Thư Viện Ngôn Tình » Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? » Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? | Chương 16

Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? | Chương 16

Sự Từ Bỏ Dũng Cảm
Trong trường cấm học sinh yêu đương, Diệp Trí Viễn lại công khai theo đuổi An Hạ Dao một cách rầm rĩ, khiến cả trường cứ xôn xao cả lên, đâu đâu cũng thấy lời đồn, thầy cô cũng xì xầm, có người đã gặp riêng An Hạ Dao để nói chuyện và bảo ban cô.
Mặc dù An Hạ Dao là một đứa bé ngoan, một học sinh ưu tú, nhưng một khi đã xác định một việc nào đó, thì sẽ không bao giờ lùi bước trước cái nhìn hay những lời bàn luận của người khác, nhưng để tránh cho sự việc trở lên lớn hơn và khiến cha mẹ phải lo lắng từ đó tìm cách ngăn cấm, nên bề ngoài thì cô tỏ ra ngoan ngoãn, nói với thầy cô là không có chuyện gì, sẽ không cặp kè với Diệp Trí Viễn, thậm chí còn tránh gặp mặt, không dám ngồi cùng bàn nữa, nhưng thực ra, cô và Trí Viễn vẫn gắn bó với nhau như keo với sơn.
Trí Viễn tuy ngang ngạnh cứng đầu, nhưng một khi đã bắt đầu yêu thì lại rất thật thà, để bảo vệ cho cô bé ngoan, học sinh ưu tú Hạ Dao không bị mọi người bàn tán và công kích, không bị thầy cô mời lên gặp hay gây khó khăn, cậu đã thận trọng giấu kín mối tình niên thiếu, ngầm che chở cho cô, bằng cách riêng của mình, cậu đã thu hút mọi sự chú ý về mình. Rất nhanh sau đó, tin tức về chuyện Diệp Trí Viễn theo đuổi hoa khôi của lớp bên cạnh một lần nữa lại gây xôn xao cả trường, còn chuyện cậu theo đuổi An Hạ Dao rất nhanh chóng trở thành quá khứ. Mọi người cũng coi đó là chuyện đùa khi rỗi rãi và cho qua.
Chỉ có hai người trong cuộc âm thầm là An Hạ Dao và Diệp Trí Viễn mới biết rõ và lặng lẽ nhấm nháp mùi vị hạnh phúc của tình yêu.
Bạn đang đọc truyện tại


Hai người không còn ngồi chung bàn nữa, Diệp Trí Viễn đã ngồi cùng với lớp trưởng có thành tích học tập tốt như An Hạ Dao, sự tiếp xúc giữa hai người vì thế ít hơn hẳn. Lớp trưởng bị chinh phục bởi sức hấp dẫn đặc biệt của Diệp Trí Viễn, đã giữ kín chuyện của họ và sẵn sàng trở thành sợi dây nối kết giữa hai người, thường xuyên chuyển những mấu giấy trao đổi hay đồ vật gì đó cho họ.
An Hạ Dao nắm mẩu giấy nhỏ mà lớp trưởng vừa chuyển cho cô, thầm mỉm cười trước việc làm rất biết ý của Diệp Trí Viễn, rồi đặt mẩu giấy ấy vào cuốn vở, lén mở ra xem, đó là hình của thần tình yêu (Cupid), bên trên vẽ hai trái tim màu đỏ nối liền vào nhau, cùng hai cái tên Ngốc điểm 0 và Em gái niềng răng rất bay bướm. An Hạ Dao khẽ mỉm cười, trong lòng vô cùng hạnh phúc.
An Hạ Dao nghĩ một lát, lập tức trả lời Diệp Trí Viễn một câu: Xin hỏi thế gian, tình yêu là gì, mà lại khiến người ta suốt đời sống chết bên nhau!”
Diệp Trí Viễn nắm lấy mẩu giấy, mặt rất vui, rồi làm một động tác tay về phía An Hạ Dao, ý nói: Mình yêu cậu.
An Hạ Dao đỏ bừng mặt, nhưng vẫn đáp lại Diệp Trí Viễn một động tác mang thông Diệp: mình cũng yêu cậu.
Cử chỉ thân thiết giữa hai người khiến lớp trưởng chỉ còn biết giậm chân đấm ngực vì thèm muốn, “Hai người đừng có tỏ ra ngọt ngào như thế, được không?” Cô nói với vẻ vô cùng ghen tỵ.
An Hạ Dao mỉm cười rất ngọt ngào.
Còn Lộ Ngữ Nhụy lạnh lùng như tảng băng, mắt ánh lên vẻ rất lạnh lùng, khiến ai nhìn thấy cũng phát run người.
Tan học, Diệp Trí Viễn cùng với một nhóm bạn nam trong lớp chơi bóng ở sân vận động, An Hạ Dao xem một lúc rồi tới căng tin mua nước cho cậu với vẻ rất quan tâm. Khi cô cấm hai chai nước đang định quay về sân vận động, thì có ba nữ sinh bước ra, chặn đường An Hạ Dao, ba cô nữ sinh này đều rất cao, trông có vẻ không phải là học sinh lớp 10.
An Hạ Dao giật mình, nhưng vẫn cố làm ra vẻ bình thản, đưa mắt nhìn ba đôi mắt đang nhìn cô từ đầu xuống dưới vẻ thăm dò.

data-ad-slot=”6608233251″>


Một người trong số đó lạnh lùng hỏi: “Mày là An Hạ Dao?”
“Vâng” An Hạ Dao gật đầu.
“Bạn gái của Diệp Trí Viễn?” Nhìn An Hạ Dao với hàm răng có rất nhiều chiếc răng nạm đồng màu vàng, ngươi cũng chẳng có gì đặc biệt, cô gái ấy có phần hơi do dự, không lẽ khẩu vị của Diệp Trí Viễn lại kém đến thế?
“Vâng. . . phải. ” An Hạ Dao do dự một chút, rồi dốc hết can đảm, thừa nhận một cách kiên định.
Trước khi gặp Diệp Trí Viễn, An Hạ Dao chỉ là một cô bé ngoan ngoãn chỉ biết học hành, hiểu biết của cô về những thiếu niên có vấn đề mãi tới sau khi Diệp Trí Viễn vào học trong lớp cô mới biết, những chuyện đánh nhau, gây lộn cô chỉ đọc được trong truyện và xem phim.
Nhưng, nếu người ta đã tìm đến nơi, thì An Hạ Dao chỉ còn cách liều mà đón nhận thôi. Mặc dù, cô không sao hiểu được vì sao họ lại tìm gặp cô?
“Mày với Diệp Trí Viễn qua lại được bao lâu rồi?” Sau khi nghe lời thừa nhận của An Hạ Dao, ánh mắt của cô gái cầm đầu trở nên rất dữ, hai cô khác thì bao vây lấy An Hạ Dao, lập tức cũng tỏ ra giận dữ theo.
Từ trước tới nay, An Hạ Dao chưa bao giờ trải qua những chuyện như thế này, cô cảm thấy trong lòng rất lo sợ, chân tay cũng lạnh hẳn đi. Hít một hơi thở sâu, cô liều nói với vẻ bình thản: “Tôi không cần thiết phải báo cáo với các cậu ! “
Đúng lúc An Hạ Dao nói xong câu ấy, một cái tát rất mạnh giáng xuống mặt cô.
An Hạ Dao bất giác lùi về sau hai bước, chân không vững nên ngã xuống đất, cô cảm thấy trong đầu như có tiếng nổ, tai ù đi, không thể tin được, ngước mắt lên nhìn ba cô gái kia, nước mắt vòng quanh, từ nhỏ tới giờ cô chưa bị ai tát bao giờ.
“Cái tát này để cho mày nhớ kỹ, Trí Viễn không phải là người mà một đứa con gái xấu xí như mày có thể với tới!” Cô gái cầm đầu nhìn An Hạ Dao với ánh mắt khinh miệt.
“Đúng thế, xấu như thế này mà cũng đòi, sao không lấy gương mà soi mặt mình xem?” Cô gái đứng bên cạnh cũng cười khinh bỉ, nói thêm vào.
An Hạ Dao cố kìm nước mắt, cứng cỏi đứng lên, mắt nhìn cô gái cầm đầu vẻ phẫn nộ: “Tôi có xứng với Diệp Trí Viễn hay không, không phải cô nói là được, tôi xấu, nhưng chỉ cần Diệp Trí Viễn thích là đủ. . . “
Cô gái cầm đầu nghe thấy những lời đó của An Hạ Dao, không do dự giáng cho cô một cái tát nữa, “Đồ mặt dày. “
An Hạ Dao định tránh, nhưng bị hai cô gái kia giữ lại, trong chốc lát, An Hạ Dao cảm thấy mặt mình đau rát nước mắt không kìm được cũng tuôn trào.
Đã lớn như thế này rồi nhưng An Hạ Dao chưa bao giờ phải chịu nhục như vậy.
“Trong những kẻ mặt dày mà tao thấy, chưa có ai mặt dày như mày!” Một cô gái khác đứng bên nhổ phì một tiếng, “Đồ đê tiện, chắc chắn là mày đã giở thói mặt dày bám riết lấy Diệp Trí Viễn, anh ấy không thoát được nên mới đành phải qua lại với mày. “
“Một đứa xấu như mày, đến xách dép cho Diệp Trí Viễn cũng không đáng, sao mày lại mặt dày như vậy? Còn nhận là bạn gái của Diệp Trí Viễn, tao nhổ vào. ” Một cô gái khác thấy vậy cũng tham gia vào hàng ngũ những kẻ công kích An Hạ Dao.
Lần đầu tiên An Hạ Dao gặp phải sự kiện bạo lực như vậy, ý nghĩ duy nhất của cô là phản kháng, vì vậy cô phẫn uất đứng dậy, giơ tay túm lấy đứa con gái cầm đầu đang đứng gần cô.
“Ôi, đồ đê tiện, gớm ghiếc quá, chị em, hãy xử lý nó đi. ” Đứa con gái cầm đầu bị An Hạ Dao bất ngờ túm lấy, sau khi lùi người tránh, vừa xấu hổ vừa tức giận, sai bảo.
Hai đứa con gái kia bèn xông vào, đè An Hạ Dao xuống đất bắt đầu những hành động bạo lực bằng tay đấm chân đạp.
“Dừng ngay!” Tiếng của Diệp Trí Viễn vang lên như tiếng sấm bên tai An Hạ Dao lúc đó đang rất sợ hãi và tuyệt vọng, “dừng ngay lại!” Diệp Trí Viễn giận dữ đẩy hai đứa con gái đang đè An Hạ Dao.
Rồi Diệp Trí Viễn vội ôm lấy An Hạ Dao đang co lại và toàn thân thì không ngừng run lên bần bật, dịu dàng vuốt ve lưng cô, nói bằng giọng an ủi: “Em gái nắn răng, đừng khóc, đừng sợ!”
Ngoài nước mắt, An Hạ Dao không biết phải nói gì, cô vùi đầu vào trong ngực Diệp Trí Viễn, khóc thút thít.
“Ôn Sảnh, mẹ kiếp mày điên à!” Diệp Trí Viễn nghiến răng, hai mắt như tóe lửa, trừng lên nhìn đứa con gái cầm đầu.
Đứa con gái cầm đầu bị vẻ mặt và thái độ của Diệp Trí Viễn làm cho khiếp sợ, bèn giải thích bằng giọng yếu ớt: “Trí viễn, con bé mặt dày ấy cứ bám riết lấy cậu, bọn mình chỉ là dạy dỗ nó giúp cậu. . . “
“Dạy dỗ cái quái gì!” Diệp Trí Viễn giận dữ gầm lên với con bé đó: “An Hạ Dao là bạn gái của tôi, ai mặt dày bám lấy tôi, người mặt dày nhất chẳng phải là cậu sao, cứ bám riết lấy tôi?”
Đứa con gái cầm đầu, bị Diệp Trí Viễn nói thẳng vào mặt như vậy, mặt trắng nhợt cả ra.
“Tôi cảnh cáo các người, An Hạ Dao là bạn gái của Diệp Trí Viễn này, từ nay về sau ai mà còn gây rắc rối cho cô ấy, tôi sẽ xử từng người một!” Diệp Trí Viễn cảnh cáo với giọng lạnh lùng, tiếp đó đưa mắt nhìn đứa con gái có tên là Ôn Sảnh: “Từ nay về sau, đừng để tôi nhìn thấy mặt cậu, nhìn thấy cậu lần nào, tôi buồn nôn lần ấy!”
Vẻ dữ tợn của đứa con gái tên là Ôn Sảnh đã bị Diệp Trí Viễn làm cho biến mất, nghe thấy những lời này, nó ngồi sụp xuống, ôm mặt, nức nở khóc.
Diệp Trí Viễn không thèm đếm xỉa đến điều đó, cậu ôm lấy An Hạ Dao, dìu cô rời khỏi nơi đó. . .
An Hạ Dao dựa vào vầng ngực xương xẩu của Diệp Trí Viễn nhưng cảm thấy vô cùng yên tâm, cô kéo áo của Diệp Trí Viễn khóc tối trời tối đất, cho tới khi Diệp Trí Viễn nhẹ nhàng đặt cô xuống bãi cỏ, cô vẫn cứ nức nở.
Diệp Trí Viễn nhìn đôi mắt đỏ lên vì khóc của An Hạ Dao, bất giác cảm thấy lòng mềm lại, cúi xuống nói với cô: “Thôi nào, Em gái nắn răng, đừng khóc nữa, cậu khóc làm lòng mình cũng đau cả lên đây này. “
An Hạ Dao cố gắng ghìm những giọt nước mắt, nhưng không sao ghìm được, cô đưa tay quệt nước mắt, sụt sịt hỏi: “Diệp Trí Viễn, có phải là mình xấu lắm không? Có phải mình không xứng với cậu không?”
Diệp Trí Viễn đưa tay xoa lên má An Hạ Dao, khẽ lau những giọt nước ở đuôi mắt cô: “Cậu rất xấu à? Sao mình lại cảm thấy cậu rất xinh đẹp nhỉ. “
“Diệp Trí Viễn, cậu lại nói dối rồi. ” An Hạ Dao lườm Diệp Trí Viễn vẻ không vui.
“Mình nói dối đâu nào?” Diệp Trí Viễn bất mãn, phản bác: “Chưa nghe thấy câu: trong mắt người tình có Tây Thi à? Mình cảm thấy cậu xinh thì là xinh, cậu nghe người khác nói làm gì?”
“Những người khác đều nói là mình không xứng với cậu” An Hạ Dao nói với vẻ buồn thiu.
“Đó là vì người khác ngưỡng mộ, ghen tỵ. ” Diệp Trí Viễn an ủi An Hạ Dao, “Này, nhưng mà sao cậu cũng trở nên nông cạn như vậy từ bao giờ thế? Xinh đẹp, xấu xí thì có coi là cơm mà ăn được không? Cậu là người tốt, tâm trong sáng, mình thích là được. “
“Nhưng, lâu dần, liệu cậu có cảm thấy rằng mình xấu, không xứng với cậu, không cần mình nữa không?. . . ” An Hạ Dao cắn môi, trong lòng vẫn thấy rất tự ti.
“Cậu không biết rồi. Người xinh đẹp, càng nhìn thì óc thẩm mỹ càng thấy mệt, dần dần sẽ không còn cảm thấy xinh đẹp nữa, còn người xấu, thì càng nhìn lại càng thấy ưa. ” Diệp Trí Viễn nói rất nghiêm chỉnh.
An Hạ Dao tức tới mức nghiến răng ken két: “Diệp Trí Viễn, cậu nói như vậy, chẳng qua nói tránh đi rằng mình xấu, đúng không?”
“Đâu có, là cậu nói đấy chứ. ” Diệp Trí Viễn nhìn An Hạ Dao, vẻ vô tội.
“Nhưng cậu cũng thừa nhận rồi!”An Hạ Dao nhìn Diệp Trí Viễn với đôi mắt rực lửa.
“Mình sai rồi là được chứ gì?” Diệp Trí Viễn nhếch môi khẽ cười “Em gái nắn răng, cậu đừng quá nghiêm túc như thế được không? Mình thích cậu, mình thích cậu, mình phải nói bao nhiêu lần thì cậu mới tin?”
“Mình. . . ” An Hạ Dao chớp chớp đôi mắt đen vừa mới được những giọt nước mắt rửa sạch, nhìn Diệp Trí Viễn bằng ánh mắt sáng long lanh, “Mình chỉ sợ là bản thân không đủ tốt và sẽ mất cậu!”
Diệp Trí Viễn vừa nghe vậy, thấy lòng mềm hẳn lại, cậu kéo mạnh An Hạ Dao và ôm vào lòng, nói với vẻ rất nghiêm túc: “Em gái nắn răng, em đã đủ tốt rồi, chính anh mới lo rằng nhỡ mình mà không tốt thì sẽ có lỗi với em. “

http://credit-n.ru/zaymi-na-kartu-blog-single.html http://credit-n.ru/kredity-online-blog-single.html http://credit-n.ru/electronica.html

Bình luận

Bình luận

You can leave a response, or trackback from your own site.