Thư Viện Ngôn Tình » Bệnh Tình Yêu » Bệnh Tình Yêu | Chương 25

Bệnh Tình Yêu | Chương 25

Lăng Lệ đưa khăn giấy cho cô, mặc dù cảm thấy những người của gia đình họ Tiền quá đáng, nhưng những lời nói đó không đến lượt anh nói ra, miễn cưỡng an ủi, “Suy nghĩ của người già nhiều lúc hơi thiên kiến, em còn trẻ, đừng để ý làm gì. ”
Phương Nam nói trong tiếng khóc, “Anh Lệ, bây giờ em mới biết, gặp được anh là vận may của em, cho dù là anh trai, chị dâu anh, hay là anh, đã đối xử trọn tình trọn nghĩa với em. Trước mặt anh trai và chị dâu anh, họ lúc nào cũng bảo vệ em, mà trước mặt anh, anh trai và chị dâu anh cũng nói năng cũng chừng mực với em, trước đây là do em sống quá ích kỉ, không biết tốt xấu. ”
Lăng Lệ thở dài, “Việc đã qua rồi, đừng nhắc nữa, nghĩ ngợi nhiều quá cũng được gì đâu. ” Anh không ngờ được cuộc sống của Phương Nam lại như vậy, cũng không ngờ cô lại hối hận, có nói gì nữa cũng không thích hợp lắm, vì thế anh trầm ngâm, không nói thêm câu nào.
Phương Nam vẫn khóc, đôi mắt ướt nhòe nhìn Lăng Lệ, nỗi ân hận và thâm tình trong đáy mắt tuyệt đối không phải giả vờ, “Anh Lệ, sau khi em bị bệnh, mới dần dần hiểu ra được, điều quý trọng nhất của một người là gì, cũng có thể hiểu được tại sao anh lại có những quyết định như thế, chuyển sang khoa Nội tiết, lựa chọn cuộc sống không tranh chấp với đời. Anh đã dùng cách ấy để bảo vệ mình, mới có anh của ngày hôm nay. Anh Lệ, anh của thời điểm hiện nay rất tốt. ” Cô nắm lấy tay anh, “Xin lỗi anh, anh có thể tha thứ cho em không? Bây giờ em đã hiểu rồi, sau này em sẽ không phạm sai lầm nữa. ”
Lăng Lệ giả vờ đưa tay lên đẩy mắt kính, rút bàn tay đang bị Phương Nam cầm ra, có chút không tự nhiên, có điều đã rất nhanh hồi phục phái thái độ bình thường như mọi khi, “Em có làm gì cần anh phải tha thứ đâu. ”
Bạn đang đọc truyện tại


Phương Nam im lặng một lúc, khẽ hỏi, “Là bởi vì liên quan đến Giản Minh sao?”.
Lăng Lệ lắc đầu, “Vấn đề giữa anh và em không liên quan gì đến Giản Minh. ”
Phương Nam nghẹn ngào, “Không, có liên quan, nếu như em hiểu điều này sớm hơn, sẽ không đánh mất anh, Giản Minh cũng sẽ không có cơ hội. ”
Lăng Lệ nhất thời không nói năng gì, hơi cúi đầu xuống, lặng lẽ ngồi trước giường Phương Nam, trong phút chốc tâm tư như đã bay đi xa.
Phương Nam mẫn cảm phát hiện ra tâm tư của Lăng Lệ, run rẩy hỏi, “Có phải anh cảm thấy rằng, thà rằng bây giờ như vậy, anh rất vui, bởi vì người bên cạnh anh bây giờ là Giản Minh phải không?”.
Lăng Lệ thẳng thắn, “Xin lỗi, Phương Nam, nhưng mà, quả thực, anh đang suy nghĩ như thế. Anh nghĩ, thà rằng mọi việc đi đến nước này, nhưng chỉ cần có thể gặp được Giản Minh, được sống cùng với cô ấy. ” Nhìn sắc mặt Phương Nam trở nên tệ hơn, buồn bã thất vọng, Lăng Lệ cảm thấy mình làm cho bệnh nhân buồn bã đến mức đó, thật sự thê thảm, cũng quá là li kỳ, đứng dậy, “Em bình tĩnh lại trước đi đã, ngày mai anh lại đến thăm em. ”
Thực tế là, ngày hôm sau Lăng Lệ thật chẳng muốn đến thăm Phương Nam, có lẽ sự lừa dối và phản bội mà cô đã dành cho anh làm anh khó có thể nào tin tưởng cô được, sự hối hận và nước mắt của cô làm Lăng Lệ bỗng nhiên nhớ đến thời gian khi hai người còn là vợ chồng, đó giống như một vòng tuần hoàn ác tính không hề ngưng nghỉ, nhận lỗi, làm lành, lại cãi nhau, lại nhận lỗi… Còn bây giờ, sự hối hận của cô, anh căn bản không cần và cũng không muốn phải đối diện với chuyện đó. Nhưng Phương Nam lại gọi điện thoại đến, nói rằng mua cho Giản Minh một hộp bánh kem không đường ở một tiệm bánh ngọt, nhờ Lăng Lệ mang về cho Giản Minh, Lăng Lệ mới qua đó. Cách ứng xử của Phương Nam cũng được, chuyện hôm qua không nhắc lại nữa, Lăng Lệ cũng làm như chưa xảy ra chuyện gì, cảm ơn trời đất, trên cơ bản, mọi việc đều bình thường. Còn cái bánh kem ấy, Lăng Lệ không đem về nhà mà để ở văn phòng, bị đám học sinh đang đói meo gặm hết. Lăng Lệ cảm ơn trời đất lần nữa, anh cũng chẳng muốn đưa chiếc bánh kem này về cho Giản Minh ăn. Giây phút ấy anh mới nghiệm ra rằng, hóa ra, ở tận trong sâu thẳm trái tim anh, có tồn tại ý thức cảnh giác khó nói thành lời đối với Phương Nam, ngay cả bản thân anh cũng chưa từng phát giác ra, còn có cả sự sợ hãi mơ hồ, không ngờ anh lại sợ cô ấy sẽ làm tổn thương Giản Minh, thực ra trong sâu thẳm trái tim anh hy vọng rằng, tốt nhất Phương Nam nên tránh xa cuộc sống của họ ra một chút. Thật khó có thể tưởng tượng được, cũng rất đáng tiếc, giữa anh và Phương Nam, cuối cùng lại đi đến nước này…
Biến cố nhỏ lần này, Lăng Lệ lại không kể tỉ mỉ cho Giản Minh nghe, sợ cô suy nghĩ lung tung, mua cho con trai mấy que kem rồi về nhà, Giản Minh đi theo sau lưng anh từ phòng bếp đến tận phòng khách để oán thán, “Cái gì, tại sao lại không có kem mùi xoài? Anh cố ý chứ gì? Lần nào cũng chỉ mua mùi sô-cô-la mà Đông Đông thích. ” Cô đặc biệt nhấn mạnh, “”Màu sắc của kem sô-cô-la xấu nhất, giống như màu của cứt ị…”
“Đứng yên, ” Lăng Lệ nhìn Giản Minh, làm mặt lạnh, “Đứng quay mặt vào tường ngay. ”
Giản Minh ngơ ngẩn nhìn anh, cứ nghĩ rằng anh giận vì cô thèm ăn kem, thực ra cô chỉ muốn cắn một miếng cho đỡ thèm thôi, nhìn dáng vẻ nghiêm túc đó của anh, cô ngoan ngoãn đứng về phía tường, giương mắt nhìn anh, vừa định giải thích với đồng chí chồng rằng một miếng của cô nhỏ như thế nào, nghe Lăng Lệ giả vờ lên giọng dạy dỗ, “Phạt đứng, tranh giành đồ ăn với con trai, việc làm xấu xa đó mà cũng làm được?”. Giây phút tiếp theo, khóe môi hơi nhướn lên, khuôn mặt đang cố nén cười từ từ giãn ra, giống như một giọt nước loang, từng con sóng lăn tăn, giống như đứa trẻ to đầu nghịch ngợm để lộ ra sự hài lòng và vui sướng giản đơn. Giản Minh vừa tức giận vừa buồn cười, nhảy qua đấm anh thùm thụp, “Khi anh tỏ ra chán ngắt mới xấu xa ấy, bây giờ đến lượt anh đứng quay mặt vào tường. ”


Lăng Lệ ôm lấy cô, “Ôi, Giản Minh ngốc nghếch này…”.
Ở trong lòng của Lăng Lệ, Giản Minh ý thức được một cách sâu sắc rằng, từ khi bắt đầu yêu người đàn ông này, cô không còn cơ hội để học hỏi làm sao để ngừng yêu anh.
Một ngày đầu tháng mười hai, Giản Minh đi làm về hơi sớm một chút, vội vàng về nhà, chị dâu Văn Quyên đã hẹn với cô, lát nữa sẽ mang áo cưới đến cho cô thử. Vào nhà, trước tủ giày có một đôi bốt cổ cao da cá sấu của phụ nữ, Giản Minh ngẩn người, mẫu giày mùa đông mới nhất của Chanel, đây không phải phong cách chi tiêu cô có thể chấp nhận được, nhưng đã nhìn thấy có người đi đôi giày này, khi còn nằm ở bệnh viện, dưới giường bệnh của Phương Nam có để đôi giày này. Quay người lại, trên móc tủ có treo một chiếc khăn lụa tơ tằm màu xanh với những bông hoa đẹp đẽ, mũ, găng tay đều được làm thủ công, xa xỉ, thời thượng, qua khe hở của chiếc bình phong bằng gỗ cách điệu, cô nhìn thấy rèm cửa sáng nay trước khi đi làm cô đã vén gọn lên, giờ đã được buông xuống toàn bộ, ánh sáng yếu ớt, âm thanh của ti vi được điều chỉnh rất nhỏ, có người đang dùng điều khiển chuyển kênh, cực kỳ bất an, kiểu tâm trạng rối bời ấy, trong phòng phảng phất mùi hương Guerlai của buổi chiều hôm ấy, Giản Minh nhất thời xúc động, muốn rời khỏi đây ngay lập tức. Có điều bây giờ rời khỏi đây, nhất định sẽ tỏ ra quá kém cỏi quá kém cỏi, Giản Minh của bây giờ sẽ không còn xử lý bất cứ vấn đề gì theo hình thức đó nữa.
Đi vòng qua bình phong, Giản Minh nở nụ cười với người phụ nữ đang nằm trong chiếc ghế lười màu đỏ dưới cửa sổ kia, “Phương Nam, đến lúc nào thế?”.
Phương Nam uống ngụm rượu vang trong ly, lười biếng như một chú mèo, nụ cười như con hồ ly, giọng nói hơi trầm khàn, nhưng lại rất gợi cảm, “Đến được một lúc rồi, anh Lệ ra ngoài mua giúp chị ít đồ rồi. ”
Giản Minh nhặt quần áo dưới đất lên, từ áo khoác, dây nịt, cả quần lót và áo lót, từ cửa đến phòng ngủ của cô và Lăng Lệ, chăn gối trên giường ngủ ngổn ngang, xộc xệch, tay của Giản Minh run lên, trái tim cũng run lên, ý muốn trốn chạy trước đây lại lần lượt kéo về, cô cũng không biết mình đã chế ngự nó lại như thế nào, vẫn cố gắng giữ bình tĩnh, mang tất cả quần áo bỏ vào trong rổ đựng đồ dơ, quay trở lại phòng khách, tiện thể đặt xuống trước mặt Phương Nam đang mặc chiếc áo ngủ của Lăng Lệ, tán chuyện, “Dạo này bận quá, nên cũng không vào bệnh viện thăm chị được, sức khỏe chị dạo này thế nào?”. Ánh mắt không thể nào tự chủ được quét qua đôi chân dài lộ ra dưới chiếc áo ngủ rộng kia, bởi vì quá gầy, hơn nữa da cô ấy xạm đi, nên nhìn có vẻ không được mịn màng và mềm mại, gân xanh lộ ra, xương cốt như muốn lòi ra khỏi da thịt, Giản Minh dời tầm mắt đi, kiềm chế sự tò mò, lo lắng và sốt ruột lại, ví dụ như muốn hỏi xem làm sao chị vào được đây? Rốt cuộc anh Lệ đang ở đâu? Có ý định muốn gọi điện thoại cho Lăng Lệ hỏi xem rốt cuộc chuyện này ra thế nào, Giản Minh đều đè nén lại hết, cô án binh bất động, đợi xem Phương Nam làm gì đã rồi hẵng nói.
Phương Nam uống rượu vang của cô, trả lời Giản Minh, “Sức khỏe tốt hơn nhiều rồi, đợi liệu trình hóa trị này kết thúc, phải chờ xem kết quả xét nghiệm, chắc là không sao nữa. ”
“Trông tinh thần chị tốt như thế này, chắc là không việc gì. ” Giản Minh lấy chiếc chăn mỏng trên ghế sofa đắp lên cho Phương Nam, “Có cần uống sữa nóng không ạ?”.
“Không cần đâu, em ngồi đây trước đi, chị có lời muốn nói với em. ” Phương Nam dùng điều khiển tắt ti vi, đưa tay lên vuốt lại mái tóc dài màu hạt dẻ của cô, đầu lưỡi liếm liếm đôi môi, nhìn thẳng vào Giản Minh, “Mọi người cũng lớn cả rồi, cũng không ngu ngốc nữa, chắc em cũng nhìn ra, cũng hiểu rồi chứ gì?”.
Giản Minh nhướn đôi lông mày lên, ”Chị nói việc gì cơ ạ?”.
Phương Nam cười, dáng vẻ phóng khoáng, “Có cần thiết phải nói rõ ràng ra như vậy không? Chị và anh Lệ về với nhau rồi, xét cho cùng, bọn chị là vợ chồng nhiều năm như vậy, quá hiểu về nhau, chị biết, anh ấy vẫn còn yêu chị. ” Cô nhìn Giản Minh, “Em phải hiểu được chứ. ”
Giản Minh lắc đầu, ý nói không hiểu, ôn tồn, thành khẩn đặt câu hỏi, “Cho nên, em phải hiểu phần nào đây ạ?”.
Tính nhẫn nại của Phương Nam không được tốt lắm, có chút nôn nóng, “Lên giường với nhau, chị và anh Lệ lại lên giường với nhau, em làm ra vẻ ngoan ngoãn, không chút động lòng cũng không thể nào thay đổi được sự thật này, người anh Lệ yêu là chị. ”
“Ồ, chuyện này, ” Giản Minh tiếp tục lắc đầu, “Đó là việc của chị và anh Lệ, em cảm thấy chị không cần thiết phải nói với em. ” Giản Minh bình tĩnh, rõ ràng, “Về việc này, chị nên về nói chuyện với chồng chị ấy, anh Lệ phụ trách nói chuyện với em, chị thấy vậy được không?”.
“Nhưng chị đã lên giường với anh Lệ, em không có ý kiến gì với chị sao?”.
“Bây giờ thì không có. ” Giản Minh đứng dậy, “Em muốn uống chút gì đó nóng nóng, chị có cần không? Trà? Sữa? Cà phê? Hay là sô-cô-la? Nước trái cây?” Cô đi về phòng bếp, Phương Nam đi theo cô, bám sát không tha, “Thế lúc nào em mới có chuyện để nói với chị?”.
“Cái này em không biết được. ” Cử chỉ của Giản Minh ung dung tự nhiên, lấy sữa tươi trong tủ lạnh ra, “Có thể sau khi anh Lệ nói với em, em mới biết được, ồ, em hơi đói, muốn ăn thêm chút lúa mạch, chị có cần không?”. Nhìn thấy Phương Nam nổi giận bừng bừng, nhăn nhó nhìn cô, bỏ qua, “Thế thì thôi vậy”, rồi chỉ hâm nóng phần của mình.
Phương Nam đi chân đất, lộ ra đôi chân, đứng ở nền gạch phòng bếp, dáng người cao gầy, nhìn trông có vẻ có khí thế hơn Giản Minh, nói đĩnh đạc, “Em nên hiểu rằng, anh Lệ đi đăng ký kết hôn với em tuyệt đối chỉ vì nhất thời mơ hồ, từ trước đến nay anh ấy vẫn chưa quên được chị. Bọn chị ly hôn không bao lâu, anh ấy đã cặp kè với em, là bởi vì anh ấy giận chị, muốn trả thù chị, cho nên bất đắc dĩ mới lợi dụng em. Em ly hôn đã hai năm, khó tránh khỏi sự cô đơn, đối với em, anh Lệ là người lấp chỗ trống. Giản Minh, em cứ thử bình tĩnh suy nghĩ lại mà xem, hai người có hợp nhau hay không? Em có con, anh Lệ lại chưa từng làm cha…”.
Bởi vì Phương Nam càng nói nhiều, Giản Minh ngược lại càng cảm thấy bình tĩnh. Nếu như Phương Nam nói với Giản Minh, cô ấy và Lăng Lệ nhất thời xúc động, khó có thể nào kiềm chế được mới lôi nhau lên giường, có thể Giản Minh sẽ tin, có lẽ còn có thể vì tin tưởng như thế mà phẫn nộ, kích động. Nhưng những lời Phương Nam nói vượt qua khả năng nhận biết của Giản Minh quá nhiều, tuổi tác ngày một nhiều hơn, quả thực có rất nhiều chuyện đều khó có thể nào tin tưởng được, nhưng đối với Lăng Lệ, những ngày tháng mà anh và cô đã từng trải qua, Giản Minh tin tưởng Lăng Lệ không chút nghi ngờ giống như vẫn luôn tin tưởng rằng ánh nắng mặt trời là ấm áp, băng tuyết là lạnh lẽo vậy. Mặc cho Phương Nam đứng lảm nhảm bên cạnh, Giản Minh bưng chén lúa mạch đã hâm xong và đĩa trái cây vừa gọt đi đến bàn ăn, chậm rãi ăn hết mấy thìa cháo lúa mạch loãng nhách, và hai miếng trái cây, nghe Phương Nam kết luận, “Em nên dọn đi khỏi đây ngay lập tức. ”
Giản Minh từ chối, “Không được, như thế là không được. ”
Ánh mắt bá đạo của Phương Nam ép Giản Minh, đứng ở cửa phòng ngủ, “Thế nào, hành lý khó dọn dẹp phải không, để chị giúp em. ” Hai tay cô ôm trước ngực, lạnh nhạt, đưa ra thông điệp, “Rất xin lỗi, không phải chị và anh Lệ tuyệt tình, quả thực nếu em cứ tiếp tục đeo bám, đều không tốt cho cả ba chúng ta, bọn chị không hoan nghênh em tiếp tục ở lại đây. ”
Giản Minh kiên quyết, “Em sẽ không dọn đi. ”
Hơi lạnh phả ra từ mũi Phương Nam, cao ngạo, “Việc gì em cứ không có khí phách như vậy hả? Giản Minh, anh Lệ không yêu em, anh ấy vẫn luôn yêu chị, em cứ mặt dày không chịu dọn đi như thế, là sao đây?”. Tiếp theo đó lại hết lời khuyên bảo, “Nếu như em yêu anh Lệ thật lòng, thì em phải hy vọng anh ấy sống một cuộc sống hạnh phúc, vui vẻ, làm việc gì cũng phải nghĩ cho anh ấy mới phải, giữa chị và em, giải quyết cho xong vấn đề, để anh Lệ đỡ phải khó xử phải không?”. Làm ra vẻ như có gì đáng tiếc lắm ấy, Phương Nam nói, “Giản Minh, phụ nữ không nên sống như vậy, chẳng có lòng tự trọng gì cả. ”
Trong vòng vài năm, bị hai người phụ nữ chửi mắng mình như vậy, Giản Minh đứng dựa vào bàn ăn, nhất thời hồn bay khỏi xác, không ngờ lại phân tán tư tưởng, cảm giác như bay bổng ra bên ngoài kia. Lần trước, khi cô bị nói không có lòng tự trọng, là khi Tô Mạn tìm đến nhà, lúc ấy cô là vợ chính thức, bị người thứ ba trách móc, “Phụ nữ không nên sống như vậy, chẳng có lòng tự trọng gì cả. ” Lúc ấy cô nghĩ rằng, kỳ lạ chưa, chẳng nhẽ một người phụ nữ xông vào cuộc sống vợ chồng của người ta mới có lòng tự trọng sao? Nhưng bây giờ, cô hiểu một cách thật thà, quy củ, rõ ràng rằng trên pháp luật, cô là vợ hiện tại của một người đàn ông, lại có vợ cũ tìm đến tận nhà, xông vào phòng ngủ, vẫn cứ trách móc cô được, “Không nên sống như thế này, chẳng có lòng tự trọng. ” Giản Minh vẫn cảm thấy kỳ lạ, có phải vì hôn nhân của bản thân mình không đủ mỹ mãn, sống quay lưng lại với tình cảm vừa mới nhen nhóm lại giữa chồng mình và vợ cũ, vui vẻ như cá gặp nước, mới gọi là có lòng tự trọng? Đôi lúc, Giản Minh cảm thấy thất bại, thất vọng, rầu rĩ, không biết rốt cuộc cái thế giới này điên thật rồi, hay là bản thân cô có vấn đề? Nói thầm trong lòng, anh Lệ, ở trong góc tối cô đơn, vô dụng, thất bại ấy, anh có ở đó thật sao?
Trên bàn trà, điện thoại Phương Nam đổ chuông, nhạc chuông Truyền kỳ Phượng Hoàng rộn ràng, Phương Nam qua nghe, nhảy nhót tung tăng, sự hưng phấn lộ rõ trên khuôn mặt, cái kiểu đắc ý, hài lòng như kiểu chiến thắng ngay từ trận đầu tiên, khải hoàn trở về ấy, đi chân đất, lộ ra đôi chân và cơ thể nóng bỏng của cô ta khi ẩn khi hiện dưới lớp áo ngủ, đi từ phòng khách đến phòng bếp, đưa điện thoại cho Giản Minh xem, là số điện thoại của Lăng Lệ, Phương Nam nghe ngay trước mặt Giản Minh, “Anh Lệ… Ồ, hiệu gì à…em muốn một gói siêu dài dùng ban đêm…”.
Băng vệ sinh, anh lại còn đi mua băng vệ sinh giúp cô ta?! Lúc nãy hãy còn tin tưởng một cách kiên định, giây phút này đây có chút dao động. Giản Minh cúi đầu, sắc mặt nhợt nhạt, trái cây và lúa mạch vừa mới nuốt xuống đang lạo xạo trong dạ dày như muốn tìm đường ra, có vẻ như muốn ra một cách dữ dội, trong đôi mắt có dòng nước nóng hổi như chực trào ra.
Giây phút này, cuộc điện thoại thân mật của Phương Nam có chút tàn nhẫn, hơn nữa lại còn nói mãi không xong, ngoài băng vệ sinh ra, cô còn thảo luận với Lăng Lệ ban đêm dùng TT[1] nhãn hiệu nào, ban đêm, họ còn dùng cả TT? Giản Minh liếc nhìn đôi chân trần gầy gò trông có vẻ hơi khô khan kia, đột nhiên tỉnh ngộ, không, không, không, Lăng Lệ chu đáo, kĩ càng, có bệnh nghề nghiệp tuyệt đối sẽ không gần gũi trong những ngày bất tiện kia của phụ nữ, hơn nữa, có người phụ nữ nào trong những ngày có kinh nguyệt ấy, dám để vậy lâm trận, vào vào ra ra? Mặc dù Giản Minh không biết, Phương Nam tại sao xuất hiện trong căn nhà này, có điều cho dù cô ta ở đây là thật, sự việc chưa chắc đã thật, cho nên…
[1] TT: bao cao su.
Phương Nam khó khăn lắm mới nói chuyện điện thoại xong, giống như tướng soái giết người không biết đâu là điểm dừng, quay lại tiếp tục bức ép Giản Minh, “Có nghe thấy cuộc nói chuyện vừa rồi giữa bọn chị không? Thật đấy, em ở lại chẳng có gì tốt cả, để em chuyển đi, cũng chỉ vì lo cho em mà thôi. ”
Giản Minh như không có chuyện gì xảy ra, “Em không chuyển đi được thật mà. ”
Phương Nam có vẻ như không nén được cơn giận, xị mặt xuống, “Rốt cuộc là vì sao? Vì tiền của anh Lệ hay vì căn nhà này?”.
Giản Minh hít một hơi, điềm tĩnh ứng phó, “Đương nhiên là không, em không chuyển đi, là bởi vì em thuê phòng ngủ chính và phòng khách của căn hộ này, em đã ký hợp đồng thuê nhà chính thức với chủ nhà, lại còn trả trước nửa năm tiền nhà, hơn nữa, có viết giấy nhận tiền thuê nhà có ký tên anh đây. ” Nhìn thấy thái độ kinh ngạc của Phương Nam, Giản Minh mỉm cười, “Chị muốn xem không?”.
Giản Minh sao lại có thể là người thuê nhà? Việc này có lẽ nằm ngoài dự đoán của Phương Nam, cô ngẩn ra một lúc mới hỏi, “Ban đầu khi chuyển vào đây, là bởi vì em thuê đây sao?”.
“Đúng thế, Lăng Lệ không nói cho chị sao?”. Giản Minh đặc biệt nhấn mạnh, “Em thuê phòng ngủ chính, vừa nãy thì không tính làm gì, nếu như tối nay chị và Lăng Lệ có việc cần làm, tốt nhất đừng dùng phòng ngủ chính nữa. Hợp đồng thuê nhà chưa đến hạn, em sẽ không chuyển đi đâu cả, nếu như anh Lệ vi phạm hợp đồng, tốt nhất anh ấy phải giải thích rõ ràng cho em biết là đã xảy ra chuyện gì, hơn nữa cứ căn cứ theo điều khoản trên hợp đồng mà trả cho em một khoản tiền vi phạm hợp đồng thôi. ” Nghĩ đến ngày trước khi ký hợp đồng, để bày tỏ thành ý của mình, Lăng Lệ dứt khoát viết ra con số bồi thường vi phạm hợp đồng, Giản Minh mỉm cười lần nữa, “Con số bồi thường vi phạm hợp đồng ấy, có thể sẽ làm cho anh Lệ khó xử đấy. ”
Phương Nam không còn gì để nói, cô lại cuộn người trên chiếc ghế lười kia, một hơi uống sạch rượu vang trong ly.
Điện thoại đổ chuông, lần này là điện thoại ở trong túi của Giản Minh, Giản Minh nhấn nút nghe, giọng nói vang dội của chị dâu Văn Quyên, nói với Giản Minh rằng đã lấy được áo cưới, chị ấy sẽ sang ngay. Giản Minh vừa vâng dạ trả lời, vừa đưa mắt nhìn Phương Nam.
Phương Nam tự nhiên thoải mái, nhưng tinh thần suy sụp, cởi chiếc áo ngủ của Lăng Lệ ra ngay trước mặt Giản Minh, mặc quần áo của mình vào, từng chiếc từng chiếc một.
Cô rất gầy, rất sạch sẽ, trên người không có vết tích của những nụ hôn sau cơn kích tình quá độ. Khi Lăng Lệ trào dâng, một vài thói quen và bản lĩnh nào đó, Giản Minh nắm rất rõ, niềm đam mê đặc biệt của anh sẽ không để cho một lần yêu đương kịch liệt trôi qua một cách bình thường, mà không hề để lại bất kỳ một “vật kỷ niệm” nào. Có điều, đứng trên cương vị của bác sĩ, suy nghĩ cho sức khỏe của bệnh nhân, Lăng Lệ có thể đưa Phương Nam về nhà thỏa mãn tình dục được không? Có cho phép Phương Nam uống rượu vang không? Có để cô ấy ăn mặc phong phanh như thế này đi tới đi lui trong nhà không? Có chạy thật xa để mua băng vệ sinh cho cô ấy không? Chẳng nhẽ anh xử lý việc này tuyệt tình đến như vậy sao? Chiều nay anh biết chị dâu Văn Quyên sẽ đến, trong tình huống không có gì chắc chắn, anh có dám để Phương Nam gặp mặt chị dâu không?
Phương Nam mặc xong quần áo giày dép, chỉnh sửa lại khăn quàng và găng tay, khi khoác túi xách lên vai, trong lòng Giản Minh đã bình tĩnh trở lại, trầm tĩnh dịu dàng, “Để em tiễn chị đi. ”
Phương Nam đặt tay lên chốt cửa, ngừng một lúc, bỗng nhiên nói, “Giản Minh, chị chẳng còn gì nữa rồi, có thể trả anh ấy cho chị không?”.
Giản Minh buột miệng nói luôn, “Vốn dĩ anh ấy cũng không phải của chị. ”
Đôi mắt Phương Nam ngân ngấn nước, vẻ cao ngạo, ngang ngược, hung hăng, nạt nộ vừa nãy đã không còn, chỉ còn lại sự ngoan cố, “Anh ấy là của chị, chỉ có điều sau đó bị em cướp đi mất. ”
Giản Minh cố chấp, kiên trì, lý trí, “Em chưa bao giờ cướp thứ gì của ai cả, Lăng Lệ cũng chưa từng thuộc về bất cứ người nào, anh ấy có ý chí của bản thân anh ấy, muốn ở cùng với ai, em và chị không quyết định được. ”
Nhưng sự cố chấp của Phương Nam thực sự làm người ta chẳng biết làm thế nào, “Nói cho cùng, đều là vì tiền cả, ” Cô nói, “Giản Minh, chị cũng có nghe nói, em đã từng vì tám mươi vạn, bán đứt gia đình của mình, bây giờ em cần bao nhiêu tiền? Chị đưa. ”
Một chút thương cảm của Giản Minh dành cho Phương Nam vừa mới nhen nhóm lên một chút, đã bị lời nói này của cô ta dập tắt không còn thấy bóng dáng đâu nữa, cô cười, “Trước đây em bán, là vì người kia vừa đúng cái giá đó, bây giờ, em không muốn cho, cũng không muốn bán. ”
Phương Nam mỉa mai, “Đó là đương nhiên, em sẽ lấy được nhiều thứ hơn từ gia đình nhà họ Lăng. ” Bỗng nhiên tự trách móc, ”Chỉ tại chị nghèo. ”
Giây phút này, Giản Minh chỉ cảm thấy không thể nói chuyện được nữa, ánh mắt không kiềm chế được ép sát vào Phương Nam, “Khi chị làm dâu gia đình nhà họ Lăng, chị có được thứ gì? Nếu như chị không có, tại sao lại quả quyết rằng em sẽ có?”.
Phương Nam không trả lời, trốn tránh ánh mắt của Giản Minh, trầm mặc.
Trong lúc trầm mặc, Giản Minh mở cửa, để Phương Nam ra, tiễn ra đến tận cửa thang máy, nói lời chia tay, “Tạm biệt, giữ gìn sức khỏe, đừng uống rượu nữa. ”
Phương Nam cúi đầu không nói, không thèm để ý đến Giản Minh, thang máy đến, nơi cửa thang máy vừa mở, chị dâu Văn Quyên đứng đó, không trốn được, lại còn gặp nhau. Có thể quá bất ngờ khi thấy Phương Nam xuất hiện ở đây, chị dâu Văn Quyên nhất thời không nhúc nhích, nhìn Phương Nam một lúc lâu.
Phương Nam bước vào thang máy trước, lạnh lùng hỏi Văn Quyên, “Đi ra, hay là đi xuống?”.
Lúc này Văn Quyên mới bước ra khỏi thang máy, ôm lấy Giản Minh, tư thế giống như bảo vệ, “Minh, em không sao chứ?”.
“Dạ không sao. ” Giản Minh cũng ôm lại chị dâu Văn Quyên, cử chỉ, thái độ thân mật. Liếc mắt nhìn Phương Nam, khuôn mặt gầy gò tiều tụy của cô ta, dần dần biến mất sau cánh cửa thang máy.
“Cô ta đến làm gì?”. Vào nhà, Văn Quyên bùng nổ, không giữ nổi bình tĩnh, hỏi luôn một tràng, “Cô ta đến một mình sao? Đã nói gì với em?”.
Giản Minh pha cho chị dâu một bình trà hoa hồng, chậm rãi, bình tĩnh, kể lại đầu đuôi câu chuyện cho chị dâu nghe.
Văn Quyên túm lấy trọng điểm, “Ý em là, khi về đến đây, đã thấy cô ta đã trong nhà rồi sao? Còn mặc áo ngủ của Lăng Lệ?”. Nói đi đôi với làm, Văn Quyên còn nhặt chiếc áo ngủ lúc nãy Phương Nam quẳng trên nền nhà lên, ngửi ngửi, “Chắc không ở trần ở truồng chứ nhỉ?”. Đi đến phòng ngủ xem chiếc giường với chăn ga gối nệm xộc xệch, ngồi lên đó, tư thế như chó trinh thám, kiểm tra từng centimet trông rất buồn cười, “Chú Lệ nhà ta sẽ không làm chuyện thiếu đạo đức như thế này đâu, mẹ kiếp chứ chị sợ cô ả dẫn mấy thằng chẳng ra gì về đây làm chuyện bậy bạ. ”
Giản Minh vỗ tay lên ngực, “Chị dâu, đừng hù dọa em. ”
Đến tủ quần áo Văn Quyên cũng không cho qua, mở ra, kiểm tra từng cái một, “Cô ta vào bằng cách nào nhỉ? Tối nay có ngủ ngon giấc được không cơ chứ?” Bỗng nhiên chị đứng yên, nổi giận, “Thay hết, khóa cửa, đồ nội thất, sofa, bà đây thay tất tần tật, xem cô ta có giở trò gì được nữa không…”.
Hiệu suất làm việc nhanh chóng của Văn Quyên, giống y như chồng chị ấy, nói thay là thay, Giản Minh chưa kịp hiểu sự việc thế nào, mấy cuộc gọi điện thoại của chị, buổi chiều thử áo cưới, đã trở thành buổi chiều thay đồ đạc trong nhà, lung tung lộn xộn hết cả lên. Văn Quyên bưng ly trà hoa hồng, đốc thúc phòng trong phòng ngoài, gọi luôn anh trai Lăng Khang đến đây, chẳng hiểu ất giáp gì sất, “Này, vợ ơi, không phải em nói chờ đến cuối tuần sao? Bảo Lăng Lệ và mọi người đến ở nhà mình mấy ngày mới bắt đầu lật tung hết lên mà? Việc này là sao?”
Văn Quyên đáp, “Chọn ngày không bằng đụng ngày, trừ tà cấp thiết hơn. ”
Đang nói chuyện thì Lăng Lệ đón Đông Đông về nhà, sắc mặt, cử chỉ bình thường đến nỗi không thể bình thường hơn được nữa, nhìn thấy phòng trong phòng ngoài bừa bộn thế này, mắt tròn mắt dẹt, “Đang làm gì thế này?”.
Văn Quyên vẫn như thế, “Hôm nay là một ngày tốt, trừ tà. ” Tranh thủ thời gian hỏi Giản Minh đang đứng quay lưng lại với Lăng Lệ, “Có tra hỏi chú ấy không? Anh trai và chị dâu đều ở đây, cho em làm chủ. ”
Giản Minh lắc đầu, bình tĩnh hòa nhã, “Không cần tra hỏi, từ từ sẽ biết thôi. ”
“Em phải nói cho chú ấy biết, hôm nay Phương Nam đến đây làm gì chứ?”.
“Thôi khỏi. ” Giản Minh nhìn chồng mình đang tìm đồ ăn trong tủ lạnh cho Đông Đông và anh trai, dịu dàng, “Chắc anh ấy cũng không muốn nhìn thấy Phương Nam như thế này đâu nhỉ?”.
Văn Quyên sốt ruột, “Em không thể nào việc gì cũng giấu không cho chú ấy biết được. ”
“Trước sau gì anh ấy cũng biết, Phương Nam không nhịn được đâu. ”
Văn Quyên chớp mắt, “Tại sao em không lo lắng chút nào thế nhỉ? Chị sốt ruột chết đi đây này. Chẳng lẽ em không muốn biết Phương Nam vào đây bằng cách nào sao? Việc này to chuyện lắm đấy. ”
Giản Minh tự tin, suy đoán, “Anh Lệ sau khi ly hôn đã thay khóa cửa chưa ạ?”. Có được câu trả lời chắc chắn của Văn Quyên, Giản Minh suy đoán tiếp, “Khi Phương Nam và Lăng Lệ ly hôn, chắc là quên lấy lại chìa khóa, hoặc cũng có thể nói Phương Nam cố ý giấu một chìa khóa, sau đó lợi dụng chiếc chìa khóa này để vào nhà, bày trò ra muốn ép em phải đi. ” Giản Minh nhún vai, “Em không sốt ruột, cũng không lo lắng, chẳng biết phải làm thế nào, con người em cả đời nay đều như thế, đầu óc ngu ngốc, trái tim ngốc nghếch, nhưng lại to gan. ” Cô mở máy tính xách tay lên, kết nối mạng, tìm truyền hình trực tiếp qua mạng, “Anh Lệ, đến tin thể thao rồi này. ”
Bà xã chu đáo đến thế, Lăng Lệ cảm thấy sung sướng, hiếm khi phóng túng trước mặt anh trai, chị dâu và con trai, hôn lên má Giản Minh, “Ờ, bà xã tốt thật. ”
Lăng Khang và Đông Đông ngồi gặm nhấm quả óc chó, lên tiếng ý kiến, “Nhà cửa bề bộn thế này, Đông Đông của chúng ta đã đói rồi, chỗ ngồi làm bài tập cũng chẳng có. Em đừng có mà chỉ chăm chăm lo việc làm lại nội thất, vứt những việc khác sang một bên chứ…”.
Lòng hăng hái của Văn Quyên cao ngất ngút trời mây, “Anh nói vậy chẳng phải phí lời sao? Cần sắp xếp gì nữa đâu nào? Thời gian này mấy em ở nhà mình, cả nhà vui vẻ quây quần bên nhau. ”
Cả gia đình ba người, Giản Minh, Lăng Lệ và Đông Đông cứ như thế bị dẫn đến ngôi nhà lớn để quây quần vui vẻ bên nhau. Trong thời gian sửa sang nhà cửa của mình, giữa Giản Minh và Lăng Lệ, trình tự không thay đổi, sáng đi chiều về, chăm sóc Đông Đông, bầu bạn với anh trai và chị dâu, bảy giờ tối mỗi ngày, Lăng Lệ vẫn xem bản tin thể thao đúng giờ. Trước khi ngủ, họ sẽ kể lại mọi chuyện của một ngày cho người còn lại nghe:
Giống như việc sắp phải chụp ảnh cưới, nhưng Giản Minh lại lo lắng da dẻ mình chưa đủ mịn màng, vòng eo chưa thon thả lắm này;
Giống như việc Lăng Lệ cho tên Giản Minh vào trong sổ hồng chủ quyền căn hộ, mấy ngày hôm nay phải tìm thời gian đi làm thủ tục này;
Còn cả công việc của Giản Minh, hóa ra bộ phận kinh doanh là một môn học có phạm trù rất rộng, khách hàng đều rất khó ứng phó gì gì đó.
Về phía Lăng Lệ, đáng lẽ tháng này anh phải tham gia đội viện trợ y tế cứu trợ khu vực gặp thiên tai, nhưng tháng này lại tổ chức lễ cưới nên Đường Nhã Nghiên lại đi thay cho anh.
Ôi ôi ôi, tin vui lớn nhất phải là tòa nhà mới cuối cùng cũng đã xây xong, mấy ngày anh bận rộn với những công việc vô cùng tinh tế, tỉ mỉ như việc lắp đặt thiết bị, sửa sang nội thất vân vân bên trong tòa nhà mới, thêm một thời gian nữa thôi, khoa Nội tiết của họ đã có thể chuyển từ dãy nhà cũ kĩ sang tòa nhà mới vừa xây xong, chuyển từ vùng chiến tranh đến khu giải phóng. Có điều, nghĩ đến việc phải rời khỏi nơi mình làm việc bao nhiêu năm nay, một tòa nhà vừa cũ kĩ vừa tồi tàn, cũng có chút gì đó không đành lòng.
Từ chuyện này Giản Minh nhớ ra, “Nhà mình cũng sắp sửa sang xong, sắp phải chuyển về rồi, thật sự không nỡ rời xa anh trai và chị dâu. ”
Lăng Lệ dứt khoát, “Thế thì ở đây luôn đi, anh trai chị dâu mong còn chẳng được nữa là, ngày nào cũng được chơi với món đồ chơi Đông Đông. ”
Giản Minh nhăn mặt làm xấu, “Những thứ khác em không sợ, chỉ sợ anh chị chiều Đông Đông quá, mai này em không quản lý nổi cái thằng giặc con ấy. ”
Lăng Lệ nhéo cằm bà xã, “Em biết thế là tốt. ”
Không khí nói chuyện vui vẻ thế này, Giản Minh tranh thủ hỏi, “Đúng rồi, cửa chống trộm của nhà mình chị dâu cũng thay luôn, chắc phải để lại một chiếc chìa khóa mới ở chỗ chị dâu đây, có chuyện gì chúng mình dễ xoay xở. ”
Lăng Lệ không có ý kiến gì, “Được. ”
Giản Minh vờ như không có chuyện gì, “Hình như trước đây không để chìa khóa nhà ở chỗ chị dâu thì phải?”.
“Thời đó Phương Nam không đồng ý. ”
“Ồ, ” Giản Minh vò đầu, “Thế chìa khóa cũ của nhà mình có phải bị mất một cái không? Cánh cửa cũ vẫn còn tốt lắm, có người thợ muốn lấy, em đồng ý đưa luôn cả chìa khóa cho người ta, đếm tới đếm lui vẫn còn thiếu một chìa, hay là bảo họ mang về thay khóa mới, nếu như bị mất sẽ chẳng an toàn chút nào. ”
Lăng Lệ mới sực nhớ ra, “Anh chưa đòi lại chiếc chìa khóa của Phương Nam. ” Nhìn thấy Giản Minh trừng mắt nhìn, anh vội vàng giải thích, “Lúc ấy anh quên mất, sau này khi nhớ ra, cảm thấy người ta tuyệt đối sẽ không quay lại tìm mình, đòi lại chiếc chìa khóa thấy nhỏ mọn quá, sau đó nữa thì chỉ nhớ đến em thôi, quên béng mất chuyện này…”. Dưới ánh mắt của Giản Minh, giọng nói mỗi lúc một nhỏ đi, tại vì biết mình sai chứ sao nữa.
Giản Minh trêu đùa, “Sao em cứ thấy anh giống như mong chờ có một ngày nào đó người ta cầm chìa khóa, nửa đêm lặng lẽ xuất hiện trên giường của anh, tạo cho anh một niềm vui bất ngờ chứ gì?”.
Lăng Lệ kêu oan, “Làm gì có chuyện đó, em biết anh ngủ thường chốt cửa trong nhà, có chìa khóa cũng không vào được. ”
Giản Minh bĩu môi, nhõng nhẽo, “Em thấy anh cố ý, cũng không nói sớm với người ta, em ở đây thời gian dài như vậy mà anh cũng không lo lắng xem em có sợ không, thật đấy, chẳng quan tâm đến em chút nào. ”
Giản Minh chưa từng chỉ trích Lăng Lệ như thế này bao giờ, cho dù là chỉ đùa, hôm nay chắc giận thật rồi, Lăng Lệ vội ôm bà xã vào lòng, cố hết sức an ủi, “Không có thật mà, anh nói cho em nghe…”.
Giản Minh nghe Lăng Lệ kể xong một lượt, lấy thêm dũng khí, “Dạo này anh còn đi thăm Phương Nam không?”.
“Mấy ngày nay hầu như không đi thăm, ” Lăng Lệ vốn dĩ vẫn hay kể hết cho Giản Minh nghe, để làm tiêu tan cảm giác không an toàn và không vui trong lòng Giản Minh, kể từng chi tiết, giai đoạn hóa trị này của Phương Nam đã kết thúc, nghỉ ngơi mấy ngày ở nhà, rồi sẽ quay lại kiểm tra xem kết quả hóa trị như thế nào. Có điều mấy hôm trước gọi điện thoại cho Lăng Lệ, nói rằng đến tháng, rất khó chịu, hoa mắt chóng mặt, ở nhà lại không có ai chăm sóc cô ấy, có lời mời hơi quá đáng, hỏi anh có thể đến chăm sóc cô ấy một chút được không? Lăng Lệ kiếm cớ bảo có việc rất quan trọng cần làm, Phương Nam tiếp tục đưa ra một đòi hỏi quá đáng, có giúp cô ấy mua một vài đồ dùng cho phụ nữ được không, nhà cô ấy hết rồi. Lăng Lệ sợ nhất những đòi hỏi quá đáng vượt quá bổn phận này của Phương Nam, cách để anh giải quyết những yêu cầu quá đáng này là, giao cho cháu dâu tương lai của mình, “Nếu bà Tiền gọi điện thoại hỏi việc gì, em giúp thầy xử lý một chút. ” Sau đó đi làm việc của mình.
Cách xử lý công việc của Mễ Lợi thường rất có hiệu quả và kịp thời, đồ dùng của phụ nữ cho bà Tiền mua qua mạng, bảo chuyển phát nhanh mang đến. Thời gian này, Mễ Lợi đã giúp Lăng Lệ xử lý rất nhiều việc tương tự như vậy, nửa đêm chạy đến khám cho bệnh đau dạ dày của bà Tiền, nửa đêm còn đưa bánh mì sang cho bà Tiền luôn trong trạng thái ăn mặc hở hang, nhiều lúc còn đấm bóp cho bà Tiền…
Sau khi giả vờ thăm dò xong, kể lại cho chị dâu, sự tình giống như cô suy đoán, khi ly hôn Phương Nam không biết có ý đồ gì không, mà không trả chìa khóa, Lăng Lệ cũng không đòi lại, việc này đã cho cô ấy cơ hội có thể tự do ra vào trong căn hộ này. Mà cô ấy còn giở thủ đoạn ra nữa, trước mặt Giản Minh, tạo dựng hiện trường “sự thật” như đã nối lại tình xưa với Lăng Lệ, hy vọng rằng Giản Minh tức giận lên, rời khỏi Lăng Lệ, có điều sự việc không được như cô ấy mong muốn.
“Xem ra, việc này phải giấu Lăng Lệ rồi nhỉ?”, Văn Quyên hỏi.
“Đợi chị ta có kết quả xét nghiệm xong rồi hẵng tính vậy, quá trình này cũng đã đủ khó chịu lắm rồi, anh Lệ biết chị ấy đến đây gây rối, chắc chắn sẽ tức giận, không gặp mặt chị ấy nữa, những tháng ngày về sau của chị ấy chắc sẽ còn khó khăn hơn?”. Giản Minh bình tĩnh, “Bây giờ thứ gì em cũng có rồi, mặc dù không khỏe mạnh trăm phần trăm, nhưng so với Phương Nam, quả thực em quá hạnh phúc rồi. Người có được may mắn, nên hiểu cho sự không may mắn của người khác, nếu không thì lại vui quá hóa buồn…”.
Lại chuyển về nhà mình, Giản Minh đã xin nghỉ phép để kết hôn, sắp xếp lại nhà cửa, chuẩn bị tâm lý, chụp ảnh cưới, chuẩn bị làm cô dâu. Giản Minh móc từng chiếc quần áo của mình, của Lăng Lệ vào tủ, một ý nghĩ bỗng nhiên xuất hiện trong đầu cô, giả thiết nếu như sự việc Phương Nam dựng chuyện lên đó xảy ra thật, mình sẽ như thế nào? Nếu như, giống như đã từng mất đi ấy, mất đi thêm một lần nữa sẽ như thế nào? Đương nhiên, chắc chắn không dễ chịu đựng, thất vọng, buồn bã, đau đớn, giống như sống không bằng chết, cô đơn bám theo như hình với bóng, nhưng mà, Giản Minh cười, thực ra nhất định sẽ chịu đựng nổi, sống trong cuộc đời này, có cái gì là không vượt qua được đâu?
Nếu như mất đi thêm một lần nữa, cô vẫn sẽ nhớ mãi người đàn ông tên là Lăng Lệ này, cô sẽ mãi mãi lưu luyến và tin tưởng vào lời nói mà người bác sĩ kia đã từng nói trên hành lang cũ kĩ của khu nội trú khoa Nội tiết, “Nếu như chúng ta không thể thoát khỏi căn bệnh mãn tính, thay vì căm thù nó, oán hận nó, chi bằng tìm hiểu nó, đối xử tốt với nó, cuối cùng sẽ phát hiện ra rằng, có thể nó sẽ trung thành hơn so với người nhà, bạn bè của chúng ta; nó sẽ không phản bội, không chê bai, không vứt bỏ, còn biết thúc giục chúng ta, khuyên bảo chúng ta không nên tùy tiện sa sút tinh thần, chán chường, tùy tiện buông tay, làm bạn với căn bệnh của mình, như thế cả cuộc đời này sẽ mãi mãi có việc để làm, khó có thể cô đơn được. Cho nên trong cuộc sống từ nay về sau, phải không ngừng cố gắng, giữ trạng thái bình tĩnh với nó, sống chung với nó…”. Đúng thế, đúng thế, ta còn có bệnh của ta, Giản Minh móc chiếc áo cuối cùng vào tủ, nói với mình, không cần phải sợ điều gì cả, cuối cùng, trên thế giới này, điều vào sinh ra tử cùng với chúng ta, sống chung với chúng ta, có thể không phải người thân, không phải vợ chồng, không phải con cái, mà chỉ có căn bệnh trong người chúng ta, cô sẽ giữ cho tâm trạng mình ổn định, để có thể sống chung với bệnh tật.
Mặc dù Giản Minh có giấu giếm Lăng Lệ, nhưng việc Phương Nam đến tìm cô cuối cùng anh cũng biết được. Phương Nam quay lại tái khám, kết quả rất tồi tệ, giống như anh Kiều đã dự đoán, tế bào ung thư trong dạ dày của cô không bị giết chết, mà còn có hiện tượng di căn, tiếp theo cho dù có phẫu thuật khoét bỏ sâu hơn nữa, hay là tiếp tục hóa trị theo kiểu bảo thủ, đối với sức khỏe hiện nay của Phương Nam, đây là cú sốc rất lớn, đương nhiên cũng không thể nào để bệnh tình chuyển biến xấu hơn, nhưng cách thức chữa trị an toàn rất khó tìm, quả thực rất nan giải. Là bác sĩ chữa trị cho Phương Nam, cũng biết rằng gần đây Lăng Lệ chăm sóc Phương Nam, bởi vì không tiện nói rõ với Phương Nam, hơn nữa lần tái khám này, Phương Nam vẫn đến một mình, không có chồng đi cùng, anh Kiều đương nhiên phải thông báo tình hình của Phương Nam cho Lăng Lệ. Anh Kiều quả thực là… Trong lòng không ngừng lườm nguýt, vợ chồng kiểu này cũng hiếm thấy, đã bị ung thư dạ dày như thế này mà vẫn uống rượu hút thuốc, ăn lẩu chua cay, lăn lộn ở các hộp đêm, bệnh nhân không phối hợp với bác sĩ cũng hiếm gặp, nói với Lăng Lệ, “Khó chữa trị lắm, tôi rất ít khi nghĩ rằng phải buông tay bỏ mặc bệnh nhân, Phương Nam được coi là tiền lệ của tôi. ”
Lăng Lệ an ủi anh Kiều, “Đừng như thế, để tôi khuyên cô ấy xem sao. ”
Thế nên, anh đến phòng bệnh thăm Phương Nam. Phương Nam mấy ngày không gặp Lăng Lệ, nhìn anh chậm rãi bước vào phòng bệnh, mắt ngân ngấn nước, vẻ mặt như vừa tủi thân lại vừa mừng rỡ, “Em biết ngay mà, anh sẽ đến. ”
Lăng Lệ sốc lại tinh thần, “Đương nhiên là sẽ đến, nếu như em nghe lời một chút, anh sẽ đến nhiều lần hơn. ”
Phương Nam làm ra vẻ cực kỳ đáng thương, “Em sẽ nghe lời. ” Cô đưa một cánh tay về phía Lăng Lệ.
Cảm giác đau đầu vì phải khổ sở suy nghĩ xem làm thế nào để từ chối lại tấn công anh, Lăng Lệ đành phải đặt một ly nước vào trong lòng bàn tay đang chứa đựng sự hy vọng tràn trề, “Nếu như nghe lời, thì không nên uống rượu mới phải chứ?”.
“Cái gì em cũng nghe theo anh, chỉ cần có anh ở đây. ” Phương Nam đặt mạnh ly nước xuống chiếc tủ đầu giường, xé rách khung cửa sổ bằng giấy mà Lăng Lệ vất vả lắm mới gắn lại được, “Anh Lệ, đừng trốn nữa, để chúng ta lại được ở bên nhau. ”
Đầu óc của Lăng Lệ càng đau hơn, rốt cuộc, cô ấy vẫn không kiêng kị điều gì cả, tính khí muốn gì được nấy, “Phương Nam, em có thể bình tĩnh lại một chút được không? Em cần phải biết rằng, mạng sống của em thuộc về bản thân em, anh có ở đây hay không, em cũng phải nâng niu nó. Em không sống vì người khác, sống cho chính bản thân em, sức khỏe của em, không nên để cho người khác gánh lấy giúp em, em cũng không nên phụ lại sự quan tâm và cố gắng của người khác đã dành cho em. ”
“Anh không phải là người khác, ” Phương Nam rơi lệ, vẫn cố chấp với ý kiến của mình, “Có anh ở bên, sức khỏe của em mới có ý nghĩa, không có anh ở bên, em cần sức khỏe mà làm gì?”. Phương Nam chụp lấy cánh tay Lăng Lệ, “Em không cần, em chỉ cần có anh. ” Ánh mắt của cô có chút hoảng loạn, yêu cầu, “Anh Lệ, ly hôn với Giản Minh đi, chỉ cần làm thủ tục thôi mà, hai người vẫn chưa tổ chức hôn lễ, dễ lắm ấy. Anh cứ nhìn em đây này, ngày mai em sẽ đi làm thủ tục ly hôn với Tiền Á Quân, chỉ cần anh và Giản Minh tách nhau ra, chúng ta vẫn có thể là vợ chồng. ”
Đầu óc của Lăng Lệ không chỉ đau, mà còn có chút chóng mặt, anh rút từng ngón tay ra khỏi tay của Phương Nam, “Phương Nam, em có ly hôn hay không liên quan gì đến anh. Cuộc sống của anh và Giản Minh rất tốt. ” Anh hơi trầm ngâm, cảm thấy không nên sa đà vào những chuyện không đầu không đuôi như thế này, có ý định muốn làm chủ tình thế, “Phương Nam, chúng ta bàn về bệnh tình của em được không? Bây giờ việc quan trọng nhất của em là yên tâm dưỡng bệnh, những việc khác đều không quan trọng. ”
“Không, bây giờ em chỉ muốn có anh, có anh rồi, em sẽ ngoan ngoãn chữa bệnh. ” Phương Nam lắc đầu rất mạnh, “Anh đừng trốn tránh, anh Lệ, em biết trong lòng anh vẫn để ý đến em, chúng ta cưới nhau lại đi. ” rồi lại muốn túm lấy cánh tay của Lăng Lệ.
Sự kiên nhẫn của Lăng Lệ sắp cạn kiệt, đi lùi lại mấy bước, đứng cách xa giường bệnh ra một chút, hai tay để ra sau lưng, “Phương Nam, em phải biết trong lòng anh vẫn luôn tôn trọng hai chữ vợ chồng, không muốn mạo phạm, cho dù kết hôn, hay ly hôn, anh đều không bao giờ đùa cợt với điều đó. ”
“Em không đùa cợt. ” Phương Nam khóc hét lên, “Thật mà, thật mà. ”
“Nhưng em làm anh cảm thấy em thiếu thận trọng. ” Lăng Lệ ít khi to tiếng, trong lời nói chứa đựng sự thê thảm, “Bây giờ những yêu cầu mà em dành cho anh, chẳng lẽ không phải thiếu thận trọng sao? Nếu như việc anh quyết định đến đây chăm sóc em làm em hiểu lầm cái gì đó, anh có thể xin lỗi. Nếu như Tiền Á Quân có hiểu lầm điều gì, anh cũng có thể giải thích, anh thật sự thật sự không hy vọng rằng, bọn em ly hôn là vì anh. ” Lăng Lệ nhấn mạnh, “Phương Nam, cuộc sống của anh bây giờ rất tốt, anh và Giản Minh thương yêu nhau, chưa bao giờ anh nghĩ rằng sẽ ly hôn với cô ấy, anh có ước nguyện mãnh liệt được vui vẻ sống cùng cô ấy hết quãng đời còn lại của mình, em có hiểu không?”.

http://credit-n.ru/zaymi-online-blog-single.html http://credit-n.ru/potreb-kredit.html http://credit-n.ru/offers-zaim/creditter-srochnye-zaymi-online.html

Bình luận

Bình luận

You can leave a response, or trackback from your own site.