Thư Viện Ngôn Tình » Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? » Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? | Chương 19

Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? | Chương 19

Xem Mặt Gặp Phải Gay
An Hạ Dao ngoáy tách cà phê trong tay với vẻ uể oải, giữ nguyên vẻ mặt, tựa về sau để tìm một tư thế ngồi cho thoải mái nhất, rồi đưa mắt nhìn người đàn ông trước mặt một lần nữa. Một khuôn mặt thanh tú, nho nhã, chỉ có điều, từ lúc anh ta ngồi xuống và giới thiệu tên là “Trang nghiêm” xong, liền lấy máy điện thoại ra chơi trò chơi đến giờ đã chẵn cả 10 phút rồi mà không nói với An Hạ Dao nửa câu.
An Hạ Dao hít một hơi sâu, cũng rút điện thoại ra và bắt đầu chơi, bụng thầm nghĩ địch không động, thì ta cũng không động. Anh làm ra vẻ không cam tâm tình nguyện, cứ như là tôi bắt anh phải xem mặt không bằng, chẳng qua là tôi cũng bị ép mà thôi.
Trong tiếng nhạc nhẹ nhàng của quán cà phê, Hạ Dao và Trang Nghiêm ngồi đối diện với nhau, người nào cũng mải mê với trò chơi của mình, điệu bộ rất say mê thích thú.
Mãi đến khi điện thoại hết pin, Trang Nghiêm mới ngẩng đầu lên, nhìn An Hạ Dao vẻ nghiêm chỉnh, hắng giọng, nói: “Cô An”
Bạn đang đọc truyện tại


An Hạ Dao lịch sự cất di động đi, nhìn về phía anh ta: “Vâng, anh Nghiêm. ” Trang Nghiêm giơ tay xem đồng hồ: “Đã ba giờ rồi tôi thực sự không có chuyện gì để nói với cô, vì thế, tôi thấy, chúng ta nên kết thúc buổi xem mặt ở đây. “
An Hạ Dao nở nụ cười rạng rỡ nhất: “Đúng thế, tôi cũng thấy như vậy. ” Nói rồi lịch sự chìa tay ra bắt: “Tạm biệt. “
“Trang Nghiêm, anh đang làm gì ở đây?” Một tiếng nói như gầm lên mỗi lúc một gần.
“Tôi đang gặp một người bạn. . . ” Giọng của Trang Nghiêm thấp hơn hẳn, mắt thì nhìn người đàn ông đang xông đến với vẻ giận dữ.
“Sao anh không nói là đang xem mặt?” Người đàn ông kia nghiến răng, rồi quay sang chất vấn An Hạ Dao với vẻ dữ dằn: “Cô là đối tượng xem mặt của Trang Nghiêm à?”
“Không phải, không phải xem mặt. Tình yêu của tôi ơi, đừng suy nghĩ lung tung!” Trang Nghiêm cuống quýt kéo tay người đàn ông kia, giải thích với vẻ lấy lòng.
Là người nhạy cảm, thoáng qua là An Hạ Dao đã hiểu, nguyên nhân mà Trang Nghiêm không có cảm xúc với cô chỉ là vì anh ta không thích phụ nữ, nhưng sao anh ta không nói sớm nhỉ?
“Anh im đi!” Người đàn ông kia giận dữ gầm lên với Trang Nghiêm.
Trang Nghiêm không dám nói thêm câu nào nữa, mà cứ nhìn sâu vào mắt người đàn ông kia, nói với vẻ buồn rầu: “Tình yêu của tôi ơi, là do tôi bị ép thôi mà. “
Người đàn ông kia nhìn An Hạ Dao, giận dữ nói: “Bà thím này, định động đến người đàn ông của tôi à? Có biết xấu hổ hay không vậy?”

data-ad-slot=”6608233251″>


“Này anh, anh ăn nói cẩn thận một chút đi. ” An Hạ Dao tức giận tới mức mặt trắng nhợt cả ra, ai mà thèm động đến người đàn ông của anh ta, chỉ nghĩ đến thôi thì cũng đã sởn cả da gà rồi.
“Cô là đồ mặt dày đang lôi kéo người đàn ông của tôi, thế mà còn đòi tôi ăn nói cẩn thận à?” Người đàn ông kia gầm lên với vẻ dữ tợn.
An Hạ Dao há hốc miệng nhìn bàn tay của anh ta đang vươn về phía mình cùng với lời cảnh cáo lạnh lùng: “Tôi cảnh cáo cô, Trang Nghiêm là người của tôi, nếu cô còn dám đến gần, thì đừng trách tôi là không khách khí?”
“Anh định không khách khí thế nào?” Một giọng nói trầm tĩnh, thong thả vang lên bên tai An Hạ Dao, tiếp đó một đôi bàn tay to lớn túm lấy bàn tay của gã đàn ông kia.
An Hạ Dao quay mặt lại, thì ra đó là Diệp Trí Viễn với khuôn mặt mang đôi chút lạnh lùng.
“Anh, anh. . . lại là ai nữa đây? Hãy buông tình yêu của tôi ra. ” Trang Nghiêm thấy Diệp Trí Viễn túm chặt tay của gã đàn ông kia, còn anh ta thì nhăn mặt lại vẻ đau đớn, vội bước tới gỡ bàn tay của Diệp Trí Viễn đang kìm chặt bàn tay gã đàn ông kia.
Diệp Trí Viễn lập tức kéo An Hạ Dao vào lòng, quay lại nhìn hai gã đàn ông đó, bình thản nói: “Cô ấy là bạn gái của tôi, không có hứng thú gì với hai người đâu. “
Gã đàn ông kia quay đầu bước đi với vẻ ủ rũ, Trang Nghiêm cum cúp chạy theo sau, trước khi đi không quên nhìn An Hạ Dao bằng cái nhìn khinh bỉ: “Cô đã có bạn trai rồi mà còn đi xem mặt, đúng là đồ mặt dày. “
An Hạ Dao tức đến mức trợn trừng mắt lên, gầm lên không cần giữ thể diện: “Chẳng phải anh cũng có bạn trai rồi là gì, sao lại còn đi xem mặt?”
Diệp Trí Viễn không nén được khẽ cười thành tiếng.
An Hạ Dao tức giận lườm Diệp Trí Viễn: “Cười cái gì mà cười? Chưa thấy người ta đi xem mặt bao giờ à?”
“Xem mặt thì cũng đã thấy, nhưng, xem mặt mà gặp phải GAY, và lại còn bị coi là kẻ thứ ba thì đây là lần đầu, hiếm thấy thật!” Diệp Trí Viễn trêu chọc An Hạ Dao không chút kiêng dè.
An Hạ Dao giận dữ quay mặt đi, không có ý định để ý đến Diệp Trí Viễn, cầm túi lên định bỏ đi thẳng.
Diệp Trí Viễn lập tức kéo An Hạ Dao lại.
Vì không đề phòng, nên cái kéo tay ấy của Diệp Trí Viễn suýt nữa thì làm cho An Hạ Dao đổ về phía sau, may mà Diệp Trí Viễn kịp thời đỡ và ôm cô vào lòng, đùa: “Ôi, người đẹp, lại còn lao vào để tôi ôm nữa à?”
An Hạ Dao đứng vững xong, trừng mắt lườm Diệp Trí Viễn, giơ chân lên, giẫm mạnh xuống mu bàn chân của Trí Viễn.
“Ối!” Diệp Trí Viễn kêu thất thanh vì đau, vội buông An Hạ Dao ra.
Cô hiên ngang lúc lắc thân hình xinh đẹp, khuất dần khỏi tầm mắt của Diệp Trí Viễn. Thực ra, đó là cô đang chạy trốn!
Diệp Trí Viễn nhếch khóe môi cười, lẩm bẩm một mình: “Em gái nắn răng, em cứ chạy đi, anh thực sự muốn xem em có chạy thoát khỏi bàn tay anh không. “
An Hạ Dao về đến nhà, đập lên ngực – nơi vẫn chưa hết cơn hồi hộp, chưa kịp lấy lại hơi thì đã nghe thấy tiếng mẹ từ trong điện thoại: “Dao Dao, con đã có bạn trai rồi à?”
An Hạ Dao ngây người ra, lập tức phủ nhận: “Không ạ. “
“Trang Nghiêm nói hết cả rồi. ” Bà An vội đưa nhân chứng.
Nghe nhắc đến gã đàn ông ấy, cơn giận dữ của An Hạ Dao lại bùng lên, cô đáp: “Anh ta mới là người có bạn trai!”
“Dao Dao, con nói gì thế?” Bà An là người tương đối truyền thống, tất nhiên là phản đối tình yêu đồng tính, nên bất giác hạ giọng đe nẹt An Hạ Dao.
An Hạ Dao cũng không tiện nói thật, kẻo bà An lại tự trách mình rằng đã sắp xếp để con gái đi xem mặt một người đồng tính, vì thế chuyển chủ đề câu chuyện: “Mẹ, Trang Nghiêm đã nói gì với mẹ vậy?”
“Trang Nghiêm nói, con không để ý đến cậu ấy, lại còn đưa cả bạn trai đến để xỉ nhục cậu ấy. ” Bà An nói với giọng không vui, “Dao Dao, nếu con có bạn trai thì cứ đưa về nhà để mọi người xem. Đừng có giấu, để mẹ cứ phải lo lắng không đâu cho con. Lại còn bị bà Trang nói là cố làm ra vẻ thanh cao nữa chứ. “
An Hạ Dao đã hiểu được phần nào, Trang Nghiêm sợ cô sẽ nói thật với người lớn trong nhà rằng anh ta là đồng tính, nên đã ra tay trước, nói thành An Hạ Dao mang bạn trai đến để xỉ nhục anh ta, do đó cho dù An Hạ Dao có nói những lời không hay mấy về anh ta thì người lớn cũng sẽ nghĩ là cô không ưng anh ta, nên mới như vậy. An Hạ Dao bất giác cười chua chát, thực ra, gặp mặt không thành thì cũng thôi, cần gì phải tính toán xem đối tượng xem mặt là ai?
“Dao Dao, rút cục là con đã có bạn trai chưa?” Bà An không chịu thôi mà tiếp tục căn vặn: “Tất cả những thứ như gia thế, nghề nghiệp, tuổi tác đều không quan trọng, chỉ cần là đơn thân, chưa kết hôn là con có thể đưa về để mọi người trong nhà xem. “
“Mẹ, con chưa có thật mà, chờ khi nào con có, nhất định con sẽ đưa về nhà ngay. ” An Hạ Dao bất lực, phải an ủi một hồi nữa thì bà An mới chịu tắt máy.
An Hạ Dao hít một hơi thở sâu, không biết từ lúc nào cô nhận ra rằng, mỗi khi nhận được điện thoại của cha hoặc của mẹ cô đều thấy rất mệt, nhất là khi nói tới chuyện tìm đối tượng lại càng khiến cô cảm thấy một áp lực vô hình, khiến cô như nghẹt thở đến nơi.
Di động lại đổ chuông khiến An Hạ Dao giật nẩy mình, cô đưa tay ra mở máy, nhìn thì thấy đó là một số lạ, do dự một lúc rồi vẫn nghe: “A lô”
“Em gái nắn răng, mau mở cửa!” Giọng nói trầm trầm, rõ ràng của Diệp Trí Viễn vọng đến. Trống ngực An Hạ Dao đập thình thịch, im lặng một lúc xong cô hắng giọng mấy cái rồi mới nói: “Xin lỗi, anh gọi nhầm số rồi. ” Nói xong, tắt máy không do dự, nhưng trong lòng thấy bất an.
Di động vẫn đổ chuông liên tục, An Hạ Dao tắt máy không chút do dự.
Chuông cửa nhà cô vang lên.
An Hạ Dao đập vào trán, mặt tỏ ra bất lực, nhắm mắt lại, nằm xuống ghế sa lông, giả chết, giả như trong nhà không có ai.
Diệp Trí Viễn lịch sự nhấn chuông một hồi, thấy An Hạ Dao không có vẻ sắp ra mở cửa, không khách sáo nữa, vừa dùng tay gõ, vừa đưa chân đạp, “An Hạ Dao, anh biết là em đang ở bên trong, nếu không muốn anh làm phiền hàng xóm của mình thì hãy ngoan ngoãn mở cửa cho anh. “
An Hạ Dao nghiến răng, cuối cùng không ngồi yên được nữa, giận dữ kéo cánh cửa ra, “Diệp Trí Viễn, rút cuộc là anh muốn làm gì?”
Diệp Trí Viễn nghênh ngang đi vào, “Anh muốn làm gì ư? Là anh đến đòi nợ thôi. “
“Đòi nợ?” An Hạ Dao nhìn Diệp Trí Viễn không hiểu.
“Em đã nợ tiền anh, không nhẽ định không trả?” Diệp Trí Viễn nói với vẻ rất nghiêm chỉnh.
“Tôi nợ tiền anh khi nào?” An Hạ Dao không hiểu, đừng có nói những chuyện chó chết như 10 năm trước cô đã nợ tiền Diệp Trí Viễn đấy nhé.
“Hôm nay, lúc ở quán cà phê, em đã thanh toán chưa?” Diệp Trí Viễn nói rất nghiêm túc. “Chắc rằng em không đến mức ngay cả chi phí cho buổi xem mặt cũng có ý để anh trả đấy chứ?”
Trang Nghiêm đúng là chưa thanh toán, An Hạ Dao thì bỏ đi như chạy trốn, nên làm gì còn nhớ đến chuyện đó, bây giờ nghe Diệp Trí Viễn nói vậy, cô bèn giận dữ quay người vớ lấy ví tiền đưa mắt nhìn Diệp Trí Viễn, “Nói xem, bao nhiêu tiền?”
“Ừm, cà phê thì có giá, nhưng anh đã thanh toán giúp em, giải quyết vấn đề rắc rối giúp em, tình nghĩa ấy thì là vô giá!” Diệp Trí Viễn chớp đôi mắt rất đẹp nhìn An Hạ Dao, “Hơn nữa, giữa chúng ta tiền nong thì đúng là làm tổn thương đến tình cảm quá!”
An Hạ Dao vốn đã phải cố kìm cơn tức giận, nên đáp lại bằng giọng không liên quan đầy bất mãn: “Tôi chẳng có quan hệ gì với anh, chẳng có chút quan hệ nào. “
“Đúng thế, chẳng qua cũng chỉ là quan hệ tình một đêm thôi mà. ” Diệp Trí Viễn làm ra vẻ rất trong sáng, cố ý nói với vẻ không thoải mái: “Em có thể tùy tiện, nhưng, còn anh thì chẳng thể nào tùy tiện được. “
Những lời ấy của Diệp Trí Viễn đã khơi dậy triệt để cơn giận dữ trong lòng An Hạ Dao, cô lập tức lấy ra hai tờ tiền màu đỏ, ném vào mặt Diệp Trí Viễn, “Anh đừng có mà giở thói giành được rồi còn giả bộ tử tế. Cầm lấy tiền, biến ngay!”
Diệp Trí Viễn nhăn nhở cầm hai trăm đồng lên, nhăn mặt nhìn An Hạ Dao, nói với vẻ vô tội: “An Hạ Dao, em không như thế chứ? Sao lại keo kiệt vậy, định dùng hai trăm đồng để đuổi anh đi à? Số tiền này dù có mời một con vịt đến cũng còn không đủ!”
Khuôn mặt xinh xắn của Hạ Dao chợt đỏ bừng, biết là Diệp Trí Viễn bóng gió nói tới chuyện đêm hôm đó, đáng chết, cô đã mất đi sự trinh trắng, lại còn phải bù tiền, cô mới là người phải chịu ấm ức, thiệt thòi, “Diệp Trí Viễn, anh đùng có giở thói được ăn rồi lại còn giả bộ tử tế!”
“Anh đâu có được ăn? Rõ ràng là anh đã phải bỏ rất nhiều sức. . . “
Diệp Trí Viễn chưa nói xong, An Hạ Dao đã nổi đóa lên, tức giận ném một chiếc gối ôm vào mặt anh: “Cút ra ngay!”

http://credit-n.ru/offers-zaim/platiza-mgnovenniy-zaim-online.html http://credit-n.ru/offers-zaim/vashi-dengi-zaim.html http://credit-n.ru/kreditnye-karty-blog-single.html

Bình luận

Bình luận

You can leave a response, or trackback from your own site.