Thư Viện Ngôn Tình » Ánh Trăng Không Hiểu Lòng Tôi » Ánh Trăng Không Hiểu Lòng Tôi | Chương 62

Ánh Trăng Không Hiểu Lòng Tôi | Chương 62

data-ad-slot=”6608233251″>

Vận mệnh đùa cợt với Diệp Quân
Hướng Viễn tìm thấy đáp áp trong sự thinh lặng của Diệp Quân, cô đã ngỡ đi từng bước sẽ thang nhưng hóa ra mình chỉ là một con cờ không đáng kế trong tay vận mệnh, cho dù đi thế nào cũng sẽ thua thảm hại.
Lo liệu xong hậu sự cho Hướng Dao xong, đêm ấy, Hướng Viễn đã có một giấc mơ. Nửa đời của cô đều đã tiến về phía trước, bất chấp tất cả để trèo lên cao nhưng trong giấc mơ này cô lại rơi xuống đến vô cùng, một vực thẳm mà đứng từ nơi cao lạnh lẽo thấu xương nhỉnh xuống thì hoàn toàn không thấy đáy. Những vất vả thuở thiếu thời, sự kiên trì theo đuổi việc học ở xứ lạ, sự phấn đấu nỗ lực khi bước chân vào xã hội, sự cô đơn lạnh lẽo sau khi kết hôn. . . Và cả nụ cười dịu dàng ấm áp của Diệp Khiên Trạch dưới ánh trăng, tiếng gió gào thét điên cuồng trên biển đêm ấy, gương mặt mờ nhạt của bố mẹ và Hướng Dĩ, bóng Hướng Dao và Đằng Tuấn nắm tay nhau đi mỗi lúc một xa, tất cả như dấu vết treo lơ lửng trên lưng chừng núi. Tốc độ rơi của cô như sao băng, không còn kịp nhìn lại những mảng vỡ ký ức nhạt nhòa thêm lần nào nữa, cứ thế mà bỏ lỡ tất cả.
Gió lao qua người cô, nồi kinh hoàng khi rơi xuống vực giờ đây đã trở thành sự thản nhiên tuyệt vọng khi cô cứ rơi mãi xuống khoảng không thăm thẳm bên dưới, cả những chuyện đã qua bị bụi trần phủ mờ, nhạt nhòa không còn hình dạng cũ. . . Cuối cùng, cứ nhìn xuống dưới, chỉ cần đợi thêm một phút nữa, một âm thanh nặng nề sẽ vang lên, cái đón chờ cô sẽ là sự tự tại hoang hoải, một sự tự tại mà cả nửa đời cô chưa bao giờ nếm trải. Thế nhưng, trong tích tắc Hướng Viễn nhắm mắt lại, cô lại rợi thịch xuống một thứ gì đó mềm mại đến bất ngờ.
Mở choàng mắt, Hướng Viễn nhìn thấy nụ cười ngây thơ của Diệp Quân. Cậu nằm dưới đáy, dùng thân thể của mình đế đỡ lấy cô. Đôi mắt cậu đang nhìn cô mỉm cười nhưng đôi tay đón lấy, cô lại thê thảm không nỡ nhìn.
Bạn đang đọc truyện tại


“Không. . . “
Hướng Viễn kinh hoàng choàng tỉnh, rèm cửa rủ xuống đang phất phơ trong bóng tối, đêm lạnh như nước, cứa vào da thịt người. Sao cô có thể tin một cậu bé hiền lành như Diệp Quân lại ra tay tàn nhẫn đến thế? Nghe nói cậu đã bắn vào đầu Đằng Tuấn cách đó mười mét, một phát trúng đích. Mấy năm liền làm trong ngành cảnh sát, cậu chưa hề bắn ai dù chỉ một lần, nhân nghĩa từ bi là điểm tương đồng lớn nhất của hai anh em họ, ngay cả khi nhìn thấy một con chim bị gãy chân, Diệp Quân cũng đau lòng mãi. Rốt cuộc là điều gì đã khiến cậu phớt lờ lời van cầu cuối cùng của Hướng Dao, cắt đứt hoàn toàn con đường sống của Đằng Tuấn?
Khi trời sáng, Hướng Viễn và luật sư của Diệp gia cùng đến thăm Diệp Quân vẫn còn bị giam giữ. Đêm hôm xảy ra chuyện, trên người Đằng Tuấn đã được chứng minh là không có vũ khí gì nguy hiểm, tức là sự truy đuổi của Diệp Quân và một đồng nghiệp khác không hề gặp phải sự kháng cự bạo lực và phản kích nhưng cậu lại bóp cò súng ngay trước mặt đồng nghiệp mà không hề có dấu hiệu báo trước. Không một ai biết tại sao, đến cả cấp trên luôn xem trọng, ra sức bảo vệ cậu khi truy hỏi cũng không có được lời giải thích thỏa đáng. Câu trả lời của Diệp Quân chỉ có một: bản thân khi đó quá căng thẳng, hoàn toàn mất đi lý trí nên cậu sẽ cam chịu mọi sự trừng phạt. Lúc này đã là ngày thứ tư cậu bị cách ly để thẩm vấn, cấp trên đã buộc cậu giao nộp lại súng, tạm thời đình chỉ công tác, còn về chuyện có bị xử phạt hay không thì còn phải đợi sự điều tra tiếp, nếu sự việc đi theo chiều hướng xấu thì rất có khả năng cậu sẽ bị truy cứu trách nhiệm hình sự.
Chỉ mới bốn ngày không gặp, hai người ngồi đối diện nhau qua một chiếc bàn dài mà như cách cả một thế giới. Đôi mắt Diệp Quân vằn đỏ tia máu, có thể thấy được mấy hôm nay cậu ngủ không ngon, nhưng ngoại hình vẫn rất sạch sẽ chỉnh tề. Cuộc gặp mặt này là phá lệ, trong lòng Hướng Viễn rối bời nhưng bên ngoài vẫn tỏ ra trầm tĩnh, hỏi cậu: “vẫn ổn chứ?”.
Diệp Quân chậm rãi gật đầu, cắn môi một lúc rồi mới nói: “Hướng Dao không sao chứ? Cô ấy chắc biết chuyện của Đằng Tuấn rồi. . . nhất định là hận anh lắm!”.
Ngẫm ra thì mấy hôm nay cậu bị cách ly hoàn toàn, không một đồng nghiệp nào kể chuyện Hướng Dao chết rồi. Trong quá trình sinh con đã xảy ra sự cố, nó để lại đứa con, hôm qua em mới đưa hài cốt nó về nhà”, Hướng Viễn bình thản kể lại, nước mắt đã rơi rồi, cần gì phải chảy thêm lần nữa.
“Chết rồi?”
Diệp Quân thẫn thờ lặp lại, một lúc sau vẫn như mong đợi Hướng Viễn nói: “Em gạt anh đấy”. Sao lại chết được? Hướng Dao lúc bé đã cùng cậu đi học trên con đường gập ghềnh, vào cái đêm cách đây bốn hôm đã khóc và nói: “Hãy nể tôi đã từng yêu cậu”, cô gái đã van xin cậu buông tha cho Đằng Tuấn, sao lại chết? Nhưng Hướng Viễn sẽ không nói đùa tàn nhẫn như thế.
Khóe môi Diệp Quân động đậy, đôi tay đang đặt trên bàn dần nắm chặt lại. Cậu không khóc nhưng đôi vai không kiềm chế được lại run lên. Một sự thật rõ ràng mà cậu thấy bây giờ là, nếu như Đằng Tuấn vẫn còn sống, Hướng Dao chưa chắc đã xảy ra chuyện, phát súng đó của cậu đã giết chết hai người khỏe mạnh.
“Diệp Quân” Hướng Viễn đưa một tay ra với lấy tay cậu nhưng chiếc bàn quá dài, không thể chạm đến nhau. Diệp Quân chậm rãi rút tay xuống dưới bàn. Cậu không dám đụng vào cô, vì tay cậu đã vấy máu không thể xóa sạch, chính cậu đã đưa người thân duy nhất của Hướng Viễn vào con đường chết.


Hướng Viễn làm sao không hiểu nồi đau của Diệp Quân, trái tim cô cũng đang có một mảnh nát tan trong nồi đau ấy. Một tay cô đang cầm dao lên chém mạnh vào tay kia nhưng cô còn làm gì được? Người chết thì đã chết, cô bắt buộc phải bảo vệ người còn sống vì cô không thể mất mát nữa. Đó là sự lựa chọn duy nhất và chắc chắn phải làm của cô.
Luật sư ngồi bên cạnh nhìn thấy ánh mắt ra hiệu của Hướng Viễn thì biết ý đứng lên, gọi điện thoại cho ai đó rồi bước đến bên cửa, thì thầm vài câu với người cảnh sát đang canh chừng. Người cảnh sát ấy nhìn về phía Diệp Quân một cái rồi lặng lẽ đi ra ngoài.
“Diệp Quân, ngẩng đầu lên, đưa tay cho em. . . Đưa tay cho em”. Hướng Viễn biết thời gian của cô có hạn, không còn màng đến những lời an ủi ngọt ngào nữa. Sự mạnh mẽ kiên quyết của cô khiến Diệp Quân như choàng tỉnh khỏi cơn đau khi nghe tin Hướng Dao đã chết, chầm chậm đưa tay ra, đặt lên bàn tay cô. Bàn tay ấy lạnh như băng, Hướng Viễn vội nắm chặt nó lại.
“Anh sẽ không sao đâu. “
Diệp Quân tỏ ra bình thản trước cuộc thẩm vấn điều tra sắp tới đang chờ đợi mình: “Chuyện anh làm thì hậu quả anh chịu, nếu bị gì cũng sẽ không oán trách ai cả”.
“Nhưng em sẽ không để anh xảy ra chuyện. ” Hướng Viễn nhìn vào mắt cậu, khẳng định chắc nịch: “Anh nhớ lấy, phát súng đó là bất đắc dĩ. Đêm ấy, anh và một đồng nghiệp khác đuổi theo nghi phạm giết người Đằng Tuấn và dồn hắn vào một ngõ cụt, Đằng Tuấn không còn đường ra mới chồm đến liều mạng với hai người. Hắn điên cuồng đánh ngã đồng nghiệp của anh, còn lao đến chỗ anh, trời quá tối, anh không nhìn rõ trên tay hắn có hung khí hay không. Anh đã cảnh cáo hắn rất nghiêm khắc nhưng hắn không nghe nên anh mới phải bắn, có lẽ là phòng vệ quá mức nhưng lúc ấy anh không có lựa chọn nào khác. Anh nhớ rõ chưa? Là do hắn đã lao đến chỗ các anh, anh không còn cách nào khác”.
“Không phải thế”, Diệp Quân nghi ngại lắc đầu.
“Nhất định là the!” Hướng Viễn khẳng định: “Vì đồng nghiệp của anh đã tự chứng minh điểm này. Những điều anh từng nói trước đó là do quá hoảng loạn nên không nhớ rõ. Tất cả những gì anh làm trước kia đều là vì muốn bảo vệ sự an toàn của đồng nghiệp và mình, luật sư Lưu sẽ đại diện anh xử lý những việc tiếp theo, nhưng anh phải tin rằng những gì em vừa nói mới là sự thật”.
“Hướng Viễn, em. . . “
“Em đã nói sẽ khiến anh sống tốt thì tuyệt đối sẽ không để anh xảy ra chuyện gì. “
Diệp Quân vẫn không chấp nhận được: “Nhưng những gì em nói đều không phải sự thật, những gì anh làm thì anh rõ nhất. Cho dù hậu quả thế nào cũng là thứ anh đáng phải nhận, anh không thế làm theo lời em nói”.
Sắc mặt Hướng Viễn lộ ra vẻ thê lương: “Đây không phải là vì chính anh, Diệp Quân, xem như là vì em”.
***
Hai hôm sau, Diệp Quân kết thúc cách ly thấm vấn, rời khỏi Cục Công an với luật sư Lưu. Tuy việc bắn chết Đằng Vân vẫn chưa có kết cục cuối cùng và công việc của Diệp Quân cũng không được phục hồi nhưng cậu biết Hướng Viễn đã cố gắng hết sức để lo liệu cho mình. Huống hồ Đằng Tuấn là một tên sát nhân đang bị truy nã, không có bất kỳ ai đứng sau chống đỡ, còn Diệp Quân trước nay luôn biểu hiện rất tốt, cấp trên cũng muốn bảo vệ người của mình nên cậu mới được trở về nhà, tạm thời có lại tự do.
Hôm Diệp Quân về nhà, Hướng Viễn không nói gì cả. Ban đêm, trên chiếc giường lớn ấy, hai người lại quấn lấy nhau cuồng nhiệt như thể thế giới sắp đến ngày tận thế, điên cuồng giữ lấy chút hơi ấm của người kia, như thể chỉ cần cách xa nhau một chút sẽ héo tàn mà chết.
Một quãng thời gian rất lâu về sau, Diệp Quân không đến Cục làm việc nữa. Cậu chẳng đi đâu, cứ một mình chơi bóng rổ trong vườn nhà, hết lần này đến lần khác, không biết mệt, cũng không thấy chán. Khi Hướng Viễn về nhà rồi, cậu vui vẻ ăn cơm cùng cô, hai người tuyệt nhiên không nhắc đến những con người và những việc trong quá khứ. Khi màn đêm buông xuống, sau khi trải qua sự cuồng nhiệt riêng tư nhất, họ ôm nhau chìm vào giấc ngủ, bình thản sống trong thiên đường giả tạo mà họ tự xây dựng nên. Hạnh phúc giống như ánh sao trên trời, nằm dưới bầu trời đêm mùa hạ, cảm thấy nó rất gần với mình, dường như chỉ cần vươn tay lên là chạm tới.
ĩ ĩ rst ĩ \
Tiêc là giác ngủ của Hướng Viên vòn không sâu, gân như đêm nào tỉnh dậy cô cũng thấy Diệp Quân nằm bên cạnh mình nhưng mắt nhắm nghiền, cắn chặt răng, toàn thân toát mồ hôi lạnh như đang bị ác mộng truy đuổi. Từ dáng vẻ ấy của cậu, Hướng Viễn có thể tưởng tượng ra những nỗi sợ hãi và hành hạ cậu gặp phải trong giấc mơ, cậu muốn thoát ra nhưng lại rất bất lực. Khi mặt trời ló dạng, Diệp Quân lại mỉm cười thức dậy bên cô như hoàn toàn không nhớ gì cơn ác mộng quái quỷ đeo bám cậu suốt đêm qua.
Cuối cùng trong một đêm, Diệp Quân hét lên choàng tỉnh, mồ hôi đầm đìa như mưa.
Hướng Viễn ngồi dậy, ôm lấy cậu từ phía sau, cảm thấy nhịp tim dập dữ dội như muốn thoát ra khỏi lồng ngực của cậu.
“Nói em biết, anh đang sợ gì?” Cô đã từng nghĩ mình không hỏi thì cậu cũng không nhắc đến, tất cả sẽ nhòa nhạt dần trong sự bào mòn của thời gian nhưng cô đã nhầm, cơn ác mộng ấy không chịu buông tha cậu, cậu cũng không chịu buông tha cho mình.
“Máu, anh mơ thấy máu trên người Đằng Tuấn, rất nhiều, rất nhiều, tuôn ra như thủy triều, ngập cả qua đầu anh, anh ngửi thấy vị tanh của máu. Anh há miệng ra kêu thì máu lập tức chui vào trong. ” Diệp Quân thở hổn hển, chưa bao giờ nghĩ mình sẽ bắn chết một người đang bỏ trốn không một tấc sắt trong tay, Đằng Tuấn
ĩ \ rst ĩ
tuy có tội nhưng đêm ây, cậu cũng không cân đưa cậu ta vào chò chét.
Hướng Viễn khẽ xoay mặt Diệp Quân đối diện với mình: “Diệp Quân, anh giết cậu ta có phải vì em không?”.
Diệp Quân như trở lại con ngõ nhỏ tối tăm hun hút ấy, trên mặt đất lầy lội tiếng bước chân họ gấp gấp và rối loạn. Sau khi đuổi theo ra khỏi căn hộ chung cư của Hướng Viễn, Diệp Quân cứ đuổi mãi theo Đằng Tuấn tháo chạy, trên tay cậu ta đang có một thứ có thể hủy diệt cả thế giới của cậu và Hướng Viễn, nếu như đêm nay để cậu ta thoát thân, hậu quả sẽ nghiêm trọng khôn lường.
Vị trí khu chung cư ấy tuy không hẻo lánh lắm nhưng xung quanh đều là những căn nhà cũ kĩ già nua, những con ngõ nhỏ lắt léo nhiều vô cùng. Đằng Tuấn không quen thuộc với nơi này, nhưng Diệp Quân thì khác, lúc Hướng Viễn còn ở đây, cậu đã từng là khách thường xuyên của khu này.
Cuối cùng, Đằng Tuấn bị cậu ép vào một con ngõ cụt, tiếng còi xe cảnh sát mỗi lúc một gần. Đằng Tuấn đã thử nhảy qua bức tường cuối con ngõ nhưng lại bị ngã sóng soài ra đất. Phía sau, Diệp Quân tiến từng bước lại gần, cậu ta biết mình không phải đối thủ của Diệp Quân.
“Cậu đừng tới đây, tôi ngồi tù thì có lợi gì cho cậu? Tôi sẽ vạch trần mọi chuyện xấu của Hướng Viễn ra, đến lúc đó chẳng ai tốt đẹp được. . . Diệp Quân, cậu tha cho tôi một con đường đi, tôi không muốn ngồi tù! Hướng Dao và đứa trẻ đang chờ tôi”, Đằng Tuấn co rúm người dưới chân tường van xin.
Diệp Quân đưa tay ra: “Đưa đoạn ghi âm cậu nói ra cho tôi”.
“Đưa cho cậu? Sau đó các người lại đưa tôi đến pháp trường để ăn đạn? Cậu đừng nằm mơ, hoặc thả tôi đi hoặc đợi mà thấy kết cục của Hướng Viễn! Cậu nghĩ thế nào, có giỏi thì giết tôi đi, dám không? Không dám thì để tôi đi, bức ép tôi thì cùng lắm tôi sẽ phá, đến lúc đó chỉ cần tôi còn sống thì tuyệt đối sẽ không tha cho các người. “
“Tôi nói lại lần nữa, đưa nó ra đây. ” Tay Diệp Quân đã đặt lên khẩu súng, bao da bên ngoài lại bị mồ hôi trong lòng bàn tay cậu thấm ướt.
“Tôi cũng nói lại lần nữa, cậu đừng mơ. Cảnh sát sắp đến rồi đúng không? Diệp Quân, tóm lại cậu có thả tôi đi không?”.
ĩ \ rst \ /mỉ . . . . -F\ . . . . . ;A
Tiêng bước chân vang lên đăng sau môi lúc một gân, môi một tiêng đêu gõ mạnh lên trái tim đang vô cùng căng thẳng của hai người. Diệp Quân không nén được quay nhìn, lão Vương đồng nghiệp của cậu đang đuổi theo đến đây.
“Diệp Quân, đừng để hắn chạy thoát. “
Từ khoảnh khắc lão Vương xuất hiện, gương mặt Đằng Tuấn đã hiện lên vẻ tuyệt vọng, cậu ta biết mình không đi đâu được nữa. Tất cả những phẫn nộ và oán hận đều trút hết xuống người Diệp Quân đang đứng trước mặt, là Diệp Quân đã đuổi cậu ta đến đường cùng, là Hướng Viễn đã ép cậu ta đến nơi này, hai người đó sẽ phải trả giá, cho dù là xuống địa ngục, cậu cũng phải kéo hai người đó cùng xuống.
“Cậu đừng hối hận!” Đằng Tuấn nguyền rủa, rồi gào lên với lão Vương đang chạy đến: “Tôi có bằng chứng. . . “.
Cậu chỉ kịp nói đến đó, nửa câu sau đã tắt lịm đột ngột. Viên đạn đã xuyên thấu qua trán, bức tường gạch sau lưng cậu bùng nở những bông hoa máu đỏ trắng xen lẫn. Diệp Quân trong một phần ngàn giây đó, không hề do dự, không hề suy nghĩ, mở súng, nhắm chuẩn, bóp cò. . . Đạn đi rất chính xác, một phát lấy mạng, giống như thành tích xuất sắc của cậu trên trường bắn. Đằng Tuấn không còn nói được nửa câu sau, cậu ta đổ áp xuống dưới con mắt kinh hoàng của lão Vương.
Hướng Viễn tìm thấy đáp án trong sự thinh lặng của Diệp Quân, cô đã ngỡ đi từng bước sẽ thắng, thì ra cô chỉ là một con cờ không đáng kể trong tay vận mệnh, cho dù đi thế nào cũng sẽ thua thảm hại.
“Quả nhiên là thế, anh ra tay không phải vì căng thẳng quá, cũng không phải do mất đi lý trí mà anh sợ cậu ta nói ra những chuyện không nên nói, vậy nên mới giết cậu ta để diệt khẩu. ” Hướng Viễn không biết phải tội nghiệp cho ai, Diệp Quân, Đằng Tuấn, Hướng Dao hay chính bản thân cô? “Tiếc là anh không biết, chiếc usb mà Đằng Tuấn cầm chỉ là thứ không thể uy hiếp được ai, Hướng Dao đã ngầm đổi lấy nó, đến em cũng không ngờ rằng anh sẽ giết cậu ta. Diệp Quân, ai đã bày ra trò đùa này với chúng ta?”.
“Đổi rồi?” Diệp Quân quay người lại, căn phòng bồng dưng tĩnh lặng đến ngạt thở. Sau đó Diệp Quân cúi gập người, vùi mặt vào trước ngực Hướng Viễn, co rúm lại như một đứa trẻ đang trong cơn hoảng loạn.
“Đừng thế, Diệp Quân, nếu đau khổ anh cứ khóc đi”, Hướng Viễn dùng ngón tay chải mái tóc ngắn đen óng của cậu.
Diệp Quân lắc đầu: “Anh đã nhận lời với em sẽ không khóc nữa”.
“Quên hết những lời em nói đi. Có nhiều khi, người sai lầm nhất lại chính là em, em quá cố chấp. Thực ra khóc cũng tốt, cười cũng được, yêu cũng tốt mà hận cũng chẳng sao, có gì cầu mà được đâu? Điều em hối hận nhất là không nên kéo anh vào
đây. “
“Hướng Viễn, anh đã giết người. Kẻ có tội liệu phải xuống địa ngục không?”, Diệp Quân lảm nhảm.
Hướng viễn ngước lên cười một tiếng: “Như thế cũng tốt, ít ra ở đó chúng ta có thể nương tựa vào nhau”.
Nước mắt Diệp Quân cuối cùng cũng tuôn chảy, cậu đau khổ khóc nghẹn ngào trong lòng Hướng Viễn. Nếu như hôm qua cậu đã tạo tội thì nước mắt kia liệu có thể xóa sạch nó không?

http://credit-n.ru/vklady.html http://credit-n.ru/trips.html http://credit-n.ru/offers-zaim/moneyman-srochnye-zaimy-online.html

Bình luận

Bình luận

You can leave a response, or trackback from your own site.