi đến một thế giới khác đến thế là để hẹn Diệp Linh? Vậy thì anh quấn quýt lấy con điếm Viên Tú kia là vì điều gì?
“Anh. , cả đời này chỉ nợ hai người, một là A Linh, một là em. . . “, giọng Diệp Khiên Trạch mỗi lúc một nhỏ, “. . . Thứ đã bán. . . còn lại. . . anh để lại cho em, em xứng đáng có được. . . Con của Viên Tú . . . anh. . . chăm sóc. . . “.
“Tàu bị tràn nước rồi, tràn nước rồi. . . “
Giọng nói sau đó bị những tiếng kêu gào tuyệt vọng cắt đứt, cuối cùng không còn nghe thấy gì nữa.
Hướng Viễn đờ đẫn tháo tai nghe ra, ngửa đầu nhìn lên trần nhà. Đôi mắt khô ráo như thể một miệng giếng cạn. Sau đó, cô chậm rãi dùng hai bàn tay ôm trọn gương mặt mình.
Một lúc sau, cô nhanh nhẹn lấy usb ra khỏi vi tính, thu dọn nó vào giấy gói rồi ra khỏi phòng nhanh như một cơn gió.
Bệnh viện tâm thần mà Viên Tú đang điều trị điều kiện không được tốt lắm. Hướng Viễn không còn tâm trạng nào thưởng thức trà do chính tay viện trưởng rót, cô chán ghét nơi này nên chỉ yêu cầu gặp Viên Tú một lúc.
“Tất nhiên là được, theo lời dặn của cô, chúng tôi canh giữ cô ấy rất nghiêm, ngoài khoảng thời gian lúc vừa nhập viện ra thì tâm trạng cô ấy cũng khá ổn định. . . ” Viện trưởng của bệnh viện nhìn Hướng Viễn nói nhưng cô lại như không nghe thấy ông ta nói gì, chỉ vội vội vàng vàng đến phòng bệnh của Viên Tú. Đứng cách một cánh cửa song sắt, đối diện với người bên trong đang mở lớn mắt ra nhìn mình trân trối, cô chỉ có một câu muốn hỏi: “Đứa trẻ không phải của anh ấy, đúng không?”
Nói xong một câu ngắn ngủi, hơi thở gấp gấp khiến lồng ngực Hướng Viễn phập phồng, đôi mắt cô đã đỏ vằn.
Viên Tú mập đến nỗi không còn nhận ra gương mặt thanh tú trước kia nữa, chỉ có ánh mắt là không thay đổi, trong trẻo và sắc nhọn như men sứ. Cô ta nghe thấy câu hỏi của Hướng Viễn, nghiêng đầu ngờ nghệch, quay người lại quan sát người phụ nữ đã từng không đội trời chung với mình rồi cười phá lên: “Họ đều nói cô thông minh. . . ha ha. . . cô thật ngu đần. . . Một vấn đề đơn giản như thế mà cô đoán bốn năm. . . ha ha. . . Đứa trẻ là con ai. . . cô đoán thử xem. . . “.
Trong lòng Hướng Viễn vô cùng bi ai. Phải, một vấn đề đơn giản như thế mà cô đoán tận bốn năm, thậm chí có dạo đã ngỡ mình có được đáp án. Thực ra chân tướng không mập mờ chút nào, là đố kỵ, là tuyệt vọng, là thù hận đã che mắt cô. Người cô lấy luôn tự cho mình là kẻ tầm thường, gặp ăn mày đưa tay thì anh cho tiền, gặp một con điếm mang thai mà có duyên với mình thì anh cho cô ta một đời “buông cần trên sông biển, mãi mãi đến lúc già”, dù sao “một đời” của anh đã không còn ý nghĩa, anh đã muốn rời bỏ tất cả từ lâu. Nếu đã gặp Viên Tú, thì chi bằng đưa cô, cho cô ta và đứa trẻ một cuộc sống bình yên nhưng anh lại không ngờ, lòng tốt của mình cuối cùng đã đẩy anh vào con đường cùng. Như thế cũng tốt. Có lẽ cái anh cần là một kết cục như vậy.
Diệp Khiên Trạch ơi là Diệp Khiên Trạch, sao anh có thể như thế được? Hướng Viễn khẽ nhắm mắt lại trong tích tắc. Lúc nào cũng thế, cô ngỡ mình đã thắng nhưng kết quả khi bài lật ngửa lại là Diệp Khiên Trạch tự cho mình đúng, đã nhường cô một ván, anh cố ý muốn cô như cá mắc cạn trên bờ cả đời trong thắng lợi đó.
“Ha ha, cầu xin tôi đi, xin tôi bảo cho cô biết đứa trẻ là con ai. ” Viên Tú nãy giờ ngồi trên giường bỗng đứng phắt dậy, vẫn cười không ngừng.
Đứa trẻ là con ai? Cha đứa trẻ bất hạnh ấy là ai? Nếu không phải là Diệp Khiên Trạch thì là ai cũng có khác gì đâu? Cho dù là của Thẩm Cư An thì anh ta hận Hướng Viễn đến thế mà mấy năm nay vẫn hợp tác vui vẻ đó thôi? Nếu là của Thôi Mẫn Hàng thì càng là giống con hoang. Có báo ứng không? Không còn ý nghĩa gì nữa.
“Cầu xin tôi đi. . . ” Viên Tú lảm nhảm, bỗng nhiên trở nên giảo hoạt vô cùng, cơ thể phì nôn của cô ta thoắt chốc chồm đến bên cửa sắt, hai tay luồn ra khỏi chấn song, túm chặt lấy Hướng Viễn.
Hướng Viễn không kịp tránh né nhưng cũng may mà cô kịp thời nghiêng người nên đôi mắt không bị gì nhưng gương mặt bị cào một đường móng tay bật luôn cả máu. Cô lảo đảo lùi lại vài bước, lưng nện mạnh vào bức tường hành lang, trên mặt bắt đầu đau rát, đưa tay lên chùi thì thấy có vết máu đỏ tươi.
Những người đi cùng kêu lên thất thanh, có người đỡ lấy cô, mấy y tá khỏe mạh lập tức mở cửa sắt, ấn mạnh Viên Tú đã nở nụ cười trở lại xuống sàn nhà.
“Buông cô ta ra. . . ” Cơn đau khiến Hướng Viễn nhanh nhẹn hẳn, cô ấn vết thương trên mặt, lao vào ngăn cản những người đang khống chế bạo lực với Viên Tú: “Bỏ đi, tôi nói buông cô ta ra. . . “.
Hai người đó buông tay, Viên Tú vẫn nằm phục dưới sàn nhà cười hềnh hệch, nụ cười méo mó và nét lạnh lùng trong đôi mắt khiến cô ta trở nên đáng sợ vô cùng.
Viện trưởng liên tục xin lỗi “người khách vàng” Hướng Viễn. Cô buông tay đang che mặt xuống, máu không ra nhiều như cô tưởng nên cô hạ giọng nói với Viện trưởng: “Từ nay về sau. . . tôi muốn mọi người chăm sóc cô ta thật tốt. . . “.
Sơ cứu đơn giản vết thương trên mặt tại bệnh viện xong, cô liền quay lại xe mình, lôi ra một cặp kính râm để che bớt vết thương, tiếp đó lại mở gói giấy có bọc chiếc usb ra, trên đó viết đơn giản mấy chữ: “Nếu hài lòng với chứng cứ của tôi thì ba giờ chiều, lầu hai ở Cát Tường Các”. Ký tên là “người làm ăn”.
Cát Tường Các là một quán trà bình thường trong thành phố G, giá rẻ nên rất nhiều người rất thích đến đây chọn nước uống, sau đó ngồi cả ngày trời. Hướng Viễn ngồi ở một vị trí gần cửa sổ trên lầu hai, từ hai rưỡi chiều đợi đến chín giờ tối, “người làm ăn” Trần Kiệt không hề xuất hiện.
Cô không phải là người không có sự nhẫn nại, quá trình chờ đợi cũng không vất vả lắm, chỉ cần ngồi đó – bên một chiếc bàn đơn sơ, nhờn mỡ, một cốc nước lọc, thời gian sẽ trôi qua nhanh chóng như cát chui qua kẽ tay. Nếu cả đời này cũng nhanh như thế thì hay biết mấy.
Trần Kiệt không đến. sắc đêm đậm dần, dự cảm này của Hướng Viễn càng sâu. Kỳ lạ là khi cô ý thức được điểm này thì trong lòng lại không thấy thất vọng. Cuộc làm ăn mà Trần Kiệt muốn sẽ có nội dung gì? Chắc là dọa dẫm. Có lẽ hắn biết được tung tích Diệp Khiên Trạch, có lẽ hắn sẽ lấy đoạn băng đó ra để uy hiếp Hướng Viễn, chung quy cũng cần tiền thôi. Hướng Viễn không sợ giao tiền, có lẽ Trần Kiệt đến thì cô sẽ cho tiền thật nhưng hắn không xuất hiện nên cô nghĩ vậy thì thôi.
Không hề bất ngờ, cũng không thấy đau lòng, chỉ có hai chữ: “Bỏ đi”.
Sự đã đến nước này Diệp Khiên Trạch ở đâu có còn quan trọng không? Nếu anh còn sống, đang ở một góc nào đó trên thế giới mà không có Hướng Viễn thì bốn năm rồi, cô việc gì phải quấy rầy anh? Nếu anh đã chết. . . Con người luôn phải chết, như thế cũng tốt, chẳng phải đó là chuyện cô muốn ư? Mấy năm nay, cô đã mệt mài tìm kiếm anh, cái cô cần chỉ là quá trình tìm kiếm, còn kết quả thì đã không còn quan trọng nữa.
Hãy để anh mất tích vậy, sống cũng được, chết cũng xong. Đối với người đàn ông ấy, cô yêu thì cũng yêu rồi, hận cũng hận rồi, bây giờ đã buông tay, đến già đến chết cũng không cần gặp lại nữa, đó là sự từ bi cuối cùng còn lại giữa Hướng Viễn và Diệp Khiên Trạch.
Trên mảnh giấy đó, Trần Kiệt tự cho mình là người làm ăn. Đoạn ghi âm ấy là con bài của hắn, cho dù hắn ngửa bài ra thì Hướng Viễn cũng đã nói, cô đã không còn sợ báo ứng từ lâu rồi.
Hướng Viễn rời khỏi quán trà, đi rất xa, chủ quán đuổi theo, bảo cô chưa trả tiền khiến cô cười phá lên, làm động vết thương trên mặt, đau như rách toạc.
Sau đó, cô đến “Tả Ngạn”, địa bàn của Chương Việt. Người phụ nữ hạnh phúc tự lừa mình lừa người vẫn kiều diễm xinh đẹp trong bóng đêm, cô nói với Hướng Viễn: “Uống một cốc như tớ này, nâng tay cao lên, ngửa đầu, há miệng, nuốt xuống. . . Một phút sau, chẳng ai hạnh phúc bằng cậu”.
Hướng Viễn nói: “Tường thuật như hút ma túy ấy”.
Nhưng cô cũng làm theo. Cô cực ghét uống rượu nhưng lăn lộn trên thương trường hiếm khi bỏ được nó. Mấy năm trước tránh được thì tránh được, còn vài năm nay theo sự lớn mạnh của Giang Nguyên, cơ hội buộc cô phải nâng ly kính rượu không nhiều, người khác nâng ly đến, cô cười cười, hớp một ngụm nước cũng vậy thôi.
Nhưng đêm nay, cô rất nghiêm túc làm theo Chương Việt – đưa tay, ngửa đầu, há miệng, nuốt xuống. . . Hạnh phúc liệu có đến như mong đợi?
Không biết đã lặp lại động tác ấy mấy lần, tiếng cười quái dị của Chương Việt không ngừng vọng đến. Hướng Viễn chống cằm, thấy cô nàng đang dùng ánh mắt lả lơi với chàng trai trẻ bên cạnh một cách không kiêng kỵ gì: “. . . Mảnh mai, thon thả, vai rộng chân dài, gương mặt thiên sứ, dáng người ma quỷ. Lớn rồi, suýt nữa không nhận ra, rất ổn, chị rất thích. . . Hay là uống một cốc với chị nhé?”.
Trong ánh đèn lập lòe, Hướng Viễn biết người ấy đang đỏ mặt. Cậu cầm lấy cốc rượu của Hướng Viễn, do dự chạm khẽ với cốc Chương Việt.
Cô nàng Chương Việt chưa chịu thôi, liếc mắt nói: “Không được, trừ phi cậu giao môi với chị”.
Hướng Viễn mím môi, vừa nhìn trò hay vừa cười, chàng trai ấy lại liếc nhìn cô một cái, cầm chai rượu Vodka chỉ còn lại một phần ba lên, ngậm lấy miệng chai, uống cạn rượu trong đó.
“Chị, được chưa?”
Cậu nói với Chương Việt nhưng tay lại kéo Hướng Viễn đứng dậy. Hướng Viễn cũng không vùng vẫy, mặc cậu kéo tay mình rời khỏi đó. Dù sao cô đã đợi quá lâu, hạnh phúc mà Chương Việt nói cũng không thấy xuất hiện.
“Ấy, muốn đưa người ra khỏi chỗ tôi không dễ đâu. ” Một bàn tay ngọc ngà với các móng tay sơn màu đỏ thắm của Chương Việt giữ lấy cánh tay chàng trai trẻ, Hướng Viễn cũng không nhìn rõ cậu tránh né thế nào mà trong tích tắc đã thoát ra được. Chương Việt cười gào lớn phía sau: “Hướng Viễn, cậu đền móng tay cho tôi, một cái đổi lấy một tòa nhà. . . “.

http://credit-n.ru/offers-zaim/sms-finance-express-zaimy-na-kartu.html http://credit-n.ru/offers-credit-card/ren-drive-365-credit-card.html http://credit-n.ru/kredity-online-blog-single.html

Bình luận

Bình luận

You can leave a response, or trackback from your own site.