Thư Viện Ngôn Tình » Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? » Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? | Chương 20

Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? | Chương 20

”Anh lớn thế này rồi mà vẫn chưa được học cút, hay là, em làm mẫu cho anh trước đi?” Diệp Trí Viễn nhăn nhở đón lấy chiếc gối ôm, rồi ôm nó vào lòng, hoàn toàn không để ý gì đến vẻ tức giận của Hạ Dao.
“Cút!” An Hạ Dao không kìm được, kéo cửa ra một cách thô bạo: “Diệp Trí Viễn, anh có đi hay không?”
“Diệp Trí Viễn nhìn khuôn mặt đỏ lên vì xấu hổ và giận dữ của An Hạ Dao, lại càng thấy muốn chọc tức, bèn khẽ lắc đầu: “Anh không đi được. “
“Được, anh không đi, vậy thì tôi sẽ đi!” An Hạ Dao đùng đùng đi ra ngoài.
Diệp Trí Viễn thấy cô làm thật, vội theo ra, cánh cửa “cạch” một cái, tự động khép lại. Diệp Trí Viễn kéo An Hạ Dao lại: “An Hạ Dao, em đừng làm như vậy thật, anh đi là được chứ gì?”
Bạn đang đọc truyện tại


An Hạ Dao nhìn cánh cửa đá đóng lại, muốn khóc mà không được, nghiến răng, gầm lên: “Diệp Trí Viễn!”
Diệp Trí Viễn vội đứng lại, môi nở nụ cười rạng rỡ nhất, nhìn An Hạ Dao với vẻ lấy lòng, “Có anh! Có phải là em lại không muốn anh đi nữa không?”
An Hạ Dao nhìn cánh cửa, nghiến răng, trong đôi mắt đen xinh đẹp chứa đựng một sự ngọn lửa của sự giận đữ.
Diệp Trí Viễn cười ngượng ngùng, hỏi với vẻ thăm dò: “Em gái nắn răng, không phải là em quên mang chìa khóa đấy chứ?”
An Hạ Dao bước đến trước mặt Diệp Trí Viễn, đưa chân ra giẫm mạnh lên chân anh mấy cái, sức mạnh của đôi chân khi đi dép lê và khi đi giày hoàn toàn khác nhau, Diệp Trí Viễn không hề cảm thấy đau chút nào, anh nhăn nhở đáp: “Em gái nắn răng, với vẻ mặt thì hình như em đang rất tức giận?” Tiếp đó, nói bằng giọng không mấy chú tâm: “Em nhìn mình xem, đã lớn thế rồi, ra khỏi cửa cũng không nhớ mang chìa khóa. . . “
“Diệp Trí Viễn!” An Hạ Dao nghiến răng, hít một hơi sâu, “Rút cuộc là anh muốn làm gì?”
“Anh muốn làm gì ư? Giúp em mở của chứ làm gì. ” Diệp Trí Viễn thôi nhăn nhở, nhìn An Hạ Dao với ánh mắt nghiêm túc, “Em không định ăn mặc như thế này để mà ra đường tìm người mở cửa đấy chứ?”
An Hạ Dao nhìn lại mình, trên người chỉ mặc một chiếc váy hai dây, chân đi đôi dép lê xinh xắn, chẳng có gì là không thỏa đáng cả, vì thế bèn đáp: “Tôi mặc như thế này đi tìm người mở cửa giúp thì sao?”
“Em có mang di động không? Có mang theo chứng minh thư không? Mang theo giấy tờ là chủ nhà không?” Diệp Trí Viễn mỉm cười, khẽ nhướn mày, nhìn An Hạ Dao: “Em không mang theo gì cả, ai chịu đến mở cửa cho em ? Em không sợ người ta lại tưởng em là kẻ trộm à?”
“Tôi!” An Hạ Dao tức quá không nói được, nhưng cô biết, những điều Diệp Trí Viễn nói đều là sự thật, nên bất giác đáp với vẻ ngượng ngùng: “Vậy, anh hãy tìm người mở khóa cửa giúp tôi!”

data-ad-slot=”6608233251″>


“Em muốn anh tìm người mở khóa giúp em, vậy thì có nên nói cho dễ nghe một chút không nhỉ?” Diệp Trí Viễn cố ý kéo dài hai tiếng “giúp em. “
“Dễ nghe cái con khỉ!” An Hạ Dao tức giận: “Không cần anh giúp nữa, tôi sẽ tự đi tìm
quản lý của chung cư. ” Cô cần gì đến Diệp Trí Viễn cơ chứ!
Diệp Trí Viễn bĩu môi không nói gì, lập tức kéo An Hạ Dao lại: “An Hạ Dao, bây giờ em sao thế? Nói câu nào cũng văng tục được, đạo đức, giáo dục của em để đâu rồi?”
“Người có giáo dục tốt đến mấy gặp phải anh cũng phát điên. ” An Hạ Dao cúi đầu, lẩm bẩm.
“Lẩm bẩm gì thế? Anh đã tìm người đến mở khóa rồi, em cứ chờ là được. ” Diệp Trí Viễn lại kéo An Hạ Dao trở về trước cửa nhà mình.
Diệp Trí Viễn cúi đầu nhìn An Hạ Dao, từ chỗ anh vừa vặn nhìn thấy khuôn mặt nhìn nghiêng của An Hạ Dao, đó là một khuôn mặt hình trái xoan, chiếc mũi thẳng, đôi môi gợi cảm, một đôi mắt to đen long lanh, hàng mi cong cong, lúc này cô đang nhìn xuống đất, nên chỉ thấy thấp thoáng.
Làn da của An Hạ Dao vốn rất trắng, do tính chất công việc suốt ngày ở trong nhà không ra ngoài nên khiến nó càng thêm trắng và nõn nà, so với năm 17 tuổi không chênh là mấy, nếu không phải vì sự trôi qua của thời gian khiến cho tính tình cô ít nhiều có những thay đổi, thì nếu cô buộc hai bím tóc lại, Diệp Trí Viễn sẽ không chút nghi ngờ, An Hạ Dao lại trở về năm 17 tuổi.
Trống ngực của An Hạ Dao đang đập, mang theo một nỗi đau, buồn âm ỉ mà chính cô cũng không thể nói cho rõ ràng. . .
“An Hạ Dao, hình như 10 năm rồi chúng ta chưa gặp nhau!” Im lặng một hồi lâu, cuối cùng thì Diệp Trí Viễn không nén được đã phá tan sự im lặng.
An Hạ Dao cố nén cảm xúc phức tạp trong lòng, ngước khuôn mặt xinh đẹp lên, làm ra vẻ trấn tĩnh, nhìn Diệp Trí Viễn. Vẫn với khuôn mặt điển trai và vẻ phong độ, anh đang nhìn cô bằng đôi mắt nóng bỏng, An Hạ Dao bất giác đưa mắt nhìn đi chỗ khác, không đám nhìn vào mắt anh, khẽ đáp: “Đúng vậy, đã mười năm rồi!”
Thời gian mười năm, 3. 650 ngày đêm, thời gian nhanh như thoi đưa, có thể làm thay đổi quá nhiều thứ, còn những thứ không làm thay đổi được thì cũng đã có kết quả cuối cùng.
An Hạ Dao tưởng rằng từ sau khi cô và Diệp Trí Viễn chia tay đoạn tuyệt với nhau thì sẽ không còn quan hệ gì, sau này đến chết cũng sẽ không qua lại nữa. Không ngờ, trận say rượu ấy, lần “thoát ra khỏi quỹ đạo” bằng một đêm tình ấy, đã lại khiến cô liên quan đến anh.
Tuy An Hạ Dao không chuẩn bị để đối phó với điều này, nhưng nếu nó đã đến thì sẽ phải đối diện, cô sẽ không chạy trốn, có điều, khi đối diện sẽ có đôi chút khó khăn mà thôi.
Đôi mắt sâu thẳm của Diệp Trí Viễn nhìn chăm chăm vào An Hạ Dao, anh nói: “Hình như em không thay đổi gì cả. “
“Làm sao mà không thay đổi cho được?” An Hạ Dao cười tự chế nhạo, “Chỉ có điều, anh không quen với tôi mà thôi. “
“Chúng ta sẽ quen. ” Diệp Trí Viễn cười đầy vẻ quyễn rũ, rồi bất ngờ kéo An Hạ Dao vào lòng, nâng gáy cô lên, đặt một chiếc hôn nhẹ lên trán cô với vẻ thô bạo nhưng không kém phần dịu dàng.
Hạ Dao đẩy tay Trí Viễn ra theo phản ứng có điều kiện, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ ửng đến tận cổ, thậm chí tai cũng nóng bừng, cô có thể cảm thấy rất rõ ràng rằng, trái tim cô dường như đã ngưng đập trong khoảnh khắc, rồi sau đó loạn nhịp, thình thịch thình thịch. . . Cô châm biếm với vẻ giận dữ: “Diệp Trí Viễn, hôn tôi, anh không sợ răng bị va à?”
“Em gái nắn răng, quả nhiên là em vẫn nhỏ nhen như vậy. ” Trí Viễn mỉm cười, khẽ thốt lên.
Cảnh tượng chia tay mười năm trước vẫn thường hiện lên trong tâm trí anh, Diệp Trí Viễn cao ngạo không sao có thể chấp nhận được hiện thực bị An Hạ Dao – Em gái nắn răng cắm sừng và bỏ rơi, vì thế mà Diệp Trí Viễn ghi nhớ rất rõ mỗi một lời nói, mỗi một ánh mắt của hai người.
Cùng với sự trôi qua của thời gian, mặc dù Trí Viễn vẫn không sao chấp nhận được điều đó, nhưng dần dần anh cũng đã thấy lòng bình tĩnh lại, đó là thời tuổi trẻ ngông cuồng, yêu đơn giản và mãnh liệt, đến nỗi quên mất rằng, chỉ có những người yêu sâu sắc nhất mới làm cho mình bị tổn thương nhất. Cũng chính bởi vì tình yêu nông nổi mới khiến cho mình bất chấp tất cả và dồn vào tất cả như thế.
Diệp Trí Viễn đem tình yêu sâu sắc đó cất giấu nơi đáy lòng. Trên đời này có rất nhiều việc mà bạn không thể kiểm soát được nhưng bạn có thể kiểm soát được bản thân. Nếu đã bỏ lỡ tình yêu đối với Hạ Dao, thì hãy cứ để nó trôi qua đi. Một lần yêu bằng tất cả con tim, một lần khắc ghi trong tim, đời người như vậy không còn gì để hối tiếc nữa.
Nếu không có cái lần “một đêm tình ấy”, thì có lẽ Diệp Trí Viễn cũng sẽ dần quên Hạ Dao, quên mối tình đầu nông nổi, nhưng số phận lại run rủi để anh gặp lại cô.
An Hạ Dao, nếu số phận đã quyết định như vậy: em là người phụ nữ của anh, vậy thì dù thế nào Diệp Trí Viễn cũng không thể bỏ qua.
Mỗi lần nghe Diệp Trí Viễn gọi bằng mấy từ Em gái nạm răng, là một lần An Hạ Dao lại thấy nơi sâu thẳm trong lòng mình xốn xang, đó là một nỗi đau mang theo vị ngọt ngào.
Mặc dù An Hạ Dao có phần bất lực, nhưng dù sao thì cô cũng không còn là cô nữ sinh ngây thơ l7 tuổi nữa. Trải qua những đổi thay của thời gian, cô đã học được cách tự bảo vệ mình, cô khẽ nhếch môi, cười với vẻ rất lịch sự: “Diệp Trí Viễn, tôi không phải là Em gái nạm răng, tôi là An Hạ Dao! Đề nghị anh hãy tôn trọng!”
Diệp Trí Viễn nhướn đôi lông mày lưỡi mác, cười với vẻ ôn hòa: “Thôi được, An Hạ Dao. “
An Hạ Dao nhìn Diệp Trí Viễn một cái rồi im lặng.
Một lát sau người thợ khóa tới và thay cho Hạ Dao một chiếc chìa khóa khác.
An Hạ Dao lấy ví tiền ra, ngạc nhiên hỏi: “Không cần phải trả tiền à?”
“Không cần. ” Trí Viễn nhếch khóe môi, cười với vẻ rất thân thiện: “Nếu em thấy áy náy thì có thể mời anh ăn cơm. “
“Anh muốn ăn gì?” An Hạ Dao tỏ ra không muốn nợ nần gì Diệp Trí Viễn, vội hỏi.
“Yêu cầu của anh không cao, chỉ cần em đích thân vào bếp nấu là được. “
Đôi lông mày của Diệp Trí Viễn khẽ nhướn lên, môi nở nụ cười rất tươi.
“Tôi không biết nấu. ” An Hạ Dao chau mày, từ chối không chút do dự.
“Không biết thì có thể học, anh có thể dậy em. ” Diệp Trí Viễn tình nguyện với vẻ rất tự hào.
“Không cần!” An Hạ Dao lắc đầu từ chối, nhìn Diệp Trí Viễn với vẻ mặt nghiêm chỉnh, nhướn mày, hỏi: “Chỉ cần là tôi đích thân vào bếp, còn thì món gì cũng được?”
Diệp Trí Viễn gật đầu.
An Hạ Dao quay người bước nhanh vào bếp, xé hộp mỳ, đổ nước xôi vào, bê ra: “Này, được rồi. “
“Không lẽ lại như thế” An Hạ Dao, em định dùng bát mỳ này để đuổi anh đi à?” Diệp Trí Viễn kêu lên, không thể tin được.
“Nếu không, anh còn muốn ăn gì nữa?” An Hạ Dao nhìn Diệp Trí Viễn với vẻ vô tội: “Vừa rồi chẳng phải là anh đã nói rồi còn gì, chỉ cần tôi đích thân vào bếp, còn món gì cũng được. “
Diệp Trí Viễn bất lực đón lấy bát mỳ từ tay An Hạ Dao, nét mặt không giấu nổi vẻ căm ghét.
An Hạ Dao bình thản nhìn, cười khúc khích rồi vớ một đôi đũa từ trong bếp, nói với vẻ mặt tươi rói: “Ăn nhanh đi, mỳ để lâu thì không ngon nữa đâu. “
Diệp Trí Viễn đặt bát mỳ xuống, nhìn An Hạ Dao với vẻ nghiêm túc, đồng thời bất mãn, nói: “An Hạ Dao, rõ ràng em biết là anh rất ghét ăn mỳ ăn liền, ý của em là gì vậy?”
“Anh muốn ăn thì ăn, không muốn ăn thì biến, nhiều lời quá. ” An Hạ Dao giận dữ gầm lên với Diệp Trí Viễn.
Thôi được, An Hạ Dao thừa nhận, cô nhỏ nhen, cô không thể nào ở cùng trong một khoảng không gian chật hẹp, cùng nói chuyện với Diệp Trí Viễn như không có chuyện gì.
Diệp Trí Viễn nghe tiếng gầm ấy của An Hạ Dao thì sầm mặt lại, thở dài một cái, chau mày, nói với vẻ bất lực: “An Hạ Dao, chúng ta không thể nói chuyện tử tế với nhau được sao?”
“Tôi chẳng có chuyện gì để nói với anh cả. ” An Hạ Dao đưa tay vớ lấy bát mỳ mà Diệp Trí Viễn để xuống, cầm đũa lên ăn với vẻ giận dữ.
“Anh thì anh cảm thấy, những chuyện mà chúng ta có thể nói với nhau rất nhiều. ” Diệp Trí Viễn bóp trán, vẻ mặt bất lực: “Em có thể tạm thời không ăn mỳ được không?”
“Nếu anh muốn nói thì cứ nói, còn ăn là việc của tôi, có trở ngại đến anh đâu. ” An Hạ Dao không ngẩng đầu lên, nói không rõ ràng.
“An Hạ Dao!” Lòng kiên nhẫn của Diệp Trí Viễn đã hết, giọng bất giác trở nên lạnh lùng.
“Diệp Trí Viễn, đây là nhà tôi, không đến lượt anh lớn tiếng nói với tôi đâu. “
An Hạ Dao đặt đũa xuống, nhìn Diệp Trí Viễn với vẻ mặt nghiêm nghị. “Nhà tôi không hoan nghênh anh, mời anh đi cho!”
“Em!” Diệp Trí Viễn bị An Hạ Dao làm cho tức tới mức nghiến chặt răng, nhìn cô bằng ánh mắt phức tạp: “An Hạ Dao, em đuổi anh. . . ?”
An Hạ Dao hít một hơi thở sâu rồi nói rành rọt từng tiếng: “Đúng thế, tôi mời anh ra! Cũng đề nghị anh từ nay về sau đừng đến quấy rầy cuộc sống của tôi nữa!”

http://credit-n.ru/offers-zaim/migcredit-dengi-v-dolg.html http://credit-n.ru/offers-zaim/oneclickmoney-zaim-na-kartu.html http://credit-n.ru/trips.html

Bình luận

Bình luận

You can leave a response, or trackback from your own site.