Thư Viện Ngôn Tình » Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? » Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? | Chương 06

Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? | Chương 06

Rút cuộc là nên lựa chọn cách giải quyết như thế nào bây giờ? Theo cách thứ nhất hay là thứ hai?.
An Hạ Dao liếm môi, buông Diệp Trí Viễn, nói như nói với một mình: “Anh vẫn không chịu hôn tôi, đúng không?”. An Hạ Dao đã mơ rất nhiều lần như vậy, mơ thấy cô và Diệp Trí Viễn hôn nhau, nhưng Diệp Trĩ Viễn không chịu hôn cô mà còn nói rằng, nụ hôn của tôi chỉ dành cho nữ thần của tôi, An Hạ Dao thì là gì? Ngay cả việc bù vào chỗ trống cũng không đáng! An Hạ Dao buồn bã quay lưng đi, tiếp đó là nước mắt chứa chan rồi bừng tỉnh dậy giữa giấc mơ. Cô không biết rằng, lần này thực tế đúng như vậy. Người Diệp Trí Viễn hừng hực, khiến toàn thân An Hạ Dao cũng nóng bừng, mặc dù xối nước lạnh vào người nhưng vẫn không sao hạ nhiệt đi được.
“Diệp Trí Viễn, tôi ghét anh!” An Hạ Dao không kìm chế được gầm lên, tiếp đó quàng chặt lấy cổ của Diệp Trí Viễn, áp sát thân hình nóng rực của mình đến, mở miệng hôn ghì lấy Diệp Trí Viễn, tiếp đó cắn anh một cái như để trút giận.
Diệp Trí Viễn bị đau, hơi hé miệng ra.
Chiếc lưỡi linh hoạt của An Hạ Dao lùa vào, quấn lấy chiếc lưỡi của anh, hôn riết.
Bạn đang đọc truyện tại


Ép hôn! Kể từ khi sinh ra đến giờ, đây là lần đầu tiên Diệp Trí Viễn bị một cô gái ép hôn như vậy, nếu vẫn cứ không chủ động làm điều gì đó, e người ta lại nghi ngờ mình không phải là đàn ông.
Trong đôi mắt đen thẳm của Diệp Trí Viễn, ánh lên một thoáng ngỡ ngàng, nhưng rồi nhanh chóng biến mất, anh trở tay, ôm chặt lấy ngang lưng An Hạ Dao bằng đôi tay mạnh mẽ, cúi xuống dồn sức làm cho nụ hôn đó càng mạnh hơn, chiếc lưỡi linh hoạt đáp lại An Hạ Dao một cách nồng nhiệt, cuốn lấy lưỡi của An Hạ Dao đưa đi, đẩy lại. . . Cánh tay dài trượt dần trên làn da mềm mại, mịn màng của An Hạ Dao một cách không e dè, đồng thời không ngừng vuốt ve. Cuối cùng, khi mà An Hạ Dao nghi ngờ không biết có đúng là mình đang trong giấc mơ hay không và cảm thấy ngạt thở vì nụ hôn, thì Diệp Trí Viễn buông cô ra, tiếp đó cúi xuống xốc ngang người, bế cô đi thẳng vào trong phòng ngủ của cô.
Chiếc điều hòa thổi gió ù ù, tuy có thể làm hạ nhiệt trong phòng, nhưng không thể hạ nhiệt cơn kích động của hai người đang như phát sốt.
Trên chiếc giường đôi chắc, rộng, thân hình của hai người chẳng khác gì hai đứa trẻ sinh đôi dính liền thân, quấn chặt lấy nhau.
Lý trí của Diệp Trí Viễn sớm đã bị thiêu cháy khi còn ở trong bồn tắm, bây giờ ngoài cơn khao khát, vẫn chỉ là khao khát còn An Hạ Dao thì vẫn trong cơn mơ màng, cứ tưởng rằng mình đang mơ, nên phối hợp và đáp lại Diệp Trí Viễn với vẻ rất nồng nhiệt. Cô nhắm đôi mắt trong cơn kích động, đôi môi đỏ mọng hơi hé mở, không ngừng thốt ra những tiếng phấn khích, cổ vũ Diệp Trí Viễn tiếp tục dồn sức trên người cô để khơi gợi mỗi một bộ phận nhạy cảm trên đó.
An Hạ Dao cảm thấy toàn thân dâng lên một cảm giác rừng rực rất khó tả, một bộ phận trên cơ thể trống rỗng tới mức khao khát có một thứ nào đó đưa vào để lấp đầy, cảm giác ấy vừa dễ chịu nhưng lại cũng rất khó kiên trì thậm chí khiến cô cảm thấy mất kiềm chế tới mức toàn thân run lên, mãi cho tới khi phần dưới cơ thể lan truyền đi một cảm giác đau nhói vì bị xé rách, cô mới run bắn lên và cất tiếng kêu, nửa tỉnh nửa mê nhìn lên người đàn ông đang cúi xuống người cô cũng với bộ mặt sửng sốt như vậy, rồi lập tức đẩy anh ta: “Diệp Trí Viễn, anh là đồ khốn? Anh là đồ cầm thú. . . “
An Hạ Dao vẫn còn chưa mắng hết câu thì Diệp Trí Viễn đã lại cúi người xuống, khiến cho những lời còn lại của cô phải nuốt vào trong bụng. Lúc này, nỗi sung sướng điên cuồng đã nhấn chìm Diệp Trí Viễn trong tích tắc.
Diệp Trĩ Viễn rất bất ngờ, mười bảy tuổi, An Hạ Dao là gái trinh, không ngờ, khi hai mươi bảy tuổi cô cũng vẫn là gái trinh, hơn nữa, sau mười năm ly biệt, anh vẫn là người giành được.
Diệp Trí Viễn nhìn An Hạ Dao đau tới mức nước mắt cứ tuôn ra, trong lòng thấy không nỡ bèn dịu dàng an ủi: “Không đau đâu, không đau đâu. Sẽ hết nhanh thôi!” Động tác của anh vì thế cũng bỗng trở nên nhẹ nhàng hơn nhiều, bàn tay dài dịu dàng vuốt ve thân thể của An Hạ Dao để kích thích cảm giác của cô, làm cô quên đi cái đau bị xé rách, tất nhiên anh cũng bị chính sự dịu dàng, cương cứng làm cho đau tới mức tưởng chúng nổ tung đến nơi!.
Thực ra, An Hạ Dao cũng muốn phản kháng lại, nhưng không hiểu vì sao, nhìn thấy những giọt mồ hôi to như hạt ngọc trên trán Diệp Trí Viễn không ngừng nhỏ xuống và vẻ mặt căng thẳng dường như còn khó chịu hơn cả cô của anh thì cô lại thôi vùng vẫy, hơn nữa, sau khi uống say quả thực là cô cũng chẳng còn bao nhiêu sức lực để mà phản kháng, vì thế cô đành buông xuôi phó mặc.

data-ad-slot=”6608233251″>


Cảm giác đau đớn dần dần qua đi, nhìn khuôn mặt xinh đẹp lúc trước còn trắng nhợt đi vì đau của An Hạ Dao lúc này đang dần dần hồng trở lại, Diệp Trí Viễn thực hiện động tác nguyên thủy nhất của loài người một cách đều đặn, từ từ. . . rồi sau cùng, anh trút bỏ, cúi người, đổ xuống trên người An Hạ Dao, thở hổn hển.
An Hạ Dao mệt nhoài, tới mức không còn rên được thành tiếng, nhưng cô vẫn gắng sức cắn mạnh vào vai của Trí Viễn như trút bỏ. Diệp Trí Viễn đau tới mức kêu lên, cúi xuống nhìn An Hạ Dao mệt mỏi chìm vào trong giấc ngủ, sắc trải qua cơn hưng mặt đỏ hồng vì vừa phân mãnh liệt, đôi mi dài hơi cong vẫn còn đọng những giọt nước mắt. Anh cúi đầu, hôn lên đôi mắt nhắm chặt của cô, tiếp đó nhìn lên bờ vai đau rát, trên đó là dấu một hàm răng đều tăm tắp, đỏ ửng. Xem ra, An Hạ Dao ghét anh thật sự, nên mới cắn mạnh như vậy, cứ như muốn rứt thịt anh ra.
Diệp Trí Viễn thậm chí nghĩ, ngày mai sau khi tỉnh dậy, không biết cô gái này có cầm dao chém hoặc đâm mình không nhỉ?. Hoặc giả, biết rằng mình đã mất đi thứ quý giá nhất của người con gái sau khi uống rượu, liệu có khóc lóc và thắt cổ không?.
Có điều, chết dưới hoa mẫu đơn, làm ma thì cũng đáng2, chuyện của ngày mai thì để ngày mai nói. Khóe của đôi môi đẹp và gợi cảm của Diệp Trí Viễn khẽ nhếch nụ cười: “An Hạ Dao, số phận đã định rồi, tôi là người đàn ông của em!”.
Cho dù trong khoảng thời gian ấy đã có mười năm không quan hệ, cho dù mỗi người đã trải qua cuộc sống như thế nào, đã gặp ai, cuối cùng vẫn trở về điểm xuất phát.
Trí Viễn ôm chặt lấy thân hình mềm mại của Hạ Dao, kéo chiếc chăn mỏng che thân hình của hai người, sau đó chìm vào giấc mộng với vẻ mãn nguyện.
Khi An Hạ Dao tỉnh dậy vì đầu đau như búa bổ thì cũng đã gần trưa, mở hàng mi dính dính chặt, giụi mắt, nhìn lên trần nhà quen thuộc, rồi lại nhìn căn phòng quen thuộc, những thứ đập vào mắt đều là những thứ quen thuộc. Khung cửa sổ sáng choang vì không kéo rèm che, chỉ có một tấm lụa mỏng nên chỉ che được một phần ánh mặt trời gay gắt, qua tấm màn lụa có thể nhìn thấy thế giới bên ngoài đó ngập trán ánh nắng.
An Hạ Dao dần dần nhớ lại chuyện say rượu tối hôm qua, cô đá vào người bên cạnh, tưởng rằng đó là Thất Hề, hai người có thói quen say rượu xong ngủ cùng giường đã khá nhiều lần. Nhưng, cô vừa cử động, liền kêu lên một tiếng, toàn thân cô rã rời, vừa đau vừa mỏi, tưởng chừng không nhúc nhích được.
Giấc mộng xuân đêm qua từ từ hiện lên trong đầu An Hạ Dao, lờ mờ nhưng lại cũng vô cùng rõ rệt, cô vội vén chăn lên, nhìn lên người mình, bất giác cô trợn tròn mắt, trên thân hình có làn da trắng muốt, mịn màng của cô đầy những vết thâm tím, ngực cũng như vậy. Không nén được, cô kêu thất thanh “Ối!” khiến người nằm bên choàng tỉnh.
Diệp Trí Viễn ngáp một cái, thò người ra khỏi chiếc chăn với vẻ mơ màng, rồi mỉm cười thân thiện với An Hạ Dao và bình thản chào bằng một câu: “Chào em”.
Tỉnh dậy trong căn phòng quen thuộc của mình, nhưng lại phát hiện ra người nằm ngủ bên cạnh là một người đàn ông lạ mặt, trước chuyện này, một cô gái lớn tuổi sẽ phản ứng ra ra sao?.
Người khác có phản ứng như thế nào, An Hạ Dao không biết, nhưng còn cô thì lập tức chồm lên, xông vào người Diệp Trí Viễn và ra sức tát vào khuôn mặt điển trai của anh hai cái, sau đó vẩy vẩy bàn tay bị đau vì tát, nói một câu bình thản: “Cảm giác đau, không phải là mơ”, rồi vội vơ lấy chăn, trùm kín người.
Nếu có một cái lỗ, An Hạ Dao chắc chắn sẽ chui ngay xuống đó, cô thực sự không còn mặt mũi nào nhìn thấy Diệp Trí Viễn!.
Diệp Trí Viễn đã như một bóng ma trong lòng cô, từ khi cô mới mười bảy tuổi, đến khi cô hai mươi bảy tuổi, chẵn mười năm!.
An Hạ Dao cứ tưởng rằng, tình cảm trong mười năm ấy của cô là trống rỗng, ít nhất thì cũng là chẳng có liên quan gì đối với Diệp Trí Viễn, nhưng giây phút này, cô cảm thấy rất rõ, trái tim cô luôn gắn chặt với bóng ma Diệp Trí Viễn.
Cho dù mười năm, cô đã cố gắng xóa hết mọi ký ức, cố gắng quên đi, cố gắng coi như người ấy không tồn tại, nhưng thực ra, người ấy chưa bao giờ rời khỏi trái tim cô.
Cho dù thời gian đã để lại những vết bụi trên bóng ma ấy, cố gắng làm nhạt nhòa cái tên Diệp Trí Viễn, nhưng chỉ cần gió hơi thổi, vết bụi rơi xuống, thì cái tên Diệp Trí Viễn vẫn cứ khắc sâu trong trái tim An Hạ Dao như cũ, lõ rệt và nổi bật đến vô cùng. Lúc đầu, mặc dù cả trường đều biết, là An Hạ Dao chạy theo người khác, bỏ Diệp Trí Viễn, và Diệp Trí Viễn cũng tuyên bố bằng những lời mạnh mẽ: “An Hạ Dao, suốt đời này đừng để tôi gặp lại cô, nếu không tôi sẽ khiến cho cô chết một cách thảm hại!”
An Hạ Dao cũng vì chạy theo người khác, bỏ rơi Diệp Trí Viễn nên nổi đình đám và được nhiều người biết đến trong suốt thời phổ thông trung học.
Nhưng, chỉ có An Hạ Dao mới biết rất rõ, chẳng qua vì cô không muốn trở thành người đỡ đạn và để giành lấy cho mình một chút hi trọng, trái tim cô đã sớm chìm đắm trong mối tình với Diệp Trĩ Viễn và không thể nào thoát ra.
Mỗi một cô gái khi đã yêu rồi thì rất dễ trở nên tự ti, mà khi đã tự ti rồi thì rất dễ bị đàn ông bỏ rơi, An Hạ Dao không muốn yêu trong sự tự ti, không muốn chờ đến khi bị Diệp Trí Viễn bỏ rơi, vì thế, cô đã ra tay trước, bỏ rơi Diệp Trí Viễn. Quan điểm trong chuyện tình cảm của An Hạ Dao là: tôi có thể yêu anh, có thể yêu anh vô điều kiện, nhưng tôi không thể từ bỏ lòng kiêu hãnh, sự tự tôn để yêu anh.
Nhiều năm đã trôi qua nhưng An Hạ Dao không hề hối hận về sự lựa chọn ban đầu, vì ít ra cô cũng đã làm cho Diệp Trí Viễn phải ghi nhớ rất sâu sắc đến cô – người đỡ đạn. Có thể làm cho người mình yêu sâu sắc nhớ đến mình, cho dù bằng cách nào, cũng đều rất đáng. Trong mỗi chúng ta những thứ ta có thể nhớ rất ít, những người từng yêu có thể nhạt nhòa theo tháng năm, nhưng những người mà bạn hận thì dù cho có muốn quên, cũng rất khó.
Nếu như lúc đầu không phải là An Hạ Dao bỏ rơi Diệp Trí Viễn, mà là ngược lại, thì An Hạ Dao cũng sẽ giống như tất cả những cô gái mà anh bỏ rơi trước đó, sẽ bị anh quên hết, thậm chí có thể đến cả tên cũng sẽ bị lãng quên.
Diệp Trí Viễn là hoàng tử ở trên cao, xuất thân trong một gia đình mạnh về cả kinh tế lẫn quyền lực, có cha là cán bộ cao cấp, có mẹ là giám đốc hành chính, có chú thím mang hàng đống tiền đến để lấy lòng. Anh vừa có vốn tự có để kiêu ngạo, lại có hậu phương vững chắc, dù anh có muốn giấu giếm cũng không được.
Mười bảy tuổi, khi là một cô gái còn rất ngây thơ, An Hạ Dao hoàn toàn không phải là không thích Diệp Trí Viễn và càng không phải là muốn bỏ anh để rồi nổi tiếng khắp trường, mà chỉ vì cô đã biết được sự thật, lúc đầu Diệp Trí Viễn theo đuổi một cô bé như vịt con xấu xí là cô, chỉ vì muốn chọc tức nữ thần trong lòng anh lúc đó là Lộ Ngữ Nhụy, cô thấy không thể tiếp tục làm người đỡ đạn của Diệp Trí Viễn được nữa, và cô đã lựa chọn cách làm cực đoan nhất, làm cho Diệp Trí Viễn phải nhớ mãi đến cô.
Những điều xảy ra tối hôm qua đã cho An Hạ Dao biết rõ, đúng là Diệp Trí Viễn đã nhớ cô, chỉ có điều cô đã phải mất không mười năm, mất không tuổi thanh xuân để mà kiểm chứng cho một điều vô nghĩa như thế, thì dường như có phần lãng phí.
An Hạ Dao kéo chăn che kín đầu, mắt ươn ướt, cô không biết vì sao mình lại khóc, nhưng trong lòng cô thực sự rất buồn.
Sự trinh tiết năm mười bảy tuổi mà cô chuẩn bị dành cho Diệp Trí Viễn, đã để lỡ mười năm, khi mà cô tưởng rằng giữa mình và Diệp Trí Viễn không bao giờ còn có sự qua lại, thì lần đầu tiên trong đời, ở năm hai mươi bảy tuổi, sự trinh tiết ấy vẫn dành cho anh.
Tất cả những cảnh tượng mà Diệp Trí Viễn tưởng tượng ra trong đêm qua đều không xảy ra, An Hạ Dao không khóc lóc, gào thét, cũng không gây gổ, cô chỉ tát anh hai cái rất mạnh, để xác định xem chuyện đêm qua là thực hay là mơ, rồi lại lặng lẽ vùi đầu vào chiếc chăn, không hề lên tiếng.
Hành động của An Hạ Dao khiến Diệp Trí Viễn thấy hơi lạ, anh đưa tay ra, kéo ngay chiếc chăn mà An Hạ Dao đang trùm, rồi nhìn cô bằng đôi mắt đen không chớp.
Trong đồng tử sáng trong của cô dường như không có tiêu điểm, cô cứ ngây người nhìn về phía trước, và đuôi mắt ướt cho thấy, cô đã khóc.
“Hạ Dao, Hạ Dao”. Diệp Trí Viễn gọi hai tiếng, đưa tay ra khua khua trước mắt cô, lúc đó An Hạ Dao mới dời mắt về phía Diệp Trí Viễn, nhìn lên khuôn mặt sạch sẽ, trắng trẻo, đường nét rõ ràng của anh rồi nhìn tránh sang chỗ khác.

http://credit-n.ru/offers-zaim/zaym-na-kartu_migcredit.html http://credit-n.ru/offers-zaim/platiza-mgnovenniy-zaim-online.html

Bình luận

Bình luận

You can leave a response, or trackback from your own site.