Thư Viện Ngôn Tình » Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? » Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? | Chương 18

Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? | Chương 18

Sắc mặt của Diệp Trí Viễn lập tức tối sầm lại, nhìn Lộ Ngữ Nhụy, tiếp tục công kích An Hạ Dao: “Tất nhiên là mình không thích An Hạ Dao rồi, xấu như thế là một chuyện, lại còn bịt răng nữa chứ, nếu hôn cậu ấy, mình rất sợ bị va vào mồm. . . “
An Hạ Dao hít một hơi sâu, đưa tay lau nước mắt, rồi choàng tay lên cổ Diệp Ca, nhún chân lên khẽ hôn lên môi anh.
Toàn thân Diệp Ca đờ ra, nhưng cũng lập tức phối hợp với cô, dịu dàng hôn trả lại. Diệp Trí Viễn tiến đến kéo An Hạ Dao ra, tiếp đó không do dự giáng cho Diệp Ca một cú đấm, quay người lại tiếp tục tát cho An Hạ Dao một cái, “Đồ đê tiện. “
An Hạ Dao ôm lên chiếc má bỏng rát vì cái tát, nhìn Diệp Trí Viễn, từ bé đến lớn, cú tát đầu tiên mà cô phải nhận là vì Diệp Trí Viễn, cái tát thứ hai là do Diệp Trí Viễn ra tay, và cậu còn tặng cho cô một câu “Đê tiện. “
Thấy chưa, đàn ông thật là nực cười, khi thích bạn họ sẽ nâng niu bạn như báu vật trong tay, còn khi không thích bạn nữa thì lại giẫm đạp như cỏ rác.
Bạn đang đọc truyện tại


An Hạ Dao giận quá hóa cười, cô nhìn Diệp Trí Viễn, nước mắt không còn chảy nước, hít một hơi sâu, cô lạnh lùng nói: “Diệp Trí Viễn, cậu dựa vào đâu mà đánh mình?”
“Cậu đê tiện. ” Diệp Trí Viễn nói với vẻ nghiệt ngã.
“Tôi đê tiện thì liên quan gì đến cậu?” An Hạ Dao lấy lại tinh thần, nhìn chăm chăm vào Diệp Trí Viễn, “Cậu là cha, hay là mẹ tôi? Tôi và cậu có quan hệ gì, chuyện của tôi cần đến cậu lo sao?”
“Cậu!” Diệp Trí Viễn bị An Hạ Dao làm cho tức giận tới mức không biết phải nói gì.
“Diệp Trí Viễn, trước đây giữa tôi và cậu chẳng có quan hệ gì, bây giờ, lại càng không, sau này dù đến chết cũng không bao giờ qua lại nữa. ” An Hạ Dao nói rành từng tiếng với vẻ mặt lạnh lùng xong, kéo Diệp Ca, rời khỏi với bước chân kiên cường, cứng cỏi, dần dần ra khỏi tầm mắt của Diệp Trí Viễn.
Diệp Trí Viễn giận dữ đấm mạnh lên cửa lớp học.
“Ôi, Diệp Trí Viễn, tay cậu bị chảy máu rồi. . . ” Lộ Ngữ Nhụy kêu lên vẻ quan tâm, “Để mình đưa cậu tới phòng y tế băng lại nhé!”
“Không cần!” Diệp Trí Viễn nghiến răng nhìn theo bóng An Hạ Dao và Diệp Ca. Một người luôn ở thế bên trên như cậu, ngày hôm qua lần đầu tiên bị An Hạ Dao kiêu ngạo giẫm xuống dưới chân, hôm nay định lấy lại đôi chút tự trọng nên cậu đã tốn sức để diễn trò, không ngờ, đến lòng tự trọng của cậu cũng bị An Hạ Dao giẫm đạp lên.
An Hạ Dao đáng chết, dám bỏ rơi cậu thật, lại còn hôn chàng trai khác ngay trước mặt cậu, cắm cho cậu một chiếc sừng rõ dài, Diệp Trí Viễn không thể nào nuốt trôi cơn giận dữ này được. Từ trước đến nay, cậu chưa bao giờ phải chịu thua như thế này, cũng chưa bao giờ thảm hại như thế này, trong cơn tức giận, cậu chỉ ước sao được xé An Hạ Dao thành từng mảnh nhỏ.
An Hạ Dao cùng với Diệp Ca đi hết một đoạn đường dài trong trạng thái bàng hoàng rồi mới buông tay anh ra, mỉm cười nói trong khi mắt chưa hết ngân lệ: “Em xin lỗi. “

data-ad-slot=”6608233251″>


Diệp Ca nhìn An Hạ Dao dù tuyệt vọng nhưng vẫn cố làm ra vẻ kiên cường, bất giác thấy động lòng, khẽ xoa lên vầng trán của An Hạ Dao, dịu dàng an ủi: “Nếu em buồn thì hãy cứ khóc đi. “
An Hạ Dao gượng cười: “Không khóc được. ” Hôm qua cô đã đau lòng tới mức dốc cạn nước mắt, hôm nay nhìn cử chỉ trao đi đối lại của Diệp Trí Viễn và Lộ Ngữ Nhụy, cô chỉ còn cảm thấy đáng cười thay cho mình.
An Hạ Dao đã từng cảm thấy tình yêu của cô với Diệp Trí Viễn dường như là một vở diễn tuyệt đẹp, trong vở diễn ấy con vịt xấu xí là cô đã biến thành con thiên nga, vì thế, dù cô tự ti thì cô vẫn cứ biểu diễn với tất cả tình cảm của mình, rồi dành những giọt nước mắt và hy vọng cho mối tình ấy, nhưng cuối cùng khi vở diễn ấy hạ màn, An Hạ Dao mới nhận ra rằng, cô giống như một con rối chỉ biểu diễn có một mình.
Diệp Trí Viễn từ đầu chí cuối chẳng qua chỉ lấy cô ra để chọc tức Lộ Ngữ Nhụy, còn cô, chẳng qua chỉ là một tấm bia đỡ đạn.
Nhưng, tấm bia đỡ đạn ấy dù đã biểu diễn hết sức đến cuối cùng thì cũng chẳng được thưởng gì, ngoài duy nhất một cái tát và hai từ “đê tiện” của Diệp Trí Viễn.
Trái tim nhỏ bé và non nớt của An Hạ Dao đã bị Diệp Trí Viễn làm cho tổn thương một cách triệt để, lòng kiêu hãnh, tự tôn của cô cũng bị Diệp Trí Viễn giẫm nát dưới gót chân.
An Hạ Dao rất buồn, nhung dù buồn đến đâu cô cũng phải kiên cuờng, phải tự tôn, phải kiêu hãnh. Vừa nghĩ đến chuyện Diệp Trí Viễn nói không thích cô, thậm chí là sợ hôn cô sẽ bị va răng, thì lòng An Hạ Dao lại thấy lạnh đến cùng cực và đau nhói. Cô thích Diệp Trí Viễn, thực sự là rất thích, nhưng nếu Diệp Trí Viễn đã không thích cô thì cho dù cô có thích đến đâu cũng phải chấm dứt.
An Hạ Dao bỏ Diệp Trí Viễn, từ bỏ mối tình đầu ngây thơ, đóng chặt cửa trái tim nóng nóng và ngây thơ lại, từ đó cô không còn tùy tiện nói tới yêu và hận, để cho vết sẹo kia theo cùng cô, đi qua một đoạn dài của năm tháng. . .
Diệp Ca thở dài một tiếng bất lực, khẽ vỗ lên vai An Hạ Dao, nhìn cô, rõ ràng là rất buồn và muốn khóc nhưng lại cố nặn ra nụ cười, khiến trái tim vốn bình lặng của anh cũng gợn lên những cơn sóng lăn tăn.
Diệp Ca biết rằng, càng cố làm ra vẻ không để ý đến thì càng chứng tỏ đang yêu một cách chân thật và sâu sắc, e rằng, mối tình thời trẻ này của An Hạ Dao, mối tình mà cô đã đem hết sức lực để yêu, sẽ để lại vết thương rất sâu trong lòng cô mãi tới tận khi cô đã thực sự trưởng thành.
Mong rằng, An Hạ Dao có thể trưởng thành nhanh chóng, quên đi nỗi đau này, nếu không, người giam hãm mình cuối cùng lại chính là cô.
Diệp Ca cũng đã nghĩ đến chuyện dùng sự dịu dàng của mình giúp An Hạ Dao vượt qua nỗi đau ấy, nhưng, nghĩ đến Diệp Trí Viễn điển trai, hống hách, thì anh lại cảm thấy mình không đủ sức để làm việc đó. . .
Có lẽ, bắt đầu từ lúc ấy, tình cảm của Diệp Ca đối với An Hạ Dao đã lặng lẽ bị chôn vùi, chỉ còn có thể đứng nhìn từ xa mà không dám tùy tiện hứa hẹn.
Vì thế, mấy năm sau đó, hai người đã xuất hiện trong cuộc đời của nhau như những hồng nhan tri kỷ. . .
Tin về An Hạ Dao đi với người khác, hôn Diệp Ca và bỏ rơi Diệp Trí Viễn lan rất nhanh, ngày hôm sau đã xôn xao khắp trường đâu đâu cũng bàn tán.
An Hạ Dao đã chuẩn bị đối phó với việc Diệp Trí Viễn sẽ gây phiền phức bằng những châm biếm kiểu này hoặc kiểu khác khi cô trở về lớp học tập bình thường, thì không thấy Diệp Trí Viễn đâu, Lộ Ngữ Nhụy cũng không lên lớp.
Mãi cho tới đợt thi cuối kỳ, vẫn không thấy hai người đó đâu, dường như họ đã cùng nhau biến mất.
Thầy chủ nhiệm nói, hai người ấy đã chuyển trường.
An Hạ Dao biết, Diệp Trí Viễn và Lộ Ngữ Nhụy đã trở về với thế giới từng có của họ, lần chuyển trường vừa rồi chỉ là một khúc nhạc xen vào, còn cô chẳng qua chỉ là một tấm bia đỡ của khúc nhạc xen vào đó.
Mặc dù An Hạ Dao cố tỏ ra cứng cỏi để đối diện với chuyện này, nhưng trong lòng cô rất rõ, những khi đêm về cô lại sẽ một mình nước mắt tràn mi.
Thời gian thấm thoắt trôi, kỳ nghỉ cũng qua đi vội vàng.
Năm lớp 11 nhà trường phân thành hai ban tự nhiên và xã hội, Diệp Ca cũng đã tốt nghiệp, tâm điểm của những đồn đoán trong trường đã thay đổi đối tượng, Lộ Ngữ Nhụy và Diệp Trí Viễn ra đi vội vàng, ngoài việc để lại cho An Hạ Dao sự tổn thương sâu sắc ra thì không còn ai nhắc đến họ nữa.
Năm lớp 12, An Hạ Dao bỏ bịt răng, tiếp đó thi đỗ một học viện văn khoa ở Giang Nam với thành tích xuất sắc, rồi tốt nghiệp đại học, làm việc trong một tòa báo, nhưng vì phẫn nộ trước những hành động quấy rối tình dục của sếp nên đã xin thôi việc. Sau khi về nhà, cô đã chuyển việc cộng tác viết văn cho tạp chí tháng công việc chính, đem những tình cảm đau buồn và những con chữ trau chuốt kỹ càng viết lên những câu chuyện đẹp, cuối cùng thì làm một nhà văn chuyên mục tình cảm.
Tuy nhiên, trong lý lịch cuộc đời của An Hạ Dao, kể từ sau thất bại trong mối tình đầu với Diệp Trí Viễn và rút lui một cách thảm hại, cô không còn dám tùy tiện động chạm đến tình yêu nữa, và luôn lấy cớ còn phải học để từ chối tất cả những người theo đuổi cô sau này. Tuy không có kinh nghiệm tình yêu phong phú, nhưng về lý thuyết thì cô đã từng học qua tâm lý học, thế nên cô cũng có được rất nhiều thuận lợi trong công việc của mình.
An Hạ Dao của tuổi hai mươi bảy vẫn chưa muốn kết hôn chút nào, cô luôn cảm thấy mình còn nhỏ, nhưng những người bạn, chị em bên cạnh cô, trừ Thất Hề, tất cả đều đã kết hôn và sinh con, cũng có người đã sinh đến con thứ hai rồi. Tất nhiên, cũng không phải là không có người phải ly hôn, có điều đó chỉ là số ít.
Bà An thấy lo lắng, cứ ít hôm lại sắp xếp cho cô đi xem mặt một lần.
Sau thất bại của lần xem mặt “tám phút” lần trước, An Hạ Dao không nỡ gạt bỏ lòng tốt của mẹ, cô lại tới ngồi trong một tiệm cà phê để xem mặt một lần nữa.

http://credit-n.ru/offers-zaim/viva-dengi-credit.html http://credit-n.ru/offers-zaim/zaym-na-kartu_migcredit.html http://credit-n.ru/offers-zaim/vashi-dengi-zaim.html

Bình luận

Bình luận

You can leave a response, or trackback from your own site.