Thư Viện Ngôn Tình » Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? » Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? | Chương 17

Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? | Chương 17

An Hạ Dao dựa vào ngực Diệp Trí Viễn, miệng nở nụ cười hạnh phúc, thì ra cuộc đời cũng có sự ngọt ngào và tốt đẹp đến như vậy.
Ánh nắng buổi chiều tỏa trên thân hình đang độ lớn và kề sát bên nhau của họ, rồi phản chiếu lại thành một vầng hào quang màu vàng, đẹp tới mức người ta không nỡ rời mắt đi.
Khoảng thời gian hạnh phúc trôi nhanh như bay, kể từ sau khi mấy cô gái lớp trên đến gây chuyện và bị Diệp Trí Viễn giải quyết xong, không còn nữ sinh nào đến gây chuyện với An Hạ Dao nữa, và học kỳ cũng đang gần đến hồi kết thúc, mọi người đều bận với chuyện chuẩn bị thi.
An Hạ Dao vừa ra khỏi phòng của thầy chủ nhiệm, định về lớp lấy tài liệu chờ Diệp Trí Viễn làm trực nhật, quét dọn xong sẽ cùng cậu đến thư viện ôn bài. Tuy yêu sớm, nhưng cô vẫn giữ vững ngôi vị học sinh giỏi, lại kéo Diệp Trí Viễn cũng học giỏi theo và mỗi ngày một tiến bộ trông thấy.
Khi An Hạ Dao đi đến cửa lớp, thấy cánh cửa đóng lại, trong lớp hình như không còn ai, nghĩ thầm trong bụng, chắc là Diệp Trí Viễn lười không quét lớp, với tư cách là bạn gái của cậu, cô chỉ còn cách quét giúp. Nghĩ thế, cô định mở cửa ra, nhưng khi bàn tay vừa đặt lên nắm cửa, thì nghe thấy tiếng của Lộ Ngữ Nhụy vọng ra: “Diệp Trí Viễn, bạn đang giận mình phải không?”
Bạn đang đọc truyện tại


Bàn tay nắm nắm cửa của An Hạ Dao dừng lại cứng đơ, trong lòng chợt thấy một nỗi hồi hộp mà chính mình cũng không rõ.
“Ai giận bạn, vô duyên. ” Giọng của Diệp Trí Viễn vẫn mang vẻ kiêu ngạo như cũ.
“Diệp Trí Viễn, mình biết mình sai rồi. ” Giọng của Lộ Ngữ Nhụy rất rõ ràng: “Lẽ ra mình không nên từ chối bạn, không nên nói ra câu mẹ mình không cho yêu sớm để chọc tức bạn, hãy tha thứ cho mình, được không. . . “
Một cảm giác nặng nề dâng đầy trong lòng, dường như cô sắp nhìn thấy một bí mật mà không nên thấy. Thì ra, Diệp Trí Viễn và Lộ Ngữ Nhụy đã từng có quá khứ, hèn nào mà thái độ của Diệp Trí Viễn và Lộ Ngữ Nhụy đều có vẻ kỳ quặc, thì ra, nguyên nhân chính là ở đây.
Diệp Trí Viễn không nói gì, cách sau một lần cửa, An Hạ Dao không thể nào hình dung ra vẻ mặt của Diệp Trí Viễn lúc này.
Lộ Ngữ Nhụy lấy lại tinh thần, cuối cùng lại lên tiếng: “Diệp Trí Viễn, chúng ta đừng giận nhau nữa, được không? Bạn đừng vì giận mà cặp kè với An Hạ Dao nữa, nhìn thấy cảnh ấy, mình buồn lắm. . . ” Nói đến câu cuối, giọng của Lộ Ngữ Nhụy thậm chí trở nên nghẹn ngào, “Chúng ta bắt đầu lại, được không?”
An Hạ Dao hồi hộp tới mức mồ hôi toát đầy lòng bàn tay, chờ nghe câu trả lời của Diệp Trí Viễn, nhưng một hồi lâu mà trong lớp học vẫn không một tiếng động, cô do dự không biết nên đẩy cửa bước vào hay là rời đi, cuối cùng quyết định khẽ đẩy cửa ra một chút.
Lộ Ngữ Nhụy đứng trước mặt Diệp Trí Viễn, không chờ được câu trả lời của cậu, bèn nhón chân lên, vòng tay ôm lấy cổ cậu, dâng lên một nụ hôn, còn Diệp Trí Viễn thì cũng không đẩy ra.
An Hạ Dao không thể nhìn tiếp được nữa, cô loạng choạng rời đi, lòng đau thắt lại, đến mức tưởng chừng không thở được nữa.
An Hạ Dao thảng thốt lao xuống cầu thang, không may va vào một nam sinh học khóa trên tay đang ôm bóng đi lên. Thực ra, cú va ấy không đau, nói cách khác, trong khoảnh khắc ấy nỗi buồn đau trong lòng An Hạ Dao đã vượt qua nỗi đau da thịt cô ôm lấy người, nước mắt không ngừng tuôn rơi.

data-ad-slot=”6608233251″>


Khi bị những cô gái học lớp trên xỉ nhục, An Hạ Dao có thể chống cự lại một cách cứng cỏi và đầy lý lẽ, nhưng khi đối diện với Diệp Trí Viễn và Lộ Ngữ Nhụy đã từng có cả một quá khứ với nhau thì cô lại thấy tự ti tới mức chỉ muốn tìm một cái lỗ để chui xuống.
Vì chân tướng sự thật đau lòng, mối quan hệ giữa An Hạ Dao thời gian vừa qua chỉ là vì Diệp Trí Viễn giận Lộ Ngữ Nhụy, còn tất cả tình yêu mà An Hạ Dao dồn vào chẳng qua cũng chỉ là cái bia hứng đạn cho một lần họ giận hờn nhau.
Những dòng nước mắt của An Hạ Dao làm cho Diệp Ca phát hoảng, không kịp cúi xuống nhặt trái bóng bị rơi đang lăn tận ra xa, anh luống cuống an ủi An Hạ Dao: “Này, đừng khóc, bị đau ở đâu, để anh đưa em tới phòng y tế”, được không?”
An Hạ Dao không nói gì, đẩy Diệp Ca ra và vẫn cứ ôm mặt khóc rưng rức, chẳng qua là cô mượn cớ này để trút bỏ mà thôi.
Diệp Ca ngồi xổm xuống cùng với An Hạ Dao, nhìn cô với vẻ bất lực: “Thôi nào, thôi nào, em đừng khóc nữa, có chuyện gì thì nói với anh, bị đau ở đâu, để anh đưa đến phòng y tế kiểm tra là được thôi mà. “
An Hạ Dao mở miệng, “Hãy cho em mượn bờ vai của anh. ” Sau đó dựa vào Diệp Ca, tiếp tục tuôn nước mắt.
Khi Diệp Trí Viễn đi xuống gác thì nhìn thấy An Hạ Dao dựa vào Diệp Ca không ngừng tấm tức khóc, cảm thấy mình bị cắm sừng, cậu vội sải bước tới, kéo An Hạ Dao ra: “Cậu đang làm gì thế?”
An Hạ Dao bị Diệp Trí Viễn kéo ra một cách thô bạo, bả vai đau tê cả đi, nhìn điệu bộ giận dữ ngùn ngụt của cậu, trong lòng không khỏi cảm thấy đôi chút sợ sệt và mất tự nhiên, nhưng liền sau đó lại nhìn thấy Lộ Ngữ Nhụy đang vội vã đuổi theo sau cậu, nên cô hít một hơi thật sâu, lạnh lùng đáp, “Không có gì. ” Nói rồi, bỏ mặc Diệp Trí Viễn, quay người bỏ đi.
Diệp Trí Viễn tròn mắt, vội bước tới, kéo tay An Hạ Dao: “Em gái nắn răng, ý của cậu là sao?”
An Hạ Dao nhìn Diệp Trí Viễn, khuôn mặt điển trai đang ở độ tuổi mới lớn, lúc này đang nhìn cô chăm chăm bằng đôi mắt rất đẹp nhưng cô cố kìm cơn giận dữ, nghiến răng, hỏi: “Quan hệ giữa cậu với Lộ Ngữ Nhụy là gì?”
Diệp Trí Viễn có phần luống cuống, đảo mắt một vòng, nhìn sang Lộ Ngữ Nhụy, đang định nói thì An Hạ Dao đã lên tiếng trước: “Quan hệ giữa cậu với Lộ Ngữ Nhụy là gì thì cũng chẳng có liên quan gì tới mình. Diệp Trí Viễn, mình muốn nói với cậu là, mình không cần cậu nữa, mình đã thích anh ấy. ” Nói rồi cô giơ tay chỉ về phía chàng trai học khóa trên.
An Hạ Dao không biết là mình bị sốc quá không hay là cú va vừa rồi đã khiến đầu óc cô trở nên không bình thường, thậm chí cô không hề nghĩ xem, chàng trai học khóa trên có phối hợp với mình không, mà lại nói liều như vậy.
Có lẽ, An Hạ Dao còn trẻ, chỉ nghĩ rằng, sau khi làm xong vai trò của một cái bia đỡ đạn, chút kiêu hãnh duy nhất có thể có được để tự an ủi mình là, chính cô sẽ bỏ rơi Diệp Trí Viễn, cô sẽ cho Diệp Trí Viễn mọc sừng, chứ không phải sự tái hợp giữa Diệp Trí Viễn và Lộ Ngữ Nhụy đã khiến cái bia đỡ đạn là cô bị Diệp Trí Viễn vứt bỏ.
Còn hành động dịu dàng an ủi, cho cô mượn bờ vai của chàng trai khóa trên thì khiến trực giác của An Hạ Dao mách bảo cô rằng, anh ấy sẽ phối hợp với cô để diễn hết màn kịch.
Diệp Trí Viễn tiếp tục hướng ánh mắt lạnh lùng vào An Hạ Dao: “Cậu! Hãy nói lại lần nữa cho mình nghe!”
An Hạ Dao hít một hơi thật sâu, lấy lại tinh thần, ánh mắt vượt qua người Diệp Trí Viễn, nhìn về phía chàng trai học khóa trên, nhắc lại lần nữa: “Diệp Trí Viễn, chúng ta chia tay thôi. “
Diệp Trí Viễn giơ tay lên, khuôn mặt đầy vẻ giận dữ.
An Hạ Dao không tỏ ra sợ hãi, ngẩng mặt lên sẵn sàng đón một cái tát giáng xuống.
Bàn tay của Diệp Trí Viễn nắm chặt lại thành nắm đấm, khuôn mặt điển trai thoáng hiện vẻ dữ tợn, cuối cùng lao về phía chàng trai học khóa trên, túm lấy cổ áo anh ta, toàn thân toát lên sự giận dữ, nghiến răng, gầm lên: “Anh nói đi!”
Chàng trai học khóa trên tròn mắt nhìn, thấy An Hạ Dao mặt mũi đầm đìa nước mắt, bất giác nhận bừa: “Cô ấy bảo như thế nào thì là như thế ấy. “
Diệp Trí Viễn buông chàng trai khóa trên ra, nhìn An Hạ Dao bằng ánh mắt lạnh lùng, không nói gì, quay người bỏ đi.
Lộ Ngữ Nhụy thấy thế vội đuổi theo: “Diệp Trí Viễn, chờ mình đã. “
An Hạ Dao nhìn theo, thấy Diệp Trí Viễn vừa đi được mấy bước thì Lộ Ngữ Nhụy đã đuổi kịp và kéo tay cậu, thế là cậu giơ tay kéo Lộ Ngữ Nhụy vào lòng và hôn cô.
Nước mắt của An Hạ Dao òa ra như suối.
Cảnh tượng Diệp Trí Viễn ôm hôn Lộ Ngữ Nhụy chướng mắt đến khác thường, khiến An Hạ Dao cảm thấy thà lúc đó mắt cô bị mù còn hơn.
Thế là chàng trai khóa trên cho cô mượn bờ vai, vừa nhìn cô khóc, vừa nghe cô kể về mối tình đầu của mình, nó bắt đầu cũng rất lạ lùng và kết thúc cũng lại rất vô lý.
Diệp Ca không bao giờ quên, vẻ mặt của An Hạ Dao lúc đó, nó vô cùng đau đớn và tuyệt vọng. Một cô gái còn trẻ và vốn tự ti như cô đã dành cho mối tình ấy biết bao tình cảm và chân tình, nhưng cuối cùng lại phát hiện ra sự thật đau lòng rằng chẳng qua cô chỉ là tấm bia đỡ đạn cho cơn hờn giận của hai người tình, rằng chẳng qua cô cũng chỉ là một khúc xen vào câu chuyện của hai người khác.
An Hạ Dao cũng không biết vì sao cô lại tin tưởng Diệp Ca như vậy, vì sao lại đem kể hết mọi chuyện không chút giấu giếm cho anh, nhưng duyên phận vốn rất kỳ lạ, nhiều năm sau này mỗi khi nhớ lại chuyện quen nhau giữa mình và Diệp Ca, cô cũng cảm thấy nó rất hoang đường. Song, chính sự hoang đường ấy đã khiến Diệp Ca xuất hiện bên cạnh cô vào đúng lúc cô thảm hại nhất, kịp thời như những giọt mưa, giải cứu cho cô.
Ngày hôm sau, An Hạ Dao bước chân vào lớp học với một vẻ mặt thảng thốt và tâm trạng ưu buồn, từ xa đã nhìn thấy Diệp Trí Viễn và Lộ Ngữ Nhụy ngồi dựa bên nhau rất thân thiết và đang cười đùa vui vẻ.
Chàng trai thì điển trai, cô gái thì xinh đẹp, đúng là một đôi rất xứng!
An Hạ Dao hít một hơi thật sâu, nhận ra rằng, ở ngực vẫn còn một nỗi đau vì buồn, cô quay mặt đi, không muốn chứng kiến cảnh tượng gai mắt đó, nhưng Diệp Trí Viễn thì vẫn giữ nguyên vẻ thể hiện ấy, suốt ngày tỏ ra thắm thiết với Lộ Ngữ Nhụy mà không biết chán, dường như cậu đang cố bù đắp cho tất cả những sai lầm trước đó.
Muốn đọc truyện hay vào ngay Thích Truyện: http://thichtruyen. vn

An Hạ Dao lẻ loi, cô đơn buồn bã một mình, dường như càng làm tôn thêm hạnh phúc của Diệp Trí Viễn và Lộ Ngữ Nhụy, đồng thời tạo ra một sự đối nghịch rất rõ rệt.
Thời gian một ngày đối với An Hạ Dao bây giờ dài tựa một năm, khó khăn lắm mới chịu đựng được đến giờ tan học, cô thu dọn sách vở, buồn bã chuẩn bị về ký túc, nhưng nhìn thấy Diệp Ca tay cầm sách đang đứng chờ cô ở cửa, cô hơi ngây người, chợt nhìn thấy trong tay của Diệp Ca là những cuốn sách mà cô đã đánh rơi hôm qua, cô bèn rảo bước định tới để chào.
Diệp Trí Viễn và Lộ Ngữ Nhụy tay trong tay, tình tứ bước tới, đứng ngay ở cửa. “Xin nhường lối cho!” An Hạ Dao cúi đầu nói với giọng lạnh lùng.
Đôi mắt đen rất đẹp của Diệp Trí Viễn nhìn chằm chằm vào An Hạ Dao, đôi môi mỏng rất gợi cảm mím chặt lại, định nói gì đó nhưng lại thôi.
Lộ Ngữ Nhụy thì ngược lại, chợt lên tiếng: “Ô, An Hạ Dao à. ” Giọng cô kéo dài đầy ngụ ý. Nói rồi, nhìn Diệp Trí Viễn, cười điệu đà: “Đây là An Hạ Dao mà hôm qua nói chia tay và bỏ rơi bạn đấy sao?”
Diệp Trí Viễn vừa nghe thấy Lộ Ngữ Nhụy nhắc đến chuyện ấy, lập tức sầm mặt lại: “An Hạ Dao, cậu đừng có tưởng là cậu bỏ rơi tôi. Nói thật cho cậu biết, tôi và Lộ Ngữ Nhụy đã yêu nhau từ trước rồi, dạo trước chẳng qua chỉ là giận nhau một chút, tôi đã lấy cậu để chọc giận cậu ấy mà thôi, cậu tưởng là tôi thích cậu thật à? Lại còn chia tay với tôi? Đúng là buồn cười!”
Nghe những lời ấy, khuôn mặt nhỏ nhắn của An Hạ Dao chợt trắng bệch, cô cố nén cảm giác cay cay ở sống mũi và những giọt nước mắt sắp trào ra khỏi tròng.
“Diệp Trí Viễn, cậu thực sự chưa từng thích An Hạ Dao?” Lộ Ngữ Nhụy khoác tay Diệp Trí Viễn, mặt lộ vẻ vui mừng, nói: “Mình biết, cậu dùng đồ xấu đó để chọc giận mình. Cậu thật xấu xa. . . “
Những giọt nước mắt của An Hạ Dao không kìm được nữa cứ thế tuôn trào, cô ngước đôi mắt đẫm lệ lên nhìn Diệp Trí Viễn để nghe câu trả lời của cậu.
Chứng kiến cảnh tượng ấy, Diệp Ca tuy không muốn xen vào nhưng nhìn thấy những giọt nước mắt tuyệt vọng của An Hạ Dao, trong lòng chợt thấy mềm lại, liền bước lên phía trước, kéo An Hạ Dao vào lòng mình, dịu dàng an ủi: “Dao Dao, em sao thế?”

http://credit-n.ru/credit-card-single-tinkoff-platinum.html http://credit-n.ru/blog-single-tg.html http://credit-n.ru/offers-zaim/greenmoney-online-zaymi-za-20-minut.html

Bình luận

Bình luận

You can leave a response, or trackback from your own site.