Thư Viện Ngôn Tình » Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? » Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? | Chương 13

Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? | Chương 13

Đôi lông mày của Diệp Trí Viễn nhíu chặt lại vì cảm giác khó chịu trong người, cậu nghiến răng nói: “Bút của em hỏng, em hỏi mượn An Hạ Dao, vì thế bạn ấy mới ném sang cho em. “
“Hai em đừng có bào chữa cho nhau nữa, chắc chắn là đang gian lận khi làm bài. ” Nhà trường thực hiện việc coi chấm thi chéo lớp, chế độ thi cử của phổ thông trung học ảnh hưởng trực tiếp đến tiền thưởng, các thầy cô ít nhiều cũng có những tính toán riêng, ai cũng mong kết quả của lớp khác thấp hơn lớp mình, ông biết An Hạ Dao và Diệp Trí Viễn, đó là hai học sinh đạt kết quả trong tốp dẫn đầu toàn trường trong lần thi trước, nếu bị bắt là đang quay cóp thì đó sẽ là một bài học cho họ, cho dù không quay cóp thật, thì việc mất thời gian sẽ khiến họ không kịp làm xong bài, kết quả không cao, dẫn tới kết quả thi bình quân lần này của lớp nhất định sẽ bị tụt theo.
Không phải là thầy giám thị cố tình tìm cớ, mà là vì An Hạ Dao và Diệp Trí Viễn đã coi thường kỷ luật nghiêm túc của trường thi, nên không thể trách thầy được khi xử lý hai người: “Có quay cóp hay không, tôi sẽ kiểm tra, bây giờ hai em hãy nộp bài cho tôi rồi ra ngoài. “
An Hạ Dao do dự nhìn bài thi chưa làm xong của mình, cô biết, chỉ cần cô kiên trì thì có thể giải quyết xong việc hiểu lầm là quay cóp, sẽ hoàn thành bài thi và được điểm cao, nhưng nhìn sắc mặt nhợt nhạt của Diệp Trí Viễn, cô đã cắn môi, kéo Diệp Trí Viễn: Cậu không sao chứ? Chúng ta nộp bài thôi!” sau đó vừa kéo vừa đẩy Diệp Trí Viễn ra khỏi phòng thi.
“Ngốc điểm 0, cậu khó chịu ở đâu?” Vừa ra khỏi phòng thi An Hạ Dao bèn hỏi với vẻ quan tâm.
Bạn đang đọc truyện tại


“Sao cậu lại biết mình khó chịu?” Diệp Trí Viễn thấy bụng cứ quặn lên từng cơn, đau như xé, chân tay đều nhũn cả ra, thân hình mất hết sức lực sắp không đứng vững đến nơi, vì thế trọng lượng toàn thân hầu như dồn cả sang người An Hạ Dao, cậu đáp với vẻ yếu ớt.
“Xem chừng cậu bị ốm rồi! Chúng ta tới bệnh viện thôi!” An Hạ Dao cảm thấy không đỡ được thân hình cao lớn của Diệp Trí Viễn, bước chân chệnh choạng.
“Đỡ mình ngồi xuống một chút đã!” Diệp Trí Viễn nghiến răng, cố nén cơn đau, nói.
An Hạ Dao giúp Diệp Trí Viễn ngồi xuống, định đi tìm thầy giáo, nhưng nhìn điệu bộ ấy của Diệp Trí Viễn thì lại không đám đi, vì thế bèn móc điện thoại ra, gọi đến 120, rồi dùng tay áo của mình không ngừng lau mồ hôi cho Diệp Trí Viễn với vẻ quan tâm. “Cậu không sao chứ? Rút cục là khó chịu ở đâu?”
Khuôn mặt điển trai của Diệp Trí Viễn nhợt nhạt như không còn giọt máu, đến cả nói cũng không còn hơi sức, cậu đưa tay chỉ vào bụng. An Hạ Dao vội ngồi xổm xuống, đưa tay đặt lên bụng cậu, thận trọng xoa mấy cái: “Đau bụng à? Trước đây đã đau như thế này bao giờ chưa?”
“Em gái nắn răng, cậu phiền phức quá. . . ” Diệp Trí Viễn đau tới mức mờ cả mắt, tai chỉ còn nhớ rõ được duy nhất là tiếng khóc của An Hạ Dao: “Ngốc điểm 0, cậu không được có chuyện gì đấy!”
Cô bé xấu xí, cô bé nạm răng này đúng là dễ khóc!
Khi Diệp Trí Viễn tỉnh lại thì đã là buổi trưa ngày hôm sau. Khi cảm giác của các cơ quan vừa trở lại, cậu lập tức nhận ra mùi thuốc sát trùng nồng nặc. Khẽ chau mày, cậu mở to đôi mắt nhìn lên trần và tường nhà, toàn thấy một màu trắng toát.
Trong lòng cậu cảm thấy một nổi phiền muộn rất khó tả, trên khuôn mặt của chàng trai mới lớn thoáng hiện lên vẻ buồn rầu không nên có của những người ở tuổi cậu. Cậu đưa mắt nhìn quanh, An Hạ Dao đang ngồi trên chiếc ghế bên cửa sổ, tay cầm một cuốn sách đọc rất chăm chú.
Ánh mặt trời xuyên qua tấm kính cửa chiếu lên người cô, khiến toàn thân cô như được bao bọc trong một vầng ánh sáng màu vàng rực rỡ, toàn thân cô toát nên vẻ dịu dàng, yên tĩnh, thật khác hẳn với điệu bộ nhe nanh giơ vuốt lúc đầu.

data-ad-slot=”6608233251″>


Ánh mắt của Diệp Trí Viễn dừng lại trên người cô, cô là một người đến một câu cũng không thèm nói khi chưa quen, nhưng một khi đã quen rồi thì lại líu lo luôn mồm, và mỗi khi đọc sách thì rất yên lặng, khiến người khác rất khó quen.
Dáng điệu của An Hạ Dao trong khi yên lặng, không cười, không nói thực ra rất xinh đẹp, có điều đúng là chiếc răng bịt kia đã ảnh hưởng tới vẻ xinh đẹp của cô, Diệp Trí Viễn thầm thấy tiếc trong lòng!
Dường như An Hạ Dao cũng cảm thấy có đôi mắt rừng rực đang nhìn mình, bất giác ngẩng đầu lên khỏi trang sách, nhìn về phía Diệp Trí Viễn: “Cậu tỉnh rồi à?”
Hôm qua, khi đưa cậu tới bệnh viện, Diệp Trí Viễn đang trong trạng thái hôn mê, sau đó, không chỉ có đau bụng mà còn nôn mửa, khiến An Hạ Dao sợ quá không dám rời đi, đành phải nói dối với gia đình rằng phải học bù, và liên tục túc trực bên giường của Diệp Trí Viễn. May mà sau mỗi kỳ thi hàng tháng đều được nghỉ, nên cô cũng không cần phải xin phép nhà trường.
“Có còn cảm thấy khó chịu ở đâu nữa không?” An Hạ Dao vội đặt cuốn sách ở trong tay xuống, đi về phía Diệp Trí Viễn, tiện thể đưa chiếc di động: “Hãy gọi điện về cho gia đình cậu đi!”
Diệp Trí Viễn khẽ đẩy bàn tay cầm chiếc di động của An Hạ Dao ra, lắc đầu, khẽ mấp máy môi: “Không cần. “
An Hạ Dao nhìn Diệp Trí Viễn, rồi lại nhìn chiếc di động, bĩu môi nhưng cũng không ép nữa, mà vội nói về tình hình bệnh tình của Diệp Trí Viễn cho cậu nghe: “Hôm qua, cậu bị ngộ độc thức ăn, thêm vào đó là bệnh viêm ruột phát tác, dẫn tới bị sốt, cho nên mới khó chịu như thế. “
Diệp Trí Viễn khẽ “ừ” một tiếng, sau đó nhìn An Hạ Dao, cô đang đứng ngược với luồng ánh sáng, trên khuôn mặt nhỏ hơi tối, đôi mắt đen láy rất sáng, trông như đốm sao trên trời, cô chống tay vào hông, hỏi Diệp Trí Viễn với vẻ mặt nghiêm túc: “Nói đi, hôm qua cậu đã ăn những đồ ăn linh tinh gì?”
Diệp Trí Viễn lắc đầu yếu ớt: “Mình cũng không biết!”
Khóe môi An Hạ Dao khẽ giật, giận dữ: “Không biết? Hãy liệt kê những nơi mà cậu đã đi và những thứ mà cậu đã ăn ra, tớ sẽ tra giúp cho cậu!” Nói xong câu này với vẻ nghiêm túc, cô bước nhanh đến bên giường của Diệp Trí Viễn, cúi người xuống, đưa tay sờ lên trán cậu: “Đã hết sốt rồi, để mình đi hỏi bác sỹ xem cậu có còn phải truyền nước nữa không. Chờ đấy nhé!” Nói xong, lập tức chạy đi.
Diệp Trí Viễn hơi ngẩn người ra, nhìn theo bóng An Hạ Dao, khóe môi bất giác nở ra, đáy mắt ánh lên vẻ dịu dàng mà chính cậu cũng chưa bao giờ cảm thấy.
Sau khi từ bệnh viện trở về, mọi thứ dường như lại trở về quỹ đạo, nhưng cũng dường như mọi thứ bắt đầu trở nên ấm áp và mơ màng.
“Em gái nắn răng, bài tập của mình đã làm xong chưa?” Diệp Trí Viễn gác chân lên bàn, ngồi trong tư thế thoải mái nhất, nhìn An Hạ Dao với vẻ mặt coi việc cô phải làm là đương nhiên. Kể từ lần thắng An Hạ Dao khi cậu thi đạt kết quả cao hơn cô 1 điểm, tất cả bài tập của cậu đều do An Hạ Dao làm giúp, đến nay cũng đã gần nửa học kỳ rồi.
An Hạ Dao tức đến phát khóc mà không được, bình thường chép các môn toán lý hóa cũng là được rồi, cùng lắm là cô ôn bài cũ nhớ bài mới, nhưng cậu chàng này đến cả văn cũng giao cho cô làm, may mà cô học văn cũng tốt, cùng một đề văn vẫn có thể viết ra hai bài mang phong cách khác nhau.
Nhiều năm sau đó mỗi khi nhớ lại, cô không thể không nghĩ rằng, phải chăng khả năng viết văn của cô tốt, có thể kiếm cơm được bằng nghề viết lách, rồi làm nhà văn chuyên mục là do được rèn luyện từ lúc đó?
“Em gái nắn răng, mình hỏi cậu đấy!” Diệp Trí Viễn để chân xuống, huých vào người An Hạ Dao.
“Được rồi!” An Hạ Dao tức giận quăng vở bài tập của Diệp Trí Viễn ra. Do phải chép bài cho Diệp Trí Viễn mà chữ viết vốn rất đẹp của cô bây giờ trở nên nghiêng ngả, xiêu vẹo, trông mà thấy chán.
Diệp Trí Viễn đón vở bài tập, tiện tay vứt xuống, sau đó nói với vẻ mặt không thay đổi: “Nếu đã làm xong bài tập cho mình rồi thì cậu hãy viết thư tình giúp mình đi, cậu cũng đang rỗi mà. “
An Hạ Dao tưởng là mình nghe nhầm, quay lại nhìn Diệp Trí Viễn: “Cậu vừa nói gì?” Quen với cậu chàng này cũng đã nửa học kỳ rồi, hàng ngày nhìn thấy câu ta vứt thư tình từ chỗ ngạc nhiên đến thấy quen, rồi sau đó là không còn cảm giác, nhưng nghe cậu ta nói đến việc viết thư tình thì đây đúng là lần đầu!
An Hạ Dao không thể không nghi ngờ, tai cô dường như có ảo giác.
Diệp Trí Viễn nói, mặt vẫn không đổi sắc: “Em gái niềng răng, cậu còn trẻ thế, mà đã bị điếc, bị ù tai rồi à?” Nói xong còn bổ sung một câu: “Cậu hết rồi!”
“Sầm!” An Hạ Dao giận dữ đấm xuống bàn, nghiến răng, kêu lên đầy đủ cả họ và tên: “Diệp – Trí – Viễn. “
“Có tôi, có tôi” đừng có gọi lớn tiếng như vậy, lớp trưởng đang nhìn kìa!” Diệp Trí Viễn chậm rãi ngoáy tai, cười ma mãnh: “Cẩn thận không thì mình thưa với thầy giáo là cậu bắt nạt mình!”

http://credit-n.ru/zaymyi-v-ukraine.html http://credit-n.ru/electronica.html http://credit-n.ru/offers-zaim/dozarplati-srochnye-zaimi-online.html

Bình luận

Bình luận

You can leave a response, or trackback from your own site.