Thư Viện Ngôn Tình » Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? » Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? | Chương 21

Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? | Chương 21

Diệp Trí Viễn chau mày, giận dữ đứng dậy: “Ra thì ra, cô tưởng rằng tôi thèm lắm đấy à? An Hạ Dao, sau này cô đừng có mà hối hận!”
An Hạ Dao vội đứng dậy theo, đi nhanh ra cửa.
Diệp Trí Viễn đứng ở cửa, như chờ An Hạ Dao nói gì đó, không ngờ, An Hạ Dao lại đóng mạnh cửa lại, mạnh đến mức khiến Diệp Trí Viễn cũng giật mình.
“Dao Dao, em cứ phải như vậy mới được sao?” Diệp Trí Viễn gầm lên từ phía sau cánh cửa.
An Hạ Dao không trả lời, tay nắm lại thành nắm đấm, rồi từ từ đứng dựa vào cửa và trượt xuống vẻ bất lực, đáp một câu với vẻ tự giễu cợt mình: “Không như vậy thì phải như thế nào đây?”
Bạn đang đọc truyện tại


Nếu không cứng rắn, bướng bỉnh và kiêu hãnh đứng dậy như thế thì làm sao cô có thể quên được bi kịch bị Lộ Ngữ Nhụy và Diệp Trí Viễn coi là tấm bia đỡ đạn?
Một trái tim thơ ngây, cuồng nhiệt như vậy, một trái tim đã yêu một cách nghiêm túc, cố chấp và bằng tất cả tình cảm như vậy đã bị trà đạp, bị xé một cách không thương tiếc và bị chính mình đánh mất.
Bị người khác vứt bỏ tình cảm, không đáng tiếc, nhưng tình cảm bị chính mình vứt bỏ mới là nỗi đau thực sự. An Hạ Dao cứ ôm lấy mình như thế, mặc cho nước mắt tuôn trào, chan chứa. Nỗi đau không thể thốt thành lời này mới thực sự là nỗi đau.
Hạ Dao tưởng rằng mình đã quên Trí Viễn, quên mối tình ấy, quên chuyện mình bị coi là bia đỡ đạn rồi, nhưng khi Diệp Trí Viễn xuất hiện trước mặt cô bằng xương bằng thịt, thì cô không thể không thừa nhận, càng là những thứ mà cô muốn quên đi nhất thì càng không thể nào quên được, thậm chí dù đã 10 năm rồi, cô vẫn còn cảm thấy rất rõ, nỗi đau tê tái mà những lời nghiệt ngã “Khi hôn nhau với cô ta, mình còn sợ bị va vào răng” được thốt ra từ đôi môi đầy gợi cảm của Diệp Trí Viễn mang lại cho cô.
Khi Tạp chí gọi điện đến thì An Hạ Dao cũng đã gần như lấy lại tinh thần, vớ lấy điện thoại, cô yên lặng lắng nghe tạp chí sắp xếp công việc giao lưu trực tuyến với độc giả.
An Hạ Dao nhận lời: “Vâng, 2 giờ chiều ngày mai, tôi sẽ lên Weibo đúng giờ. ” Rồi nói thêm dăm ba câu chuyện với người ở đầu dây bên kia xong thì tắt điện thoại.
Vừa tắt máy xong thì Thất Hề lại gọi đến, bảo An Hạ Dao đi hát cùng.
An Hạ Dao ngây người một lúc: “Hai chúng ta thì có gì để mà hát?”
“Không phải thế, tớ đang cùng với một người bạn, muốn đi hát, ít người thì không có không khí, nên mình thì gọi bạn tốt, còn bạn mình thì hẹn bạn thân. Dao Dao, cậu đến nhé!” Thất Hề giải thích một cách ngắn gọn, đơn giản và điệu đà.
An Hạ Dao biết là không thể từ chối Thất Hề được, hỏi địa chỉ xong, trang điểm một chút rồi đi.

data-ad-slot=”6608233251″>


Khi An Hạ Dao đẩy cửa phòng VIP bước vào, Thất Hề lao đến như tên bắn, ôm lấy cô một cách thắm thiết, ghé sát vào tai, khẽ nói: “Anh chàng này là bạn học hồi phổ thông của mình, theo đuổi mình đã lâu rồi, cậu nhìn thấy thế nào?” Nói xong mới buông An Hạ Dao ra, chớp mắt với cô. An Hạ Dao cũng chớp mắt với Thất Hề, ra ý đã hiểu ý của Thất Hề, nhìn về phía chàng trai đang chọn bài hát. Đó là một người cao lớn, trông rất phong độ, quay đầu lại nở một nụ cười hòa nhã, thân thiện, và tự giới thiệu: “Chào em, anh là Cố Xuyên!”
An Hạ Dao mỉm cười lịch sự: “Chào anh, em là An Hạ Dao. ” Nói rồi gật đầu với Thất Hề, ý muốn nói là có thể xem xét.
Khuôn mặt xinh đẹp của Thất Hề bỗng chốc đỏ ửng lên, cô hỏi với vẻ dịu dàng: “Cố Xuyên, người bạn của anh khi nào mới đến?”
“Ồ” chẳng phải đã đến rồi sao. ” Cố Xuyên hất hàm về phía cửa.
An Hạ Dao nhìn theo ánh mắt của Cố Xuyên và rồi tròn mắt, Diệp Trí Viễn!
Duyên phận đúng là thứ kỳ lạ, An Hạ Dao và Diệp Trí Viễn chia tay, hoàn toàn không cố ý, suốt 10 năm không một lần gặp lại, thế nhưng, kể từ sau lần “vượt ra ngoài quỹ đạo” ấy, trong thế giới nhỏ bé của An Hạ Dao, cứ quay người là lại gặp phải Diệp Trí Viễn.
Diệp Trí Viễn cũng có vẻ ngạc nhiên mất một lúc, sau đó mới cười hì hì và bước vào, vỗ vai Cố Xuyên, hỏi: “Ai là nữ thần mà cậu thầm yêu?” Nói rồi, bất giác đưa mắt nhìn sang An Hạ Dao.
“Thất Hề, anh giới thiệu một chút, đây là anh Diệp Trí Viễn, học khóa trên và là người anh em thân thiết của anh hồi đại học. ” Cố Xuyên vội lên tiếng, giới thiệu, “Trí Viễn, đây là Thất Hề, đây là chị em tốt của cô ấy, cô An Hạ Dao. “
“Tôi biết. ” Diệp Trí Viễn nở nụ cười tươi rói chào Thất Hề, rồi tiến đến ngồi xuống bên cạnh An Hạ Dao rất tự nhiên, “An Hạ Dao, đúng là rất tình cờ!”
Thất Hề có vẻ hơi lúng túng, cứ đưa mắt nhìn Diệp Trí Viễn và An Hạ Dao.
Cố Xuyên thấy vậy, bèn kéo Thất Hề “Hát cùng anh đi. “
Thất Hề đón chiếc Mic mà Cố Xuyên đưa cho, hai người đưa mắt nhìn nhau, rồi hòa theo tiếng nhạc Cố Xuyên bắt đầu hát trước: “Còn nhớ cơn gió mùa hè đêm trước/ trong khoảng khắc lướt qua/ nó cuốn theo tất cả, chỉ còn để lại sự tĩnh lặng, u buồn. . . “
Đó là bài “Mùa hè bị gió thổi qua” đã đóng đinh với tên tuổi của Lâm Tuấn Kiệt và Kim Sa, Thất Hề liền tiếp lời: “Như cơn gió đêm vẫn không ngừng thổi/ Cơn mưa mùa thu theo về/ nhiệt tình trong tim không nguội lạnh/ dường như hễ nhắm đôi mắt lại/ khuôn mặt thân quen kia lại hiện về. . . “
Đoạn hòa khúc: “Nỗi nhớ màu xanh/ bỗng biến thành mùa hè đầy nắng/ hơi ấm của không gian sẽ không còn xa lắm/ mùa đông dường như cũng không còn lưu luyến/ nỗi nhớ màu xanh/ xua tay nói với tôi một câu rằng/ bốn mùa không thay đổi/ nhưng thời gian của một mùa lại đã trở về/ mùa hè bị gió thổi qua năm ấy. . . “
Giọng của Cố Xuyên trầm và mềm mại, giọng của Thất Hề ngọt ngào và mượt mà, quyện vào nhau rất hợp.
An Hạ Dao rất không tự nhiên, dịch người sang một bên, nhưng Diệp Trí Viễn lại ngồi sán lại. Đến khi Thất Hề và Cố Xuyên hát xong thì An Hạ Dao và Diệp Trí Viễn đã dịch hết một lần từ đầu này sang đầu kia của chiếc ghế trong phòng.
“Hai người. . . ” Cố Xuyên tròn mắt, Thất Hề bước tới ngồi xuống bên cạnh An Hạ Dao, “Hai người có muốn hát một bài không?”
“Không!” An Hạ Dao từ chối thẳng thừng.
“Được thôi! Diệp Trí Viễn gật đầu đầy vẻ phấn chấn.
Thất Hề và Cố Xuyên nhìn nhau, Cố Xuyên đề nghị: “Hay là” chúng ta cùng uống một chén đi?”
Thất Hề hưởng ứng, gật đầu, rồi lập tức rót cho mỗi người một chén đầy.
An Hạ Dao cầm ly rượu với vẻ máy móc, cạn chén với Thất Hề, Cô Xuyên và cả Diệp Trí Viễn nữa, sau đó uống cạn một hơi.
“Ôi, thế mà không biết, An Hạ Dao, tửu lượng của cô được đấy chứ? Nào, cạn một chén nữa vì sự trùng phùng giữa chúng ta. ” Diệp Trí Viễn rót thêm rượu vào chén cho An Hạ Dao với vẻ lấy lòng, sau đó rót thêm vào chén của mình, nâng chén lên, khóe môi nở nụ cười vui vẻ.
An Hạ Dao nhìn Cố Xuyên và Thất Hề, hai người đó đúng là rất đẹp đôi, không thể để vì chuyện giữa mình và Diệp Trí Viễn mà làm cho họ khó xử, nên bất giác cũng mỉm cười giả tạo, nâng ly rượu lên, chạm chén với Diệp Trí Viễn, tiếp đó ngửa cổ, nhanh chóng uống cạn.
Diệp Trí Viễn chau mày lại, uống hết ly rượu đầy.
“Thôi nhé, hai người đừng chỉ có uống rượu không, ai thích hát thì cứ hát, ai thích chơi cứ việc chơi. ” Thất Hề lặng lẽ giành lấy ly rượu trong tay An Hạ Dao, cười tủm tỉm, nói. Còn Cố Xuyên thì vội đưa Mic cho Diệp Trí Viễn, và ngồi bên cạnh Thất Hề.
Diệp Trí Viễn chọn bài, hắng giọng rồi bắt đầu hát, đó là bài “Lần đầu tiên” của Quang Lương: “Khi em nhìn tôi/ tôi không nói nhưng em đã nhìn thấu suốt/ là anh không biết được/ có đáp ứng phù hợp/ với tiêu chuẩn của em/ hay anh đã nghĩ nhiều/ hay là em cố tránh/ nếu em thực lòng lựa chọn/ anh sẽ can đảm đón nhận/ để cho ánh mắt kia/ bất giác sẽ bùng lên ánh sáng/ ôi, lần đầu tiên/ khi nói yêu em, trái tim sao run rẩy/ hơi thở cũng khó kìm. . . “
An Hạ Dao chơi súc sắc với Thất Hề trong trạng thái lơ đễnh, Cố Xuyên cùng hát với Trí Viễn bài “Mượn ông trời thêm năm trăm năm”, giọng của hai người hòa vào nhau vừa trầm âm, dịu dàng và đầy sức hút.
Khi tàn cuộc, Diệp Trí Viễn nói: “Cố Xuyên, cậu đưa Thất Hề về đi, mình sẽ đưa An Hạ Dao về. “
“Không cần. ” Hạ Dao lên tiếng từ chối không chút đắn đo, Thất Hề và Cố Xuyên đưa mắt nhìn nhau.
“An Hạ Dao, cô nói lại một lần thử xem. ” Giọng của Diệp Trí Viễn trầm hẳn xuống, kéo ngay tay An Hạ Dao đi nhanh về phía bãi xe.
An Hạ Dao cũng không muốn cãi nhau với Diệp Trí Viễn trước mặt Thất Hề và Cố
Xuyên, vì thế đành mặc cho anh kéo lên xe với vẻ không cam tâm tình nguyện.
Hạ Dao sầm mặt, tỏ ra bất mãn trước những hành động của Diệp Trí Viễn, giận dữ nói: “Diệp Trí Viễn, rút cục là anh muốn làm gì nữa?”
Trí Viễn cho máy nổ, chau mày, lạnh nhạt nói: “An Hạ Dao, chúng ta có thể bình tĩnh mà nói chuyện với nhau được không?”
“Tôi thì có chuyện gì để nói với anh?” An Hạ Dao không ngước mắt lên, mặt quay ra ngoài cửa xe.
“Còn anh thì, trước kia, bây giờ và sau này chuyện gì cũng có thể nói với em. ” Diệp Trí Viễn nhướn đôi lông mày lưỡi mác.
“Nhưng tôi thì chẳng có gì để nói với anh. ” Giọng của An Hạ Dao vẫn lạnh lùng.
Trí Viễn đạp mạnh phanh xe, đặt tay lên vô lăng, chau mày, nhìn An Hạ Dao với vẻ không vui: “Em cắm sừng cho anh, bỏ rơi anh, tất nhiên là có tật giật mình nên mới không có gì để nói với anh. “
“Đúng thế. ” An Hạ Dao hít một hơi sâu, đáp bừa.
“An Hạ Dao, hồi đó, anh đã làm gì có lỗi với em mà em phải như vậy với anh?” Giọng của Diệp Trí Viễn trầm hẳn xuống, mang đầy vẻ oán thán và nghi ngờ.
An Hạ Dao im lặng.
“An Hạ Dao, anh muốn em phải giải thích!” Diệp Trí Viễn kéo An Hạ Dao, ấn vào vai cô, hỏi với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
“Giải thích?” An Hạ Dao cười, giọng hơi nghẹn ngào: “Diệp Trí Viễn, lúc đầu anh đã làm gì hẳn anh phải rõ hơn tôi, vậy có cần tôi phải giải thích không?”
“Lúc đầu anh làm gì, anh không rõ, em hãy nói cho anh nghe xem!” Bàn tay của Diệp Trí Viễn nắm chặt thành nắm đấm, mắt chăm chăm nhìn vào An Hạ Dao.
“Đã 10 năm rồi, còn nhắc đến nó làm gì?” An Hạ Dao hít một hơi sâu, “Bây giờ anh sống rất tốt, tôi cũng sống rất tốt, mọi người đều rất ổn, như thế chẳng phải là tốt nhất rồi còn gì?”
Diệp Trí Viễn im lặng một lúc, “Sao em lại biết là anh sống rất tốt?”
An Hạ Dao khẽ cười: “Ít nhất thì tôi cũng không thấy anh trong trạng thái ủ rũ !”
“Em cũng sống rất tốt?” Diệp Trí Viễn lạnh lùng hỏi.
“Đúng thế, trước khi chưa gặp lại anh, cuộc sống của tôi rất bình thường, rất hạnh phúc, vui vẻ. . . Vì thế, Diệp Trí Viễn, xin anh hãy quên chuyện buổi tối hôm đó đi, để tôi tiếp tục được bình yên và hạnh phúc. “
Trong lòng Diệp Trí Viễn rất phức tạp, im lặng nhìn An Hạ Dao một lúc, “Điều đó không thể!” Chuyện đã xảy ra làm sao có thể nói quên là quên ngay được!
An Hạ Dao khẽ thở dài một tiếng, “Diệp Trí Viễn, rút cuộc là anh muốn thế nào?”
“Nghe nói, sau khi chúng ta chia tay nhau, em không hề quen với bất cứ người bạn trai nào!” Diệp Trí Viễn lạnh lùng nói: “Trong 10 năm ấy, đời sống tình cảm của em hoàn toàn trống rỗng. “
“Thế thì sao?” An Hạ Dao trấn tĩnh, nhìn Diệp Trí Viễn với vẻ nghiêm chỉnh: “Chắc anh không nghĩ rằng tôi thích anh và đang chờ đợi anh đấy chứ?”
Rồi cô cười tự giễu: “Diệp Trí Viễn, anh nghĩ nhiều quá rồi đấy. “
“Nghĩ nhiều hay không, không phải em nói là được. ” Diệp Trí Viễn chìa tay ra nắm lấy bàn tay của An Hạ Dao, mắt sáng rực. “An Hạ Dao, hiện tại em không có bạn trai, đó là hiện thực. “
An Hạ Dao giằng ra, lặng lẽ rút tay về, “Diệp Trí Viễn, tôi có bạn trai hay không, chẳng có liên quan gì đến anh!”
“Nếu em đã không có bạn trai, anh không có bạn gái, ” đôi mắt đen của Diệp Trí Viễn chứa đựng đầy vẻ ấm áp, anh nói với vẻ vô cùng nghiêm túc: “Vậy thì, chúng ta hãy yêu nhau đi. “
An Hạ Dao thấy lòng mình run lên, một nỗi đau và chua xót dâng lên, cô mỉm cười chế giễu, rồi lên tiếng: “Diệp Trí Viễn, anh tưởng rằng tình yêu là thứ có thể mua bán? Anh muốn mua thì tôi phải bán sao?”
Diệp Trí Viễn ngây người, lập tức giải thích: “Ý của anh không phải vậy. . . “
An Hạ Dao đã nhanh chóng mở cửa xe và bước xuống: “Diệp Trí Viễn, tôi không cần biết ý anh là gì, nhưng tôi hoàn toàn không có ý với anh. Vì thế, xin chào. ” Nói xong xua tay với Diệp Trí Viễn, rồi vung tay đóng cửa xe lại.
Diệp Trí Viễn bước xuống theo, An Hạ Dao đã vẫy được taxi và lên xe bỏ đi, khiến Diệp Trí Viễn chỉ còn biết nhíu mày, cũng lên xe và lao đi.
An Hạ Dao quay đầu nhìn ra ngoài cửa xe, tim vẫn đập thình thịch. Cảnh tượng phố phường phốn hoa, đông đúc lướt qua, trong đầu bất giác nhớ đến những năm tháng nông nổi xưa kia.
Hồi ức giống như một dòng nước ào đến, một Diệp Trí Viễn chín chắn, trưởng thành và một thiếu niên nông nổi có vấn đề đan vào nhau, rõ ràng là cách 10 năm, nhưng lại cảm thấy như vừa mới xảy ra. Những chuyện quá khứ cứ hiện rành rành trước mắt, tình cảm ngọt ngào và chua xót mang đến những cảm giác rất chân thực. . .

http://credit-n.ru/offers-zaim/fastmoney-srochnyi-zaim-na-kartu.html http://credit-n.ru/offers-zaim/lime-zaim-zaymi-online.html http://credit-n.ru/offers-zaim/online-zaym-na-kartu-payps.html

Bình luận

Bình luận

You can leave a response, or trackback from your own site.