Thư Viện Ngôn Tình » Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? » Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? | Chương 12

Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? | Chương 12

Sự Xuất Hiện Của Nữ Thần
Hai ngày sau, sau ngày nghỉ cuối tuần, kết quả thi đã có, tên của Diệp Trí Viễn xuất hiện trên bảng đỏ của trường, át cả An Hạ Dao với thành tích nhiều hơn 1 điểm, vững vàng ở vị trí thứ ba toàn khồi và đứng đầu trong lớp.
Thầy chủ nhiệm cười cứ toét cả miệng, trong bụng nghĩ, thiên tài, đúng là thiên tài, chỉ cần muốn học thì tốc độ của thành tích còn nhanh hơn cả tên lửa Thần Châu.
Diệp Trí Viễn cười với vẻ ranh ma, một chân gác lên bàn, nhìn An Hạ Dao, nói với giọng khiêu khích: “Bịt răng, thế nào? Anh trai đã thi đạt điểm cao hơn em rồi, sau này em sẽ phải chép bài cho anh và làm bài tập cho anh nữa. À, phải rồi, anh mà thích tán gái thì em còn phải viết thư tình cho anh nữa, cô bé đại tài à!” Diệp Trí Viễn biết, An Hạ Dao là chủ lực của Câu lạc bộ văn học của trường, trên tập san của trường hầu như số nào cũng thấy tên cô xuất hiện.
An Hạ Dao bèn giằng lấy bài thi của Diệp Trí Viễn, nhìn chăm chăm lên đó, tiếc rằng không thể tìm ra chỗ hở nào trên đó! Kết quả này thực sự khiến An Hạ Dao rất khó chấp nhận.
Bạn đang đọc truyện tại


Nghĩ mà xem, một kẻ biếng nhác cứ đến giờ học thì ngủ, hết giờ thì đánh nhau, tán gái, làm sao lại có thể thi vượt một học sinh ngoan trong giờ học thì chăm chú lắng nghe, hết giờ học thì chăm chỉ ôn bài?
Nhưng, thực tế đã như vậy, vậy thì sau này An Hạ Dao có nên trong giờ học thì ngủ, hết giờ học thì chơi với trai, ngoài ra là học hút thuốc và đánh nhau không nhỉ?
Tất nhiên, An Hạ Dao đã quên là chỉ số IQ của cô từ 110 – 120, là một người thông minh hơn những người bình thường, còn Diệp Trí Viễn thì là người có chỉ số IQ là l40, được gọi là thiên tài, mà nhân tài và thiên tài thì luôn có khoảng cách. . .
“Các em, trật tự!” Thầy chủ nhiệm dẫn một học sinh nữ đầu cúi gằm xuống đi vào lớp học, giới thiệu: “Hãy chào mừng đi” lớp chúng ta lại có thêm một học sinh mới”.
An Hạ dao đặt bài thi của Diệp Trí Viễn xuống, nhìn lên bục giảng theo giọng nói của thầy, thấy cô học sinh kia ngẩng khuôn mặt xinh đẹp lên vẻ bẽn lẽn, rồi tự giới thìệu bằng giọng rất ngọt ngào, mềm mại: “Xin chào các bạn, tên tôi là Lộ Ngữ Nhụy! Sau này mong mọi người quan tâm, giúp đỡ!”
Tiếng vỗ tay vang rền, An Hạ Dao cũng vỗ tay theo một cách nồng nhiệt, bụng thầm nghĩ: “Bạn này thật là xinh, giọng cũng rất ngọt ngào!”
Lộ Ngữ Nhụy mặc một chiếc váy dài có hình những bông hoa nhỏ, trông rất hiền thục, mái tóc đen, mượt xõa ngang vai, khuôn mặt trái xoan với các nét nhỏ nhắn ửng hồng vì bẽn lẽn, đôi mắt đen và rất trong cùng với đôi lông mày lá liễu cong cong, đôi mi dài, trông xinh đẹp chẳng khác gì một con búp bê Baby, còn làn da của cô thì trắng nõn, mịn màng, đôi môi mỏng như những cánh hồng hé nở, thoáng hiện một nụ cười nhã nhặn, trông ngây thơ, thuần khiết như một nữ thần xinh đẹp vừa bước ra từ bức tranh.
An Hạ Dao ghé đầu lại, khẽ trao đổi với Diệp Trí Viễn: “Cậu ấy tên là Lộ Ngữ Nhụy đúng không? Vị trí hoa khôi của trường mình phen này sẽ thuộc về cậu ấy rồi!”
Diệp Trí Viễn không ngẩng đầu lên, chậm rãi kích An Hạ Dao: “Em gái nắn răng, mình cứ tưởng bạn chỉ biết đến học hành thôi, bạn biết tò mò từ bao gờ thế?”
“Xì!” An Hạ Dao giận dỗi, “Ngốc điểm 0, phản ứng của cậu rất lạ!”, tất cả học sinh nam trong lớp như những con ong ngửi thấy mùi hoa, mắt sáng bừng lên nhìn chăm chăm vào Lộ Ngữ Nhụy, còn học sinh nữ thì chẳng khác gì An Hạ Dao, đều nhìn Lộ Ngữ Nhụy với ánh mắt sững sờ, ngưỡng mộ. Chỉ riêng Diệp Trí Viễn thì đến vẻ tò mò tối thiểu nhất cũng không có, hơn nữa lại còn tỏ thái độ coi chuyện đó không hề liên quan đến mình và có đôi chút khác thường.

data-ad-slot=”6608233251″>


“Mình có gì lạ?” Diệp Trí Viễn túm lấy bím tóc của An Hạ Dao, nói: “Mình cũng là hot boy của trường, sao không thấy bạn si mê mình nhỉ? Mình thì lại cảm thấy bạn mới không bình thường. “
“Mình thèm vào!” An Hạ Dao tức giận gạt “móng vuốt” của Diệp Trí Viễn, rồi véo mạnh một cái vào mu bàn tay của cậu, “Đồ dơ!”
Diệp Trí Viễn đau quá há cả miệng ra, nhưng vẫn không chịu thôi chọc tức cô: “Em gái nắn răng, cậu thi thấp điểm hơn mình thì cũng không được đối xử với mình như vậy, đồ hẹp hòi!”
Nếu cậu có giỏi thì lần nào cũng cố thi hơn điểm mình đi!” An Hạ Dao bị chạm vào nỗi đau, bất giác nhảy dựng lên, trừng mắt lườm Diệp Trí Viễn.
Diệp Trí Viễn uể oải ném một cái nhìn khinh khỉnh về phía An Hạ Dao, nói: “Mình sợ rằng, nếu lần nào cũng thi đạt điểm cao hơn cậu, cậu lại sẽ khóc nhè, thôi đi, có một lần thành công là được rồi. Đủ để tấn công lại cậu là tốt rồi!
“Mình rất dễ thỏa mãn mà!”
“Cậu!” An Hạ Dao bị Diệp Trí Viễn làm cho tức giận tới mức nghiến chặt răng, còn Lộ Ngữ Nhụy thì đung đưa thân hình mềm mại, xinh đẹp một cách tao nhã, đi về chỗ ngồi còn trống trước mặt An Hạ Dao và Diệp Trí Viễn.
Vừa ngồi xuống, Lộ Ngữ Nhụy đã quay mặt lại, nở nụ cười rạng rỡ với An Hạ Dao, nói với vẻ thân thiện: “Chào cậu, tớ là Lộ Ngữ Nhụy!”
Trong khoảnh khắc ấy, An Hạ Dao nhìn vẻ rạng rỡ, xinh đẹp như nữ thần của Lộ Ngữ Nhụy, thấy cô vô cùng xinh đẹp, tới mức mà An Hạ Dao không biết dùng lời nào để miêu tả, thấy đầu óc mình tự nhiên trống rỗng, cô nhếch môi một cách ngốc nghếch, cũng nở nụ cười thân thiện nhất: “Chào cậu, tớ là An Hạ Dao!”
Lộ Ngữ Nhụy khẽ gật đầu, sau đó nhìn về phía Diệp Trí Viễn, vén môi lên độ đẹp nhất, mỉm cười ngọt ngào, dịu dàng rồi mới quay lại nghe thầy chủ nhiệm giảng bài.
Tim của An Hạ Dao cứ đập loạn xạ lên, cảm giác hưng phấn mãi không thôi, lần đầu tiên cô mất tập trung trong giờ học. Điều mà cô nghĩ tới nhiều nhất là, sao lại có cô gái xinh đẹp như vậy? Một cô bé xấu xí và lại còn bịt răng như cô làm sao mà có thể so sánh được! Quay sang nhìn Diệp Trí Viễn, vẫn với kiểu không chút biểu cảm, vẫn ngủ ngon lành trong lúc thầy chủ nhiệm giảng bài.
Việc xuất hiện của Lộ Ngữ Nhụy cũng gây chấn động toàn trường, có điều, tiếng tăm của cô là tiếng tăm tốt. Cái đẹp vốn làm cho người ta thích, mà lại là người đẹp không ra vẻ ta đây, rất hòa nhã, vì thế mà chỉ trong một thời gian ngắn, Lộ Ngữ Nhụy trở thành nữ thần hoàn mỹ trong lòng các nam sinh trong trường; một học sinh Lộ Ngữ Nhụy biết múa, biết hát cũng trở thành học sinh yêu của các thầy cô. Vì vậy, các thầy cô không những để cho cô trở thành phát thanh viên chính của đài truyền thanh nhà trường, mà còn để cô trở thành đại sứ hình ảnh của nhà trường.
Hầu như mọi ánh hào quang đều bao bọc lấy Lộ Ngữ Nhụy.
Hàng ngày nhìn thấy hàng đống các bạn học nam săn đón, tặng quà, gửi thư tình cho Lộ Ngữ Nhụy, con vịt xấu xí An Hạ Dao không khỏi cảm thấy ngưỡng mộ, ghen tỵ, nhất là việc Lộ Ngữ Nhụy coi An Hạ Dao là bạn thân, hai người ở bên nhau càng lâu, thì tâm trạng như tàu lá xanh của An Hạ Dao càng khó giữ được trạng thái bình thường.
Nhưng, điều khiến An Hạ Dao cảm thấy được an ủi phần nào đó là việc thái độ của Ngốc điểm 0 Diệp Trí Viễn tỏ ra chẳng có gì thay đổi trước sự xuất hiện của Lộ Ngữ Nhụy, vẫn cứ phất phơ, hời hợt như trước, ngoài việc tiếp tục có những hành vi của những thiếu niên có vấn đề, hút thuốc, đánh nhau, tán gái, giờ học thì ngủ. . . , thì niềm vui duy nhất sau giờ học là cãi nhau, đấu khẩu với An Hạ Dao. Diệp Trí Viễn không hề vì vẻ đẹp khiến người khác phải sững sờ của Lộ Ngữ Nhụy mà tìm cách tán tỉnh cô, thậm chí còn có vẻ xa lánh, giữ một khoảng cách với Lộ Ngữ Nhụy như khách qua đường.
“Diệp Trí Viễn, cho mượn cục tẩy được không?” Lộ Ngữ Nhụy quay xuống bàn dưới, nở nụ cười xinh, ngọt ngào nói với Diệp Trí Viễn.
Diệp Trí Viễn chẳng thèm nghĩ ngợi, vớ lấy cục tẩy của An Hạ Dao đưa cho Lộ Ngữ Nhụy, nói: “Không cần phải trả lại đâu!”
Lộ Ngữ Nhụy tròn mắt, cắn môi, đón lấy cục tẩy, khẽ nói một câu: “Cảm ơn!” rồi quay đi.
Rồi trước ánh mắt trợn trừng của An Hạ Dao đang nhìn mình, Diệp Trí Viễn không chút do dự đưa cục tẩy của mình cho cô, nói: “Này, đền cho cậu!”
“Lộ Ngữ Nhụy hỏi mượn tẩy của cậu, sao cậu lại lấy của mình?” An Hạ Dao khẽ làu bàu với vẻ không vui, âm thanh chỉ đủ cho Diệp Trí Viễn nghe thấy.
Diệp Trí Viễn ngáp một cái: “Mượn đi mượn lại phiền phức. Cho luôn, mình với cậu dùng chung cũng tiện mà. ” Nói xong nhướn đôi mày đẹp, cười hỉ hớm, bổ sung thêm một câu: “Dùng hết tôi lại mua!”
An Hạ Dao lườm cậu ta một cái, tức giận cắn bút, vùi đầu vào làm bài tập.
Không phải là cô tiếc một cái tẩy, mà là cô cảm thấy, giữa Lộ Ngữ Nhụy và Diệp Trí Viễn có gì đó hơi là lạ. Trong nửa tháng vừa qua, hành động giữa hai người ấy khiến người ta thấy khó hiểu. Là người nhạy cảm, An Hạ Dao phân tích và thấy, dường như Lộ Ngữ Nhụy đang thận trọng lấy lòng Diệp Trí Viễn, còn Diệp Trí Viễn thì lại tỏ ra không đón nhận điều đó.
Không lẽ, nữ thần hoàn mỹ Lộ Ngữ Nhụy cũng đã lại xao xuyến rồi? Đã nảy sinh tình yêu sét đánh, yêu thầm nhớ trộm Diệp Trí Viễn? An Hạ Dao định tìm cách dò hỏi Lộ Ngữ Nhụy, rằng có phải Lộ Ngữ Nhụy thích Diệp Trí Viễn không, nhưng rồi nghĩ mình cũng yêu thầm cậu ấy nên không hỏi nữa.
Nói thật lòng, Lộ Ngữ Nhụy và Diệp Trí Viễn thật sự là một đôi rất đẹp, chàng thì rất đàn ông và đẹp trai, còn nàng thì rất yêu kiều, đúng là một đôi hoa khôi của trường, rất xứng với bốn chữ Kim đồng ngọc nữ.
Loáng một cái lại đã nửa tháng nữa trôi qua, lại tới kỳ kiểm tra chất lượng cuối tháng.
Kể từ lần trước khi bị Diệp Trí Viễn vượt qua 1 điểm, trong lòng An Hạ Dao thấy không vui, quyết tâm lần này nhất định sẽ lại vượt qua Diệp Trí Viễn.
Sau khi bắt đầu vào giờ làm bài, An Hạ Dao cắm cúi điền đáp án cho đến tận câu cuối cùng, rồi từ từ quay đầu lại, bất giác nhìn sang Diệp Trí Viễn một cái, thì thấy cậu đang quay lưng lại phía mình, nằm gục trên bàn ngủ hay làm gì cô không rõ, nhưng cô chắc chắn rằng cậu không làm bài.
Không biết có phải cậu ấy định tiếp tục nộp bài trắng không nhỉ?
Nếu cậu ta lại nộp giấy trắng thì dù An Hạ Dao có đạt điểm cao đến đâu cũng không có ý nghĩa gì?
An Hạ Dao tức giận, đưa mắt nhìn những dụng cụ trên bàn, 2 chiếc bút, 1 cái tẩy, 1 cái thước, 1 con dao con. Do dự một chút, cô lấy chiếc bút đang cầm trên tay ném về phía đầu của Diệp Trí Viễn. Bị chiếc bút ném trúng đầu, Diệp Trí Viễn vội quay khuôn mặt điển trai lại, nhìn An Hạ Dao với ánh mắt vừa đau vừa tức giận.
Khi bốn mắt gặp nhau, An Hạ Dao nhìn thấy khuôn mặt điển trai của Diệp Trí Viễn trắng nhợt, trên trán mồ hôi đọng thành hạt to tướng, cô biết là Diệp Trí Viễn đã ốm, trong lòng chợt thấy áy náy.
Giám thị coi thi bước tới với khuôn mặt lạnh lùng: “Hai em đang làm gì thế?”
An Hạ Dao đỏ bừng mặt, đáp thành thực: “Em lấy bút ném Diệp Trí Viễn. . . “
An Hạ Dao biết, dù cô nói thật như vậy, nhưng thầy giám thị chắn chắn sẽ không tin, có lẽ ông nghĩ cô và Diệp Trí Viễn đang trao đổi bài cho nhau.

http://credit-n.ru/forex.html http://credit-n.ru/offers-zaim/4slovo-bystrye-zaymi-online.html http://credit-n.ru/kurs-cb.html

Bình luận

Bình luận

You can leave a response, or trackback from your own site.