Thư Viện Ngôn Tình » Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? » Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? | Chương 01

Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? | Chương 01

Cuộc hẹn tám phút.
An Hạ Dao tỉnh dậy sau giấc ngủ sâu. Do cố làm tới 3h sáng cho xong bản thảo nên giờ là 12h trưa cô vẫn buồn ngủ.
An Hạ Dao, nữ nhà văn độc thân 7 tuổi, An Hạ là bút danh của cô trên tạp chí tháng chuyên mục tình cảm.
Hiện tại An Hạ Dao đang ở giai đoạn “Thánh nữ”*, tất nhiên, dưới sự giám sát chặt chẽ và thúc giục của mẹ, cô đã phải phấn đấu không ngừng để tìm chàng “bạch mã” của riêng mình, liên tiếp đến các buổi xem mặt dưới mọi hình thức.
*Chỉ những cô gái độ tuổi từ 25-28, vẫn còn nhiệt tình tìm bạn trai.
Bạn đang đọc truyện tại


An Hạ Dao mơ màng vớ lấy chiếc điện thoại, vừa mở máy alo được một tiếng, thì từ đầu dây bên kia tiếng gầm gào của tử Hà Đông: “Hạ Dao, mấy giờ rồi mà còn chưa dậy?” Đúng là không ai hiểu con bằng mẹ.
Cơn buồn ngủ của An Hạ Dao bị tiếng gầm gào xua tan, khẽ hắng giọng một tiếng, cô nói với vẻ nghiêm chỉnh: “Mẹ, có phải hôm nay mẹ quên ăn canh đậu xanh không?”
“Cái gì?”, bà An ngơ ngác trước câu hỏi chẳng ăn nhập gì của con gái.
“Me, thời tiết khô hanh, mẹ lại bị hóa vượng, uống nhiều canh đậu xanh thì sẽ giải nhiệt!” An Hạ Dao nói với mẹ bằng vẻ nghiêm túc. ”Được rồi, được rồi, con đừng có lắm điều nữa, mở cửa cho mẹ!” Bà An nói xong, ngắt máy luôn.
“Dao Dao, cứ cái kiểu này thì ai dám rước con về, làm sao mà lấy được chồng?” Bà An vẫn chưa vào nhà, nhìn thấy Dao Dao là bà càu nhàu.
An Hạ Dao vừa mới dậy, chưa đánh răng, rửa mặt, đầu chưa chải, tóc tai xõa rượi, trên người mặc một chiếc áo phông rộng thùng thình, đứng dựa vào cửa, nhìn thấy mẹ vội chạy ra, kéo tay đưa mẹ vào nhà, nói với vẻ xoa dịu: “Mẹ, mẹ căng thẳng thế làm gì? Đâu có phải hát kịch đâu mà cao giọng lớn tiếng vậy? Mẹ định để cho cả thế giới biết được mẹ có một cô con gái ế chồng?”
“Mẹ thất vọng vì con quá!” Bà An nhìn vào trong nà vẻ bất lực, các đồ ăn vặt, hộp mì ăn liền vứt lung tung: “Đây là cuộc sống của con à?” Đồ ăn chưa hết thì không ra khỏi cửa, nhà cửa lộn xộn không ra gì cả.
An Hạ Dao cười gượng gạo: “Mẹ, mấy ngày hôm nay con bận, con đang chuẩn bị thu dọn đây!”
“Thôi đi, không cần con dọn!” Bà An cười tủm tỉm: “Mẹ đã đăng kí tham gia vào hoạt động cuộc hẹn tám phút giúp con, ba giờ chiều nay, ở đường XX, quá cà phê XX, mọi người tới rất đông, giờ chỉ cần con chuẩn bị cho bản thân tốt là được!”
An Hạ Dao đứng ngây ra: “Mẹ, mẹ nói như vậy là có ý gì?” Cái kiểu đi xem mắt một đối một ấy thì thôi đi, cô đã bị mẹ ép, nói dối, thậm chí là lừa không ít lần rồi, bây giờ sao lại nghĩ ra cái kiểu gặp mặt tập thể kiểu này?

data-ad-slot=”6608233251″>


“Không có ý gì đâu. Chỉ là hoạt động gặp mặt tập thể của những người trẻ tuổi thôi mà. ” Bà An vội giải thích: “Chỉ là hoạt động mà các người trẻ tuổi các con gặp nhau cùng uống trà, cùng nói chuyện…”
“Nhưng, Cuộc hẹn tám phút, sao con nghe cứ thấy nó giống như buổi xem mặt thế?”
Bà An trả lời thản nhiên: “Nếu con muốn coi đó là một buổi xem mặt, tìm cho mẹ một đứa con rể cũng được. ” Nói xong những lời đó, bà còn thêm một câu với ý tứ sâu xa: “Dao Dao, thật ra con không còn ít tuổi nữa…”
Khóe môi của An Hạ Dao khẽ giật giật: “Mẹ, không cần phải cuống lên thế đâu, con còn ít tuổi, cứ từ từ đã…”
“Không phải cuống? Con còn ít tuổi, cứ từ từ?” Ba An không chờ An Hạ Dao nói hết, lập tức cắt ngang: “Những đứa bạn học của con, có đứa nào chưa lấy chồng đẻ con không? Có đứa sắp đứa thứ hai rồi đấy!”
Thường thì khi mẹ đưa ra những ví dụ đó để thuyết phục, Hạ Dao luôn ngoan ngoãn nghe đến hết, cười xuê xoa cho qua chuyện.
Nhưng hôm nay không hiểu sao, có lẽ là do thời tiết ngột ngạt, hỏa khí dâng lên, nghe xong, cô hít một hơi, đáp: “Mẹ! Sao mẹ không nói chuyện con gái của dì họ năm trước cưới, năm sau ly hôn? Lại còn nữa, con trai của chú Mã đấy, vừa mới cưới xong thì vợ đã có bầu bỏ đi thoe người khác…”
“An Hạ Dao, con định làm mẹ tức chết phải không?” Bà An nghe nói đến những chuyện này, lập tức thay đổi vẻ mặt: “Những điều hay con không chịu học, cứ nhất định học những điều xấu phải không?”
An Hạ Dao thấy mẹ giận thật, bèn xoa dịu: “Mẹ, con không cố ý làm mẹ giận, chẳng qua con cũng chỉ nói thật thôi. Trong tình cảm thì duyên phận rất quan trọng, mẹ cứ cuống lên cũng có tác dụng gì đâu…”
Bà An sa sầm mặt, nói với vẻ nghiêm nghị: “Cứ cuống lên không thì chẳng có tác dụng, vì thế, phải làm việc gì đó thực tế một chút, sắp xếp để con gặp gỡ những chàng trai tai giỏi, mẹ không tin là không bắt được vị của con. ”
An Hạ Dao biết, giữa hai thế hệ luôn có khoảng cách, chủ đề này không bao giờ nói cho rõ được, vì thế, im lặng một cách khôn ngoan.
“Dao Dao, khi mẹ hai mươi bảy tuổi bằng tuổi con bao giờ thì con lên bảy tuổi, đi tiểu học rồi!” Bà An thở dài, “Rõ ràng là mẹ sinh con ra đâu có xấu xí, đầu óc cũng thông minh, sao lại cứ ru rú trong nhà, mãi mà không lấy được chồng?” Bà An nới với An Hạ Dao mà như nói một mình, sau đó phân tích: “Mẹ thấy con theo nghề viết lách, viết nhiều quá có khi đầu óc có vấn đề, sau này đừng có viết những thứ nhăng nhít đó nữa. Con cũng cứng tuổi rồi, viết chuyên mục tình cảm ấy làm gì, nhố nhăng!”
An Hạ Dao trợn mắt: “Mẹ, mẹ bảo con đi xem mặt thì xem mặt, đừng có lôi sang công việc như vậy!”
“Được rồi, nghe lời ngay từ đầu thì có phải đỡ chuyện hơn không?” Bà An cũng chẳng muốn tranh luận nữa, chỉ cần nó ngoan ngoãn đến tham gia là được, vì thế bèn giục: “Sắp một rưỡi rồi, con mau chuẩn bị đi. Đừng để lỡ thời gian đấy!”
Cuộc hẹn tám phút là hoạt động xem mặt do một trang mạng tổ chức, tại đó, các đôi nam nữ lần lượt nói chuyện với nhau trong tám phút, nếu thấy vừa mắt, có ý phát triển mối quan hệ thì có thể trao cho nhau bưu thiếp tình yêu, đưa cho người kia số tình yêu may mắn, sau đó sẽ do bà mối liên hệ, dẫn dắt ở giai đoạn sau.
Khi An Hạ Dao sửa soạn xong và ra cửa, bà An cười tươi rói, đưa cho cô tấm thẻ mang số 007, nói với vẻ bí hiểm: “Dao Dao, mẹ đã rút số may mắn cho con đấy, hy vọng hôm nay con sẽ may mắn. ”
An Hạ Dao nhìn mẹ vẻ bất lực, cố nặn ra nụ cười như mếu: “Mẹ, con sẽ cố gắng hết sức không làm mẹ thất vọng…” Cố gắng, chỉ là cố gắng hết sức, còn nếu thất vọng thật thì đành chịu mà thôi.
Bà An vẫn nhìn con gái với vẻ mặt kiên định: “Mẹ không cần biết con dùng cách nào, cướp, trộm, lừa, cho dù là bắt cóc cũng được, tóm lại là, trước Tết năm nay con nhất định phải nghĩ ra cách lấy được chồng, nếu không, mẹ không nhận con nữa, dù là Tết, con cũng đừng có về nhà!”
“Mẹ, sao lại như thế được?” Khuôn mặt xinh đẹp của An Hạ Dao trông đau khổ, nhăn nhó hơn quả mướp đắng, ở đâu ra cái kiểu ép con gái lấy chồng bằng được như thế?
Bà An giận dữ đóng cửa lại, thực ra cũng không thể trách bà là quá dữ dằn, An Hạ Dao đã 27 tuổi, chưa thể coi là lớn tuổi, nhưng nếu lấy chồng ở tuổi rực rỡ nhất, người mẹ này mới yên tâm.
Hơn nữa, tục ngữ có câu rất hay, công việc tốt không bằng lấy được chồng tốt, nhân lúc tuổi đang còn đẹp có thể lựa chọn, đến khi lớn tuổi chút nữa sẽ khó hơn.
An Hạ Dao tới quán cà phê XX vào lúc 2 giờ 58 phút, bên trong đã được thuê trọn gói, với những tấm biểu ngữ viết: Gặp gỡ chớp nhoáng, hôn nhân mãi mãi. Còn trên các tấm áp phích vào cửa chi chít những chữ kí, xem ra người tham gia quả là không ít.
Một cô gái xinh đẹp đứng ở trước bàn đón tiếp đưa bút cho An Hạ Dao, nhiệt tình nói: “Chị ký vào đây, rồi vào trong sảnh lớn, sẽ có người hướng dẫn cho chị. ”
An Hạ Dao đành liều ký tên dưới cái nhìn chăm chú của cô gái đang mỉm cười ấy. Theo thói quen, cô ký chữ An Hạ, song lại thấy ngượng bèn thêm chữ Dao vào, rồi đưa trả chiếc bút cho cô gái, sau đó giậm đôi giày cao gót đi vào trong hội trường.
An Hạ Dao đưa mắt quan sát toàn cảnh hội trường, đúng như lời mẹ nói, tỉ lệ cân đối, một nam một nữ, có điều, các cô gái phần lớn đều khá xinh đẹp, ăn mặc thời thượng còn đàn ông có vẻ rất không đều, người cao, người thấp, người gầy, người béo, chênh lệch tương đối rõ ràng.
Người chủ trì vỗ vỗ vào Mic: “Hoan nghênh các bạn dù bận trăm công ngàn việc vẫn đến Cuộc hẹn tám phút của chúng tôi. ” Nói xong, anh ta vỗ tay trước, tiếp đó là những tiếng vỗ tay lẹt đẹt ở phía dưới.
Người chủ trì tiếp tục nói: “Vì sự quý giá của thời gian, tôi xin phép không làm lãng phí thời gian của các bạn nữa, nói một cách vắn tắt, những người đến dự hôm nay, kết thúc bằng người sau cùng là cô An thì tổng cộng có hai mươi sáu người, trong đó mười bốn nữ, mười hai nam. Xin hoan nghênh các bạn!”
An Hạ Dao lấy ghế, ngồi xuống một góc, nghe người chủ trì tuyên bố quy định: Chúng tôi sắp xếp để mọi người nói chuyện một đối tượng trong khoảng thời gian tám phút. Nhưng với tình hình hôm nay thì các cô gái có thể nói chuyện riêng với mười hai chàng trai, còn các chàng trai có thể nói chuyện với mười bốn cô gái. Nếu thấy vừa ý thì có thể trao đổi số may mắn tình yêu, nếu một phía thấy vừa ý thì có thể nói chuyện với người mai mối, còn số may mắn thì tôi có thể giúp liên hệ sau này. Chúc mọi người có một buổi chiều vui vẻ! Hy vọng ai cũng có thể tìm thấy nửa kia của mình. Bây giờ, vòng giao lưu lần thứ nhất bắt đầu!”
Một người đàn ông chừng gần ba mươi tuổi ngồi xuống trước mặt An Hạ Dao, anh ta giơ thẻ tình yêu của mình, cười chào cô: “Xin chào, thưa cô số 007. Tôi là số 013. ”
An Hạ Dao đưa mắt nhìn, người đàn ông ấy cao chưa đầy 1m7, nặng chừng trên tám mươi kg, có vẻ hơi bệ vệ. Không phải cô coi thường người béo, mà là không thích cái bụng như bà bầu của anh ta. Có điều, anh ta đã cười chào hỏi, An Hạ Dao cũng không thể không đáp lễ, vì vậy cũng nhếch môi, cười: “Chào anh!”
“Thưa cô 007, cô làm nghề gì?” Số 013 hất mạnh mái tóc với vẻ tự cho rằng đó là cử chỉ phóng khoáng, cười, hỏi An Hạ Dao.
An Hạ Dao nhìn hàm răng khấp khểnh của anh ta, rời ánh mắt lạnh nhạt, nhìn xuống mặt bàn, đáp: “Tôi không có công việc, tôi ở nhà. ”
“Ở nhà cũng tốt, tôi muốn lấy một người vợ như cô, xinh đẹp, lại bằng lòng ở nhà, không đi làm việc. ” Số 013 vừa nghe nói vậy đã cười tít mắt, nói với vẻ rất vui: “Cô yên tâm, sau này tôi sẽ nuôi cô!” Vừa nói, anh ta vừa vung bàn tay đeo chiếc đồng hồ Rolex, “Anh tuy là người không có văn hóa, nhưng lại có nhiều tiền, sau này em muốn gì, anh sẽ mua cho em, chỉ cần em lấy anh, sinh một quý tử là được!”
Toàn thân An Hạ Dao run lên, da gà nổi đầy người, ngượng ngùng nhìn số 013, nói với vẻ khó xử: “Xin lỗi anh 013, anh không phải là mẫu người mà tôi thích!”
“Xì, coi thường tôi à?” Đôi mắt ti hí của số 013 ánh lên vẻ khinh miệt: “Có mà tôi không thích cô thì có. Nhìn cô yếu ớt, gầy guộc thì biết ngay không đẻ được con trai, tạm biệt!” Nói xong, anh ta tức giận quay người bỏ đi.
An Hạ Dao đưa mắt nhìn theo anh ta đi về phía một cô gái đẫy đà, trong bụng thầm kêu lên, đúng là siêu phẩm! Chưa hết câu, thì một người đàn ông khác đã ngồi xuống trước mặt cô, tự giới thiệu: “Tên tôi là Vương Kiệt, xin hỏi, tên cô là gì?”
“An Hạ Dao!” An Hạ Dao trả lời ngắn gọn, người đàn ông trước mặt cao chừng 1m78, trông có vẻ trắng trẻo, sạch sẽ, hy vọng không làm người ta bị sốc là được.
“Cô An làm nghề gì vậy?” Vương Kiệt nhìn cô dịu dàng, hỏi.
“Nghề tự do. ” Khi đi gặp “đối tượng” An Hạ Dao thường không nói mình là nhà văn, cộng tác viên của các nhà báo.
“Nghê tự do, thế có nghĩa là không có công việc?” Ánh mắt của Vương Kiệt có vẻ nghĩ ngợi, liếc nhìn về phía cô.
Từ trong ánh mắt của anh ta, An Hạ Dao nhìn thấy đôi chút khinh thường, chưa hết, Vương Kiệt tiếp tục nói với vẻ rất thoải mái, thẳng thắn: “Cô An xinh đẹp như thế này lại không có công việc, cô tới tham gia cuộc hẹn này, có phải là muốn tìm lấy một người có tiền không?”
An Hạ Dao còn chưa kịp trả lời thì Vương Kiệt đã lạnh nhạt nói: “Đáng tiếc tôi là người nghèo, không nhà không xe, chắc cô sẽ không thích tôi đâu? Không vừa lòng, phải không?”
Lúc này, đến lượt An Hạ Dao trố mắt, nghề tự do thì nhất định là không có công việc sao? Còn nữa, xinh đẹp thì liên quan gì đến việc lấy người có tiền? Còn nữa, với câu sau thì không biết cô phải trả lời như thế nào?
Nếu trả lời rằng, tôi thích anh, không để ý đến việc anh không nhà không xe, OK, hãy trao đổi số may mắn của tình yêu đi, như thế chẳng phải làm cho An Hạ Dao phải chịu ấm ức sao.
Nếu trả lời rằng, xin lỗi, anh không phải kiểu người mà tôi thích, thì có nghĩa đã chứng tỏ sự suy đoán của Vượng Kiệt là đúng, An Hạ Dao thích người có tiền, coi thường người nghèo…
Anh chàng này, đúng là dồn người ta vào thế bí, An Hạ Dao chỉ còn biết im lặng. Đúng là không biết nên trả lời thế nào!
“Xin lỗi, anh Vương, tôi hoàn toàn không có ý coi thường anh, chỉ có điều, đúng như anh nói, tôi không có công việc, tôi cần phải tìm cho mình một chỗ cung cấp cơm ăn lâu dài, tôi thấy anh, không phù hợp với tôi!” An Hạ Dao nói với vẻ xin lỗi, Vương Kiệt quay người vẻ khinh bỉ, rồi bỏ đi tìm đến với một cô gái xinh đẹp khác, đến một chút lịch sự tối thiểu cũng không có.
“Người đẹp 007, chào cô, tôi là số 016, tên là Lưu Phi, là dân IT. ” Một người đàn ông cao gầy, điển trai ngồi xuống chỗ đối diện, giới thiệu một cách rất cởi mở.
An Hạ Dao đã bị hai chàng trai trước làm cho tức giận, lúc này nhìn thấy Lưu Phi cũng chỉ gật đầu một cái cho xong, rồi nói tên mình ra: “An Hạ Dao!”

http://credit-n.ru/business-kredit.html http://credit-n.ru/kurs-cb.html http://credit-n.ru/vklady.html

Bình luận

Bình luận

You can leave a response, or trackback from your own site.