Thư Viện Ngôn Tình » Bản thảo tình yêu » Bản thảo tình yêu | Chương 1.4

Bản thảo tình yêu | Chương 1.4

Chương 1: Hiện thực là một tấm gương chiếu yêu của ước mơ

Ôi trời ơi, lẽ nào hôm nay phải chịu đả kích quá lớn, nên cô sinh ra ảo giác hay sao? Thường ngày mặc dù Khúc Đồng ăn mặc khá khác người, nhưng chưa từng biến thành hai người như thế này!

“Chị Lan Ninh, chị về rồi!” Hai cô nàng Lolita cùng đồng thanh nói với cô.

Lan Ninh: “…”.

Điên rồi, điên rồi, quả thực là điên rồi!

“Chị Lan Ninh, chị làm sao thế? Chị cảm thấy không khỏe ở đâu sao?” Khúc Đồng thấy sắc mặt cô trắng bệch, lao tới sờ trán cô.

Lan Ninh cười gượng hai tiếng, hỏi, “Hôm nay em biểu diễn tiết mục…phân thân?”.

Khúc Đồng sửng sốt một thoáng, đoạn cười ha ha ha, “Chị Lan Ninh, đây là em họ Khúc Phi Phi của em, chỉ bảo tối nay ăn lẩu nên em đã gọi con be tới”.

Lan Ninh: “…”.

Cô đã quên béng mật chuyện ăn lẩu, mà công việc này của cô đâu có cần thiết phải ăn lẩu chúc mừng!

Nhớ lại dáng vẻ reo vui rộn rã của mình ngày hôm qua, thật chẳng khác gì một người thiểu năng trí tuệ.

Cô chán nản thay dép, cười với hai chị em nhà họ Khúc, “Hai em trang điểm như thế này trông giốn nhau thật đấy”.

“Đúng thế, chúng em định làm cặp đôi Song Tử trong buổi triển lãm truyện tranh. Chị Lan Ninh có muốn đi cùng không?”

“Thôi khỏi…”

Nghe thấy lời từ chối của Lan Ninh, khuôn mặ nhỏ nhắn của Khúc Phi Phi cau lại, “Chị Lan Ninh, chẳng phải chị học tiếng Nhật ư? Sao chị lại không thích truyện tranh?”.

Chuyện đau lòng bị người ta nhắc lại, Lan Ninh uể oải cười, “Hồi đầu chị đăng ký chuyên ngành tiếng Anh, không đủ điểm nên mới bị chuyển sang tiếng Nhật”.

Nếu hồi đầu cô thi đỗ chuyên ngành tiếng Anh, chưa biết chừng đã được làm giảng viên, sống những ngày tháng thoải mái rồi, cần gì phải đi giục bản thảo như thế này!

Lan Ninh về phòng thay quần áo, búi tóc củ tỏi, ra ngoài chuẩn bị lẩu, “Chị đi chuẩn bị nước dùng, các em cứ chơi đi, khi nào Đại Thanh đến thì bảo chị ấy vào giúp chị”.

“Vâng”.

Hai nàng công chúa Khúc Đồng và Khúc Phi Phi ngồi ở phòng khách, bắt đầu xem vốn từ vựng tiếng Nhật của ai phong phú hơn.

Thoạt đầu là một số từ vựng bình thường như táo, lê. Đến cuối, hai người đã bí từ, Khúc Phi Phi suy nghĩ một hồi, nặn ra một chữ, “Uzumaki Naruto”.

Khúc Đồng ngồi phía đối diện ngẩn người, hậm hực phản bác lại, “Uzumaki Naruto là tên người, không tính!”.

“Tại sao lại không tính, em nói bằng tiếng Nhật mà!”

“Vậy thì chị còn có thể nói Yamashita Tomohisa nữa cơ!”

“Kurosaki Ichigo!”

“Itaku Toma!”

Lan Ninh ở nhà bếp, “…”.

Như thế này cũng tính ư? Vậy chẳng phải vốn từ vựng bỗng chốc tăng lên những mấy tram từ sao?

Vào lúc Khúc Đồng và Khúc Phi Phi sắp sửa đánh nhau tới nơi, Đại Thanh mang một túi nguyên liệu to tướng tới. Lan Ninh đã chế biến xong nước dùng, hai người thái đồ cho lên đĩa, bắt đầu đánh chén tại phòng ăn.

“Chị Lan Ninh, sau khi khai giảng em không có thời gian để biểu diễn cosplay cho chị nữa rồi”, Khúc Đồng nhìn cô bằng ánh mắt buồn bã.

Lan Ninh: “…”.

Không, cô không chờ đợi việc này…

Đại Thanh mở một lon bia, nâng cốc với Lan Ninh, “Ngày vui như thế này không nói chuyện buồn nữa, chúc mừng Lan Ninh đã tìm được công việc mới!”.

“Ha ha”, Lan Ninh ngoài nở nụ cười nhưng trong lòng khóc thầm, chạm cốc với Đại Thanh.

Đại Thanh thấy vẻ mặt cô có vẻ không ổn, tò mò hỏi, “Sao thế, công việc mới không thuận lợi à?”.

“Thuận lợi, quá thuận lợi luôn ấy chứ”. Lan Ninh chạm cốc với từng ngưởi một.

Đại Thanh buông lời giáo dục Lan Ninh đầy ẩn ý, “Đồng chí Tiểu Lan à, không phải mình có ý gì đâu, ra ngoài bươn chải không dễ dàng gì, cậu đã vào công ty lớn rồi thì nên biết thế nào là đủ…”.

“Cậu vẫn nên ăn thịt đi thì hơn”, Lan Ninh gắp một miếng thịt bò vào bát Đại Thanh. Cô nàng giải quyết thịt bò xong, học theo giọng điệu buồn bã của Khúc Đồng ban nãy, “Hôm qua tớ nhảy lên cân, lại béo lên nửa ký nữa rồi”.

“Cậu suốt ngày ru rú trong nhà không hoạt động đương nhiên sẽ béo lên rồi, bảo cậu đi cùng tớ tới phòng tập gym thì không chịu cơ.”

Đại Thanh bĩu mỗi, “Tớ chẳng buồn chạy, đang tính mua một chiếc máy chạy bộ về nhà”.

Lan Ninh “hờ” một tiếng, “Thôi bỏ đi, những chiếc máy chạy bộ trong chợ secondhand kìa, toàn bộ đều mới 90% đấy”.

Đại Thanh: “…”.

Lan Ninh gắp một đũa sách bò, nói với Đại Thanh, “Chẳng phải trên mạng có bài tập vươn mình gì đó sao, hay cậu thử xem thế nào?”.

“Bài thể dục vươn mình gì cơ?”

“Cậu không biết à? Nghe nói là đang thịnh hành lắm”.

“Em biết!” Khúc Đồng buông đũa xuống, cầm iPad lên ấn vài cái, đưa tới trước mặt họ, “Chính là bài thể dục này, lớp em có bạn tập, nghe nói không chỉ có thể giãn gân cốt, mà còn giảm béo tạo dáng nữa”.

“Thật vậy sao?” Đại Thanh nhìn mấy cái, kéo Lan Ninh lên tập cùng mình.

Lan Ninh vốn muốn nói mới ăn laaurd được một nửa thì tập thể dục cái gì, nhưng sau khi tập theo video mấy nhip, cô cảm thấy…

Ôi chao, hình như thoải mái thật?

Buổi tối, trước khi đi ngủ, Lan Ninh lên mạng tải video bài tập thể dục vươn mình về. Sau khi tập xong một lượt, thể xác và tinh thần của cô thư thái hẳn, sau đó dần dần chìm vào giấc ngủ.

Hôm sau vẫn là ngày đi làm, thời gian làm việc của công ty là chín giờ, tám giờ bốn mươi phút Lan Ninh đã có mặt, không sớm cũng không muộn.

Apple đang ngồi gặm bánh mì, thấy Lan Ninh đến, tiện tay đưa cho cô một cái.

“Không cần đâu, tôi đã mua bữa sáng ở sạp hàng dưới tầng, no căng bụng rồi”, Lan Ninh cảm ơn cô nàng, rồi kéo ghế ra ngồi.

“Ồ”.

Apple thu tay về, tiếp tục gặm bánh của mình. Một đồng nghiệp nam ngồi phía đối diện nhìn cô nàng bằng ánh mắt trêu chọc, “Cô có biết tại sao mà cô béo lên không? Bởi vì người khác ăn no rồi sẽ không ăn nữa đâu”.

Apple chớp chớp mắt, ngẩng đầu nhìn anh ta, “Nhưng tôi chưa no mà”.

Đồng nghiệp nam: “…”.

Lan Ninh cười một tiếng, mở máy tính ra. Apple vẫn ngậm bánh mì trong miệng, lúng búng hỏi cô, “Đúng rồi, hôm qua cô đã gặp được thầy Hạnh Tâm chưa?”.

“Gặp thì gặp được rồi, nhưng hình như thầy ấy không có ý muốn viết truyện”, biên tập viên đã tìm đến tận cửa mà anh vẫn có thể thản nhiên nợ bản thảo, da mặt dày không có đối thủ.

Apple vỗ vai cô, an ủi, “Dần dần sẽ quen thôi”

Lan Ninh: “…”.

Sau khi máy tính khởi động, việc đầu tiên là đăng nhập vào QQ, gửi tin nhắn cho thầy Hạnh Tâm: Thầy à, chào buổi sáng [mặt trời] hãy bắt đầu ngày mới bằng việc viết truyện nhé! 

Cô không tin là bị quấy rầy ngày qua ngày thế này mà anh vẫn có thể không thấy phiền.

Sau chín giờ, mọi người đều bước vào trạng thái làm việc, công việc của Lan Ninh hôm nay vẫn là thẩm định bản thảo chưa đọc xong của ngày hôm qua, cô đọc liền hơn một tiến đồng hồ, vươn vai rồi lại mở khung chat trên QQ ra nhìn.

Hạnh Tâm không trả lời cô, nhưng chữ ký của anh đã thay đổi.

Con người ta vĩnh viễn không đoán được bản thân có thể lười đến mức độ nào – Lười. Yevskiy

Lan Ninh: “…”.

Chết tiệt! Thế này là cố tình chống đối với cô!

Súp Lơ: Thầy à, nếu thầy đã tỉnh rồi thì mau đi viết truyện đi! [rủa sả] [rủa sả]

Lần này, Hạnh Tâm không còn phớt lờ cô nữa, anh phá lệ trả lời cô một tin nhắn.

Hạnh Tâm: Súp Lơ là cái này sao? [hình ảnh]

Trên ảnh là một đĩa súp lơ xào.

Lan Ninh: “…”.

Cô có thể chửi thề không!

Súp Lơ: Vậy bút danh của thầy thì sao [mỉm cười] Không chỉ một lần bị người ta nói giống tác giả mỹ nữ phải không 

Hạnh Tâm: Xem ra cô không muốn nhận bản thảo cho lắm thì phải.

Lan Ninh: “…”.

Súp Lơ: Thầy ơi, tôi luôn cho rằng bút danh của thầy có khí chất vô cùng.

Hạnh Tâm: Thôi được rồi, tôi đi viết một tram chữ.

Lan Ninh: “…”.

Con gà cay này[1], biến ngay đi!

Lan Ninh vuốt vuốt ngực, cầm cốc nước chanh lên uống một ngụm. Cứ cái đà này sớm muộn gì cô cũng phải về chầu ông bà ông vải vì tức cho mà xem, cô vẫn nên dành nhiều thời gian cho việc thẩm định bản thảo thì hơn.

Nói tới đây có mới nhớ ra, không biết bản thảo ngày hôm qua có được duyệt hay không?

Cô gửi tin nhắn cho Apple: Bản thảo Cầu nguyện tôi gửi ngày hôm qua, cô đã đọc qua chưa?

Apple: Đọc rồi, quả thực là phong cách viết không tồi, tôi đã gửi cho tổng biên tập rồi, sau khi xem xong, chị ấy sẽ nhắn cho cô.

Súp Lơ: [OK]

Buổi chiều, tổng biên tập gửi tin nhắn cho Lan Ninh, nói Cầu nguyện đã được duyệt, bảo cô liên hệ lại với tác giả. Cuối cùng, tổng biên tập còn không quên dặn dò cô một câu, nhờ giục bản thảo của thầy Hạnh Tâm.

Lan Ninh: “…”.

Giờ chỉ cần nhìn thấy hai chữ “Hạnh Tâm”, cô có cảm giác như cơ tim bị tắc nghẽn.

Cô tìm được địa chỉ email của Bầu Trời Xanh trong hòm thư điện tử nhận bản thảo của tạp chí, gửi cho anh ta vài dòng: Chào tác giả, tôi là Súp Lơ, biên tập viên của tạp chí Mistry. Bản thảo Cầu nguyện của bạn đã được duyệt rồi, bạn hãy add QQ của tôi nhé.

Lan Ninh còn chưa thuộc số tài khoản QQ dùng để liên hệ công việc của mình, bèn sao chép lại rồi chèn vào khung chat, sau đó nhấn nút gửi đi.

Khong bao lâu, QQ hiện thông báo, tài khoản Bầu Trời Trong Xanh đã gửi yêu cầu kết bạn với cô. Sauk hi Lan Ninh chấp nhận, đối phương đã gửi tin nhắn ngay lập tức: Chào Biên Biên[2] \(^o^)/~

Lan Ninh cảm động tới độ suýt rơi nước mắt, kiểu tác giả này là đáng yêu nhất, tuy chưa có danh tiếng gì, nhưng vừa biết tỏ vẻ đáng yêu lại vừa không nợ bản thảo, còn gọi cô là Biên Biên nữa. QWQ

Súp Lơ: Xin chào \(^o^)/~. Bản thảo của bạn đã được duyệt rồi, tổng biên tập có gửi một vài gợi ý chỉnh sửa, hi vọng bạn có thể cân nhắc thêm một chút ~

Bầu Trời Trong Xanh: Được ~

Lan Ninh gửi văn bản qua, sau khi thấy anh ta đã nhận, cô gõ tiếp: Khi nào bạn sửa xong thì gửi thẳng cho tôi, tôi sẽ gửi cho tổng biên tập.

 

Bầu Trời Trong Xanh: Được ~

Lan Ninh cảm thấy con tim bị thầy Hạnh Tâm làm tổn thương sâu sắc của minh kia đang dần phục hồi. Cô đóng khung chat lại, nhìn QQ của Hạnh Tâm tối đen, bèn mở Weibo ra xem.

Tin nhắn cô gửi cho thầy Hạnh Tâm ngày hôm qua vẫn chưa nhận được phản hồi. Thôi được rồi, cái này cô không lấy gì làm lạ cả. Nhưng cho tới bây giờ, vẫn chỉ có cô theo dõi Hạnh Tâm trên Weibo.

… Anh không thể theo dõi lại cô sao? Tốt xấu gì cô cũng là… một nửa biên tập viên của anh mà!

Lan Ninh bĩu môi, thầy Hạnh Tâm có thế lực lớn mạnh, chỉ tính số người theo dõi trên Weibo thôi đã gần mười triệu, một biên tập viên nhỏ bé như cô hoàn toàn không có khả năng đấu lại anh. Nhưng tục ngữ có câu, người đông thế lớn. Chẳng phải số người theo dõi anh nhiêu sao? Vậy thì cô sẽ phát động những người theo dõi ấy cùng cô giục bản thảo!

Cô đăng ký một tài khoản Weibo mới, lấy tên là “Hôm Nay Thầy Hạnh Tâm

Đã Nộp Bản Thảo Chưa Vậy”. Sau đó, cô đã đăng tải status đầu tiên bằng tài khoản này. Nội dung chỉ có duy nhất một chữ – Chưa.

Sau khi đăng xong, cô quay trở về tài khoản chính, chia sẻ status này, rồi tag tài khoản @Hạnh Tâm.

Tài khoản chính này cô đã dùng nhiều năm, có khoảng mây nghìn người theo dõi, phần đông là tác giả. Cô tin bài đăng của mình chắc chắn sẽ được mọi người chia sẻ.

Quả nhiên, chẳng mấy chốc Lan Ninh đã nhận được không ít bình luận và lượt chia sẻ.

Hoa Nở Bên Bờ: Biên Biên, cuối cùng cô đã xuất hiện rồi! Tôi vẫn còn bản thảo muốn gửi cho cô cơ QAQ.

Tiêu Tiêu: Ôi trời ơi Biên Biên à, lẽ nào cô tới Mistry rồi??

Mèo Trong Suốt: Biên Biên Biên Biên! Cô đã làm biên tập viên cho nam thần của tôi rồi sao?? [hoảng sợ] [hoảng sợ] [hoảng sợ]

Tôi Là Người Phụ Nữ Muốn Thành Đại Thần: Biên Biên à, thầy Hạnh Tâm đang nợ cô bản thảo sao? [ ngoáy mũi] Để tôi đi quấy rầy thầy ấy giúp cô ~

Lan Ninh cảm thấy tâm bệnh của mình đã được chữa khỏi, vui sướng gõ phím: Trả lời cho tất cả, giờ tôi đã đến Mistry làm việc rồi, nếu các bạn có bản thảo hãy gửi cho tôi nhé ~ Gần đây tôi đang chờ bản thảo xuất bản của thầy Hạnh Tâm, chính là cuốn thứ tư trong hệ liệt trinh thám An Nhiên [mỉm cười] Mọi người có muốn đọc không? Nếu muốn đọc thì hãy chia sẻ tới thầy ấy giúp tôi, xin chân thành cảm ơn 

Trời ạ, sao cô lại thông minh cơ trí như thê này cơ chứ!

Lan Ninh cảm thấy chiêu mượn đao giết người này chắc chắn có thể xoay chuyển được cục diện.

Chẳng mấy chốc, bài đăng của Lan Ninh đã có hơn một tram lượt chia sẻ. Cô vào trang Weibo của Hạnh Tâm, phát hiện thấy có không ít độc giả “lôi roi da” ra, giục anh tiếp tục viết truyện.

Cô mỉm cười hài lòng.

Sau nửa tiếng, cuối cùng thì thầy Hạnh Tâm đã bị nổ ting, đăng status trên Weibo bằng giọng điệu nặng nề.

Hạnh Tâm V: Bình luận giục bản thảo của mọi người trên Weibo của tôi, tôi đã đọc cả rồi, chân thành cảm ơn sự quan tâm của mọi người dành cho cuốn tiểu thuyết sắp tới của tôi. Đồng thời, tôi cũng cảm thấy vô cùng sốt ruột. Sao tôi không muốn hoàn thành bản thảo sớm, để ra mắt sách mới với mọi người sớm kia chứ. Nhưng viết truyện là một công việc hết sức khô khan, mỗi ngày ngồi trước máy tính mười tiền đồng hồ, có thể chỉ viết được hơn một nghìn chữ thôi. Tôi không muốn xuất bản một tác phẩm không đâu vào đâu cho có lệ, càng không muốn làm ăn tắc trách với chính mình. Hi vọng mọi người có thể nhẫn nại một chút, chờ đợi sự ra đời của cuốn sách mới.

Lan Ninh: “…”.

Mỗi ngày ngồi trước máy tính mười tiếng đồng hồ, ai tin chứ! Lại còn vô cùng sốt ruột nữa, người lo ngay ngáy rõ ràng là cô mà! Kỹ thuật diễn xuất của anh tốt như thế này sao không đi làm Ảnh đế đi!

Nhưng từ xua tới nay, khổ nhục kế đều vô cùng hữu dụng. Chỉ một thoáng chớp mắt, những độc giả ban nãy còn nhiệt tình đe nẹt, kêu than, giờ đã bắt đầu hùa theo tác giả của họ rồi.

“Tác phẩm hay đáng để chờ đợi, tôi tin thầy Hạnh Tâm”.

“Nam thần cứ thong thả mà viết! “Chúng tôi không vội gì đâu!”

“Viết sách không đơn giản, hi vọng mọi người có thể dành thêm cho các tác giả chút kiên nhẫn và thời gian.”

“Hồi học cấp ba, thấy Ngô Dạng tôi bèn nhảy hố, quả thực đẹp trai tới độ tôi muốn xịt máu mũi, [doge] chỉ cần thầy thả anh ấy ra, dẫu cho sông cạn đá mòn tôi cũng sẵn lòng chờ đợi [doge]”.

“Thầy à, viết truyện quan trọng thật đấy, nhưng cũng phải chú ý giữ gìn sức khỏe đấy nhé.”

Lan Ninh: “…”.

Cô cảm thấy tuyệt vọng ghê gớm về thế giới ngốc nghếch, ngờ nghệch, ngọt ngào này.

Thế nhưng đây vẫn chưa phải là tất cả, không bao lâu sau khi Hạnh Tâm đăng tải status, một tác giả của giới tiểu thuyết trinh thám khác đã chia sẻ status của anh.

Thập Cửu Tai V: Biên tập viên hiện nay vì chuyện giục bản thảo mà càng ngày càng phát rồ rồi [Bye bye]. Gần đây khi trò chuyện với Hạnh Tâm, tôi tình cờ biết được rằng, trước Tết thầy ấy bị ốm nặng nhưng vẫn kiên trì sáng tác. Tác giả cũng là người, không phải cái máy đánh chữ. Trước kia nghe nói có họa sĩ về truyện tranh bị biên tập viên giục dữ quá đã phải nộp luôn bản nháp. Phải chăng các bạn muốn ép chúng tôi nộp dàn ý cẩ cuốn sách mới hài lòng? [mỉm cười]

Lan Ninh: “…”.

Ôi trời đất quỷ thần ơi, phong thái trà đũa này quả thực quá ư xuất sắc! Cái miệng cùng một giuộc với thầy Hạnh Tâm, cái cách cấu kết với nhau làm việc xấu này, chắc chắn chính là Phó giáo chủ giáo Nợ bản thảo!

Lan Ninh tức giận tới sắp thổ huyết đến nơi, cô mở QQ, gửi một tin nhắn cho

Apple, “Thầy Thập Cửu Tai là tác giả do cô quản lý phải không? Cầu xin chi viện trên Weibo [thổ huyết]”.

Apple nhanh chóng vào Weibo, “bắt sống” Thập Cửu Tai, “Thầy à! Có thời gian lướt Weibo chi bằng mau viết truyện đi! Thầy đã trì hoãn việc gửi bản thảo hơn nửa tháng trời rồi!!!!”.

Lan Ninh: “…”.

Mọi người đều … không dễ dàng gì.

Nhờ có sự trợ giúp của Thập Cửu Tai, độc giả Hạnh Tâm càng không nhẫn tâm giục anh viết nữa. Lan Ninh phát hiện ra, bình luận càng ngày càng phát triển theo chiều hướng kì quái.

“Wow! Thầy Thâp Cửu Tai xuất hiện ủng hộ bạn trai nhà mình rồi!”

“Thuyền Hạnh Tâm ôm chặt lất tôi!!!”

“Tôi quyết đu cặp đôi này rồi ”

“Người hâm mộ cặp đôi một vừa hai phải thôi nhé, chú Tai có vợ đẹp con thơ rồi, còn gán ghép cái nỗi gì, có tự thấy buồn nôn không hả?”

“Ồ, tướng mình thuần khiết lắm à. Người ta đâu có vác mặt sang Weibo nhà cô, cô buồn nôn cái gì chứ?”

Lan Ninh: “…”.

Cô nhấp chuột vào biểu tượng chữ X màu đỏ góc trên phía bên phải, bỏ qua chiến trường Weibo này.

Quả thực là khắp nơi tanh mùi máu.

Vừa uống ngụm nước chanh để đè nén cơn hoảng sợ, Lan Ninh phát hiện ra thầy Hạnh Tâm đã chủ động gửi tin nhắn cho mình!

“Phụt… khụ khụ!” Lan Ninh suýt chút nữa thì phun hết nước trong miệng ra, cô rút một tờ giấy ăn trên bàn, nhấp vào khung chat của thầy Hạnh Tâm.

Hạnh Tâm: [thắng lợi]

Lan Ninh: …

Tặng anh một thùng pháo tên lửa, anh có thể lên vũ trụ luôn có được không!

Cô tắt máy tính đi, cầm áo khoác lên rồi đứng dậy, “Còn một tiếng nữa là tan làm, hôm nay tôi tiếp tục đến chặn cửa nhà thầy Hạnh Tâm”.

Apple: “…”.

Sau khi rời khỏi công ty, Lan Ninh đã cố tình ghé vào cửa hàng đồ ngọt bên đường mua mấy suất bánh ga tô cỡ nhỏ

Không phải chòm sao Kim Ngưu ham ăn biếng làm sao? Vậy thì cô sẽ ra tay từ điểm ham ăn

_________

Chú thích:

[1] Trong tiếng Trung Quốc, cụm từ “con gà cay” có cách đọc gần với “đồ khốn”, một câu chửi thề

[2] “Biên Biên” là tên thân mật mà các tác giả Trung Quốc thường dùng để gọi những biên tập viên làm việc trực tiếp với mình

Hết chương 1

Bình luận

Bình luận