Thư Viện Ngôn Tình » Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? » Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? | Chương 11

Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? | Chương 11

An Hạ Dao đã chấp nhận tình cảm chưa chín chắn của mình đổi với Diệp Trí Viễn với một tâm thế rất bình thản, ít ra thì bề ngoài cũng tỏ ra không có thay đổi gì, nhưng thực ra trong lòng thì lại rất dào dạt, mãnh liệt, bởi vì, đây là rung động đầu tiên trong đời cô.
Diệp Trí Viễn được rất nhiều cô gái yêu, thể hiện ra cũng có, yêu thầm cũng có, nhưng có lẽ chẳng bao giờ cậu để mắt đến một cô bé bịt răng như An Hạ Dao, vì vậy cô đã giữ những tâm sự của mình rất kín. Việc yêu thầm, nhớ trộm của các chàng trai cô gái tuổi mới lớn là chuyện hết sức bình thường, có người thì bày tỏ, có người thì lựa chọn giấu kín, thậm chí là suốt đời, chôn sâu nó vào đáy lòng.
Nếu không phải là Diệp Trí Viễn chủ động, thì An Hạ Dao nghĩ, cô sẽ lặng lẽ giấu kín tình yêu thầm kín đối với Diệp Trí Viễn mãi mãi.
Diệp Trí Viễn hé miệng, để lộ hàng răng trắng đều, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn của An Hạ Dao đang đỏ bừng lên vì hành động vừa rồi của cậu, thậm chí đỏ đến tận cổ, bất giác cười ha hả: “An Hạ Dao, bạn đang xấu hổ đấy à?” Tiếp đó, cố tình áp thân hình cao lớn của mình đến gần An Hạ Dao hơn, định trêu cô. An Hạ Dao thảng thốt lùi về sau một bước, không ngờ trượt chân, cả người nhào về phía sau, Diệp Trí Viễn nhanh tay đỡ lấy cô, kéo cả người cô vào lòng. Mái tóc của An Hạ Dao tỏa ra mùi thơm tinh khiết của hoa nhài, phảng phất, đi vào lòng người. Diệp Trí Viễn bất giác ôm chặt lấy cô, hít hà mấy cái vẻ tham lam.
Bị Diệp Trí Viễn bất ngờ ôm vào lòng, An Hạ Dao nghe rõ nhịp đập mạnh mẽ của trái tim cậu, từ trước đến giờ, cô chưa bao giờ có bất cứ sự tiếp xúc thân mật với bất cứ bạn trai nào, càng không nói là trong tư thế thân mật như vậy với đổi tượng mà cô thầm yêu, vì thế trái tim của cô đập loạn xạ như con hươu nhỏ chạy tứ tung, còn hai gò má thì đỏ rực lên như trái táo chín.
Bạn đang đọc truyện tại


Diệp Trí Viễn cúi đầu, nhìn An Hạ Dao đang đỏ bừng mặt vì xấu hổ, không nén được khẽ cười: “Bịt răng, có phải bạn đang yêu thầm tôi đúng không? Mặt đỏ lên như đít khỉ rồi này. “
“Ai yêu thầm bạn? Đồ dơ!” Bị Diệp Trí Viễn đọc đúng tâm sự, An Hạ Dao xấu hổ và giận dữ đẩy cậu ra, “Suy nghĩ lung tung như vậy, sao không dành thời gian để mà học thêm, kẻo đến khi thi lại bị điểm 0, Ngốc điểm 0!”
“Bịt răng này, nói cho mà biết, lần này nhất định tôi sẽ đạt điểm cao hơn bạn, ” Diệp Trí Viễn nhìn An Hạ Dao với vẻ đầy tự tin, rồi đùa: “Đến lúc đó thì bạn đừng có khóc đấy!”
“Trong số những kẻ mặt dày mà tôi đã gặp, không có ai mặt dày như bạn, nếu cậu đạt điểm cao hơn tôi, thì sau này hàng ngày tôi sẽ chép bài cho bạn, làm bài tập cho bạn!” An Hạ Dao hoàn toàn không tin là Diệp Trí Viễn sẽ đạt điểm thì cao hơn mình, vì thế cô bổ sung một câu rất hùng hồn: “Ngoài ra, sẽ viết thư tình giúp bạn nữa!”
Diệp Trí Viễn nhướn đôi lông mày xếch rất đẹp, nhìn An Hạ Dao, đáp với vẻ coi thường: “Nếu lần này mà tôi thi đạt điểm thấp hơn bạn thì tôi hứa, từ sau sẽ không hút thuốc, không đánh nhau, không yêu lăng nhăng, chăm chỉ học hành, ngày ngày tiến bộ!”
An Hạ Dao nhìn Diệp Trí Viễn với vẻ mặt nghiêm túc, hỏi với vẻ không chắc tin lắm: “Thật không?”
Diệp Trí Viễn nhìn đôi mắt đen láy của An Hạ Dao, đôi mắt ấy rất sáng, bất giác khẽ mỉm cười, gật đầu: “Đại trượng phu nhất ngôn ký xuất, tứ mã nan truy”1.
“Nhưng bạn là học sinh, tôi e rằng bạn sẽ không thực hiện. Không được, chúng ta phải ngoắc tay!” An Hạ Dao chìa tay ra với vẻ mặt rất ngây thơ.
Mặc dù Diệp Trí Viễn cảm thấy rất ấu trĩ, nhưng vẫn không do dự đưa ngón út ra ngoắc tay với An Hạ Dao.
“Đã ngoắc tay rồi, dù một trăm năm cũng không được thay đổi!” An Hạ Dao giao hẹn với Diệp Trí Viễn, sau đó cười khúc khích, nói: “Lát nữa hãy phát huy. Cố gắng thi vượt tôi nhé!” Nói xong lại cười giòn tan.

data-ad-slot=”6608233251″>


Diệp Trí Viễn không giận, tươi cười nhìn An Hạ Dao, nói: “Bịt răng, bây giờ, nhân lúc còn cười được thì hãy cố mà cười nhiều đi, lát nữa thi xong rồi, biết mình thi kém điểm tôi, bạn sẽ phải khóc đấy. ” An Hạ Dao lườm cậu một cái, quay người bỏ đi: “Tàu hỏa không phải đẩy mà được, da bò không phải thối là căng, đừng có mà nổ sớm, hãy ngoan ngoãn chuẩn bị học cho tốt đi, cố gắng lên nhé! Tôi cũng sẽ không làm khó cho bạn và coi thường bạn nữa!”
Thấy An Hạ Dao coi thường mình và hống hách, tự đắc như vậy, Diệp Trí Viễn không giữ vẻ điềm tĩnh như trước, mà lớn tiếng : “Bịt răng, nếu lần thi này không đạt điểm cao như bạn, thì tôi sẽ theo đuổi bạn!”
Cả lớp đang ồn ào tranh luận, bỗng dưng im bặt, tất cả đưa mắt ngạc nhiên nhìn về phía Diệp Trí Viễn.
Diệp Trí Viễn vẫn giữ vẻ thản nhiên trên khuôn mặt điển trai, nói: “Nhìn cái gì mà nhìn? Không tin tôi đây sẽ thi vượt qua Bịt răng à? Thế thì cứ chờ mà xem nhé. “
Chú thích: 1 Đàn ông đại trượng phu, một khi đã nói ra thì sẽ không thu hồi được câu nói đó/ sẽ phải làm.

http://credit-n.ru/offers-zaim/creditter-srochnye-zaymi-online.html http://credit-n.ru/zaymi-na-kartu-blog-single.html

Bình luận

Bình luận

You can leave a response, or trackback from your own site.