Thư Viện Ngôn Tình » Bách Quỷ Tập » Bách quỷ tập | Chương 100

Bách quỷ tập | Chương 100

Chính văn

Vị Đại Phật trao cây bút Bách Quỷ cho nàng đã nói rằng, nguyện vọng duy nhất mà Bách Quỷ bút không thể thực hiện là làm người chết sống lại. Tử sinh là lẽ trời định, chẳng ai có thể cưỡng cầu. Dẫu cho người nàng mong tái sinh không phải là người, mà là thần minh, sơn thần.

Bạch Quỷ dựng một căn nhà gỗ đơn sơ kế bên cây đa cao lớn, rồi nàng sống luôn ở đó. Ngày ngày, nàng chăm sóc cây đa, chờ đến ngày nó hóa linh.

Từ ấy Bạch Quỷ chẳng còn bôn ba khắp chốn, không còn bận bịu đủ thứ công việc như trước nữa. Sau khi thu thập đủ trăm loại chấp niệm, cuộc sống của Bạch Quỷ bỗng chốc trở nên nhàn nhã vô cùng, nàng bắt đầu có thêm thời gian để tưởng nhớ những chuyện xưa cũ, từ khi nàng gặp được Dung Hề, quen biết chàng, cho đến tận khi hai người cách biệt tử sinh.

Ngày trước Dung Hề vì cứu nàng mà táng thân giữa biển lửa. Bạch Quỷ cảm thấy cuộc đời này của nàng có sống tiếp cũng chỉ là vô nghĩa. Thế nhưng đến khi thu đủ trăm thứ ác quỷ, chứng kiến trăm loại chấp niệm trên đời, giờ đây quay đầu nhìn lại nàng cảm thấy đau thương hay yêu hận đều đã trở thành áng mây mờ của ngày đã xa.

Nàng trông coi núi La Phù, cũng chẳng chấp nhất mong chờ được gặp lại Dung Hề lần nữa, chỉ là một đời nàng chẳng còn mong cầu điều chi nữa.

Từ khi Bách Quỷ bút biến mất, cuộc đời nàng cũng chậm rãi chảy trôi, mười năm, hai mươi năm, rồi ba mươi năm… Chừng ấy thời gian, đối với nàng trước kia cũng chỉ là một chớp mắt, nhưng giờ đây năm tháng đã lưu lại những dấu vết hư hao không thể xóa nhòa trên thân mình nàng. Trông bản thân mỗi lúc một hao mòn gầy cỗi mà cây đa già trước mặt vẫn chẳng có dấu hiệu gì sẽ sản sinh ra một vị sơn thần mới.

Bạch Quỷ biết, muốn để núi La Phù mới khôi phục lại linh khí sản sinh ra một sơn thần khác có lẽ phải đợi trăm năm, ngàn năm, vạn năm… Thậm chí vĩnh viễn chẳng thể đợi chờ nổi. Sinh mệnh nàng không phải vĩnh hằng, nàng chẳng thể sống mãi trên đời, chỉ biết lặng lẽ đợi chờ, nhưng còn có thể đợi chờ nghĩa là vẫn còn hy vọng.

Hơn nữa, với nàng lúc này ý nghĩa của việc chờ đợi đã không còn đơn giản là để được thấy lại gương mặt của Dung Hề lần nữa.

Ngày ngày ngắm nhìn ánh mặt trời mỗi sớm ban mai, ánh tà dương mỗi hoàng hôn, năm năm trông hết thảy hoa cỏ mùa xuân tới bóng trăng ngày thu, nàng nhận ra mỗi cảnh sắc đều có một vẻ đẹp riêng. Đến lúc này nàng mới hiểu được ý nghĩa ẩn giấu sau lời Dung Hề nói: “Ráng sống thật tốt nhé!” trước khi chàng biến mất. Vậy ra, người đàn ông thanh tao nho nhã kia đã hiểu nàng đến mức ấy.

Năm này trôi qua, năm khác tới, người dưới chân núi đã truyền tai nhau biết bao lời đồn đại về bà lão sống trên đỉnh núi La Phù. Bạch Quỷ vẫn ngày ngày ngồi trên xích đu trong sân, ngắm nhìn cảnh sắc đất trời. Thế nhưng đã là sinh mệnh sống trên đời sẽ đều có hồi kết.

Vào buổi chiều rực rỡ ánh nắng ấy, Bạch Quỷ ngồi trên xích đu trong sân, chậm rãi khép hai mắt, đột nhiên nàng thấy như có một đứa bé nhảy từ trên cây đa cổ thụ xuống. Đứa bé chạy đến bên nàng, nghiêng ngó săm soi hồi lâu, cất giọng giòn tan hỏi nàng: “Bà là ai? Vì sao luôn ở đây trông chừng ta?”.

Bạch Quỷ dịu dàng cười với nó: “Nếu bà già này làm phiền tới cậu, vậy từ nay về sau, ta không canh chừng cậu nữa, đã được chưa?”.

Đứa trẻ ngẫm nghĩ một hồi, lắc đầu: “Bà cứ ở đó trông chừng giùm ta đi, không sao đâu”.

“Nghỉ một chút đã.” Giọng Bạch Quỷ chầm chậm nhỏ dần, “Bao nhiêu năm như vậy rồi, để cho ta nghỉ ngơi một chút nhé, rồi đổi lấy một dáng hình khác lại tới thăm cậu”.

Bốn bề tối sầm xuống.

Có điều thật may thay, đất trời có lòng hiếu sinh, đã thấu hiểu cho nguyện vọng cuối cùng của nàng.

Đoạn kết

Một trăm năm sau.

Bạch Nha một thân nhuốm máu chạy vào núi La Phù, đường lên núi gập ghềnh hiểm trở, mãi rồi nàng cũng lên được tới đỉnh, chỉ thấy một cây đa già cỗi tỏa bóng xuống nếp nhà gỗ đơn sơ cũ nát. Lòng nàng chợt nhói lên một cảm giác quen thuộc không sao lý giải nổi.

Chẳng hiểu đám người truy sát sau lưng đã biến mất từ lúc nào. Bạch Nha hơi tò mò tiến lại bên hàng rào gỗ vây quanh sân, cứ tiến thêm một bước, cảm giác quen thuộc lại càng tăng lên. Lúc nàng tới trước gian nhà gỗ, chưa kịp đẩy cửa ra, phía sau chợt truyền tới tiếng một người đàn ông:

“Nàng đã trở lại!”

Bạch Nha cả kinh, xoay người về phía đó, bắt gặp một người đàn ông vận quần áo trắng muốt, chẳng biết đã đứng sau nàng từ khi nào.

Gió núi thổi mơn man, lá đa già xôn xao trong gió núi, tựa như có tinh linh đang nấp trên mặt lá khúc khích đùa giỡn.

Bạch Nha cảnh giác nhìn kẻ đó, thấy y mỉm cười thật dịu dàng: “Không sao đâu, ta sẽ che chở cho nàng”.

Ánh nắng ấm áp ngày xuân rọi vào mắt nàng, Bạch Nha giật mình thất thần, bất giác buông một câu: “Vâng, thiếp đã về rồi”.

Holilinhk

Thất bại là một quá trình, và thành công là kết quả của quá trình đó...

Blog cá nhân:  Holilinhk >.^