Thư Viện Ngôn Tình » Bí mật vượt thời gian (Tập 1) » Bí Mật Vượt Thời Gian | Chương 51

Bí Mật Vượt Thời Gian | Chương 51

(function() { var useSSL = ‘https:’ == document. location. protocol; var src = (useSSL ? ‘https:’ : ‘http:’) + ‘//www. googletagservices. com/tag/js/gpt. js’; document. write(”); })();

googletag. cmd. push(function() { googletag. defineSlot(‘/2627062/thichtruyen. vn_300x250’, [300, 250], ‘div-gpt-ad-1453265872862-0’). addService(googletag. pubads()); googletag. pubads(). collapseEmptyDivs(); googletag. pubads(). enableSyncRendering(); googletag. enableServices(); });

googletag. cmd. push(function() { googletag. display(‘div-gpt-ad-1453265872862-0’); });

Thượng Quân Trừng định nói không cần nhưng tứ phu nhân đã dẫn người đi ra ngoài. Các chi khác cũng đã rời khỏi đại sảnh, chỉ có tam phu nhân một mực đứng tại chỗ, đến khi nhị lão gia liếc mắt nhìn, bà ta mới quay sang nói với Từ Nam Phương: “Nam Phương, còn đứng ở đây làm gì? Cô quên có người muốn đối phó với cô sao?”. Câu nói của bà ta rõ ràng đang nhằm vào nhị lão gia rồi.
Mí mắt nhị lão gia run lên, nhưng tam phu nhân dẫu sao cũng là con dâu nhà họ hạ, có thế lực nhất định, nhị lão gia cũng không thể tỏ thái đội với bà ta được. Nhưng những lời này của bà ta rõ ràng đã kích động tới Thượng Quân Trừng, anh nhớ đến lúc Bạch Thanh Dật chĩa súng vào Từ Nam Phương, lập tức trở nên cảnh giác và chán ghét nhị lão gia. Anh cao giọng: “Từ Nam Phương, quay lại đây!”.
Từ Nam Phương toàn thân run rẩy, hai chân mềm nhũn. Thượng Quân Trừng lập tức đi tới bên cạnh cô, một tay tóm lấy cô lôi đến trước mặt nhị lão gia: “Tôi rất muốn nhìn xem, ai dám động vào cô! Ai trong mắt không có vương pháp”.
Vương pháp? Từ Nam Phương muốn cười mà cười không nổi. Dù là thời đại nào cũng có một nhóm người không chịu sự ràng buộc của pháp luật. Thượng Quân Trừng đã tiếp xúc với đủ loại người, vậy mà vẫn còn tin tưởng thế giới này tươi đẹp, tin tưởng mọi thứ đều tuân theo phép tắc.
Ngô Thi Hủy lúc này đang ngồi cạnh bàn thút tha thút thít, thấy Thượng Quân Trừng đang bảo vệ cho Từ Nam Phương, cô ta không nhịn được đá chân vào bàn, tiếc rằng chiếc bàn làm bằng gỗ tử đàn* vừa dày vừa rộng kia không dễ đổ, chỉ nghiêng ngả một chút rồi lại đứng im.
Bạn đang đọc truyện tại


(Gỗ tử đàn: Một trong những loại gỗ sưa, được coi là quý hiếm. )
Nhị lão gia tức giận chỉ tay vào Thượng Quân Trừng: “Anh đừng có làm càn! Qúa hỗn xược rồi đó! Nói cho cùng anh cũng là con trai tôi, bố quản chuyện con trai là đạo lý hiển nhiên! Anh đừng có đứng đây mà giở mấy cái lý lẽ phương Tây ra với tôi! Hôm nay tôi đã nhẫn nhịn anh đủ rồi, anh đừng có bức ép tôi”.
Lúc này ngoài Từ Nam Phương và Ngô Thi Hủy ra, cũng chỉ còn hai cha con họ, nhị lão gia mới không cần kiêng dè gì, hai mắt sáng quắc.
Thế nhưng, sự áp chế và đe dọa của ông ta lại là cách thức tồi tệ nhất, bởi vì Thượng Quân Trừng chỉ ưa mềm không ưa cứng. Thấy hai cha con họ sắp sửa đấu khẩu, Từ Nam Phương vội giãy giụa thoát ra khỏi người Thượng Quân Trừng, chủ động nói: “Cảm ơn thiếu gia quan tâm, Nam Phương đã có tam phu nhân quan tâm, hơn nữa, Nam Phương không có kẻ thù, làm sao có người muốn hại Nam Phương? Thiếu gia không nên suy nghĩ lung tung như vậy, Nam Phương xin lui trước”.
Từ Nam Phương nói những lời này, thứ nhất là vì muốn Thượng Quân Trừng và nhị lão gia hòa hoãn với nhau, hai là để cho nhị lão gia hiểu rõ rằng cô luôn giữ khoảng cách với Thượng Quân Trừng. Cô nhắc tới tam phu nhân, mục đích là cảnh cáo nhị lão gia không nên nghĩ tới việc động vào cô nữa, tránh làm lớn chuyện để tam phu nhân tóm được nhược điểm. Cô muốn ở lại nhà họ Hạ thì không cho phép nhận ân tình của Thượng Quân Trừng.
Sự hờ hững của cô khiến Thượng Quân Trừng lại cảm thấy khó chịu xen lẫn buồm bực, rõ ràng đã tự nhủ bản thân không được quan tâm tới chuyện của Từ Nam Phương nữa, cuối cùng vẫn không nhịn được mà nhúng tay vào. Anh rõ ràng không cần tới phủ họ Hạ nhưng lại tới, rõ ràng có thể rời khỏi đây ngay khi tiệc tối bắt đầu nhưng lại ngồi xuống, rõ ràng có thể làm như không thấy Từ Nam Phương nhưng lại xen vào chuyện của cô. Vậy mà người con gái kia lúc này lại làm như không quen biết anh.
Thượng Quân Trừng chán nản, trông thấy Từ Nam Phương quay lưng bỏ đi, không nén nổi có chút ngẩn ngơ, cô lạnh lùng lúc này với người con gái hoảng hốt vừa rồi là một ư?
Tam phu nhân muốn gọi Từ Nam Phương lại, nhưng cô hiện tại giống như sẽ không nghe theo bất cứ sự quản thúc của người nào, chân bước nhanh ra ngoài, cúi đầu đi về hướng Vân Ngạn cư. Mãi tới khi Thung Dung đường đã khuất tầm nhìn, Từ Nam Phương cảm thấy nhẹ nhõm. Cô tự nhủ với lòng mình, phía trước chỉ có một con đường duy nhất để đi.
Từ Nam Phương vừa về đến Vân Ngạn cư, Hạ Giáng Tư đã tìm tới cô
hỏi chuyện. Vì tâm tình phiền muộn, cô trả lời cậu ta để lấy lệ, Hạ Giáng Tư vốn dĩ muốn hỏi xem hôm nay có phải mình thể hiện rất xuất sắc hay không, nhưng thái độ của Từ Nam Phương như vậy cũng trở nên cụt hứng.

<ins class="adsbygoogle"

Có lẽ lão vương gia cũng bị sự việc mất điện đột ngột làm cho mất hứng, nên đã hủy bỏ buổi xem kịch. lại đến một lượt tam phu nhân trở về Vân Ngạn cư liền cho người sang gọi Từ Nam Phương tới nói chuyện.
Hạ Giáng Tư đang hí hửng theo Từ Nam Phương vào phòng tam phu nhân, trong lòng thầm nghĩ nhất định tam phu nhân sẽ không còn nhìn mình bằng ánh mắt lạnh lùng, mà sẽ thay bằng một vẻ tươi cười. Tiếc rằng, Hạ Giáng Tư vừa bước vào cửa đã thấy tam phu nhân sa sầm mặt, nhìn khó coi hơn lúc trước: “Con vào đây làm gì? Mẹ chỉ gọi Nam Phương thôi cơ mà!” Vẫn là thái độ lạnh nhạt như trước, thậm chí còn thêm chút trách móc.
Hạ Giáng Tư sững người, lúc lâu mới rời đi trong bộ dạng mờ mịt. Cậu ta sao hiểu được nỗi lòng của tam phu nhân?
Thấy Hạ Giáng Tư đi rồi, Từ Nam Phương vội lên tiếng: “Phu nhân, Nam Phương không cố ý không nghe lời phu nhân, chỉ là. . . . Nam Phương. . . Nam Phương. . . “
Sắc mặt cô thoáng cái đỏ bừng. Trước mặt tam phu nhân, cô luôn cố gắng sắm vai một người rụt rè, sợ sệt, một cô gái nhỏ nỗ lực bảo vệ người trong lòng mình.
“Nam Phương không muốn Trừng thiếu gia vì Nam Phương mà làm hỏng các mối quan hệ khác. “
Khóe môi tam phu nhân nhếch lên cười: “Xem cô nói kìa, tôi đâu có trách cô?” Nụ cười bà ta khiến Từ Nam Phương không khỏi sợ hãi. “Tôi gọi cô đến, chỉ là muốn mọi người thẳng thắn với nhau một lần. “
Từ Nam Phương không lên tiếng, cô không hiểu tam phu nhân đang muốn giở trò gì.
Có lẽ đoán được phản ứng của Từ Nam Phương, tam phu nhân cũng không mấy để ý tiếp tục nói :”Tôi biết cô thích Thượng Quân Trừng, không muốn cha con họ cãi nhau. Thế nên, dù biết tôi và nhị lão gia ở hai chiến tuyến đối lập cô vẫn quyết định bảo vệ Thượng Quân Trừng. “
Nghe tam phu nhân nói vậy, Từ Nam Phương vờ tỏ ra ngạc nhiên, ngẩng đầu nói với vẻ lo lắng: “Phu nhân, Nam Phương không cố ý! Thật sự không cố ý!”
Tam phu nhân cười: “Tôi đã nói rồi, chúng ta thẳng thắn với nhau! Từ Nam Phương, từ lâu tôi đã hoài nghi không biết cô có thật sự yếu đuối nhu nhược, ngốc nghếch như biểu hiện bên ngoài hay không, nhưng mà, tôi chỉ có thể nói, diễn xuất của cô đúng là được xếp vào hạng nhất, chỉ hơn chứ không kém diễn viên chuyên nghiệp. ” Tam phu nhân vừa cười vừa nói, khẩu khí lạnh lẽo như thấm đến tận xương tủy.
Từ Nam Phương chỉ có thể cúi đầu, trước khi hiểu ra ý đồ của bà ta, cô không dám tiếp lời.
Tam phu nhân đứng dậy, đi xuống chỗ Từ Nam Phương, dùng ngón tay nâng cằm cô lên. Ánh mắt bà phóng thẳng vào đôi mắt cô, giống như muốn nhìn thấu con người cô. Nhưng trong mắt Từ Nam Phương chỉ có sự hoang mang xen lẫn hoảng loạn, không dám nhìn bà ta.
“Cô là một người phụ nữ không hề đơn giản, nếu ở thời cổ đại, dù không nghiêng nước nghiêng thành thì cũng là chim sa cá lặn? Nếu cô là một người bình thường, dù không biết trang điểm thì cũng biết cách để lộ ra những nét đẹp trên gương mặt mình, nhưng cô lại một mực che giấu dung mạo của mình, chiêu này quả nhiên rất xuất sắc”, tam phu nhân lời ít ý nhiều, “Nhưng mà, tì vết không che được ánh ngọc, cho dù cô có cố gắng sức làm bản thân mờ nhạt cũng không tránh được sơ hở. Có thể thản nhiên trước mặt người muốn hành hung mình! Xem ra chỉ có Thượng Quân Trừng mới khiến cô lộ bản tính. “
Lòng Từ Nam Phương chùng xuống, phụ nữ rất nhạy cảm, tam phu nhân không ngoại lệ. Cô dám phủ nhận như đinh đóng cột, chuyện có người muốn truy sát mình trước mặt nhị lão gia, đương nhiên khiến tam phu nhân nhận ra điều bất thường.
Tam phu nhân lại nói: “Tôi nhìn người không chuẩn, nhưng xem cách người đối xử với người cũng không tệ. Cô là loại người nào, tôi không hiêu lắm, nhưng cô đối với Thượng Quân Trừng là thái độ gì thì tôi nhìn rõ mồn một. Cô là người thông minh, có lẽ cũng đoán được ý nghĩ của tôi, chúng ta cũng không nên nói vòng vo với nhau, tôi một lòng một dạ muốn Hạ Giáng Tư tốt thì sẽ không có Thượng Quân Trừng, điều này cô hiểu rõ nhất, Cô biết rõ tôi ở đây chưa chắc đã là chuyện tốt đối với Thượng Quân Trừng, nếu cô đã thích cậu ta thì nghĩ cho cậu ta, lẽ ra không nên tới nhà họ Hạ mới đúng. Vậy thì, mục đích cô tới đây rốt cuộc là gì? Chúng ta nói rõ chuyện này ra đi, được không?”
Tam phu nhân mong muốn dùng sự chủ động của mình đổi lấy sự thẳng thắn của Từ Nam Phương. Chỉ có điều, nghe những lời bà ta nói, Từ Nam Phương cảm thấy chưa phải suy nghĩ thực lòng, thế nên cô gắng nhẫn nhịn, mục đích thật sự của cô, càng ít người biết, càng ít nguy hiểm: “Nam Phương theo tam phu nhân, thật sự là vì tiền. “

http://credit-n.ru/offers-zaim/bistrodengi-zaymi-online-nalichnymi.html http://credit-n.ru/offers-zaim/greenmoney-online-zaymi-za-20-minut.html http://credit-n.ru/blog-listing.html

Bình luận

Bình luận

You can leave a response, or trackback from your own site.