Thư Viện Ngôn Tình » Bản thảo tình yêu » Bản thảo tình yêu | Chương 2.1

Bản thảo tình yêu | Chương 2.1

Chương 2: Phụ nữ là loài sinh vật không thể lý giải bằng logic

Lần này Ngôn Nho Ngữ có nhà, sau khi mở cửa ra, anh liếc nhìn Lan Ninh đứng ngoài như lần trước, “Cô lại tới giục bản thảo?”

Anh chỉ mặc chiếc áo len màu đen giản dị, nhưng hệt như  mannequin, trông vô cùng bắt mắt. Lan Ninh cảm thấy sau khi nhìn thấy người thật, cơn giận của cô đã giảm đi một nửa.

Cô nhấc hộp bánh ga tô được bọc cẩn thận lên, cười với anh, “Tôi nghĩ thầy viết truyện hẳn là đã mệt rồi, cho nên mang ít đồ ăn tới thăm hỏi thầy”.

Ngôn Nho Ngữ cúi đầu nhìn hộp giấy trong tay cô, nghiêng người để cô vào nhà.

Lan Ninh mừng thầm, kế hoạch tác chiến bước đầu tiên, thành công!

Sau khi vào nhà, cô đặt bánh ga tô lên bàn trà thuỷ tinh trong phòng khách rồi mở từng hộp bánh ra, “Dâu tây bơ, Mouse trà xanh, Tiramisu, còn có bánh phô mai vị cam nữa”.

Bánh ga tô rực rỡ sắc màu cộng với hương thơm ngọt ngào của bơ, quả thực vô cùng hấp dẫn. Lan Ninh ngước mắt nhìn anh, giống như kẻ buôn người đang dụ dỗ trẻ nhỏ, “Muốn ăn không? Viết truyện xong, tất cả chỗ bánh này sẽ là của thầy”.

Ngôn Nho Ngữ ngồi xuống sofa đối diện với cô, như cười như không hỏi, “Những chiếc bánh ga tô này đã ở trên bàn trà trong phòng khách nhà tôi rồi, cô cho rằng mình có khả năng ngăn cản tôi chén chúng sao?”

“Thầy cảm thấy thầy chén chúng nhanh hơn, hay là tôi huỷ diệt chúng nhanh hơn?”

Ngôn Nho Ngữ nhìn cô chăm chú, sau đó khôi phục lại dáng vẻ hờ hững, “Tôi cũng có thể tự ra ngoài mua”.

Nụ cười trên gương mặt Lan Ninh càng ôn hoà hơn, “Cung Kim Ngưu ham ăn biếng làm như thế này, tôi dám cá là thầy chẳng buồn ra ngoài mua”.

Ngôn Nho Ngữ: “…”

Nhìn thấy anh chỉ còn nước chịu thua, một cảm giác đã đời bỗng trào dâng trong lòng cô, quả thực không thể kiềm chế nổi.

Sảng khoái quá đi!

“Thầy à, thầy vẫn nên viết truyện thì hơn, việc này vừa nhẹ nhàng lại còn vui vẻ”, Lan Ninh mỉm cười đưa ra ý kiến. Ngôn Nho Ngữ trầm lặng nhìn cô, đứng dậy bỏ đi.

Lan Ninh thấy thế, vội vàng gọi giật anh lại, “Thầy đi đâu đấy?”. Lẽ nào anh ra ngoài mua bánh thật sao? Điều này không phù hợp với người thuộc cung Kim Ngưu ham ăn biếng làm lắm.

Ngôn Nho Ngữ chẳng buồn quay đầu, nói, “Về phòng viết truyện”.

Lan Ninh ngẩn người một thoáng, rồi nói lớn với anh, “Thầy vẫn nên viết ở ngoài này thì hơn, tôi nhìn thầy viết mới yên tâm được!”

Ngôn Nho Ngữ: “…”

Anh ôm laptop từ phòng sách ra ngoài, đặt trên chiếc bàn dài trong phòng ăn, bắt đầu viết truyện.

 

Căn phòng bỗng trở nên yên tĩnh hẳn, chỉ có tiếng gõ bàn phím lạch cạch là rõ ràng. Lan Ninh không dám quấy rầy anh, cả thở cũng bất chợt khẽ khàng hơn. Cô ngồi ở sofa phòng khách, chống tay lên cằm nhìn anh.

Nói một cách công tâm, người này quả thực vô cùng đẹp trai, đặc biệt là khuôn mặt nhìn nghiêng khi nghiêm túc làm việc hiện tại khiến sức hấp dẫn ở anh tăng vọt. Lan Ninh nhìn Ngôn Nho Ngữ một hồi lâu, không kìm lòng được lấy di động trong túi xách ra, chỉnh về chế độ im lặng, lén lút nhắm chuẩn ống kính về phía anh, chụp một bức.

Với vẻ ngoài “thần thánh” này của thầy Hạnh Tâm, nếu anh đưa ảnh của mình lên Weibo, số lượng người theo dõi chắc chắn sẽ đàn áp mấy ngôi sao nam chỉ trong tích tắc.

Cô ngắm nhìn bức ảnh một hồi, thoát khỏi album, mở game ra chơi.

Thời gian cứ trôi qua từng chút một như thế, yên tĩnh và tươi đẹp.

“Cô bảo tôi viết truyện, còn mình lại ngồi đây chơi game, giục bản thảo quả đúng là chuyện chỉ cần nói miệng đã xong”, không biết Ngôn Nho Ngữ đã đứng bên cạnh Lan Ninh từ lúc nào, lạnh lùng nhìn cô chơi game.

Lan Ninh giật mình thon thót, nhanh chóng thoát khỏi trò chơi, “Thầy à, thầy thật biết nói đùa, nếu tôi mà có năng lực như thầy, tôi đã viết rồi, còn giục bản thảo làm gì?” Cô nhé di động vào túi, đứng dậy,”Thầy viết xong rồi?”

 

“Viết xong…” Ngôn Nho Ngữ cố tính dừng lại ở chỗ này, “Một chương”.

 

Lan Ninh:”…”

 

Một chương vẫn tốt hơn là không có chương nào. Cô an ủi mình như vậy.

 

Giơ tay nhìn đồng hồ, Lan Ninh mới phát hiện ra đã hơn bảy giờ.

 

“Giờ đã muộn rồi, tôi không làm phiền thầy nữa, tạm biệt”, cô cầm túi xách và áo khoác ngoài lên, chỉ vào mấy miếng bánh trên bàn,”Chúng thuộc về thầy cả đấy, thầy cứ từ từ tận hưởng.”

 

Khi cô đi tới cửa, Ngôn Nho Ngữ ở phía sau gọi giật cô lại, “Đợi một lát”.

 

Lan Ninh quay đầu nhìn anh, tay anh cầm một chiếc bánh ga tô, khoé miệng còn dính bơ, “Lần sau hãy mua bánh của Đường Tâm Mật Ý, tôi thích ăn bánh của cửa hàng đó”.

 

Lan Ninh: “…”

 

Còn lần sau nữa, nghĩ cô tới cống nạp thật sao! Đã thế, Đường Tâm Mật Ý ở tận gần công viên Tinh Quang, phải chạy một vòng quanh thành phố A mới mang qua cho anh được!

 

“Tôi biết rồi, thưa thầy”. Lan Ninh mỉm cười, nhanh chóng đóng cửa ra về.

 

Vào Mistry được hai ngày, dường như còn mệt hơn cả ba năm cô đi làm trước đó, may mà ngày đi làm thứ ba đã là thứ Sáu, chỉ cần chịu đựng qua ngày hôm đó, cô sẽ có hai ngày nghỉ xả hơi.

 

Thứ Sáu, cả công ty đều đắm chìm trong niềm vui sướng vì sắp được nghỉ cuối tuần. Lan Ninh vẫn tới công ty lúc tám giờ bốn mươi phút, cô vừa đăng nhập vào QQ thì nhận được tin nhắn của Bầu Trời Trong Xanh.

 

Bầu Trời Trong Xanh: Biên Biên, Biên Biên, tôi sửa xong rồi, cô xem giúp tôi nhé!

 

Súp Lơ: Nhanh như vậy cơ à!

 

Bầu Trời Trong Xanh: Biên Biên, đàn ông không thích bị người ta nói “nhanh” 🙂

 

Súp Lơ:…(mỉm cười), tôi gửi cho tổng biên tập xem, lát nữa sẽ trả lời cậu.

 

Bầu Trời Trong Xanh: Được – Biên Biên vất vả rồi –

 

Ôi mẹ ơi, thật muốn ôm cậu Bầu Trời Trong Xanh này vào lòng mà vuốt ve quá đi mất! Lan Ninh nghĩ, giá mà thầy Hạnh Tâm cũng được như vậy…Không như thế này có hơi đáng sợ.

 

Cô nhận bản thảo của Bầu Trời Xanh, xem qua một lượt, cảm thấy không có vấn đề gì bèn gửi cho tổng biên tập. Buổi chiều, chị ấy mới bớt thời gian ra trả lời cô, nói với cô như vậy là được rồi.

 

Lan Ninh lại đi nhắn tin cho Bầu Trời Xanh, “Tổng biên tập nói OK rồi, bản thảo này sẽ được đăng trong ấn bản tạp chí tháng Tư”.

 

Bầu Trời Xanh: Được, cảm ơn Biên Biên!

 

Bầu Trời Trong Xanh: Tôi kích động quá đi, đây là lần đầu tiên tôi viết truyện cho tạp chí, cũng là lần đầu tiên được duyệt [thẹn thùng] “Lần đầu tiên” của tôi đều dành hết cho Biên Biên rồi [thẹn thùng] ~

 

Lan Ninh: “…”

 

Bầu Trời Trong Xanh: Bản thảo của Mistry khó được duyệt lắm, tôi vốn không ôm hy vọng gì nhiều, cảm ơn Biên Biên đã cần tôi (*—-3) (E —-*) Tới lúc đó, bên mình sẽ gửi tạp chí mẫu cho tôi phải không?

 

Súp Lơ: Chắc chắn rồi! Mức nhuận bút của tạp chí chúng tôi là một trăm tệ cho một nghìn từ, một tháng sau khi tạp chí ra mắt sẽ gửi cho cậu~

 

Bầu Trời Trong Xanh: Được, cảm ơn Biên Biên ~O(ký hiệu

 

Súp Lơ: Cố lên nhé, tôi đặt niềm tin vào cậu đấy, chàng trai àh 🙂

 

Bầu Trời Trong Xanh: Tôi sẽ tiếp tục cố gắng, mục tiêu phấn đấu của tôi là thầy Hạnh Tâm [ phấn đấu]

 

Lan Ninh:”…”

 

Chớ dại mà lấy thầy ấy làm mục tiêu, chàng trai trẻ à!

 

Súp Lơ: Gửi cho tội họ tên, số tài khoản ngân hàng, địa chỉ, số điện thoại của cậu, để tôi đăng ký đã~

 

Bầu Trời Trong Xanh: Có ngay (*/w\*)

 

Trong thời gian Lan Ninh uống ngụm nước, Bầu Trời Trong Xanh đã chuẩn bị xong thông tin, rồi gửi cho cô. Cô liếc nhìn, họ tên Diệp Trừng, địa chỉ Đại học Đế Đô…Ớ, không ngờ cậu ta lại học cùng trường đại học với mình?

 

Súp Lơ: Ôi chao, thì ra còn là cậu em khoá dưới 🙂

 

Bầu Trời Trong Xanh: Biên Biên cũng tốt nghiệp Đại học Đế Đô sao? Tôi sắp lên năm thứ tư rồi!

 

Súp Lơ: Vẫn là đàn em 🙂

 

Bầu Trời Trong Xanh: Biên Biên à, sau này tôi phải đi theo chị rồi đúng không? (*/w\*)

 

Súp Lơ: Đúng vậy, nhớ viết nhiều tác phẩm cho tôi đấy nhé!

 

Bầu Trời Trong Xanh: OK!

 

Lan Ninh cảm thấy nói chuyện với Bầu Trời Trong Xanh thật dễ chịu.

 

Về phần thầy Hạnh Tâm…xin lỗi, ngay đến ảnh đại diện của anh, cô cũng không muốn nhìn 🙂

 

Vì hôm nay là ngày làm việc cuối cùng trong năm, Lan Ninh không đến nhà thầy Hạnh Tâm. Trước khi tan làm, cô gửi tin nhắn giục bản thảo cho anh như thường lệ, rồi vui vẻ tắt máy tính trở về nhà.

 

Thứ Bảy, cô và Khúc Đồng ru rú ở nhà cả ngày, dự định buổi tối sẽ cùng nhau ra ngoài ăn cơm, tiện thể dạo phố luôn. Trước khi xuất phát, cô nhìn Khúc Đồn mặc bộ đồ lolita, ngán ngẩm hỏi,”Em muốn mặc như thế này đi ra ngoài sao?”

 

“Đúng thế, nếu trường không yêu cầu phải mặc đồng phục, em còn định mặc như thế này đến trường nữa cơ.”

 

Lan Ninh: “…”

Thôi được rồi, nếu cô nàng đã không lo lắng tới việc bị người ta quây lấy chỉ trỏ, thì cô càng không có gì phải sợ hết.

 

Vừa khom lưng đi giày, điện thoại trong túi Lan Ninh đổ chuông.

 

“Đợi chút, chị nhận điện thoại đã”, Lan Ninh mới xỏ giày được một nửa, nhảy hai bước, tìm điện thoại trong túi.

 

Màn hình hiển thị người gọi tới là thầy Hạnh Tâm.

 

Lan Ninh:”…”

 

Cô sợ tới mức suýt chút nữa thì ném di động đi.

 

“Chị sao vậy?” Khúc Đồng đứng ngoài cửa, nhìn cô với vẽ khó hiểu.

 

Lan Ninh không trả lời Khúc Đồng, mà hít một hơi thật sâu. Sau khi cảm thấy đã bình tĩnh hơn, cô mới nhận điện thoại,”Thầy à, thầy gọi cho tôi vì muốn nộp bản thảo sao?”

 

Ngôn Nho Ngữ ở đầu bên kia trầm lặng một hồi, mới mở miệng nói,”Cô qua đây giúp tôi nấu cơm tối đi”.

 

Mặc dù giọng nói tao nhã trầm ấm kia từ loa bên tai vọng ra còn êm tai hơn cả thường ngày, nhưng Lan Ninh vẫn mang vẻ mặt mơ màng, “…Vì sao kia chứ?”

 

“Bởi vì tôi viết truyện mệt rồi, cần có chút đồ thăm hỏi.”

 

Lan Ninh:”…”

 

Có phải cô đã tự đào hố chôn mình rồi không vậy?

 

Khúc Đồng thấy sau khi Lan Ninh cúp máy, mặt mày liền xám xịt, dè dặt hỏi, “Chị Lan Ninh, chị sao vậy?”

 

Vừa rồi cô bé nghe thấy “thầy” và “gửi bản thảo” gì đó, có lẽ là chuyện công việc nhỉ?

 

Lan Ninh nhét điện thoại vào túi, vẻ mặt tuyệt vọng nhìn Khúc Đồng, “Có lẽ chị không thể ra ngoài ăn được rồi, hay em đi một mình nhé?”

 

Lần này, đổi lại là Khúc Đồng trưng ra vẻ mặt tuyệt vọng, “Tại sao vậy ạ?”

 

“Chị phải tăng ca…” Còn là thể loại tăng ca không lương nữa chứ!

 

Khúc Đồng nghe Lan Ninh nói phải tăng ca, không tiện nói gì thêm, chỉ tiu nghỉu quay vào trong nhà, “Ồ, vậy em không đi nữa, em ăn mì ăn liền là được rồi”.

 

“Chị xin lỗi, xin lỗi nhé”, Lan Ninh xỏ giày, bày tư thế tay xin lỗi với Khúc Đồng, “Tuần sau chị mời em đến Đường Tâm Mật Ý ăn đồ ngọt”.

 

“Thật sao?” Nghe thấy bốn chữ “Đường Tâm Mật Ý”, Khúc Đồng như được hồi sinh ngay lập tức, “Em cực thích đồ ngọt ở đó! Khi cô chủ vừa mới khởi nghiệp, em đã từng qua đấy rồi, còn chụp ảnh ở cửa hàng nữa cơ! Tuần sau em sẽ mặc một chiếc váy mới toanh để tới đó!”

 

“…Ừm, được”, Lan Ninh từng nghe Khúc Đồng kể, cô bé đăng tải một số bức ảnh lolita lên Weibo, hình như nổi tiếng lắm thì phải, nhưng cô không còn bụng dạ nào để quan tâm, “Vậy chị đi trước đây, em nhớ phải ăn tối đấy nhé”.

 

Vội vã ra khỏi nhà, Lan Ninh ngồi tàu điện ngầm tới căn hộ cao cấp của Ngôn Nho Ngữ. Nhưng nhấn chuông cửa một hồi, bên trong vẫn không có động tĩnh gì.

 

…Ha ha.

 

Cô cười lạnh lấy di động ra, gọi điện cho Ngôn Nho Ngữ. Lần này, đối phương không coi cuộc gọi của cô là cuộc gọi quấy rối nữa, mới đổ mấy tiếng chuông đã tắt máy, “Chuyện gì vậy?”.

 

“Thầy còn hỏi tôi ‘chuyện gì vậy’? Thầy gọi điện bảo tôi qua, nhưng thầy không ở nhà là sao?”

 

Người ở đầu dây bên kia dừng lại một lát, mới nói: “Cô đã tới rồi à? Không ngờ cô lại tích cực muốn gặp tôi như vậy”.

 

“…” Lan Ninh không muốn tranh cãi với anh, “Thầy đang ở đâu?”.

 

“Siêu thị, trong tủ hết đồ ăn rồi.”

 

Lan Ninh ấn “tít” một tiếng tắt điện thoại, nín nhịn đi tìm. Quả đúng là Ngôn Nho Ngữ đang nhàn nhã đi dạo trong siêu thị.

 

“Thầy à”, Lan Ninh trưng ra nụ cười giả tạo, bước tới chào anh. Ngôn Nho Ngữ đẩy một xe hàng, hờ hững liếc nhìn cô một cái, “Ừm”.

 

Lan Ninh:”…”

 

Không đâu, Lan Ninh, chắc chắn anh ta không cố tình chơi mày đâu, mày phải tin là lòng người không xấu xa như vậy!

Sau khi thuyết phục bản thân xong, cô cười với Ngôn Nho Ngữ, “Thầy ạ, hôm nay hẳn thầy đã viết được nhiều rồi phải không? Mệt đến độ không thể nấu cơm tối?”.

 

Ngôn Nho Ngữ suy nghĩ nghiêm túc chốc lát, trả lời cô, “Ước chừng khoảng mấy trăm chữ”.

 

Lan Ninh:”…”

 

Cô có thể buông lời chửi bới không?

 

“Vẻ mặt của cô hình như là đang chê bôi mấy trăm chữ này thì phải?” Ngôn Nho Ngữ nghiêng đầu nhìn Lan Ninh, cho xe hàng rẽ ngoặt, “Vậy tôi quay về xoá mấy trăm chữ dó đi vậy”.

 

Lan Ninh:”…”

 

Anh có dám đê tiện thêm chút nữa không!

 

Lan Ninh không tài nào chịu đựng nổi nữa, cô muốn buông một tiếng chửi thề ghê gớm, Ngôn Nho Ngữ lại hỏi tiếp, “Nhưng tôi báo này, cô đến gặp tôi mà còn cất công trang điểm nữa cơ à?”

 

“…Ha ha, tôi vốn định ra ngoài ăn cơm dạo phố thôi”, cô cố ý nhấn mạnh mấy chữ “ăn cơm dạo phố”.

 

“Ăn cơm dạo phố?” Như thể nghe được chuyện gì đó đáng để người ta bàng hoàng, Ngôn Nho Ngữ nhìn cô với ánh mắt ngạc nhiên, “Cô tới Nhật Bản du lịch còn đi một mình, có lẽ cô không có bạn trai”.

 

“Có lẽ, cô không có bạn trai” đồng nghĩa với việc, cô chính là người mang phận FA.

 

Lan Ninh:”…”

 

Hờ hờ, nói cứ như thể anh ta không ế vậy.

 

“Thầy ơi, đâu phải chỉ có bạn trai mới có thể cùng mình đi ăn cơm dạo phố, thường ngày phải chăng thầy không đi chơi bời xã giao?” Lan Ninh đã kiềm chế được con thú đang lao vùn vụt trong lòng, cười nhã nhặn nói.

 

Ngôn Nho Ngữ tiện tay chọn mấy quả cà chua bỏ vào xe hàng, “Tôi cũng muốn ra ngoài xã giao lắm, nhưng có người giục tôi viết truyện như muốn đòi mạng tôi vậy”.

 

Lan Ninh:”…”

 

Vậy anh đã viết chưa?!?

 

Thừa lúc anh không chú ý, cô quẳng quả cà chua trông có vẻ nhạt nhẽo vào xe hàng của anh, sau đó mặt đối mặt với bà cô hàng xóm đi về phía họ.

 

Đúng vậy, không sai, chính là bà cô hàng xóm mà Lan Ninh từng gặp vào ngày đầu tiên đến nhà thầy Hạnh Tâm.

 

Bà cô hàng xóm nhìn thấy họ liền sửng sốt một thoáng, sau đó mặt mày hớn hở nói, “Anh Ngôn, đi dạo siêu thị với bạn gái à?”.

 

Bà ta liếc mắt vào xe hàng của họ, cầm quả cà chua mà Lan Ninh vừa ném vào ra, “Cà chua không thể chọn như thế này được, anh nhìn quả này xem, nhác trông là biết không ngon rồi”.

 

Lan Ninh:”…”

 

Cảm ơn cô.

 

Đợi bà cô hàng xóm đẩy xe hàng đi xa, Lan Ninh mới giật mình. Khi nãy cô không giải thích với bà ta, cô và anh Ngôn cơ bản không phải một đôi!

 

“Quả cà chua kia không phải do tôi chọn”, Ngôn Nho Ngữ đi bên cạnh cô bỗng lên tiếng.

 

Lan Ninh:”…”

 

Con người cô quả thực không thể làm chuyện xấu, dù chỉ một lần.

 

Sau khi xếp hàng thanh toán xong, Ngôn Nho Ngữ không hề khách sáo, quẳng tất tần tật đồ vào tay Lan Ninh. Lan Ninh xách hai túi đồ, nhìn anh bằng con mắt không sao tin nổi,”Thầy à, đường đường là một người đàn ông mà không ngại để tôi xách đồ giúp ư? Tôi còn đỏ mặt thay cho thầy đấy!”

 

Ngôn Nho Ngữ liếc cô một cái với ánh mắt không hề để tâm, “Thứ nhất, tôi đã nói rồi, hôm nay tôi viết truyện rất mệt, không còn sức đâu để xách đồ nặng. Thứ hai, chút đồ này đối với cô mà nói hoàn toàn không phải chuyện gì to tát”.

 

….Anh còn bảo hôm nay chỉ viết được vài trăm chữ thôi đấy, anh đã quên rồi sao! Anh mảnh mai yếu đuối đến mức nào hả! Lan Ninh hít một hơi thật sâu, nhìn Ngôn Nho Ngữ bằng ánh mắt châm chọc, “Thầy dựa vào điều gì mà nói như vậy chứ?”

 

Ngôn Nho Ngữ đáp,”Khi ở trên núi tôi đã phát hiện ra, thể chất của cô tốt hơn những cô gái khác nhiều, thậm chí con vượt mặt một số người đàn ông nữa. Trước khi gặp tôi, có lẽ cô đã đi lòng vòng ở đó một hồi lâu rồi, nhưng cuối cùng vẫn đủ sức để bắt kịp tốc độ của tôi. Tôi đoán thường ngày, cô hẳn chăm tập gym lắm. Hơn nữa, từ đường nét cơ bắp trên cánh tay cô mà phán đoán, sức mạnh cô khá ra phết, có thể cô từng luyện tập, ví dụ như đánh bao cát chẳng hạn”.

 

Lan Ninh:”…”

 

Mặc dù cô đánh bao cát không phải để rèn luyện sức mạnh cho cánh tay, mà chỉ đơn thuần nhằm xả stress, nhưng xét từ kết quả, thì phán đoán của anh đều đúng cả.

 

Nhưng…

 

“Sao thầy nhìn thấy được đường nét cơ bắp trên cánh tay tôi?” Cô mặc mấy lớp áo như thế này mà anh có thể nhìn thấy đường cong cơ bắp? Anh có khả năng nhìn xuyên thấu hả?

 

“Khi cô ở nhà tôi, cô đã cởi áo khoác ngoài ra, lần trước cô mặc áo ren màu trắng bên trong chiếc váy liền thân không có ống tay, vậy nên miễn cưỡng có thể nhìn thấy được.”

 

Lan Ninh:”…”

 

“…Cho nên là?” Tôi chú trọng rèn luyện thân thể không phải để xách đồ giúp anh.

 

Ngôn Nho Ngữ nghiêng đầu qua, nhìn thẳng vào mắt cô,”Chẳng phải cô thích tập luyện sao? Xách đồ cũng là một cách để tập luyện đấy. Hơn nữa, đừng chỉ nói mỗi việc xách đồ, tôi cho rằng, chuyện chế ngự mấy tên lưu manh cũng không thành vấn đề với cô”.

 

Lan Ninh:”…”

 

“Ha ha, thầy à, thầy đánh giá tôi cao quá, tôi chỉ không chú trọng tới việc rèn luyện thân thể thôi, chứ chưa từng học võ thuật bao giờ.”

 

“Đừng coi nhẹ bản thân như vậy, cô phải tin rằng sức mạnh lớn lao sẽ tạo ra kì tích.”

 

Lan Ninh:”…”

 

Vậy anh thử đoán xem tôi có thể tay không bóp chết anh không?

 

 

Bình luận

Bình luận