Thư Viện Ngôn Tình » Bản thảo tình yêu » Bản thảo tình yêu | Chương 1.2

Bản thảo tình yêu | Chương 1.2

Chương 1: Hiện thực là một tấm gương chiếu yêu của ước mơ

Lan Ninh thu dọn hành lý một cách qua loa, lấy một miếng bánh ngũ cốc cho vào miệng rồi ngồi trước máy tính đăng nhập tài khoản QQ.
Có lẽ bởi vì đã lâu không online, nên vừa đăng nhập, con chim cánh cụt[1] đã kêu tít tít tít không ngừng.

Lan Ninh nhìn danh sách, nhấp vào avatar của cô bạn thân Đại Thanh.

Đại Thanh: Lan Ninh Ninh, cậu về chưa thế? Chiếc lắc tay mình nói với cậu lần trước ấy, mình muốn có một chiếc bạc! Giờ còn kịp không?

Lan Ninh trề môi, trả lời: Không kịp nữa đâu, mình đã về tới nhà rồi 🙂

Đại Thanh: … Thôi được, vậy thì vàng đi.

[Đại Thanh đã xóa một dòng tin nhắn]

Đại Thanh: Ôi chao, bạn thân yêu hỡi, cậu quay về rồi à, sao không bảo người ta ra sân bay đón thế?

Lan Ninh: Giả tạo quá, buồn nôn. 🙂

Đại Thanh: Ồ được rồi, bao giờ cậu đưa đồ tới cho mình?

Lan Ninh: Cậu rảnh thì tự vác xác qua lấy đi, sắp tới đây mình còn phải đi tìm việc, không có thời gian.

Đại Thanh: Đâu cần phải sốt ruột đến vậy, chẳng phải tháng Ba có hội chợ việc làm quy mô lớn sao? Cậu vừa mới đi du lịch về, đã vất vả lắm rồi, chi bằng nghỉ ngơi vài hôm cùng chị đây ra ngoài chơi đi.

Lan Ninh: [Bye Bye]

Đại Thanh: Đừng hững hờ như vậy mà. À đúng rồi, cô chủ nhà của cậu về chưa? Gọi con bé đi cùng luôn.

Lan Ninh: Về rồi, nghe nói tuần sau khai giảng.

Đại Thanh: Ồ, vậy hôm nay cậu về, con bé chào đón cậu bằng trang phục gì vậy?

Mi mắt Lan Ninh bất giác giật giật, tên của Đại Thanh rõ ràng có chữ Thanh[2], mà sao tâm hồn lại đen tối như thế nhỉ? Quả nhiên, không thể trông tên mà bắt hình dong được.
Lan Ninh: Hôm nay chỉ là trang phục hầu gái bình thường thôi.
Đại Thanh: Ồ, trang phục hầu gái! [Thèm thuồng] Màu sắc gì vậy?

Lan Ninh: Màu hồng.

Đại Thanh: Nghe có vẻ được đấy nhỉ – [Thèm thuồng]

Lan Ninh không buồn ngó ngàng tới cô nàng, trả lời tin nhắn của mấy người khác. Sau khi đóng khung chat, cô tiện tay mở một trang web tuyển dụng ra.

Lướt qua trang chủ một lượt, quả nhiên thông tin tuyển dụng nhân viên kỹ thuật chiếm đa số. Cô thở dài ngao ngán, ngẫm nghĩ một lát rồi gõ cụm từ “biên tập viên” vào ô tìm kiếm.

Mặc dù mới thất bại trong ngành nghề này, nhưng Lan Ninh vẫn không muốn đổi nghề.

Đa phần kết quả tìm kiếm là thông tin tuyển biên tập viên làm việc online. Cô lướt trang đầu tiên xong, ngẫm nghĩ một lúc mới quyết định chuẩn bị một bản sơ yếu lý lịch trước.

“Chị Lan Ninh, chị ăn cơm trưa chưa?”, Khúc Đồng vẫn mặc trang phục hầu gái màu hồng kia, thò đầu vào phòng nhìn Lan Ninh.

Lan Ninh quay người nói với cô bé, “Chưa, còn em?”.

“Em cũng chưa.”

“Ồ, chị mang về nhiều mì lắm, lát nữa chúng ta nấu mì nhé.”

“Được đấy, được đấy!”

Lan Ninh chỉ vào đống đồ trên sàn nhà, nói với Khúc Đồng, “Đồ bên đó là cho Đại Thanh, còn lại em xem có thích gì không”.

“Chị Lan Ninh tốt với em quá đi, muaz muaz!”, Khúc Đồng vui sướng ngồi bệt xuống sàn nhà chọn quà.

Những thứ mà Lan Ninh mua chỉ là mấy món đồ bình thường, như quà vặt hoặc đồ dùng hàng ngày. Cô cảm thấy những thứ này Khúc Đồng không thiếu, nhưng khi nhận được quà, cô bé vẫn tỏ ra hết sức vui vẻ.

“Em lấy hộp bánh quy chocolate này nhé!”, Khúc Đồng cầm một hộp bánh lên, huơ huơ về phía Lan Ninh, “Đúng rồi, em mua một lọ nước hoa cho chị đấy, lát nữa em mang qua”.

“A, không cần đâu”, Khúc Đồng đã ra tay, thì chắc chắn là món đồ đắt đỏ, Lan Ninh quả thực không dám nhận.

“Không sao đâu, không sao đâu, ở trường em cũng không được dùng, với lại dù sao cũng là tiền của mẹ em.”

Lan Ninh im bặt, cách duy nhất bố mẹ Khúc Đồng thể hiện quan tâm tới cô bé, chính là không ngừng chu cấp những khoản tiền tiêu vặt khổng lồ.

Sau khi Khúc Đồng mang hộp bánh đi, Lan Ninh không tiếp tục viết sơ yếu lý lịch nữa mà lấy một túi mì ra, xuống bếp nấu. Bởi tiền thuê nhà Khúc Đồng thu vô cùng thấp, cộng thêm việc cô bé vẫn còn là học sinh, nên Lan Ninh khá chăm chút tới cuộc sống của Khúc Đồng. Về cơ bản, chuyện cơm nước đều do cô phụ trách.

Cách nấu mì tuy đơn giản, nhưng Lan Ninh còn bỏ thêm trứng gà, thịt hộp và một ít rau xanh, cho vào bát to nhìn trông vô cùng thịnh soạn.

“Whoa, thơm quá đi!”, Khúc Đồng bưng bát của mình lên bàn, rồi đưa lọ nước hoa cho Lan Ninh, “Tặng chị này, chị ngửi thử xem”.

Chỉ nhìn thôi đã biết lọ nước hoa đó cao cấp như thế nào rồi, Lan Ninh không nhận, “Em cứ giữ lấy đi, bình thường đi chơi vẫn có thể dùng mà”.

Khúc Đồng vẫn khăng khăng muốn tặng cho cô, “Em trẻ như thế này, dùng nước hoa làm gì chứ!”.

Lan Ninh: “…”.

Ha ha, bụng dạ của cô bé quả nhiên đen tối.

“Nước hoa này có mùi hoa quả tươi nhẹ nhàng thôi, chị có thể dùng ở phòng làm việc, chúc chị sớm tìm được công việc mới nhé!”

“… Cảm ơn em”, Lan Ninh đành nhận lấy món quà của Khúc Đồng.

Ăn uống xong, cô thu dọn bát đĩa rồi lại quay về phòng viết CV. Đại Thanh đã gọi cho cô trên QQ một hồi lâu.

Lan Ninh: Trước lúc ăn trưa, mình có xem qua trang web tuyển dụng, khó tìm việc quá.

Đại Thanh: Cho nên mới bảo cậu, tới thẳng hội chợ tuyển dụng trong tháng Ba luôn đi.

Lan Ninh: Hay mình đi theo cậu, viết tiểu thuyết mạng cho xong.

Đại Thanh: Cậu tưởng tác giả mạng dễ kiếm tiền lắm à? Thuế thu nhập cá nhân siêu cao không nói làm gì, nào thì đạo văn, sửa văn, sao chép, cải biên thành game online và audio không bản quyền, lại còn phải nhìn độc giả đọc bản đạo văn xong quay sang mắng chửi tác giả nguyên gốc nữa [Mỉm cười] Cậu bị xâm phạm bản quyền suốt ngày và tổn hại dưới đủ loại hình thức. Nếu không phải người có tâm lý cực kỳ vững vàng, tốt nhất đừng lấn sân sang nghiệp sáng tác.

Lan Ninh: … Thương cậu quá đi.

Đại Thanh: Cho nên lắc tay mà mình muốn kia, có thể giảm giá không? [Đáng thương]

Lan Ninh: [Bye bye]

Cô tắt khung chat, sau khi viết hồ sơ xin việc xong, một tin nhắn tuyển dụng mới nhảy xổ ra.

Mắt Lan Ninh phát sáng, tạp chí Mistry tuyển dụng biên tập viên.

Mistry là một trong những tờ tạp chí chuyên về truyện trinh thám trực thuộc Công ty Văn hóa Skyworth, từ ngày thành lập tới nay đã hoạt động suốt hơn mười năm, sở hữu lượng độc giả đông đảo.

Ngoài thể loại trinh thám ra, Công ty Văn hóa Skyworth còn tập trung khai thác hai mảng khác là văn học thiếu nhi và tiểu thuyết tình yêu. Những tạp chí này đều duy trì được lượng tiêu thụ nhất định trên thị trường.

Trong thời buổi ngành xuất bản truyền thống phải điêu đứng như hiện nay, những tạp chí trực thuộc Skyworth vẫn có thể đứng vững như kiềng ba chân. Ngoài chất lượng và chiến lược kinh doanh vô cùng tốt ra, lý do chủ yếu khiến họ có thể duy trì, là nhờ sự hậu thuẫn phía sau của tập đoàn Quang Dung.

Có thể nói, tập đoàn Quang Dung là doanh nghiệp tư nhân kinh doanh xuất bản lớn nhất tại Trung Quốc ở thời điểm hiện tại. Tập đoàn được thành lập từ nhiều năm về trước, tài lực hùng hậu, đồng thời sở hữu ba công ty truyền thông. Công ty Văn hóa Skyworth là một trong số đó.

Nếu có thể vào Skyworth làm việc, mẹ cô sẽ không cần phải lo lắng công ty sẽ đóng cửa nữa!

Lan Ninh đọc tỉ mỉ điều kiện tuyển dụng hai lần, xác nhận bản thân phù hợp với mọi yêu cầu, cô bèn gửi hồ sơ đi với lòng thành kính vô hạn.

Cầu trời phù hộ cho hồ sơ của cô lọt qua được vòng tuyển chọn! Lan Ninh chắp tay trước màn hình máy tính.

Có lẽ ông trời đã cảm nhận được thành ý của Lan Ninh, ngày hôm sau, Công ty Văn hóa Skyworth đã gửi cho cô thông báo phỏng vấn. Cô kích động tới độ nhảy bật lên ba lần, rồi hộc tốc đi chuẩn bị cho buổi phỏng vấn. Lan Ninh học thuộc lịch sử hoạt động của công ty thêm một lần nữa, thậm chí lật đi lật lại danh sách các tác phẩm của mỗi tác giả trực thuộc Mistry đến khi thuộc làu mới thôi.

Ngày phỏng vấn, tổng biên tập của tạp chí Mistry – một thành viên trong ban tuyển dụng – đặt câu hỏi cho Lan Ninh, “Trước kia cô từng làm biên tập viên mảng văn học dành cho lứa tuổi thanh thiếu niên, còn tạp chí của chúng tôi lại chuyên về mảng trinh thám, cô cảm thấy mình có thể đảm nhiệm vị trí này không?”.

Tuy Lan Ninh đã có kinh nghiệm làm việc ba năm, nhưng kinh nghiệm đi phỏng vấn không nhiều. Trước khi đến đây, cô đã đọc không ít topic chia sẻ, trong đó có nói, đầu tiên phải thể hiện sự tự tin trước mặt người phỏng vấn, nên cô mỉm cười rồi trả lời, “Tôi cho rằng văn học đều có tính chất chung, hơn nữa, là một độc giả trung thành của quý tạp chí, tôi hiểu rõ về từng ấn bản và phong cách của Mistry”.

Tổng biên tập nhướng mày đầy hứng thú, “Ồ, vậy cô thích tác giả nào trong tạp chí của chúng tôi nhất?”.

“Thầy Hạnh Tâm”, lúc nói những lời này, Lan Ninh có phần kích động. Niềm khao khát được làm việc trong Mistry của cô còn đến từ thầy Hạnh Tâm, “Cuốn tiểu thuyết nào của thầy ấy tôi cũng mua”.

Tiểu thuyết trinh thám ngắn đầu tiên được xuất bản của Hạnh Tâm từng được đăng trên tạp chí Mistry khi anh mới mười bảy tuổi. Sau đó, anh lại gửi thêm mấy tiểu thuyết ngắn cho tạp chí, được tổng biên tập lúc bấy giờ đánh giá cao và mời anh cộng tác với tạp chí, viết tiểu thuyết dài đăng nhiều kỳ.

Tiểu thuyết dài đăng nhiều kỳ này chính là cuốn đầu tiên trong hệ liệt trinh thám An Nhiên mang tên Diễn viên.

Diễn viên sở hữu lượng bạn đọc đông đảo trong thời gian ra mắt trên tạp chí. Sau khi hoàn thiện để xuất bản, việc Diễn viên trở thành tiểu thuyết trinh thám bán chạy nhất trong năm hoàn toàn không có gì đáng ngạc nhiên. Cũng nhờ tác phẩm này, Hạnh Tâm đã nhận được giải thưởng “Tác giả mới xuất sắc nhất” trong lễ trao giải dành cho giới tiểu thuyết trinh thám năm đó cùng giải thưởng lớn của tạp chí Mistry trong cuộc bình chọn hàng năm.

Điều đáng để nhắc đến, Hạnh Tâm – người vừa tròn hai mươi – là tác giả trẻ tuổi nhất từng được xướng tên ở hai hạng mục giải thưởng này.

Sau khi tổng biên tập nghe Lan Ninh nhắc đến Hạnh Tâm, khóe miệng nhếch lên thành nụ cười, “Ồ, thầy Hạnh Tâm à”.

Lan Ninh không hiểu hàm ý của nụ cười này cho lắm, đành phải cười theo mấy tiếng.

“Tôi đã xem hồ sơ xin việc của cô, trước đấy cô buộc phải nghỉ việc vì tạp chí cũ đình bản phải không?”

“Đúng vậy ạ.”

“Cô cho rằng, nguyên nhân khiến tạp chí bị đình bản là gì?”

“Một mặt là bởi dự thông dụng của mạng Internet đã thay đổi thói quen đọc sách truyền thống của mọi người, khiến hoạt động của toàn bộ ngành xuất bản đều không khởi sắc, mặt khác, bản thân tạp chí cũng tồn tại những điểm cần phải cải thiện, ví dụ nhóm độc giả mục tiêu của chúng tôi là…”

Lan Ninh đã lường được việc đối phương sẽ hỏi vấn đề này, cho nên cô đã chuẩn bị kỹ càng từ trước, hiện tại trả lời vô cùng trôi chảy. Sau khi kết thúc, người phỏng vấn không nói ngay kết quả cho cô biết, chỉ bảo cô về nhà đợi thông báo.

Cô bước ra khỏi công ty, khoác áo ngoài lên người, đi về phía ga tàu điện ngầm.

Cuộc phỏng vấn vừa rồi, cô đã thể hiện khá tốt nhỉ? Nếu điểm tối đa là một trăm, được tám mươi điểm có lẽ không thành vấn đề chứ?

Trong quá trình Lan Ninh thầm nghĩ tới màn thể hiện của mình ban nãy, chẳng mấy chốc cô đã về tới nhà, vừa mở cửa ra đã nhìn thấy Khúc Đồng mặc bộ đồ theo phong cách Lolita đứng ở cửa.

Lan Ninh ngẩn người theo thói quen, Khúc Đồng dang rộng cánh tay, quay một vòng trước mặt cô, “Đây là loạt váy mới mà Baby House vừa cho ra mắt, bộ trang phục đồng thoại Disney, đẹp không ạ?”.

Khúc Đồng thích sưu tập các loại váy vóc, còn dốc hết sức lực giới thiệu cho Lan Ninh. Sau khi xem qua giá cả, Lan Ninh không có hứng thú tìm hiểu thêm nữa.

Nhưng những chiếc váy này quả thực vô cùng đáng yêu, cô cười, nói với Khúc Đồng, “Đẹp lắm, đây là trang phục của người đẹp ngủ trong rừng sao?”.

“Đúng thế đúng thế, bộ mũ đỏ kia cũng đáng yêu lắm! Chị có muốn thử không?”

“Không, chị thì thôi đi…”, Lan Ninh vội vàng ngăn cản Khúc Đồng.

Cô về phòng thay đồ, Khúc Đồng cũng thay sang quần áo thường ngày, chạy vào phòng Lan Ninh, “Chị Lan Ninh, cuộc phỏng vấn sáng nay của chị thế nào rồi?”.

“À, họ vẫn chưa trả lời.”

“Em có lòng tin với chị, chắc chắn chị sẽ được nhận!”

Nhờ lời nói may mắn của Khúc Đồng, chạng vạng tối ngày hôm sau, Lan Ninh đã nhận được thư trả lời của Mistry, bảo cô ngày mai bắt đầu đến công ty làm việc.

Lan Ninh hưng phấn tới độ suýt chút nữa đã hét toáng lên, cô tiện tay ấn số của Đại Thanh, gọi ngay cho cô nàng, “Nói ra có thể cậu không tin, mình được Mistry tuyển rồi!”.

Đại Thanh thoáng ngẩn người, quả thực không thể tin nổi, “Cái gì cơ? Người yêu dấu hỡi, cậu phải đối mặt với áp lực quá lớn nên ảo tưởng phải không?”.

“Không phải! Hôm qua mình đi phỏng vấn, họ trả lời mình rồi, bảo ngày mai tới làm thủ tục nhận việc!”

“Thật sao?”, cuối cùng Đại Thanh đã hiểu ra, vui mừng thay cho cô, “Chúc mừng cậu nhé, Lan Ninh Ninh! Mình đã bảo mà, điều cũ không đi thì điều mới không tới, giờ cậu đã được vào làm cho công ty lớn rồi! Bao giờ thì mới đãi mình một chầu đây?”.

“… Hôm nay không kịp rồi, ngày mai đi, tối mai tới chỗ mình ăn lẩu nhé!”

“Được đấy! Mình sẽ mang món váng đậu mà cậu thích ăn nhất đến!”

“Mang ít thịt đi, cảm ơn…”

Lan Ninh lại chia sẻ tin vui này cho Khúc Đồng, cô đã đắp mặt nạ từ sớm, dự định hôm nay sẽ đánh một giấc để dưỡng nhan sắc.

Cho dù đã chuẩn bị xong xuôi trang phục để đi làm từ trước, nhưng sáng hôm sau, Lan Ninh vẫn hoảng loạn như đi đánh trận.

Cô trang điểm đơn giản, tháo buộc tóc xuống, bắt đầu chải đầu giống như bị gắn mô-tơ vào người. Khi đi làm, Lan Ninh thích buộc kiểu tóc đuôi ngựa, như vậy trông sẽ có sức sống hơn. Những lọn tóc ngắn trước mặt không buộc lên được, cô cứ để mặc chúng như thế, tiện cho việc tạo dáng khuôn mặt.

Sau khi chuẩn bị xong xuôi mọi thứ, Lan Ninh xách túi, đi giày rồi bước ra ngoài.

Ngồi tàu điện ngầm mất tổng cộng bốn mươi phút, bước ra khỏi cửa ga, đi qua đường lớn chính là tòa nhà văn phòng của công ty. Phòng nhân sự cử người tới tiếp đón cô. Sau khi giúp cô làm xong thủ tục, còn dẫn cô đi tham quan công ty.

“Bên này là phòng văn học thiếu nhi, bên trong đều là những người mắc hội chứng tuổi teen, cứ nghĩ tới việc giao mầm non của Tổ quốc cho họ, tôi lại cảm thấy lo lắng vô cùng.”

Lan Ninh phì cười trước cách nói của người nhân viên này, cô tò mò liếc mắt vào bên trong, ngay lập tức có đồng nghiệp nam tinh mắt nhìn thấy Lan Ninh, nhiệt tình hô lên, “Ôi chao em gái à, mới đến sao? Tới phòng của bọn anh đi! Giờ vào phòng là tặng luôn bạn trai đấy nhé!”.

“Thôi đi, với chất lượng như mấy anh, vẫn nên gán ghép nội bộ thì hơn, được đôi nào hay đôi ấy”, nhân viên phòng nhân sự kia trừng mắt với các đồng nghiệp nam, rồi tiếp tục dẫn Lan Ninh đi về phía trước, “Đây là phòng tiểu thuyết tình yêu, cũng là phòng có nhiều nhân viên nữ nhất trong công ty chúng ta”.

Lan Ninh vừa gật đầu, đã nghe thấy bên trong truyền tới tiếng rít gào đau đến xé ruột xé gan, “Trời đất ơi…! Đừng giao cho tôi bản thảo với đề tài giáo chủ ma giáo nữa có được không? Giờ tôi nhìn thấy mấy chữ này là-muốn-ngất!”.

Lan Ninh gật đầu đồng cảm, là người từng biên tập các tác phẩm văn học dành cho lứa tuổi thanh thiếu niên, cô hiểu những típ nhân vật kiểu như giáo chủ, vương gia, CEO luôn là những chủ đề hot, trường tồn cùng thời gian.

“Đồng nghiệp nữ của phòng tiểu thuyết tình yêu bị ngược đãi tinh thần một thời gian dài, có lẽ cảm xúc hơi bất ổn, ha ha”, nhân viên phòng nhân sự cười gượng hai tiếng, dẫn Lan Ninh quay một vòng, “Bên này chính là phòng văn học trinh thám của cô”.

Lan Ninh ngước mắt lên nhìn, cánh cửa trước mặt có treo một tấm biển màu vàng, bên trên có viết mấy chữ “Trinh thám bí ẩn”. Trên bức tường bên cạnh tấm biển còn dán tờ poster lớn giống với trang bìa cuốn sách của thầy Hạnh Tâm.

Đôi mắt Lan Ninh bỗng phát sáng.

“Công ty chúng ta có tổng cộng ba tờ tạp chí trinh thám, khu làm việc của Mistry ở phía gần cửa sổ kia”, người của bộ phận nhân sự dẫn cho Lan Ninh tới cửa, “Cô qua đó tìm tổng biên tập của mình đi, chị ấy sẽ sắp xếp công việc tiếp theo cho cô”.

“Vâng, cảm ơn”, Lan Ninh nhìn người của bộ phận nhân sự rời đi, lòng lo lắng bước vào phòng làm việc. Có vẻ mọi người đều đang bận, không ai để tâm tới cô cả.

“Bản thảo này có hạt sạn to đùng như vậy mà không ai nhìn ra sao? Bảo tác giả sửa lại đi!”

“Nhưng sắp phải đưa xuống xưởng in rồi QAQ[3]
“Vậy đổi sang bản thảo khác! Cô thẩm định bản thảo kiểu gì vậy, không muốn làm nữa à!”

“…”.

“Ra vẻ đáng yêu cũng vô dụng thôi, tôi đâu phải đám đàn ông ế sưng của phòng thiếu nhi!”

Nghe thấy tiếng tranh cãi, Lan Ninh đưa mắt nhìn theo bản năng, kết quả chạm phải ánh mắt của người đàn ông hung dữ kia. Đối phương thoáng sững sờ, đoạn nói với cô, “Cô là biên tập viên mới tới của Mistry ư? Phòng làm việc của họ ở bên kia”.

“Dạ vâng, cảm ơn”, Lan Ninh mỉm cười, gật đầu với anh ta rồi bỏ đi thật nhanh, phía sau lại vang lên tiếng gầm gừ dữ dằn.

Lan Ninh nhìn quanh bốn phía, phòng làm việc khá lớn, mỗi khu tạp chí đều được ngăn cách bởi tấm kính. Cô đi về phía phòng làm việc của tạp chí Mistry, bị cuốn hút bởi một chiếc giá sách lớn kê sát tường.

Trên giá bày la liệt sách, toàn bộ tác phẩm của các các giả nổi tiếng mà cô từng học thuộc trước đó đều có thể tìm thấy trên giá sách này.

“Whoa”, Lan Ninh không kìm lòng được thốt lên một tiếng, quả thực là “giá sách trong mơ”.

“Làm xong thủ tục nhận việc chưa?”

Nghe thấy giọng nói này, Lan Ninh vội vàng quay người lại, quả nhiên là vị tổng biên tập đã phỏng vấn cô hôm trước.

“Dạ, em đã xong thủ tục rồi ạ”, cô trả lời với giọng điệu cung kính.

Chị ấy nhìn thẻ nhân viên cô đeo trên cổ, dùng chiếc bút máy trên tay chỉ vào vị trí trống, “Chỗ ngồi của em ở kia, bàn hơi bừa bộn, em tự sắp xếp lại đi, có thể dùng máy tính nhé”.

“Dạ vâng, cảm ơn chị.”

“Người ngồi bên phải em là Apple, cô ấy sẽ hướng dẫn thêm cho em, có gì thắc mắc cứ hỏi thẳng cô ấy là được.” Nói tới đây, tổng biên tập bèn dừng lại, nhìn Lan Ninh với vẻ kín kẽ, “Chị nhớ khi phỏng vấn, em nói tác giả em thích nhất là thầy Hạnh Tâm?”.

“Đúng thế ạ”, Lan Ninh cảm thấy kỳ lạ, cảm giác giống như khi nhìn thấy nụ cười không rõ ý tứ của tổng biên tập trong buổi phỏng vấn hôm trước.

Tổng biên tập vỗ tay, rồi lại nở nụ cười bí hiểm, “Vậy thì chị phải giao thầy ấy cho em rồi”.

Những lời của tổng biên tập khiến Lan Ninh ngẩn tò te, một hàng dấu chấm than lướt qua đầu cô.

Cái gì cơ? Giao thầy Hạnh Tâm cho cô?!? Biên tập viên mới đến như cô, không ngờ lại có thể được làm việc cùng một tác giả lớn như thế! Sao lại có chuyện ngon ăn đến vậy!

“Thầy Hạnh Tâm có bản thảo xuất bản sắp tới hạn nộp, nhưng hiện tại chị không thể liên lạc được với thầy ấy trên tất cả các phần mềm chat, nhiệm vụ này giao cho em nhé!”

“Dạ?”

Đợi đã, giao thầy Hạnh Tâm cho cô chỉ để cô giục bản thảo thôi sao?

Lan Ninh còn chưa hiểu rõ ngọn ngành sự việc, tổng biên tập đã xé một tờ giấy nhỏ, đặt lên chiếc bàn bên cạnh viết liến láu, “Ở đây có toàn bộ phương thức liên lạc của thầy ấy, chị không cần biết em sẽ dùng phương pháp gì, bắt buộc phải nhận được bản thảo của thầy ấy cho chị trước ngày mười lăm tháng sau, cố lên nhé!”.

Nói xong, tổng biên tập bèn nhét tờ giấy nhớ vào tay Lan Ninh, vẫy tay với cô rồi quay trở về phòng làm việc của chị ấy.

Lan Ninh: “…”.

_____

Chú thích

[1] Biểu tượng của phần mềm chat QQ

[2] Chữ Thanh trong tên Đại Thanh là chữ “thanh” mang nghĩa trong sáng, thuần khiết

[3] Biểu tượng cảm xúc, mang nghĩa “khóc”.

Bình luận

Bình luận