Thư Viện Ngôn Tình » Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? » Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? | Chương 14

Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? | Chương 14

”Mình bắt nạt cậu? Diệp Trí Viễn, cậu không nhầm đấy chứ?” An Hạ Dao lạnh lùng cười, “Chuyện buồn cười đó chẳng hề buồn cười chút nào?”
“Ôi cha, mình bắt nạt cậu, mình bắt nạt cậu, được chưa nào?” Diệp Trí Viễn nhăn nhở huých An Hạ Dao lúc đó đang quay mặt đi vì tức giận.
“Cút” An Hạ Dao giận dữ quăng ra một từ.
“Em gái nắn răng, lúc đầu là cậu nói, rằng sẽ giúp mình viết thư tình, bây giờ cậu lại không muốn công nhận à?” Diệp Trí Viễn vẫn nhìn An Hạ Dao với ánh mắt rừng rực: “Nuốt lời là sẽ béo đấy, cẩn thận, cậu sẽ chết vì béo đấy!”
An Hạ Dao hít một hơi sâu, cuối cùng cũng nén được cơn giận, lấy một tờ giấy trong ngăn bàn ra, vớ lấy bút, nhìn Diệp Trí Viễn: “Tên?”
Bạn đang đọc truyện tại


“Tên vẫn chưa nghĩ ra, cậu rỗi thì hãy viết nội dung trước đi!” Diệp Trí Viễn nhìn khuôn mặt giận đữ của An Hạ Dao, hai má căng phồng lên, không kìm được ý nghĩ trêu chọc cô.
“Cậu muốn viết thư tình kiểu gì?” An Hạ Dao hỏi Diệp Trí Viễn với vẻ nghiêm túc, giống như hỏi: trưa nay cậu ăn cơm chưa?
“Ui cha! Em gái nắn răng, cậu giỏi thật đấy, có thể viết được nhiều kiểu thư tình cơ à?” Trí Viễn nhìn Hạ Dao với vẻ thích thú, “Đúng là người tài không lộ mặt, Em gái nắn răng, cậu lợi hại thật! Nào, nói cho anh đây nghe xem, đã từng viết thư tình cho những ai rồi?”
“Thôi đi!” An Hạ Dao trừng mắt lườm Diệp Trí Viễn, “Rút cuộc là cậu có cần mình viết cho không? Phí cả thời gian của mình!”
Diệp Trí Viễn búng móng tay, chậm rãi nói: “Cậu hãy viết một lá thư tình theo kiểu văn vẻ cho tớ xem!”
An Hạ Dao cầm bút, để trống phần xưng hô đầu thư, sột soạt viết trên giấy, chỉ một lát sau đã xong, rồi sau đó đưa cho Diệp Trí Viễn: “Xong rồi. “
“Nhanh thế sao?” Diệp Trí Viễn đón lấy đọc, một hàng chữ nổi bật đập vào mắt: “Tôi muốn hỏi thế gian, tình là gì mà lại khiến người ta suốt đời gắn bó bên nhau? Cô bé, tôi đã yêu em, hãy làm bạn gái tôi nhé!”
“Có quá ngắn gọn không?” Trí Viễn hỏi.
Hạ Dao vội lắc đầu: “Mình thấy rất tốt, chủ đề rõ ràng, thái độ đứng đắn, vừa đọc là thấy ngay. “
“Liệu người ta có chấp nhận không?” Trí Viễn chau mày, nhìn lên lá thư, hỏi bâng quơ.

data-ad-slot=”6608233251″>


“Có chứ!” Để xua đuổi Diệp Trí Viễn đi, An Hạ Dao đáp bừa, vẻ rất chắc chắn.
“Khẳng định như vậy chứ? Nhất định chứ?” Diệp Trí Viễn không yên tâm, hỏi: “Nếu chẳng may người ấy không chấp nhận mà từ chối thì làm thế nào?”
“Sao như thế được?” An Hạ Dao nói với vẻ đầy tự tin: “Với một người như cậu, thì chẳng cần bất cứ lá thư tình nào, chỉ cần ngoắc tay một cái là tất cả những giống cái sẽ lao ngay đến thôi!”
Diệp Trí Viễn chớp đôi mắt đen, ngoắc tay về phía An Hạ Dao.
An Hạ Dao tròn mắt, “Làm gì thế?”
“Kìa, Em gái niềng răng. Không lẽ, cậu không phải là giống cái? Nếu không thì sao lại không lao đến?” Trí Viễn nói câu này với vẻ rất nghiêm trang.
Bị đùa như vậy, khuôn mặt xinh xắn của Hạ Dao đỏ bừng, giận dữ nói: “Diệp Trí Viễn, Rỗi hơi quá nhỉ!”
Diệp Trí Viễn vớ lấy chiếc bút, viết lên chỗ An Hạ Dao để trống đầu thư ba từ: Gửi Em gái niềng răng, rồi ký tên Ngốc điểm 0 rất bay bướm ở cuối thư, sau đó huých An Hạ Dao, và đặt lá thư lên trước mặt cô.
“Em gái niềng răng, thư tình cho em đây!” Diệp Trí Viễn nhăn nhở nói với An Hạ Dao: “Tôi muốn hỏi thế gian, tình yêu là gì mà lại khiến người ta suốt đời gắn bó bên nhau. Cô bé, tôi đã yêu em, hãy chấp nhận làm bạn gái tôi nhé!”
Khuôn mặt trắng trẻo của An Hạ Dao trong phút chốc đỏ bừng như tôm luộc, tức giận vo tròn lá thư thành một nắm, trừng mắt nhìn Diệp Trí Viễn, nghiến răng nói: “Diệp Trí Viễn, kể từ bây giờ, mình sẽ không chép bài, làm bài cho cậu và cũng không viết thư tình cho cậu nữa, càng không làm giúp cậu bất cứ việc gì, cuối cùng, mình cũng không muốn nói chuyện với cậu nữa!”
Diệp Trí Viễn tròn mắt, nói với vẻ vô tội: “Em gái nắn răng, cậu nói đấy chứ, bức thư tình này chủ đề rõ ràng, thái độ đứng đắn, vừa đọc là thấy ngay, bất cứ cô gái nào cũng chấp nhận. Cậu đã lừa gạt tình cảm của mình!” Nói rồi, giả bộ ôm ngực, nói: “Thật tội nghiệp cho mình vì đã tin cậu, cục cưng của mình, mình thấy rất tổn thương. . . “
An Hạ Dao tức giận tới mức không muốn nói thêm với Diệp Trí Viễn nữa, cô cảm thấy đau lòng, trái tim nhỏ bé của cô mới thực sự là bị tổn thương, lá thư tình đầu tiên trong cuộc đời lại là do Diệp Trí Viễn đùa bỡn để cô viết, hơn nữa lại là cô viết cho chính mình!
“Em gái nắn răng, cậu giận thật à?” Diệp Trí Viễn ngồi sát lại bên cạnh An Hạ Dao, dùng khủy tay huých cô.
An Hạ Dao tránh cú huých ấy, mặt vẫn không thay đổi và không nói gì.
“Em gái nắn răng, mình không đùa cậu đâu!” Diệp Trí Viễn hít một hơi sâu, “Chúng ta thử yêu nhau nhé, được không?”
An Hạ Dao thấy đầu óc trở nên trống rỗng, một lúc sau mới nhìn sang Diệp Trí Viễn: “Cậu đùa đủ chưa? Đùa mình như vậy cậu thấy thích lắm à?”
Thấy An Hạ Dao gầm lên với vẻ giận dữ như vậy, Diệp Trí Viễn ngượng ngùng, một hồi lâu cũng không biết phải nói như thế nào.
“Diệp Trí Viễn, mình thích cậu?” Lộ Ngữ Nhụy dỏng tai lên nghe đoạn đối thoại nãy giờ giữa Diệp Trí Viễn và An Hạ Dao, cuối cùng không nén được, quay người lại, nhìn cậu với ánh mắt chan chứa tình cảm, thông báo.
An Hạ Dao ngây người, hoàn toàn bất ngờ khi thấy Lộ Ngữ Nhụy tỏ tình cảm một cách trực tiếp như vậy, Diệp Trí Viễn cũng tròn xoe mắt.
“Diệp Trí Viễn, mình thích cậu!” Lộ Ngữ Nhụy nhấn mạnh lại với vẻ rất kiên định, mắt nhìn thẳng vào Diệp Trí Viễn.
Lời bày tỏ ấy, câu nói ấy, thực ra An Hạ Dao cũng muốn nói, nhưng cô thấy tự ti và không thể nói ra mồm. Cô nhìn Lộ Ngữ Nhụy, một Lộ Ngữ Nhụy như một nữ thần hoàn mỹ, cảm thấy tự ti đến mình chỉ muốn chui xuống đất.
“Bạn Lộ Ngữ Nhụy, mẹ mình không cho mình yêu sớm, bạn đừng thích mình!” Diệp Trí Viễn từ chối một cách ngắn gọn, đôi mắt đen nhìn lướt qua An Hạ Dao như đang suy nghĩ tới điều gì và đầy ý tứ sâu xa.
An Hạ Dao ôm cuốn sách với vẻ không tự nhiên, cảm thấy mình giống như một chiếc bóng đèn sắp cháy.
Khuôn mặt xinh đẹp của Lộ Ngữ Nhụy thoáng hiện lên vẻ buồn bã, nhìn Diệp Trí Viễn với ánh mắt oán trách, “Cậu cố ý từ chối mình đúng không?” Nói rồi cô đưa mắt nhìn sang phía An Hạ Dao với vẻ hơi hận.
An Hạ Dao lo lắng cúi đầu, trong bụng thầm nghĩ, Lộ Ngữ Nhụy, cậu bày tỏ tình cảm và bị thất bại, điều đó đúng là rất đáng buồn, nhưng đừng nhìn mình với vẻ oán trách như vậy, mình cũng không muốn nhìn thấy, đó là vì thời cơ mà bạn lựa chọn không đúng đấy chứ. Còn nữa, Diệp Trí Viễn không yêu sớm, đó là vì mẹ bạn ấy không cho phép, không thể không nghe lời mẹ được.
Diệp Trí Viễn lạnh nhạt nói: “Vì sao mình phải cố ý từ chối bạn? Mình cũng đâu có quen bạn”. Mắt của Lộ Ngữ Nhụy đỏ lên, cố nén những giọt nước mắt sắp trào ra, cắn môi, quay mặt đi. An Hạ Dao thấy vậy sinh lòng thương hại, bất giác bĩu môi nói với Diệp Trí Viễn: “Cậu đúng là đồ tai họa!”
Diệp Trí Viễn cũng bĩu môi, lần đầu tiên không đấu khẩu lại với An Hạ Dao.
“Em gái nắn răng, buổi tối cùng mình tới thư viện đọc sách!” Trước lúc tan học, Diệp Trí Viễn kéo tay An Hạ Dao, nói với vẻ mặt nghiêm chỉnh.
An Hạ Dao ngạc nhiên tới mức há hốc miệng như nuốt phải trứng gà một hồi lâu: “Cậu nói là tới thư viện đọc sách hả?” Nói rồi cô ngước mắt lên nhìn bầu trời bên ngoài, “Hôm nay mặt trời vẫn mọc lên từ đằng đông mà!”
Diệp Trí Viễn giận dữ búng vào mũi An Hạ Dao: “Sao nhiều lời thế? Một câu thôi, rút cuộc là có đi cùng mình không?”
An Hạ Dao do dự một lúc, tiếp đó hít một hơi thật sâu, “Buổi tối Câu lạc bộ văn học có việc rồi, mình không đi cùng cậu được”.

http://credit-n.ru/zaymyi.html http://credit-n.ru/trips.html http://credit-n.ru/offers-zaim/vivus-potrebitelskie-zaymy-online.html

Bình luận

Bình luận

You can leave a response, or trackback from your own site.