Thư Viện Ngôn Tình » Bắt được rồi vợ ngốc » Bắt được rồi vợ ngốc | Ngoại truyện 2

Bắt được rồi vợ ngốc | Ngoại truyện 2

Ngoại truyện 2: Cặp song sinh rắc rối!

Vào một ngày đông lạnh lẽo…

Tại Hàn gia, “tổ ấm” của Minh Vỹ và Ái Hy giờ đây lại thêm phần lạnh giá…

Không rõ là do cái lạnh thấu buốt của mùa đông hay là do “tác nhân vật lý” nào khác nhưng tâm trạng của một người đang cực kỳ u ám và tồi tệ.

Minh Vỹ bước đi vội vã trên dãy hành lang rộng lớn, anh lách nhanh vào căn phòng khách, tiếp theo là thả người xuống chiếc chế sofa mềm mại.

Gương mặt Minh Vỹ sa sầm, chiếc áo sơ mi chưa cài hết khuy giờ lại nhăn nhúm do “thứ gì đó” níu níu, giật giật và làm đủ trò.

Anh mệt mỏi nằm dài trên chiếc ghế sofa ở phòng khách, dáng vẻ trông thảm hại vô cùng.

Mệt, mệt quá!! Chưa bao giờ anh phải trải qua thời kì bị “khủng bố” như thế này trong suốt ba mươi năm qua.

Vẻ bề ngoài của chàng trai tròn ba mươi tuổi vẫn thu hút cực kỳ nhưng có điều… dường như nhân vật chính của chúng ta đang có chuyện không vui thì phải.

Chiếc lò sưởi đối diện với Minh Vỹ lan tỏa hơi ấm trong không khí. Anh cảm thấy thoải mái và dễ chịu hơn nhưng hàng lông mày vẫn nhíu chặt lại.

Đôi mắt hổ phách dần dần khép lại… thực sự là anh buồn ngủ lắm rồi!!

“Vỹ Vỹ… Vỹ Vỹ…”

Mới vừa chợp mắt chưa được năm phút thì tiếng gọi “đáng yêu” đã khiến anh giật mình.

Minh Vỹ mở mắt, quay đầu nhìn sang hướng phát ra âm vực trong veo như mèo con đó.

Quả nhiên là anh đoán không sai!!

Cách anh không xa, “bé con bé bỏng đáng yêu” của anh đang xụ mặt, bĩu môi, kéo lê con thỏ bông trên nền nhà và bước về phía anh.

“Song Nghi…” Khóe môi Minh Vỹ khẽ giật giật hai cái, gương mặt trở nên vô cùng khó coi nhưng vẫn phải ráng nặn ra một nụ cười trước mặt “bấy bỳ” của mình.

Anh ngồi bật dậy, chán nản ôm lấy đầu, “thảm họa” lại tìm được anh rồi!

Bé gái trong chiếc váy xinh xắn với đôi mắt chăm chú đang mở to nhìn Minh Vỹ, tay trái thì mút mút ngón cái, tay phải thì buông thõng đồng thời kéo lê thỏ bông đáng thương.

“Vỹ Vỹ… Nghi Nghi muốn chơi với Vỹ Vỹ…” Đôi mắt cô bé rớm lệ, cả chiếc mũi nhỏ xinh cũng đỏ lên như tuần lộc. Cô bé đứng trước mặt Minh Vỹ, nắm lấy tay áo sơ mi của anh giật giật, trông bộ dáng giống hệt như mẹ nó lúc làm nũng.

Minh Vỹ thở dài, anh dang tay ôm lấy “bé con” vào lòng, đưa tay gạt nhẹ mấy giọt “nước mắt cá sấu” trên mặt cô bé, ra sức dỗ dành.

“Nghi Nghi ngoan của ba, không được gọi ba là Vỹ Vỹ nữa”

Hàn Song Nghi – cô con gái bé bỏng của anh và Ái Hy đến ba tuổi vẫn còn nói ngọng nhưng đó lại là nét đáng yêu nhất của “bé con”.

Nghi Nghi càng lớn càng giống vợ yêu của anh nhưng có điều… chỉ số nghịch ngợm của con bé còn “đột phá” hơn cả Ái Hy!!

Con bé không thích gọi anh là ba, ngược lại cứ một mực gọi anh là “Vỹ Vỹ”

Cái này không trách con bé được, nếu trách thì phải trách Ái Hy vợ yêu mới đúng!

Ngay từ khi Song Nghi mới biết nói một vài từ đơn giản, cô đã liên tục chỉ vào anh và bảo Song Nghi: “Gọi Vỹ Vỹ đi con!!”

Và thế là nhờ cô vợ đáng yêu, “bé con” đã quen cách gọi “Vỹ Vỹ” thay vì gọi “papa” như những đứa bé khác!!

Không những thế, “sở thích tao nhã” của Nghi Nghi là bám theo, ra sức hành hạ anh từ sáng đến tối và từ tối đến sáng.

Cứ mỗi khi Minh Vỹ trốn vào một góc hay đi làm, con bé nhất nhất phải đi tìm anh cho bằng được, sau đó là trưng cái bộ mặt đáng thương ra để anh mềm lòng.

Mà hình như Song Nghi chỉ bị “quyến rũ” và “hấp dẫn” bởi Minh Vỹ, chứ đối với Ái Hy thì cô bé chỉ tỏ ra là một đứa trẻ ngoan, không hề dám hó hé hay phá phách gì cả.

Còn đối với anh, cô bé cứ liên tục giật giật kéo kéo áo không cho anh đi làm, rồi còn tìm đủ trò nghịch phá anh mỗi khi anh ở nhà.

Có thể chốt một câu ngắn gọn, Song Nghi chính là nỗi ám ảnh kinh hoàng của anh!!

Nếu biết trước “kết cục” sẽ như thế này thì còn lâu anh mới chịu có con ngay!!

Nghi Nghi ngồi gọn trong lòng Minh Vỹ, cô bé ôm chặt anh, dụi dụi đầu vào ngực anh như một chú mèo con.

Đôi lúc Minh Vỹ cảm thấy “bé con” thực sự rất đáng yêu nhưng lắm lúc anh lại thấy cô bé giống như một chú thú nhỏ hoang dã…

Song Nghi ngồi trong lòng Minh Vỹ một lúc lâu, sau đó cô bé dụi dụi mắt, đưa tay lên cao và ôm lấy cổ anh.

“Vỹ Vỹ… Nghi Nghi mún… mún… ngủ”

Hiếm khi thấy cô bé ngoan ngoãn như thế này, anh nhớ sáng nay “bé con” còn cầm ống tiêm đồ chơi, miệng gào thét bắt anh phải ngoan ngoan cho cô bé tiêm đến khi nào chảy màu thì thôi!

Lạ đời, người ta tiêm thuốc cho khỏi bệnh, còn “bé con” nhà anh lại muốn tiêm thuốc đến khi bệnh nhân chảy máu mới thôi…

Chả biết con bé lấy đâu ra cái khái niệm này nữa, sao lại cứ thích đè anh ra mà hành hạ đủ trò cơ chứ?

Nếu sau này con bé mà làm gì liên quan đến ngành y, có lẽ anh sẽ là người chết sớm nhất trong số tất cả bệnh nhân của nó mất.

Song Nghi bé bỏng vẫn ôm chặt Minh Vỹ, cô bé chợt cho một tay vào túi váy, sau đó lấy ra một thứ và đâm mạnh vào lưng anh.

Dĩ nhiên là sức của một bé gái chưa đến ba tuổi làm sao khiến anh cảm thấy đau được nhưng đủ khiến anh giật mình.

Cô bé lại cầm theo chiếc kim tiêm, quyết tâm khiến anh chảy máu mới thôi!!

“Vỹ Vỹ… khám bịn nhé… hông đao âu.”

Minh Vỹ buông Song Nghi ra, anh đứng phắt dậy, gương mặt dần bị góc khuất chiếm hữu.

Từ bao giờ một kẻ cầm quyền như anh lại phải để một đứa bé ba tuổi hành hạ cơ chứ?

Sức chịu đựng của con người có giới hạn, là con người, dĩ nhiên Minh Vỹ cũng như thế….

Bàn tay rắn chắn giật lấy ống kim đồ chơi ra khỏi bàn tay Song Nghi rồi ném đi, Minh Vỹ tiếp tục nhấc bổng “bé con” lên, vác đi như bác một bao gạo.

Dĩ nhiên là trước hành động hung tợn của Minh Vỹ, Nghi Nghi nhà ta đã giãy giãy, khóc ầm cả lên.

“Ái Hy!” Minh Vỹ đạp cửa phòng riêng của mình, trên vai vẫn là Song Nghi đang khóc thét lên.

Cảnh tượng trong phòng khiến anh đứng hình ba giây…

Sau ba giây hững hờ, ba giây tiếp theo, anh lập tức bước nhanh đến bên cạnh giường, thả Song Nghi rơi tự do lên mặt đệm.

Kế bên vị trí của Song Nghi, Ái Hy đang ngồi trên giường, cô nở một nụ cười hết sức gượng gạo.

Một “cục nợ” đang ôm sát lấy vợ anh, ôm chặt đến nỗi anh có thể thấy rõ vòng tay của nó đang siết chặt người cô như thế nào.

Đôi mắt Minh Vỹ trừng lên, phải nói là anh tức đến nghẹn họng!

Ngày nào cũng phải chứng kiến cảnh này nhưng anh vẫn không tài nào chịu được!!

“Bỏ ra!!”

Đôi mắt anh tối sầm, gằn giọng uy hiếp cái “cục nợ” kia nhưng nó vẫn ngoan cố ghì chặt Ái Hy hơn.

Thấy tình hình có vẻ không tốt, Ái Hy đưa tay đẩy nhẹ “cục nợ” đáng yêu ra nhưng nó vẫn dính chặt lấy cô như sam.

“Vũ Vũ ngoan nào, buông mẹ ra”.

Miệng thì trấn an Song Vũ nhưng đôi mắt Ái Hy lại e dè đưa về phía chồng yêu.

Chậc, như thế này thế nào cũng có án mạng cho xem!!

Thay vì nghịch ngợm và luôn làm phiền Minh Vỹ như Song Nghi, Song Vũ lại rất lầm lỳ, lúc nào cũng ôm lấy Ái Hy không rời.

Cặp sinh đôi Song Vũ- Song Nghi dường như có chiều hướng đeo bám người khác thì phải!

Song Vũ thì dính chặt lấy Ái Hy, còn Song Nghi lại bám theo Minh Vỹ!!

Cảnh tượng hiện giờ hết sức ồn ào nhưng không kém phần gay cấn…

Song Nghi mặc sức mà khóc rống lên, Song Vũ thì ném cho Minh Vỹ một ánh mắt hời hợt rồi tiếp tục ôm lấy Ái Hy.

Cậu bé hừ một tiếng rõ to, sau đó dụi mặt vào người mẹ Hy, phát ngôn sở hữu.

“Mẹ Hy là của con, ba đi chỗ khác chơi”.

Song Vũ không nói ngọng như Song Nghi nhưng cách phát ngôn cũng không thể gọi là chuẩn được.

Cậu bé để mặc ánh mắt giết người của Minh Vỹ chiếu vào mình, tiếp tục vùi đầu vào lòng Ái Hy.

Minh Vỹ đến mức này thì cũng không thèm nói nhiều nữa, anh kéo mạnh người Song Vũ ra khỏi vợ mình, đặt cậu bé xuống vị trí kế bên Song Nghi ồn ào, rồi quay sang ôm lấy Ái Hy.

Dù cho có là con trai của anh thì cũng không có quyền độc chiếm vợ anh!

Chậc, Ái Hy khẽ thở dài, cô bó cả hai tay rồi…

Minh Vỹ đã ba mươi tuổi đầu còn đi chấp vặt với con nít, đã vậy con nít ở đây lại là con của mình mới hay!!

Song Vũ vừa bị tách ra khỏi Ái Hy cũng bắt đầu mếu máo, cậu bé bặm môi, tức giận nhìn Minh Vỹ.

“Con… ghét ba!!”

Song Vũ bắt đầu khóc nấc lên nhưng cậu bé có vẻ kiên cường hơn Song Nghi, tự mình lau nước mắt.

Đến lúc này Minh Vỹ và Ái Hy mới sững người, cậu con trai cưng khóc rồi!!

“Vũ Vũ, Nghi Nghi, nín nào… “ Ái Hy thoáng đau lòng, cô vươn mình đến gần hai đứa trẻ nhưng bàn tay Minh Vỹ đã kéo cô trở lại.

Ái Hy nổi cáu, cô định quay sang mắng cho anh một trận nên thân nhưng anh đã ra hiệu cho cô giữ im lặng.

Anh muốn xem thử hai đứa nhóc này sẽ làm gì!!

Song Vũ trèo xuống giường, cậu nhóc kéo luôn cả Song Nghi theo.

Hai đứa nhóc nhỏ xíu bước đến tủ quần áo mở ngăn kéo, Song Vũ lấy chiếc balo rỗng của mẹ Hy bỏ vài cái quần và vài cái áo của mình vào, rồi lấy cho em gái môt vài bộ váy xinh xinh.

Sau đó Song Vũ với tay lấy nón cho Song Nghi và mình đội vào, tiếp tục nắm tay cô bé lôi đi.

Chiếc balo nhỏ bị cậu nhóc lôi đi xềnh xệch, và cô em gái Song Nghi cũng bị kéo theo.

Nghi Nghi nãy giờ đã nín bặt tự lúc nào, cô bé không biết Vũ Vũ định làm gì, chỉ biết bám theo sau anh trai.

Việc cặp sinh đôi nắm tay nhau bước ra được khỏi cổng căn biệt thự to lớn cũng là một kỳ tích rồi, cả đám người giúp việc ở Hàn gia gần như không tin vào mắt mình.

Một cậu bé nhỏ xíu xíu lại máu mặt đến mức chống đối cha mình và dắt em bỏ nhà ra đi!!

Mặc kệ đám hầu gái và cận vệ chỉ trỏ mình, Vũ Vũ vẫn hất mặt lôi Nghi Nghi ra cổng..

Phía sau, Ái Hy phải bám theo hai “tục tưng” của mình, dĩ nhiên cô cũng bắt Minh Vỹ đi theo.

Nhưng dường như cô đã đề cao ý chí của Song Vũ quá cao thì phải… vừa mới bước ra khỏi cổng, cậu nhóc đã có vẻ chán nản và sợ sệt.

Cũng đúng thôi, vì một đứa trẻ ba tuổi làm sao dám bỏ nhà ra đi được cơ chứ?

Song Vũ và Song Nghi đứng như trời trồng trước cổng, đối diện với đại lộ tấp nập phương tiện giao thông…

Trời cũng đã bắt đầu sập tối rồi!!

Ái Hy ra hiệu cho quản gia bật công tắc đèn ngoài cổng lên, cô biết rõ trẻ con đứa nào cũng sợ bóng tối cả, vì cô cũng đã từng một thời như vậy mà.

Hai đứa nhóc đứng mãi rồi lại ngồi, ngồi rồi lại đứng, nói chung là đứng ngồi không yên.

Song Nghi đã bắt đầu có dấu hiệu sợ sệt, cô bé mím môi, cố gắng chịu đựng thêm một lúc nữa…

“Anh… mẹ Hy của Nghi Nghi đâu? Nghi Nghi mún… mún… ôm mẹ Hy”.

“Anh… Nghi Nghi đói pụng dòi”.

“Vỹ Vỹ… Nghi Nghi… Nghi Nghi mún chơi dới Vỹ Vỹ”

“Anh…anh!”

Song Nghi dường như đã nhẫn nại hết mức rồi, cô bé cứ liên tục lay lay đẩy đẩy Song Vũ, luôn miệng vòi vĩnh.

Trước cảnh tượng này, Ái Hy cũng phải phì cười…

Đúng là con nít mà, đáng yêu thế cơ chứ!!

Thế là Song Vũ đành phải dắt Song Nghi vào nhà, sau đó cũng vào theo!!

Minh Vỹ cũng không mấy ngạc nhiên, anh biết hai đứa trẻ này không thể nào dám bỏ nhà ra đi đâu.

Nhưng nếu chúng thực sự bỏ đi, anh cũng “không quan tâm”.

Vì Ái Hy bỏ đi anh còn có thể tìm ra được, thì nói gì đến hai đứa nhóc lơ lơ lóng ngóng này.

Lúc trở về với vòng tay của Ái Hy, Song Vũ dù cho có kiên cường bất khuất như thế nào cũng khóc rấm rứt trong lòng cô, quả thực cậu bé đã trải qua một ngày dài, dài lắm.

Sau sự kiện “bỏ nhà ra đi”, Ái Hy lại tiếp tục dang tay đón cặp sinh đôi rắc rối vào lòng.

Hai “tục tưng” bé bỏng của cô đáng yêu quá!!

Sau đó, không những một mình Vũ Vũ chiếm Ái Hy, mà cả Nghi Nghi cũng bám theo cô như sam.

Tiếp theo đó là sự tồn tại của “Vỹ Vỹ” đối với Song Nghi bị cho vào dĩ vãng, bây giờ cô bé chỉ quan tâm đến mẹ Hy của mình mà thôi.

Ái Hy ôm hai đứa con bé nhỏ vào lòng, thực sự cô cảm thấy rất hạnh phúc.

Nhưng ngược lại với cô, bầu trời tươi đẹp của Minh Vỹ đã bị phủ kín mây đen!

Những ngày tiếp theo, mỗi khi anh lại gần vợ yêu của mình thì lại bị tận hai “cục nợ” chắn ngang đường, kèm theo chất giọng đồng thanh cất lên câu nói quen thuộc.

“Mẹ Hy là của con!”

Kết quả là cắt đứt được cái đuôi Song Nghi nhưng “bé con” lại trở thành “cục nợ” thứ hai ngáng đường anh mỗi khi đến gần Ái Hy.

Cuối cùng Minh Vỹ phải nín nhịn, bấm bụng và miễn cường nhường vợ mình cho hai đứa!

Biết vậy anh đã không để cô sinh ra hai “cục nợ” này rồi!

Bìa sau

“Minh Vỹ… Em buồn ngủ, em muốn về!!”

Thế là trước sự nũng nịu của cô, Minh Vỹ phải cõng cô và tản bộ về nhà.

Về đến nhà, Minh Vỹ cũng tiếp tục cõng cô lên tận phòng ngủ.

Anh đặt cô lên giường, đắp chân và mệt mỏi nhìn cô.

Bỏ hết công việc để đi hẹn hò với cô, cuối cùng lại trở về sau một bộ phim… lại còn về nhà sớm nữa chứ!

Minh Vỹ nhìn đồng hồ, vẫn chưa đến ba giờ chiều..

Anh lắc đầu ngán ngẩm, chịu thôi, ý vợ là ý trời mà!

“Quyền lực và phụ nữ, chọn thứ nào?”

Một trong hai sự lựa chọn sinh tử quyết định giữa quyền lực và tình yêu.

Với thân phận là một thừa kế hợp pháp của tổ chức mafia Knight, liệu quyền lực sẽ được Minh Vỹ đặt lên hàng đầu, gạt bỏ thứ tình cảm cá nhân để chấp nhận trở thành công cụ cho tổ chức tội ác?

Bóng tối mang đến nỗi đau tưởng chừng vô hạn nhưng liệu nó sẽ tồn tại vĩnh cửu?

“Quyền lực, phụ nữ chẳng là gì cả…”

Một thế giới đẫm máu luôn hiện hữu những xung đột rắc rối nhưng lại không hề khó hiểu, những biến cố bi ai trong mối tình không lối thoát…

Liệu tia sáng sẽ lại một lần nữa tìm về bóng đêm, trả về sự sống vắng lặng và hạnh phúc?

Bước đi cùng truyền thuyết đồng hồ cát, một trải nghiệm hoàn toàn mới lạ và thuộc về quá khứ riêng biệt của Ái Hy.

Để download thêm các ebook truyện ngôn tình khác, hãy truy cập: http://www.luv-ebook.com

 

Ngoại truyện 2: Cặp song sinh rắc rối!

Vào một ngày đông lạnh lẽo…

Tại Hàn gia, “tổ ấm” của Minh Vỹ và Ái Hy giờ đây lại thêm phần lạnh giá…

Không rõ là do cái lạnh thấu buốt của mùa đông hay là do “tác nhân vật lý” nào khác nhưng tâm trạng của một người đang cực kỳ u ám và tồi tệ.

Minh Vỹ bước đi vội vã trên dãy hành lang rộng lớn, anh lách nhanh vào căn phòng khách, tiếp theo là thả người xuống chiếc chế sofa mềm mại.

Gương mặt Minh Vỹ sa sầm, chiếc áo sơ mi chưa cài hết khuy giờ lại nhăn nhúm do “thứ gì đó” níu níu, giật giật và làm đủ trò.

Anh mệt mỏi nằm dài trên chiếc ghế sofa ở phòng khách, dáng vẻ trông thảm hại vô cùng.

Mệt, mệt quá!! Chưa bao giờ anh phải trải qua thời kì bị “khủng bố” như thế này trong suốt ba mươi năm qua.

Vẻ bề ngoài của chàng trai tròn ba mươi tuổi vẫn thu hút cực kỳ nhưng có điều… dường như nhân vật chính của chúng ta đang có chuyện không vui thì phải.

Chiếc lò sưởi đối diện với Minh Vỹ lan tỏa hơi ấm trong không khí. Anh cảm thấy thoải mái và dễ chịu hơn nhưng hàng lông mày vẫn nhíu chặt lại.

Đôi mắt hổ phách dần dần khép lại… thực sự là anh buồn ngủ lắm rồi!!

“Vỹ Vỹ… Vỹ Vỹ…”

Mới vừa chợp mắt chưa được năm phút thì tiếng gọi “đáng yêu” đã khiến anh giật mình.

Minh Vỹ mở mắt, quay đầu nhìn sang hướng phát ra âm vực trong veo như mèo con đó.

Quả nhiên là anh đoán không sai!!

Cách anh không xa, “bé con bé bỏng đáng yêu” của anh đang xụ mặt, bĩu môi, kéo lê con thỏ bông trên nền nhà và bước về phía anh.

“Song Nghi…” Khóe môi Minh Vỹ khẽ giật giật hai cái, gương mặt trở nên vô cùng khó coi nhưng vẫn phải ráng nặn ra một nụ cười trước mặt “bấy bỳ” của mình.

Anh ngồi bật dậy, chán nản ôm lấy đầu, “thảm họa” lại tìm được anh rồi!

Bé gái trong chiếc váy xinh xắn với đôi mắt chăm chú đang mở to nhìn Minh Vỹ, tay trái thì mút mút ngón cái, tay phải thì buông thõng đồng thời kéo lê thỏ bông đáng thương.

“Vỹ Vỹ… Nghi Nghi muốn chơi với Vỹ Vỹ…” Đôi mắt cô bé rớm lệ, cả chiếc mũi nhỏ xinh cũng đỏ lên như tuần lộc. Cô bé đứng trước mặt Minh Vỹ, nắm lấy tay áo sơ mi của anh giật giật, trông bộ dáng giống hệt như mẹ nó lúc làm nũng.

Minh Vỹ thở dài, anh dang tay ôm lấy “bé con” vào lòng, đưa tay gạt nhẹ mấy giọt “nước mắt cá sấu” trên mặt cô bé, ra sức dỗ dành.

“Nghi Nghi ngoan của ba, không được gọi ba là Vỹ Vỹ nữa”

Hàn Song Nghi – cô con gái bé bỏng của anh và Ái Hy đến ba tuổi vẫn còn nói ngọng nhưng đó lại là nét đáng yêu nhất của “bé con”.

Nghi Nghi càng lớn càng giống vợ yêu của anh nhưng có điều… chỉ số nghịch ngợm của con bé còn “đột phá” hơn cả Ái Hy!!

Con bé không thích gọi anh là ba, ngược lại cứ một mực gọi anh là “Vỹ Vỹ”

Cái này không trách con bé được, nếu trách thì phải trách Ái Hy vợ yêu mới đúng!

Ngay từ khi Song Nghi mới biết nói một vài từ đơn giản, cô đã liên tục chỉ vào anh và bảo Song Nghi: “Gọi Vỹ Vỹ đi con!!”

Và thế là nhờ cô vợ đáng yêu, “bé con” đã quen cách gọi “Vỹ Vỹ” thay vì gọi “papa” như những đứa bé khác!!

Không những thế, “sở thích tao nhã” của Nghi Nghi là bám theo, ra sức hành hạ anh từ sáng đến tối và từ tối đến sáng.

Cứ mỗi khi Minh Vỹ trốn vào một góc hay đi làm, con bé nhất nhất phải đi tìm anh cho bằng được, sau đó là trưng cái bộ mặt đáng thương ra để anh mềm lòng.

Mà hình như Song Nghi chỉ bị “quyến rũ” và “hấp dẫn” bởi Minh Vỹ, chứ đối với Ái Hy thì cô bé chỉ tỏ ra là một đứa trẻ ngoan, không hề dám hó hé hay phá phách gì cả.

Còn đối với anh, cô bé cứ liên tục giật giật kéo kéo áo không cho anh đi làm, rồi còn tìm đủ trò nghịch phá anh mỗi khi anh ở nhà.

Có thể chốt một câu ngắn gọn, Song Nghi chính là nỗi ám ảnh kinh hoàng của anh!!

Nếu biết trước “kết cục” sẽ như thế này thì còn lâu anh mới chịu có con ngay!!

Nghi Nghi ngồi gọn trong lòng Minh Vỹ, cô bé ôm chặt anh, dụi dụi đầu vào ngực anh như một chú mèo con.

Đôi lúc Minh Vỹ cảm thấy “bé con” thực sự rất đáng yêu nhưng lắm lúc anh lại thấy cô bé giống như một chú thú nhỏ hoang dã…

Song Nghi ngồi trong lòng Minh Vỹ một lúc lâu, sau đó cô bé dụi dụi mắt, đưa tay lên cao và ôm lấy cổ anh.

“Vỹ Vỹ… Nghi Nghi mún… mún… ngủ”

Hiếm khi thấy cô bé ngoan ngoãn như thế này, anh nhớ sáng nay “bé con” còn cầm ống tiêm đồ chơi, miệng gào thét bắt anh phải ngoan ngoan cho cô bé tiêm đến khi nào chảy màu thì thôi!

Lạ đời, người ta tiêm thuốc cho khỏi bệnh, còn “bé con” nhà anh lại muốn tiêm thuốc đến khi bệnh nhân chảy máu mới thôi…

Chả biết con bé lấy đâu ra cái khái niệm này nữa, sao lại cứ thích đè anh ra mà hành hạ đủ trò cơ chứ?

Nếu sau này con bé mà làm gì liên quan đến ngành y, có lẽ anh sẽ là người chết sớm nhất trong số tất cả bệnh nhân của nó mất.

Song Nghi bé bỏng vẫn ôm chặt Minh Vỹ, cô bé chợt cho một tay vào túi váy, sau đó lấy ra một thứ và đâm mạnh vào lưng anh.

Dĩ nhiên là sức của một bé gái chưa đến ba tuổi làm sao khiến anh cảm thấy đau được nhưng đủ khiến anh giật mình.

Cô bé lại cầm theo chiếc kim tiêm, quyết tâm khiến anh chảy máu mới thôi!!

“Vỹ Vỹ… khám bịn nhé… hông đao âu.”

Minh Vỹ buông Song Nghi ra, anh đứng phắt dậy, gương mặt dần bị góc khuất chiếm hữu.

Từ bao giờ một kẻ cầm quyền như anh lại phải để một đứa bé ba tuổi hành hạ cơ chứ?

Sức chịu đựng của con người có giới hạn, là con người, dĩ nhiên Minh Vỹ cũng như thế….

Bàn tay rắn chắn giật lấy ống kim đồ chơi ra khỏi bàn tay Song Nghi rồi ném đi, Minh Vỹ tiếp tục nhấc bổng “bé con” lên, vác đi như bác một bao gạo.

Dĩ nhiên là trước hành động hung tợn của Minh Vỹ, Nghi Nghi nhà ta đã giãy giãy, khóc ầm cả lên.

“Ái Hy!” Minh Vỹ đạp cửa phòng riêng của mình, trên vai vẫn là Song Nghi đang khóc thét lên.

Cảnh tượng trong phòng khiến anh đứng hình ba giây…

Sau ba giây hững hờ, ba giây tiếp theo, anh lập tức bước nhanh đến bên cạnh giường, thả Song Nghi rơi tự do lên mặt đệm.

Kế bên vị trí của Song Nghi, Ái Hy đang ngồi trên giường, cô nở một nụ cười hết sức gượng gạo.

Một “cục nợ” đang ôm sát lấy vợ anh, ôm chặt đến nỗi anh có thể thấy rõ vòng tay của nó đang siết chặt người cô như thế nào.

Đôi mắt Minh Vỹ trừng lên, phải nói là anh tức đến nghẹn họng!

Ngày nào cũng phải chứng kiến cảnh này nhưng anh vẫn không tài nào chịu được!!

“Bỏ ra!!”

Đôi mắt anh tối sầm, gằn giọng uy hiếp cái “cục nợ” kia nhưng nó vẫn ngoan cố ghì chặt Ái Hy hơn.

Thấy tình hình có vẻ không tốt, Ái Hy đưa tay đẩy nhẹ “cục nợ” đáng yêu ra nhưng nó vẫn dính chặt lấy cô như sam.

“Vũ Vũ ngoan nào, buông mẹ ra”.

Miệng thì trấn an Song Vũ nhưng đôi mắt Ái Hy lại e dè đưa về phía chồng yêu.

Chậc, như thế này thế nào cũng có án mạng cho xem!!

Thay vì nghịch ngợm và luôn làm phiền Minh Vỹ như Song Nghi, Song Vũ lại rất lầm lỳ, lúc nào cũng ôm lấy Ái Hy không rời.

Cặp sinh đôi Song Vũ- Song Nghi dường như có chiều hướng đeo bám người khác thì phải!

Song Vũ thì dính chặt lấy Ái Hy, còn Song Nghi lại bám theo Minh Vỹ!!

Cảnh tượng hiện giờ hết sức ồn ào nhưng không kém phần gay cấn…

Song Nghi mặc sức mà khóc rống lên, Song Vũ thì ném cho Minh Vỹ một ánh mắt hời hợt rồi tiếp tục ôm lấy Ái Hy.

Cậu bé hừ một tiếng rõ to, sau đó dụi mặt vào người mẹ Hy, phát ngôn sở hữu.

“Mẹ Hy là của con, ba đi chỗ khác chơi”.

Song Vũ không nói ngọng như Song Nghi nhưng cách phát ngôn cũng không thể gọi là chuẩn được.

Cậu bé để mặc ánh mắt giết người của Minh Vỹ chiếu vào mình, tiếp tục vùi đầu vào lòng Ái Hy.

Minh Vỹ đến mức này thì cũng không thèm nói nhiều nữa, anh kéo mạnh người Song Vũ ra khỏi vợ mình, đặt cậu bé xuống vị trí kế bên Song Nghi ồn ào, rồi quay sang ôm lấy Ái Hy.

Dù cho có là con trai của anh thì cũng không có quyền độc chiếm vợ anh!

Chậc, Ái Hy khẽ thở dài, cô bó cả hai tay rồi…

Minh Vỹ đã ba mươi tuổi đầu còn đi chấp vặt với con nít, đã vậy con nít ở đây lại là con của mình mới hay!!

Song Vũ vừa bị tách ra khỏi Ái Hy cũng bắt đầu mếu máo, cậu bé bặm môi, tức giận nhìn Minh Vỹ.

“Con… ghét ba!!”

Song Vũ bắt đầu khóc nấc lên nhưng cậu bé có vẻ kiên cường hơn Song Nghi, tự mình lau nước mắt.

Đến lúc này Minh Vỹ và Ái Hy mới sững người, cậu con trai cưng khóc rồi!!

“Vũ Vũ, Nghi Nghi, nín nào… “ Ái Hy thoáng đau lòng, cô vươn mình đến gần hai đứa trẻ nhưng bàn tay Minh Vỹ đã kéo cô trở lại.

Ái Hy nổi cáu, cô định quay sang mắng cho anh một trận nên thân nhưng anh đã ra hiệu cho cô giữ im lặng.

Anh muốn xem thử hai đứa nhóc này sẽ làm gì!!

Song Vũ trèo xuống giường, cậu nhóc kéo luôn cả Song Nghi theo.

Hai đứa nhóc nhỏ xíu bước đến tủ quần áo mở ngăn kéo, Song Vũ lấy chiếc balo rỗng của mẹ Hy bỏ vài cái quần và vài cái áo của mình vào, rồi lấy cho em gái môt vài bộ váy xinh xinh.

Sau đó Song Vũ với tay lấy nón cho Song Nghi và mình đội vào, tiếp tục nắm tay cô bé lôi đi.

Chiếc balo nhỏ bị cậu nhóc lôi đi xềnh xệch, và cô em gái Song Nghi cũng bị kéo theo.

Nghi Nghi nãy giờ đã nín bặt tự lúc nào, cô bé không biết Vũ Vũ định làm gì, chỉ biết bám theo sau anh trai.

Việc cặp sinh đôi nắm tay nhau bước ra được khỏi cổng căn biệt thự to lớn cũng là một kỳ tích rồi, cả đám người giúp việc ở Hàn gia gần như không tin vào mắt mình.

Một cậu bé nhỏ xíu xíu lại máu mặt đến mức chống đối cha mình và dắt em bỏ nhà ra đi!!

Mặc kệ đám hầu gái và cận vệ chỉ trỏ mình, Vũ Vũ vẫn hất mặt lôi Nghi Nghi ra cổng..

Phía sau, Ái Hy phải bám theo hai “tục tưng” của mình, dĩ nhiên cô cũng bắt Minh Vỹ đi theo.

Nhưng dường như cô đã đề cao ý chí của Song Vũ quá cao thì phải… vừa mới bước ra khỏi cổng, cậu nhóc đã có vẻ chán nản và sợ sệt.

Cũng đúng thôi, vì một đứa trẻ ba tuổi làm sao dám bỏ nhà ra đi được cơ chứ?

Song Vũ và Song Nghi đứng như trời trồng trước cổng, đối diện với đại lộ tấp nập phương tiện giao thông…

Trời cũng đã bắt đầu sập tối rồi!!

Ái Hy ra hiệu cho quản gia bật công tắc đèn ngoài cổng lên, cô biết rõ trẻ con đứa nào cũng sợ bóng tối cả, vì cô cũng đã từng một thời như vậy mà.

Hai đứa nhóc đứng mãi rồi lại ngồi, ngồi rồi lại đứng, nói chung là đứng ngồi không yên.

Song Nghi đã bắt đầu có dấu hiệu sợ sệt, cô bé mím môi, cố gắng chịu đựng thêm một lúc nữa…

“Anh… mẹ Hy của Nghi Nghi đâu? Nghi Nghi mún… mún… ôm mẹ Hy”.

“Anh… Nghi Nghi đói pụng dòi”.

“Vỹ Vỹ… Nghi Nghi… Nghi Nghi mún chơi dới Vỹ Vỹ”

“Anh…anh!”

Song Nghi dường như đã nhẫn nại hết mức rồi, cô bé cứ liên tục lay lay đẩy đẩy Song Vũ, luôn miệng vòi vĩnh.

Trước cảnh tượng này, Ái Hy cũng phải phì cười…

Đúng là con nít mà, đáng yêu thế cơ chứ!!

Thế là Song Vũ đành phải dắt Song Nghi vào nhà, sau đó cũng vào theo!!

Minh Vỹ cũng không mấy ngạc nhiên, anh biết hai đứa trẻ này không thể nào dám bỏ nhà ra đi đâu.

Nhưng nếu chúng thực sự bỏ đi, anh cũng “không quan tâm”.

Vì Ái Hy bỏ đi anh còn có thể tìm ra được, thì nói gì đến hai đứa nhóc lơ lơ lóng ngóng này.

Lúc trở về với vòng tay của Ái Hy, Song Vũ dù cho có kiên cường bất khuất như thế nào cũng khóc rấm rứt trong lòng cô, quả thực cậu bé đã trải qua một ngày dài, dài lắm.

Sau sự kiện “bỏ nhà ra đi”, Ái Hy lại tiếp tục dang tay đón cặp sinh đôi rắc rối vào lòng.

Hai “tục tưng” bé bỏng của cô đáng yêu quá!!

Sau đó, không những một mình Vũ Vũ chiếm Ái Hy, mà cả Nghi Nghi cũng bám theo cô như sam.

Tiếp theo đó là sự tồn tại của “Vỹ Vỹ” đối với Song Nghi bị cho vào dĩ vãng, bây giờ cô bé chỉ quan tâm đến mẹ Hy của mình mà thôi.

Ái Hy ôm hai đứa con bé nhỏ vào lòng, thực sự cô cảm thấy rất hạnh phúc.

Nhưng ngược lại với cô, bầu trời tươi đẹp của Minh Vỹ đã bị phủ kín mây đen!

Những ngày tiếp theo, mỗi khi anh lại gần vợ yêu của mình thì lại bị tận hai “cục nợ” chắn ngang đường, kèm theo chất giọng đồng thanh cất lên câu nói quen thuộc.

“Mẹ Hy là của con!”

Kết quả là cắt đứt được cái đuôi Song Nghi nhưng “bé con” lại trở thành “cục nợ” thứ hai ngáng đường anh mỗi khi đến gần Ái Hy.

Cuối cùng Minh Vỹ phải nín nhịn, bấm bụng và miễn cường nhường vợ mình cho hai đứa!

Biết vậy anh đã không để cô sinh ra hai “cục nợ” này rồi!

Bìa sau

“Minh Vỹ… Em buồn ngủ, em muốn về!!”

Thế là trước sự nũng nịu của cô, Minh Vỹ phải cõng cô và tản bộ về nhà.

Về đến nhà, Minh Vỹ cũng tiếp tục cõng cô lên tận phòng ngủ.

Anh đặt cô lên giường, đắp chân và mệt mỏi nhìn cô.

Bỏ hết công việc để đi hẹn hò với cô, cuối cùng lại trở về sau một bộ phim… lại còn về nhà sớm nữa chứ!

Minh Vỹ nhìn đồng hồ, vẫn chưa đến ba giờ chiều..

Anh lắc đầu ngán ngẩm, chịu thôi, ý vợ là ý trời mà!

“Quyền lực và phụ nữ, chọn thứ nào?”

Một trong hai sự lựa chọn sinh tử quyết định giữa quyền lực và tình yêu.

Với thân phận là một thừa kế hợp pháp của tổ chức mafia Knight, liệu quyền lực sẽ được Minh Vỹ đặt lên hàng đầu, gạt bỏ thứ tình cảm cá nhân để chấp nhận trở thành công cụ cho tổ chức tội ác?

Bóng tối mang đến nỗi đau tưởng chừng vô hạn nhưng liệu nó sẽ tồn tại vĩnh cửu?

“Quyền lực, phụ nữ chẳng là gì cả…”

Một thế giới đẫm máu luôn hiện hữu những xung đột rắc rối nhưng lại không hề khó hiểu, những biến cố bi ai trong mối tình không lối thoát…

Liệu tia sáng sẽ lại một lần nữa tìm về bóng đêm, trả về sự sống vắng lặng và hạnh phúc?

Bước đi cùng truyền thuyết đồng hồ cát, một trải nghiệm hoàn toàn mới lạ và thuộc về quá khứ riêng biệt của Ái Hy.

Để download thêm các ebook truyện ngôn tình khác, hãy truy cập: http://www.luv-ebook.com