Thư Viện Ngôn Tình » Bản thảo tình yêu » Bản thảo tình yêu | Chương 2.3

Bản thảo tình yêu | Chương 2.3

Chương 2: Phụ nữ là loài sinh vật không thể lý giải bằng logic

Buổi chiều sau khi tan làm, các đồng nghiệp trong phòng biên tập Mistry tụ tập cùng nhau. Tổng biên tập đã đặt bàn tại một nhà hàng buffet hải sản ở gần công ty, mọi người hùng dũng di chuyển về phía nhà hàng.

 

Lan Ninh bị Apple kéo đi lấy bánh ga tô. Dù trước đó đã nghe Apple nói qua về kích cỡ của nó, nhưng sau khi tận mắt nhìn thấy chiếc bánh, cô vẫn không kìm được mà cảm thán, quả thực là quá to!

 

“Đồng nghiệp trong ban biên tập đông, hơn nữa các tác giả cũng sẽ tới, cho nên tôi đã đặt cỡ lớn nhất”, Apple và Lan Ninh đứng trước quầy thanh toán, đợi nhân viên gói bánh, “Đây còn là bánh ga tô hai tầng nữa đấy, nếu ăn không hết có thể bôi lên mặt tổng biên tập”.

 

Lan Ninh:”…”

 

Không nhìn ra được oán hận của cô ấy với tổng biên tập lại thâm sâu như vậy…

 

“Hôm nay còn có tác giả tới cùng nữa sao?” Lan Ninh tò mò. Tác giả của Mistry đa phần đều là những tên tuổi có tiếng tâm trong nước, nhưng người cô từng gặp chỉ có thầy Hạnh Tâm, nếu có thể nhân cơ hội này gặp gỡ thêm được vài tác giả lớn nữa thì tuyệt.

 

“Ừm, dù sao hôm nay thầy Thập Cửu Tai sẽ tới, hôm nay thầy ấy vừa mới gửi bản thảo xong, nên đến kịp.”

 

“Ồ…” Vậy chắc loại người chưa nộp bản thảo xong như thầy Hạnh Tâm có lẽ không có mặt mũi nào mà đến đâu nhỉ?

 

Nhưng khi Lan Ninh và Apple tới nhà hàng buffet hải sản, cô mới phát hiện ra mình đã đánh giá thấp độ dày của da mặt thầy Hạnh Tâm.

 

Người ngồi trên sofa nhàn nhã uống nước ngọt kia chẳng phải là Hạnh Tâm thì là ai!

 

“Thầy Hạnh Tâm, hôm nay thầy viết truyện xong chưa?” Nhìn dáng vẻ thảnh thơi của anh, cơn giận dữ trong Lan Ninh lại bốc lên tới đỉnh đầu. Cô không bê bánh giúp Apple nửa mà xông thẳng tới chỗ anh giục bản thảo.

 

Ngôn Nho Ngữ đang cầm một chiếc cốc thuỷ tinh đựng nước chanh, chậm rãi lắc vài cái, rồi ngước mắt nhìn cô, “Không phải cô bảo, thường ngày tôi không chịu giao lưu bạn bè sao? Tôi thấy lời cô nói có lý lắm, tác giả không thể cả ngày vùi đầu vào sáng tác được, vẫn nên ra ngoài đi lại, tiếp xúc với con người sẽ tốt hơn”.

 

Lan Ninh cười nhìn anh, “Lời này chỉ có những người cả ngày vùi đầu vào sáng tác mới có tư cách phát ngôn, thầy hiểu không?  Thầy Thập Cửu Tai đã gửi bản thảo rồi, bản thảo của thầy đâu?”

 

Nghe thấy mình bị “điểm danh”, thầy Thập Cửu Tai tiếp lời một cách tự nhiên, “Hôm nay là sinh nhật của tổng biên tập, ngày vui như thế này, nói đến chuyện nộp bản thảo làm tổn thương tình cảm biết bao nhiêu”.

 

Lan Ninh:”…”

 

Không gửi bản thảo sẽ càng tổn thương tình cảm hơn, hiểu không!

 

Cô đi về phía tổng biên tập, kéo chị ấy sang một bên, “Tổng biên tập, tại sao chị lại mời thầy Hạnh Tâm chứ! Tác giả không nộp bản thảo không có nhân quyền!”

 

Tổng biên tập cười khổ hai tiếng,”Chị nào có mời thầy ấy, là thầy Thập Cửu Tai gọi thầy ấy tới, chị cũng đâu thể đuổi thầy ấy về, phải không?”

 

Lan Ninh bực dọc vò đầu, giờ cô thật muốn quay trở về công ty cầm một chiếc laptop đến, sau đó quẳng tới trước mặt Hạnh Tâm, nói cho anh biết, không hoàn thành bản thảo thì đừng hòng ăn cơm!

 

“Tổng biên tập, Lan Ninh, qua đây chụp ảnh đi!” Biên tập viên quản lý Weibo của tạp chí Mistry giơ máy ảnh lên, vẫy tay về phía họ.

 

Tổng biên tập vỗ vai Lan Ninh an ủi, “Đi thôi, ăn cơm trước đã, em phải nghĩ rằng cho dù tối nay thầy Hạnh Tâm không tới thì thầy ấy cũng sẽ không ngoan ngoãn ngồi nhà viết truyện đâu”.

 

Lan Ninh:”…”

 

Nghĩ như vậy đúng là đã được an ủi thật, hờ hờ.

 

Khi chụp ảnh, các tác giả đều không muốn khuôn mặt mình lọt vào ống kính nên tự động né tránh, các biên tập viên chụp ảnh với một bàn thức ăn xong, bèn khởi động trạng thái ăn như hổ đói.

Lan Ninh cầm một con sò biển lên, còn chưa kịp cho vào miệng, đã nghe thấy Ngôn Nho Ngữ ở bên nói,”Cô tên là Lan Ninh?”

 

Lan Ninh:”…”

 

Cho nên, giờ anh mới biết tên thật của cô sao?

 

“Nghe cứ như địa danh ấy nhỉ”, Lan Ninh còn chưa bình tĩnh lại, Ngôn Nho Ngữ lại bồi thêm một câu.

 

Lan Ninh:”…”

 

Quả thật là không tài nào nhịn được.

 

“Vậy còn thầy thì sao, Ngôn Nho Ngữ? Cứ y như phần tử tri thức những năm sáu mươi bảy mươi vậy.”

 

Ngôn Nho Ngữ hơi chau mày, giọng điệu nghiêm túc hệt như khi anh giải thích mình không phải kẻ mù đường,”Hy vọng trí tuệ ít ỏi đến đáng thương của cô có thể hiểu được, tên của tôi là do cha mẹ tôi đặt, và cha tôi chính là phần tử tri thức những năm sáu mươi bảy mươi”.

 

Ngôn Nho Ngữ ít khi đề cập đến gia cảnh của bản thân, nên nghe thấy anh nhắc đến cha mình, Lan Ninh sửng sốt theo bản năng.

 

“Được rồi, hai người đừng cãi nhau nữa, món sò biển để nguội là không ngon đâu”, Apple vừa đứng ra hoà giải, vừa gắp hai con sò biển cho Lan Ninh. Lan Ninh không ngó ngàng gì tới Ngôn Nho Ngữ nữa, cắm đầu đánh chén.

 

Đĩa đựng đồ ăn ở nhà hàng này vô cùng lớn, giống như đĩa dùng cho lò nướng vậy. Hiện tại, trước mặt Ngôn Nho Ngữ có bày một đĩa như thế. Không biết đồ ăn do ai lấy, hải sản trong đĩa được bài trí có phong cách, ở giữa là các loại sò và cua, bốn phía xếp một vòng tròn tôm ngay ngắn.

 

Lan Ninh giải quyết xong sò biển, đang định bóc tôm. Ngôn Nho Ngữ cũng đang bóc tôm, thấy Lan Ninh cầm tôm đi, còn liếc cô một cái.

 

Lan Ninh trề môi, sao nào, tưởng rằng đồ đặt trước mặt anh là của anh tất chắc? Hôm nay cô phải dạy anh cách làm người mới được.

 

Cô tự cho rằng kỹ thuật bóc hải sản của mình vô cùng điêu luyện, muốn thắng Ngôn Nho Ngữ chẳng qua chỉ là chuyện trong tích tắc. Thế nhưng, chỉ vài phút sau, cô phát hiện ra mình vẫn còn “non xanh” lắm.

 

Một vòng tròn tôm dài như thế, chưa đầy năm phút đã được cô và Ngôn Nho Ngữ bóc xong, tôm trong bát của Ngôn Nho Ngữ đã chất đầy tới độ thấy ngon, còn bát của cô chỉ có một phần ba.

 

Lan Ninh:”…”

 

Ngôn Nho Ngữ nhìn cô với vẻ đắc ý, nói. “Muốn đọ tốc độ di chuyển bàn tay với tôi ư? Cô biết trong vòng một tiếng, tôi có thể gõ được bao nhiêu chữ không?”

 

Lan Ninh:”…”

 

Tốc độ nhanh như vậy thì anh nộp bản thảo đi! Bóc tôm cái con khỉ ấy!!!!

 

“Hi hi, thầy à, lột nhiều quá hại đến thân đấy”, Lan Ninh cười lạnh chăm chọc xỏ xiên một câu, đoạn cầm đũa lên ăn tôm. Thập Cửu Tai ngồi bên cạnh Ngôn Nho Ngữ nhìn họ bằng vẻ mặt kinh hoàng, “Mối quan hệ của hai người đã thân thiết tới độ thảo luận về tốc độ di chuyển của bàn tay và chuyện lột rồi cơ à?”

 

“Phụt, khụ khụ…”, Lan Ninh bị sặc nước, mặc dù từ “lột” là cô nói, nhưng giờ bị người ta thuật lại một lượt, vẫn cảm thấy bối rối vô cùng.

 

Ngôn Nho Ngữ trầm lặng cầm đũa lên, bắt đầu ăn tôm đã bóc vỏ.

 

Thập Cửu Tai huých khuỷu tay vào anh, giọng điệu có phần mờ ám, “Mau tìm một cô bạn gái đi, có bạn gái rồi thì không cần tự mình “lột” nữa”.

 

Lan Ninh:”…”

 

Ổi trời ơi, hình như còn bối rối hơn thì phải, vừa rồi rốt cuộc vì lý do gì, cô lại nói một câu đen tối như vậy kia chứ?

 

Nhất định do học cái xấu của Đại Thanh.

 

Ngôn Nho Ngữ vẫn ăn tôm với dáng vẻ bình thản, như thể người bị trêu chọc kia không phải là anh vậy.

 

“Nào nào nào, cắt bánh ga tô!” Người quản lý Weibo gọi mọi người xúm lại, mở hộp bánh ra. Apple vừa cắm nến lên vừa lo lắng, “Sớm thế này đã ăn bánh, lát không ăn nổi hải sản nữa, chẳng phải là thiệt thòi rồi sao”.

 

“Cô xem nhẹ sức chiến đấu của mình quá đấy”, đồng nghiệp nam ở bên cạnh trêu chọc, Apple ném cho anh ta một cái lườm.

 

Nến mà Apple cầm là con số mười bảy, điểm này hợp ý tổng biên tập, “Cảm ơn mọi người, chúc sinh nhật tuổi mười bảy của tôi vui vẻ!~”.

 

Mọi người nở nụ cười “trong lòng đã tỏ nhưng không nói ra”. Trước khi thổi nến, tổng biên tập đã ước một điều trong ngày sinh nhật, “Hy vọng năm nay tất cả tác giả đều có thể nộp bản thảo đúng hạn, đặc biệt là thầy Hạnh Tâm”.

 

Các biên tập viên đều phá lên cười. Ngôn Nho Ngữ tuy bị điểm danh, nhưng vẫn dùng da mặt dày của mình để chống đỡ lại mọi công kích.

 

Sau khi chia bánh ga tô xong, mọi người lại bắt đầu chiến đấu với đồ ăn. Bữa buffet này tốn mất hơn ba giờ đồng hồ. Cuối cùng, không chỉ toàn bộ đồ ăn trên bàn được diệt sạch, mà đến chiếc bánh ga tô to kia cũng không còn thừa miếng nào.

 

Không đủ dùng để bôi lên mặt tổng biên tập, Apple bày tỏ niềm tiếc nuối không nguôi.

 

Bởi vì hôm sau vẫn phải đi làm nên tất cả đều đồng tình với việc không đi tăng hai nữa, chuẩn bị mỗi người một ngả ở cửa nhà hàng buffet.

 

Có người tự lái xe, người có chồng tới đón, còn có người sống ở gần công ty, mọi người đều không lo lắng gì. Lan Ninh nhìn đồng hồ, mặc dù đã khá muộn, nhưng tàu điện ngầm vẫn còn hoạt động.

 

Cô đang chuẩn bị tạm biệt mọi người để đi bắt xe thì tổng biên tập kéo cô lại, nói với Ngôn Nho Ngữ, “Thầy Hạnh Tâm, thầy đưa Lan Ninh về nhé, nhà hai người cùng đường, con gái một thân một mình đi về muộn như thế này không an toàn”.

 

Lan Ninh ngẩn người, vội nói, “Không cần đâu, em đi tài điện ngầm…”

 

“Đi thôi”, cô còn chưa nói xong, Ngôn Nho Ngữ đã đi về bãi đỗ xe. Tổng biên tập đẩy cô một vố, ý báo Lan Ninh đi theo, cô đành phải miễn cưỡng đồng ý.

 

Ngôn Nho Ngữ thọc hai tay vào túi áo khoác vải nỉ màu xám nhạt, đi tới trước chiếc xe Jaguar màu bạc thì dừng lại. Khi Lan Ninh đến đã nhìn thấy chiếc xe Jaguar ngông nghênh này, thật không ngờ nó lại là xe của thầy Hạnh Tâm.

 

Ngôn Nho Ngữ mở cửa xe, Lan Ninh miễn cưỡng ngồi lên. Có lẽ không gian khép kín khiến cô có phần câu nệ, thắt dây an toàn một hồi lâu mà không được.

 

Ngôn Nho Ngữ nghiêng người qua, kéo dây an toàn xuống dưới, “cạch” một tiếng đã thắt xong.

 

Lan Ninh:”…”

 

Ngôn Nho Ngữ khởi động xe, chậm rãi nói một câu, “Mắt không tốt thì đi cắt kính đi”.

 

Lan Ninh thở ra một hơi, nói “Tôi đã mang kính áp tròng rồi.”

 

“Vậy thì do số độ không đủ rồi.”

 

Lan Ninh:”…”

 

Thoi bỏ đi, cô không muốn nói chuyện với anh.

 

Ngôn Nho Ngữ dựa theo địa chỉ Lan Ninh nói, cho xe đỗ dưới khu chung cư nhà Khúc Đồng, nhìn toà nhà cao cấp trước mặt với vẻ ngạc nhiên, “Cô sống ở đây ư?”

 

“Tôi không thể sống ở đây sao?” Lan Ninh hỏi lại.

 

Ngôn Nho Ngữ nhướng mày, “Tiền thuê nhà ở đây hẳn đắt lắm”.

 

Lan Ninh cười với anh, “Thầy à, thầy phải tin trên thế giới này vẫn có người tốt”.

 

Ngôn Nho Ngữ cười một tiếng châm chọc, “Trên thế giới này không ai vô duyên vô cớ đối xử tốt với cô cả”.

 

“…Vậy giờ thầy đưa tôi về nhà là có ý đồ gì?”

 

“Để tôi có thể trì hoãn nộp bản thảo thêm vài ngày?”

 

“Nằm mơ đi!” Lan Ninh cởi dây an toàn ra, bước xuống xe, đầu không ngoảnh lại.

 

Ngôn Nho Ngữ nhìn bóng lưng cô biến mất trong sắc đêm qua cửa ô tô, cười khẽ một tiếng rồi lái xe đi.

 

Hôm sau vẫn là ngày làm việc bình thường, có lẽ vì tối qua chơi đùa quá thả phanh, sáng nay Lan Ninh thức dậy muộn hơn thường ngày, không kịp ăn bữa sáng. Cô lấy sữa chua và bánh mì mang theo người ra, vừa ăn vừa đăng nhập vào tài khoản QQ.

 

Online chưa bao lâu, Lan Ninh phát hiện thấy avatar của Bầu Trời Trong Xanh đang nhấp nháy. Ớ, lẽ nào nhanh như vậy cậu ấy đã viết xong một bản thảo nữa rồi?

 

Cô nhấn vào avatar của Bầu Trời Trong Xanh, đọc tin nhắn cậu gửi tới.

 

Bầu Trời Trong Xanh: Biên Biên, tôi đã xem tấm ảnh mà người quản lý tài khoản Weibo của Mistry đăng rồi, cô gái mặc áo gió màu hồng có phải chị không thế? ————

 

Súp Lơ: Sao cậu nhìn ra được ———

 

Một lát sau, Lan Ninh nhận được câu trả lời của Bầu Trời Trong Xanh.

 

Bầu Trời Trong Xanh: Căn cứ vào thông tin cá nhân trên QQ của chị và nội dung trò chuyện giữa chúng ta, lòng tôi đã phác hoạ ra đại khái hình tượng của chị rồi. Những người trong ảnh kia, tôi cảm thấy người mặc áo gió phù hợp với hình tượng của chị nhất, nên phỏng đoán người ấy là chị —————

 

Súp Lơ:…Có phải người viết tiểu thuyết trinh thám đều thích chơi mấy trò suy luận này trong cuộc sống thường ngày không? 🙂

 

Bầu Trời Trong Xanh:^_^

 

Bầu Trời Trong Xanh: Thực ra nguyên nhân thực sự là tôi cảm thấy cô gái kia xinh nhất [ ngại ngùng]

 

Súp Lơ:…Miệng ngọt như mía lùi ấy nhỉ? Ở trường cậu có nhiều bạn gái lắm đúng không? 🙂

 

Bầu Trời Trong Xanh: Xin đừng khiến dân FA tổn thương QAQ.

 

Bầu Trời Trong Xanh: Nhưng buổi tối con gái ăn nhiều như thế dễ mập lắm đấy ^_^

 

Lan Ninh:”…”

 

Tiểu thiên sứ bay đi đâu rồi?

 

Súp Lơ: Yên tâm đi, lượng calo trong cơ thể tôi đều tiêu hao qua vận động rồi 🙂

 

Bầu Trời Trong Xanh: ——- Vận động gì vậy? Biên Biên à lẽ nào chị không còn độc thân?

 

Lan Ninh:”…”

 

Súp Lơ: Cậu suy luận ra tôi độc thân bằng cách nào, hử?

 

 

 

Bầu Trời Trong Xanh: Đây không phải suy luận, số liệu điều tra trên mạng từng chỉ ra rằng, trong mười ngành nghề dễ độc thân nhất, nghề biên tập viên xếp hạng đầu tiên ——

 

Súp Lơ:….

 

Súp Lơ: Cậu vẫn nên viết truyện thì hơn [ Bye bye]

 

Sau khi Lan Ninh đóng khung chat với Bầu Trời Trong Xanh, đúng lúc nhìn thấy tổng biên tập đã gửi một tin nhắn cho mình, nội dung như sau: “Đã tháng Ba rồi, bản thảo của thầy Hạnh Tâm đâu?”

 

Lan Ninh:”…”

 

Hôm qua là ai còn suy nghĩ thoáng rồi an ủi cô nhỉ? Sao mới qua một đêm đã thay đổi một trăm tám mươi độ thế này!

 

Lan Ninh nhấp vào avatar của Hạnh Tâm, gửi đi một tiếng rít gào phẫn nộ.

 

Súp Lơ: Thầy Hạnh Tâm à, tháng Ba rồi! Nộp bản thảo đi nộp bản thảo đi nộp bản thảo đi! [ rủa sả] [rủa sả] [ rủa sả]

 

Sau đó, đối phương vẫn im thin thít, cho đến khi Lan Ninh ăn xong bữa trưa, anh mới trả lời tin nhắn của cô, “Cô đã nghe thấy cụm từ ‘cơn sốt mùa xuân’[1] bao giờ chưa?”

 

Lan Ninh:”…”

 

Súp Lơ:  Thầy à, thầy vừa ngủ đông xong giờ lại bắt đầu sốt mùa xuân, một năm bốn mùa có lúc nào thầy tỉnh táo không? [mỉm cười]

 

Hạnh Tâm: Tỉnh táo là gì? Hư ảo lại là gì? Rốt cuộc là Trang Chu mộng điệp, hay là điệp mộng Trang Chu?

 

Lan Ninh:”…”

 

#Thầy Hạnh Tâm dạy bạn cách trì hoãn nộp bản thảo một cách triết học.

 

Súp Lơ: Tôi ít đọc sách nên kiến thức nông cạn [Bye bye]. Tóm lại là thầy nộp bản thảo đi, nộp bản thảo đi, nộp bản thảo đi, nộp bản thảo đi [ Bye bye]

 

Hạnh Tâm: Ngẫm nghĩ thì con người rồi sẽ có một ngày phải chết, cô cảm thấy nộp bản thảo quan trọng như vậy sao?

 

Súp Lơ: Đương nhiên, bởi vì điều này liên quan đến ngày nào tôi chết [ mỉm cười]

 

Hạnh Tâm:….

 

Hạnh Tâm: Tôi đánh giấc ngủ trưa xong sẽ viết tiếp.

 

Súp Lơ: Không phải thầy vừa ngủ dậy xong hay sao!—————

 

Cô trơ mắt nhìn avatar hoạt hình bỉ ổi của Hạnh Tâm chuyển sang màu xám. Lan Ninh đóng khung chat lại, mang theo cơn giận khó kìm nén đặng nhập vào Weibo, đăng status bằng tài khoản “Hôm Nay Thầy Hạnh Tâm Nộp Bản Thảo Chưa Vậy”.

 

CHƯA! ——————

 

Trải qua giai đoạn tăng vùn vụt của ngày đầu, hiện tại lượt theo dõi tài khoản này đã khá ổn định, thường ngày cô đăng status không có ai đếm xỉa tới cô, nhưng hôm nay có lẽ thấy Lan Ninh sắp suy sụp tới nơi, nên mọi người đã để lại mấy dòng bình luận.

 

“Thương chủ nhân Weibo [cười ra nước mắt]”

 

“Xoa xoa Biên Biên ———“

 

“Cho nên sau này, tôi không dại gì mà đâm đầu vào nghề biên tập ————-

 

“[ngọn nến]”

 

Lan Ninh:”…”

 

Nguyên nhân khiến cô câm nín là, icon ngọn nến cuối cùng kia do Hạnh Tâm đăng.

 

Thật tức quá đi mất!

Sáu giờ chiều, Lan Ninh tan làm trong trạng thái tâm lực tiều tuỵ.

 

Về tới nhà, cô thả người xuống sofa lớn trong phòng khách, không buồn nhúc nhích.

 

Điện thoại bỗng đổ chuông, Lan Ninh sờ soạng một hồi lâu trong túi xách, lấy ra liếc một cái, hình như là chuyển phát nhanh.

 

“A lô…”

 

“Xin chào, cô có bưu phẩm, mời cô xuống lấy.”

 

Nếu đổi lại là trước kia, nghe thấy có hàng chuyển phát nhanh đến, nhất định Lan Ninh sẽ phi xuống lấy, nhưng giờ quả thực cô không buồn nhúc nhích ngay lập tức, hơn nữa cô nhớ là mình không mua gì, sao lại có hàng chuyển phát nhanh tới được?

 

“Anh để giúp tôi ở phòng bảo vệ dưới tầng đi, lát nữa tôi xuống lấy.”

 

“Là cua đấy nhé!”

 

Hàng lông mày của Lan Ninh giật giật, cua ư? Cô không mua, ai gửi cho cô vậy nhỉ?

 

Mặc dù không biết là ai gửi, nhưng cua thì không thể bỏ được, Lan Ninh đành phải lồm cồm bò dậy, “Ồ, vậy giờ tôi xuống ngay”.

 

Cúp máy xong, cả đường đi Lan Ninh đều suy nghĩ xem rốt cuộc ai đã gửi cho mình. Hồi còn học đại học, thi thoảng cô lại nhận được quà tặng của một số nam sinh. Nhưng đi làm rồi, bạn bè không nhiều, cô không cảm thấy bên cạnh có ai thầm thương trộm nhớ mình cả…

 

Đi tới phòng bảo vệ ôm thùng lên, cô nhìn hoá đơn chuyển phát nhanh mới phát hiện ra…Ôi mẹ ơi, cua đâu ra chứ! Đây rõ ràng là xúc xích và lạp xưởng mẹ cô gửi từ quê lên cho cô mà!

 

Để cô mau xuống tầng lấy hàng, không ngờ nhân viên chuyển phát nhanh lại lừa cô!

 

Trên thế giới này còn tồn tại thứ được gọi là lòng tin không vậy!

 

Lan Ninh mệt mỏi ôm bọc hàng về, tìm dụng cụ mở bọc hàng ra. Trong thùng giấy là xúc xích nhiều vị, còn có cả ba cây lạp xưởng, Lan Ninh bóp bóp, vừa hay hôm nay không muốn nấu cơm, luộc ít lạp xưởng là được.

 

Cô chọn một cái xúc xích và một cây lạp xưởng nhỏ ra, phần còn lại bọc giấy rồi cho vào tủ lạnh. Vừa rửa tay chuẩn bị nấu, thì di động lại đổ chuông.

___________

Chú thích

[1] Cảm giác bần thần mệt mỏi vào những ngày nắng ấm đầu xuân.

Bình luận

Bình luận