Thư Viện Ngôn Tình » Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? » Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? | Chương 07

Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? | Chương 07

Mười năm, hơn 3600 ngày đêm trôi qua, vẻ ngờ nghệch của Diệp Trĩ Viễn đã phai đi và trở nên chín chắn hơn rất nhiều, nhưng khuôn mặt thì vẫn điển trai, sáng láng như vậy, khiến người ta không thể rời mắt đi.
Thời gian trôi nhanh như điện, chớp mắt mà đã mười năm trôi qua.
Thậm chí An Hạ Dao vẫn còn nhớ hình ảnh của chính mình mười năm trước: tóc buộc vểnh thành đuôi ngựa, ngoan ngoãn trong bộ đồng phục học sinh, để lộ hàm răng bịt, vẻ mặt ngập tràn hạnh phúc như một con chim nhỏ, dựa vào bờ vai của Diệp Trí Viễn, nói: “A Viễn, có phải chúng ta sẽ mãi hạnh phúc như thế này đúng không?”. Diệp Trí Viễn đưa tay véo mũi An Hạ Dao, giả bộ thâm trầm, đáp: “Tất nhiên rồi, hạnh phúc của chúng ta sẽ là hàng ngàn năm. . . “.
Những lời tình yêu ngọt ngào, khiến người ta ngây ngất vẫn còn rõ mồn một bên tai mới như ngày hôm qua, nhưng ký ức không chạm tay vào được, khoảng cách không gian mà năm tháng mang đến đã khiến cho hai con người trẻ tuổi trưởng thành, và trở thành người lớn.
Mười năm, nói là dài thì rất dài, đời người cũng có được mấy lần mười năm như vậy, nhưng nói rằng ngắn thì cũng rất ngắn, dường như cũng chỉ trong một cái chớp mắt.
Bạn đang đọc truyện tại


Quá khứ liên tiếp ùa về trong đầu An Hạ Dao, hình ảnh Diệp Trí Viễn của năm mười bảy tuổi và Diệp Trí Viễn của bây giờ đan vào nhau, vừa rõ ràng lại vừa mờ ảo.
Diệp Trí Viễn là mối tình đầu của cô, năm cô mười bảy tuổi. Đó là quãng thời gian tươi đẹp và khờ khạo nhất, họ gặp gỡ và yêu nhau, vì An Hạ Dao bỏ rơi Diệp Trí Viễn, họ chia tay nhau. Kể từ đó, Diệp Trí Viễn vô cùng hận An Hạ Dao, An Hạ Dao cũng không chọc giận Diệp Trí Viễn nữa, mười năm trôi qua, khi mà An Hạ Dao tưởng rằng giữa hai người sẽ không bao giờ qua lại cho đến chết, thì lại xảy ra chuyện này.
Sau cơn say, đầu của An Hạ Dao hơi đau, cô cảm thấy, cuộc đời đúng là đôi lúc khéo trêu ngươi. Đôi mắt đen, sâu thẳm của Diệp Trí Viễn nhìn chăm chăm vào An Hạ Dao, không bỏ sót bất cứ một thay đổi nào dù nhỏ nhất trên mặt cô, đôi lông mày rất đẹp hơi nhíu lại, sau cùng lên tiếng: “An Hạ Dao, em khỏe không?”.
Có phải khi chia tay nhau các đôi đều chào nhau bằng cách ấy?
Em khỏe không?
Em rất khỏe! Còn anh? Anh cũng rất khỏe!.
Cho dù là không ổn cũng cứ phải nói là ổn.
Ánh mắt của An Hạ Dao nhìn về phía bức tường không xa lắm, cô không có dũng khí để nhìn lại đôi mắt rừng rực ấy của Diệp Trí Viễn, nhưng vẫn giữ được vẻ bình thản, đáp bằng giọng điệu bình thường: ” Tôi rất ổn!”.
Diệp Trí Viễn nhìn An Hạ Dao, bình thản tiếp lời: “Anh cũng rất ổn”.
An Hạ Dao không biết rằng mười năm sau, đối diện với người yêu đầu, hơn nữa lại cùng nhau trải qua một đêm nồng nhiệt như vậy thì người ta nên nói những gì, vì thế cô im lặng.

data-ad-slot=”6608233251″>


Diệp Trí Viễn cũng ngây người trước không khí kỳ quặc ấy, mở miệng ra, nhưng một hồi lâu vẫn không tìm được lời gì để nói, vì vậy mà hai người cùng im lặng.
“An Hạ Dao, chuyện đêm qua. . . . là một người đàn ông, anh muốn chịu trách nhiệm với em. . . “. Diệp Trí Viễn nói câu đó xong thì không khỏi giật mình. Chắc hẳn anh đã bị lên cơn thần kinh, nếu không thì sao lại nói ra một câu thiếu cân nhắc như vậy? Nhưng câu nói đã được buột ra khỏi mồm rồi thì không thể nào thu lại được.
“Vì sao lại muốn chịu trách nhiệm?”. An Hạ Dao cố gắng giữ cho giọng nói thật bình thản để che giấu tâm trạng rối ren.
“Vì, đây là lần đầu tiên của em!”. Diệp Trí Viễn đáp một cách thật thà: Anh nghĩ, có lẽ chúng ta nên thử nói chuyện yêu đương!”.
An Hạ Dao kinh ngạc nhìn Diệp Trí Viễn, trong lòng rất ngổn ngang, tâm trạng nào cũng có, cô khẽ mỉm cười với Diệp Trí Viễn: “Là một người đàn ông, hẳn anh đã từng lên giường với rất nhiều cô gái còn trinh, và rồi cứ chịu trách nhiệm với từng người, một trăm năm sau chưa chắc đã đến lần tôi!”.
Bị An Hạ Dao làm tổn thương bằng những lời nhẹ nhàng sâu cay và không chút nể nang, khuôn mặt điển trai của Diệp Trí Viễn bỗng chốc trở nên rất khó coi, giọng nói cũng trở nên thiếu kiên nhẫn: “An Hạ Dao, em nói thế là có ý gì?”.
“Tôi chẳng có ý gì! Chỉ là nói lên sự thật mà thôi. ” An Hạ Dao bình thản túm lấy chăn,
ngồi dậy, quấn chặt lấy người và đi vào nhà tắm, nhưng không quên ném lại một câu: “Tôi không cần anh phải chịu trách nhiệm, từ nay về sau, anh đi đường anh, tôi đi đường của tôi, dù đến lúc chết, khi ở dưới suối vàng thì chúng ta vẫn là hai người không liên quan gì đến nhau!”.
“Em!” Diệp Trí Viễn tức giận chỉ vào An Hạ Dao: “An Hạ Dao, sao cô lại có thể tùy tiện như vậy?”.
“Đúng thế, tôi tùy tiện như vậy đấy, khi tôi tùy tiện thì không phải là người”.
An Hạ Dao đưa tay giữ ngực – nơi đang khiến cô có cảm giác rất nặng nề và khó thở, dựa vào cửa nhà vệ sinh, cố làm ra vẻ bình tĩnh, lạnh lùng nói.
“An Hạ Dao, em thật sự là không đòi anh phải chịu trách nhiệm chứ?”. Diệp Trí Viễn vẫn chưa chịu thôi, hỏi lại.
“Sao tôi lại phải đòi anh chịu trách nhiệm?”. An Hạ Dao lạnh lùng hỏi lại.
“Anh là người đàn ông đầu tiên của em!”. Diệp Trí Viễn đáp, vẻ tức giận, mặc dù nghe An Hạ Dao nói không cần phải chịu trách nhiệm, anh cũng thở phào trong lòng, nhưng không hiểu vì sao trong lòng anh lại không hề thấy vui.
“Ồ, người đầu tiên thì làm sao? Cũng đâu phải là người cuối cùng!” An Hạ Dao cắn môi, đáp lại, cố làm ra vẻ mạnh mẽ.
“An Hạ Dao!” Diệp Trí Viễn đã mất bình tĩnh, tức giận gầm lên.
“Nếu không còn chuyện gì khác nữa, mời anh mặc quần áo rồi đi cho!” An Hạ Dao quấn khăn tắm, cầm đám quần áo Diệp Trí Viễn giặt sạch sẽ tối hôm qua từ trong nhà tắm, đưa cho anh với vẻ lịch sự: “Nếu có thể được, tôi hy vọng anh hãy quên chuyện tối hôm qua đi”.
“An Hạ Dao, cô thực sự muốn như vậy chứ?” Diệp Trí Viễn đón quần áo, nhìn thẳng vào An Hạ Dao, trong lòng thấy rất không vui.
Lần đầu tiên trong đời Diệp Trí Viễn bị phụ nữ bỏ rơi, và cũng là lần duy nhất bị người ấy bỏ rơi, người ấy chính là An Hạ Dao, thế rồi sau một đêm tình nồng nhiệt, An Hạ Dao lại cũng là người phụ nữ nôn nóng đòi cắt đứt mọi quan hệ với anh, khiến một người đầy lòng kiêu hãnh như Diệp Trí Viễn không khỏi cảm thấy hụt hẫng.
“Đúng!”. An Hạ Dao nhìn Diệp Trí Viễn một cái, rồi rời ánh mắt đi, khẽ gật đầu, “Hiện tôi đang sống rất tốt, không muốn bị anh quấy rầy”.
Diệp Trí Viễn tức giận nghiến răng, nói: “Cô tưởng rằng tôi muốn quấy rầy cô lắm đấy à?”. Nói rồi anh nhanh chóng mặc xong quần áo, An Hạ Dao đã mở cửa cho anh với vẻ lịch sự với ý muốn đuổi khách rất rõ. Thấy vậy, Diệp Trí Viễn sầm mặt lại, tức giận nói: “An Hạ Dao, là chính cô không muốn tôi chịu trách nhiệm, sau này cô đừng có hối hận đấy!”.
An Hạ Dao gắng hết sức nặn ra một nụ cười: “Từ trước đến giờ, tôi chưa bao giờ làm những việc mà mình sẽ hối hận, kể cả việc lúc đầu đi theo người khác, bỏ anh!”.
Quả nhiên, nghe An Hạ Dao nhắc đến chuyện này, khuôn mặt điển trai của Diệp Trí Viễn sầm lại, còn tối màu hơn cả đít nồi, anh nghiến răng, đáp: “An Hạ Dao, tạm biệt, hy vọng rằng sau này chúng ta không bao giờ gặp nhau nữa!”. Sau đó đóng sầm cánh cửa, bước nhanh ra khỏi phòng.
An Hạ Dao rũ xuống, dường như mọi hơi sức của cô đều bị ai đó rút hết, cô ngồi phịch xuống nền nhà, lặng lẽ sụt sùi, để mặc cho những giọt nước mắt to tướng trào ra khỏi tròng mắt cay sè, lăn xuống dưới. . .
Năm mười bảy tuổi, Diệp Trí Viễn đã nói với cô: “Mình nghĩ, chúng ta nên thử yêu nhau!” bằng vẻ mặt rất tự tin.
Trái tim An Hạ Dao đập loạn xạ như bước chân của con hươu nhỏ, khuôn mặt xinh đẹp đỏ bừng, gật đầu với vẻ thẹn thùng: “Vâng!”.
Kể từ phút đấy cô trở thành bạn gái của Diệp Trí Viễn, giống như cô gái Lọ Lem tìm được hoàng tử, sắp được bắt đầu một cuộc sống hạnh phúc.
Nhưng giấc mộng đẹp ấy vừa mới bắt đầu thì đã bị đánh thức, thì ra, Diệp Trí Viễn theo đuổi cô là để chọc tức nữ thần trong lòng anh ta: Lộ Ngữ Nhụy còn An Hạ Dao chỉ là một quân cờ, hoặc nói cách khác là “Người đỡ đạn”.
Năm mười bảy tuổi, ngây thơ đón nhận tình yêu để rồi thất bại và chịu đau khổ là vì cô còn quá trẻ, quá ngông cuồng. Sau khi biết mình là người đỡ đạn, thậm chí cô vẫn còn giơ nanh nhe vuốt ra để phản kích lại, chạy theo người khác, tặng cho Diệp Trí Viễn một cái sừng, sau đó ngạo nghễ quay lưng, bỏ đi.
Nhưng, An Hạ Dao của tuổi hai mươi bảy, trước tình yêu, trước sự thất bại trong tình yêu, cô không thể để bị tổn thương!. Nếu đã không thể để bị tổn thương thì cô cũng không muốn cho Diệp Trí Viễn bất cứ cơ hội nào để làm tổn thương cô!.

http://credit-n.ru/offers-zaim/vashi-dengi-zaim.html http://credit-n.ru/zaymi-na-kartu-blog-single.html

Bình luận

Bình luận

You can leave a response, or trackback from your own site.