Thư Viện Ngôn Tình » Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? » Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? | Chương 23

Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? | Chương 23

An Hạ Dao gọi một đống thức ăn, cúi đầu ăn. Diệp Trí Viễn thì vẫn cứ mỉm cười, nhìn An Hạ Dao với vẻ thích thú. Thời gian 10 năm tuy đã trôi qua, nhưng tính tình của An Hạ Dao vẫn cứ trẻ con như vậy, yêu ghét rõ ràng, không che giấu giận dữ, buồn vui.
An Hạ Dao đã ăn xong, lấy giấy ăn lau miệng và nhìn Diệp Trí Viễn ăn, rồi lạnh lùng nói: “Ăn no, uống đủ cùng anh xong rồi, anh vừa lòng rồi chứ?”
Diệp Trí Viễn không thay đổi nét mặt, chậm rãi gắp thức ăn đưa lên miệng, nhai xong, nuốt rồi mới bình thản nói: “Là em ăn no uống đủ, còn anh vẫn chưa ăn xong. “
“Vậy thì anh cứ ăn đi. ” An Hạ Dao nghiến răng, cầm cốc nước uống mấy ngụm, bụng thầm bảo mình: không thèm chấp với anh ta.
Nghĩ vậy, bất giác cô đưa mắt nhìn Diệp Trí Viễn, nhìn khuôn mặt điển trai của anh, nhìn điệu bộ ăn rất thanh nhã của anh, mọi cử chỉ của anh đều toát lên một vẻ mê hoặc, khiến trong lòng cô chợt dâng lên một nỗi xao xuyến, cô vội rời ánh mắt đi, cúi xuống nhìn đám bát đũa bừa bãi trước mặt.
Bạn đang đọc truyện tại


Đúng là họa hại, Diệp Trí Viễn tuyệt đối là đồ họa hại, đã 10 năm rồi, nhưng càng ngày càng trở nên đẹp trai! Bớt đi phần nông nổi, trưởng thành và lịch lãm hơn, nhìn càng thấy phong độ đẹp trai hơn.
Diệp Trí Viễn chăm chú ăn và cũng không nói gì, khiến cho không khí bỗng trở nên ngưng lại.
Sự im lặng cứ bao trùm dần căn phòng VIP của hai người, An Hạ Dao bỗng thấy mất tự nhiên, căn phòng VIP dù không chật, song khiến người ta có cảm giác ngột ngạt.
An Hạ Dao như ngồi trên đống lửa, chỉ còn biết nắm lấy cái cốc lắc liên tục để chuyển dịch sự chú ý của mình.
“An Hạ Dao, nghe nói em đã gặp mặt nhiều lần?” Cuối cùng Diệp Trí Viễn cũng đặt đũa xuống, rút lấy tờ giấy ăn, lau miệng một cách lịch sự: “Đã gặp được ý trung nhân chưa?”
An Hạ Dao đưa mắt nhìn Diệp Trí Viễn một cái: “Chưa. ” Trong bụng cô thì thầm bổ sung một câu: nếu đã gặp được thì đã kết hôn từ lâu rồi, còn ngồi đây mà trợn mắt nhìn và nói chuyện với anh làm gì?
“Xem ra, tiêu chuẩn của em cao quá!” Diệp Trí Viễn nhếch môi, khẽ cười, hỏi dò: “An Hạ Dao, em thích kiểu đàn ông như thế nào?”
An Hạ Dao quay mặt lại, nhìn Diệp Trí Viễn với vẻ nghiêm túc, nói với vẻ không vui: “Thích kiểu đàn ông nào thì có liên quan gì đến anh, dù sao không phải anh là được rồi!”
“Nhưng em đã có một đêm tình với anh. ” Diệp Trí Viễn nói với vẻ vô tội.
An Hạ Dao nghiến răng! Diệp Trí Viễn đúng thật là, chuyện không nên nói thì lại cứ nói, biết rõ chuyện xem mặt không thành và một đêm tình ô hợp là nỗi đau trong lòng An Hạ Dao, nếu không phải vì cuộc gặp mặt tám phút gây cho cô cú sốc quá lớn khiến An Hạ Dao muốn trút bỏ, thì đâu xảy ra chuyện đó, để rồi bây giờ gặp lại Diệp Trí Viễn, cô lại thấy hối hận vô cùng.

data-ad-slot=”6608233251″>


Diệp Trí Viễn nhìn An Hạ Dao, ánh mắt nghĩ ngợi, “Ai bảo là chuyện của em không liên quan đến anh? Em là người yêu đầu của anh. “
“Người yêu đầu?” An Hạ Dao cười gằn, châm biếm: “Diệp Trí Viễn, anh tưởng tôi là đồ ngốc à? Anh và Lộ Ngữ Nhụy mới là mối tình đầu của nhau, được không?”
Diệp Trí Viễn mím môi, im lặng một lúc, nhưng không giải thích gì.
“Được rồi, anh cũng đã ăn xong, chúng ta về thôi!” An Hạ Dao lạnh lùng đề nghị. “
Diệp Trí Viễn bình thản nói: “An Hạ Dao, anh mời em ăn cơm, thực ra là có việc muốn nhờ em. “
“Việc gì?” An Hạ Dao nhìn Diệp Trí Viễn vẻ cảnh giác.
“Thực ra, cũng không phải là việc gì to tát. ” Diệp Trí Viễn nói như không có chuyện gì: “Chỉ là muốn em giúp cho một việc nhỏ. “
“Nói thẳng ra xem, việc gì mà là việc nhỏ!” An Hạ Dao nhìn Diệp Trí Viễn với vẻ nghiêm chỉnh, nhưng không muốn bán mình chỉ vì một bữa ăn.
“Anh bị gia đình ép đi xem mặt, em phá rối giúp anh là được!” Trên khuôn mặt của Diệp Trí Viễn hiện ra nụ cười vô hại.
“Tôi giúp anh phá rối như thế nào?” An Hạ Dao đưa mắt liếc nhìn Diệp Trí Viễn, hỏi với vẻ bình thản.
“Rất đơn giản, em giả làm bạn gái của anh, cùng anh xem mặt là được. “
“Nói sao mà nhẹ nhõm thế!” An Hạ Dao lạnh lùng hừ một tiếng, “Nếu đơn giản như vậy, hẳn những người muốn giúp anh có cả một đống, việc gì phải lôi tôi vào?” Muốn từ chối đối tượng xem mặt đầu tiên có cả trăm ngàn cách, An Hạ Dao không tin Diệp Trí Viễn không làm nổi chuyện này mà phải mở miệng nhờ đến cô!
“Này, em đừng có thông minh như thế chứ!” Diệp Trí Viễn cười hì hì, “Em biết đấy, đàn ông phần nhiều không thích những phụ nữ quá thông minh. Em thông minh như vậy, sẽ tạo áp lực cho anh đấy!”
An Hạ Dao nhìn Diệp Trí Viễn tinh quái, không ngại ngẩn trừng mắt, nói: “Không muốn nói thật thì tôi sẽ không giúp đâu, tôi đi đây!” Nói rồi, An Hạ Dao đứng dậy chuẩn bị đi thật.
“Nói thật với em vậy, cô gái này rất khó thoát ra. ” Diệp Trí Viễn kéo An Hạ Dao, hít một hơi sâu: “Hôm xem mặt, thật ra anh đã từ chối rồi, nhưng cô ta không chịu thôi, mà cứ bám riết lấy anh, không còn cách nào khác, anh đành phải nói là đã có bạn gái thanh mai trúc mã 10 năm nay rồi!” An Hạ Dao không nói gì, mà lạnh lùng đưa mắt nhìn Diệp Trí Viễn, nghe anh nói tiếp, “Để làm cho cô ta thêm tin, anh đã đưa ảnh của em ra, nên cô ta nhất định đòi gặp mặt. . . “
“Diệp Trí Viễn, xem ra anh đã tính toán xong cả rồi. ” An Hạ Dao nhìn Diệp Trí Viễn, nói với vẻ bình thản.
“Cũng không thể gọi là tính toán. ” Diệp Trí Viễn vội giải thích: “Chẳng qua là tình cờ, muốn em giúp cho mà thôi. “
“Nếu tôi từ chối thì sao?”
“Bây giờ cô ta đang trên đường đến đây rồi. ” Diệp Trí Viễn cầu xin với vẻ mặt đáng thương: “An Hạ Dao, xin em, giúp anh một lần thôi, được không? Anh thực sự là không còn cách nào khác, anh thực sự sợ cô gái đó. . . “
Mặc dù, An Hạ Dao biết rằng vẻ đáng thương đó phần nhiều là do Diệp Trí Viễn tạo ra, để giành sự thông cảm của cô, nhưng cô vẫn phải đành gật đầu: “Thôi được, anh đừng cố làm như vậy nữa, tôi giúp anh là được chứ gì. ” An Hạ Dao nói xong, nhìn Diệp Trí Viễn với vẻ mặt nghiêm túc: “Có điều, chỉ một lần này thôi đấy! Sẽ không có lần thứ hai đâu!”
Diệp Trí Viễn lập tức nở nụ cười tươi rói, “Em gái nạm răng, anh biết mà, em vẫn đối xử tốt với anh như vậy!”
An Hạ Dao ngẩng mặt lên, nhìn thẳng vào Diệp Trí Viễn, “Anh đừng có tưởng bở, chẳng qua là tôi không muốn một cô gái tử tế bị anh làm hại mà thôi. Còn nữa, tôi không muốn nhắc lại lần thứ ba, tên tôi là An Hạ Dao, chứ không phải là Em gái bịt muội!”
“An Hạ Dao, thì An Hạ Dao vậy. ” Diệp Trí Viễn lẩm bẩm một câu: “Thực ra, gọi là Em gái nạm răng thân mật hơn nhiều!”
Nhưng dưới ánh mắt lạnh lùng của An Hạ Dao, anh đành bỏ dở câu nói sau một cách biết điều.
Diệp Trí Viễn đưa An Hạ Dao sang một chỗ khác, tới ngồi trong quầy cà phê của nhà hàng, chờ cô gái xinh đẹp kia đến.
Một lát sau, một cô gái cao ráo, ăn mặc rất thời trang, trang điểm rất xinh đẹp, đi một đôi giày cao gót thướt tha bước đến trước mặt Diệp Trí Viễn, nhìn An Hạ Dao với cái nhìn khinh bỉ, nói với Diệp Trí Viễn: “Đây là bạn gái của anh?”
“Đúng thế, bạn gái của tôi, An Hạ Dao. ” Diệp Trí Viễn đứng dậy giới thiệu, rồi quay sang nói với An Hạ Dao: “Đây là Dương Lộ Lộ. “
An Hạ Dao ngượng ngùng, mỉm cười với Dương Lộ Lộ, nhìn khuôn mặt xinh đẹp như đóa hoa với đôi lông mày lá liễu, trong lòng không khỏi thầm coi thường Diệp Trí Viễn vì không có con mắt nhìn, một cô gái xinh đẹp và hiếm có như vậy. Còn cô gái kia thì đang nhìn chăm chăm vào Diệp Trí Viễn, ánh mắt đầy tình tứ, có thể thấy cô ta đã rất xiêu lòng.
Dương Lộ Lộ ngồi xuống trước mặt An Hạ Dao một cách tao nhã, nhìn Diệp Trí Viễn một cái, rồi lại nhìn sang An Hạ Dao: “Hai người định bao giờ thì kết hôn?”
An Hạ Dao chỉ đóng vai là bạn gái, còn những lời đối đáp đối phó với diễn biến tình hình đều là việc của Diệp Trí Viễn, không liên quan gì đến cô, vì thế cô cúi đầu, im lặng mân mê chiếc cốc trong tay, chẳng thèm để ý đến ánh mắt rực lửa của Dương Lộ Lộ đang dồn xuống người mình.
Diệp Trí Viễn ôm An Hạ Dao, nghiếng mặt nhìn sâu vào cô bàn tay lặng lẽ ghì chặt hơn, khiến An Hạ Dao bất giác ngước mắt lên, nhìn anh.
Trong đôi mắt trong veo của Diệp Trí Viễn, chứa đựng một tình cảm sâu sắc, môi mỉm cười, anh đáp: “Chỉ cần Dao Dao muốn, còn tôi thì lúc nào cũng chuẩn bị sẵn sàng để kết hôn!”
Mặt của Dương Lộ Lộ ánh lên vẻ nghi ngờ, “Bạn gái 10 năm trước của anh chẳng phải là Lộ Ngữ Nhụy sao? Còn cô An Hạ Dao này anh kiếm từ đâu ra vậy?”
Sắc mặt của An Hạ Dao chợt trắng bệch ra, ba từ Lộ Ngữ Nhụy chẳng khác gì một sợi dây cháy nổ trong lòng cô, mà hễ châm ngòi là lập tức nổ tung và phơi bày rõ quá khứ của cô và Diệp Trí Viễn, để sau đó cô nhìn thấy vẻ thảm hại của mình lúc đó với mối tình đầu thất bại và những vết thương nhức nhối.
“Cô thật là out, tin tức của cô là tin xạo của 10 năm trước!” Diệp Trí Viễn nhìn An Hạ Dao với vẻ mặt không thay đổi, bình thản nói: “Tôi và An Hạ Dao yêu nhau từ hối lớp 10 cho đến tận bây giờ. “
Anh chàng Diệp Trí Viễn này nói dối mà không thấy ngượng, ít nhất, giữa hai người cũng có một khoảng trống 10 năm.
“Diệp Trí Viễn, anh không đùa đấy chứ?” Dương Lộ Lộ rất khó kìm nén được nỗi buồn và phẫn nộ trong lòng, giọng nói trầm hằn xuống: “Anh thực sự có tình cảm với An Hạ Dao 10 năm rồi?”
Diệp Trí Viễn gật đầu với vẻ mặt không thay đổi, trong lòng rất bất mãn với việc Dương Lộ Lộ đã điều tra về mình.
“Vậy vì sao anh lại còn đi xem mặt?” Khuôn mặt xinh đẹp của Dương Lộ Lộ hiện lên vẻ phẫn nộ.
“Đó là vì cha mẹ tôi ép buộc. ” Diệp Trí Viễn xòe bàn tay, tỏ vẻ vô tội, ấm ức nói: “Dao Dao không chịu lấy tôi, cũng không chịu gặp cha mẹ tôi, mẹ tôi tưởng tôi nói đối, không tin là tôi có bạn gái, vì thế cứ một mực bắt tôi đi xem mặt. . . ” Diệp Trí Viễn đưa mắt liếc Dương Lộ Lộ, tiếp tục bổ sung một câu: “Nhưng, ngay từ đầu tôi đã nói thẳng với cô rồi, bảo cô đừng có phải lòng tôi, tôi là cỏ đã có chủ, là cô cứ mặt dày bám lấy tôi!”
“Ý của anh là tôi mặt dày bám lấy anh?” Dương Lộ Lộ hít mấy hơi, hiểu rõ ý châm biếm trong cách nói của Diệp Trí Viễn.
“Sự thật là như vậy. ” Diệp Trí Viễn không hề nể mặt Dương Lộ Lộ, công nhận với giọng nói rất bình thản.
“Anh. . . ” Dương Lộ Lộ đứng bật dậy, vẻ tức giận, giơ cao tay một cách khó coi.
“Thế nào, xấu hổ quá hóa ngượng, định động thủ à?” Giọng của Diệp Trí Viễn vẫn rất bình thản, thậm chí còn hơi ngả người về sau, tìm một tư thế thoải mái: “Cái tát ấy, cô nên đánh thử xem!”
Không khi bỗng trở nên lạnh hẳn đi, Diệp Trí Viễn là ai, Dương Lộ Lộ không dám quên, anh ta là người có cha – một người có vị trí trong giới chính trị, lại còn có cả một người mẹ rất có tiềm năng về tài chính. Nếu cú tát này mà giáng xuống, chắc chắn cô sẽ không thể gánh hết hậu quả của nó.
Bàn tay giơ cao Dương Lộ Lộ bất lực thõng xuống, giọng nói trở nên van nài: “Diệp Trí Viễn, em thích anh như vậy, anh thực sự không xem xét gì đến em sao?”
An Hạ Dao ngồi buồn uống hết cả cốc nước, trong lòng không khỏi thấy lạ lùng, xin thua rồi đấy, đây đâu có phải là đang chiếu phim truyền hình dài tập, việc gì mà nói ra những lời “xôi thịt” như vậy?
Diệp Trí Viễn lập tức gật đầu: “Đúng thế, không xem xét, vì trong lòng tôi chỉ có một mình Dao Dao. “
Ngụm nước trong miệng chưa kịp nuốt xuống làm cho An Hạ Dao bị sặc, “Khụ, khụ, khụ”
“Dao Dao, em không sao chứ?” Diệp Trí Viễn vội đưa tay ra vỗ lên lưng An Hạ Dao với vẻ quan tâm, rồi nói bằng giọng yêu chiều: “Anh đã nói với em rất nhiều lần rồi, uống nước phải từ từ thôi, đừng có vội, thế mà em đâu có chịu nghe, thấy chưa, bị sặc rồi này. . . “
An Hạ Dao không biết phải nói gì. Diệp Trí Viễn quả cũng rất giỏi đóng kịch, toàn thân An Hạ Dao đều cảm thấy rất mất tự nhiên, chỉ muốn gạt ngay bàn tay đang đặt trên người cô một cách rất đàng hoàng của Diệp Trí Viễn, bỗng nhiên cả mặt cô lạnh toát.
An Hạ Dao ngơ ngác nhìn sang, ở phía đối diện, Dương Lộ Lộ với vẻ mặt xấu hổ và giận dữ cùng với chiếc cốc trống không trong tay đang gầm lên: “An Hạ Dao, cô bớt giở trò điệu đà ở đây đi!”
Những dòng nước lạnh chảy theo tóc xuống lông mày, xuống mắt và xuống mũi, sau đó nhỏ xuống theo khuôn mặt xinh đẹp.
Mặc dù là thời tiết tháng chín, nhưng cốc nước lạnh hắt vào mặt ấy vẫn mang lại cảm giác mát lạnh, rất dễ chịu, song hình ảnh ấy thì lại khiến người ta đau lòng, nhất là hành động ấy là hành động sỉ nhục người khác.
Mặt của Diệp Trí Viễn sầm xuống, trong đôi mắt đen ánh lên cái nhìn dữ dội, lạnh lùng dán chặt vào Dương Lộ Lộ: “Cô quả là rất quá đáng!”
Dương Lộ Lộ vẫn còn chưa kịp mở miệng nói gì, thì một cốc nước lạnh khác đã hắt thẳng vào khuôn mặt đang đắc ý của cô, đồng thời cũng giập tắt ngọt lửa đang ngùn ngụt trong lòng cô.
Dương Lộ Lộ mở to mắt sững sờ, nhìn An Hạ Dao với vẻ mặt vẫn bình thản cùng với chiếc cốc trống không trong tay.
An Hạ Dao vuốt những giọt nước đang chảy trên mặt, đặt chiếc cốc trở lại lên bàn bằng một động tác tao nhã, rồi đưa mắt nhìn vẻ thảm hại của Dương Lộ Lộ.
“Cô!” Sắc mặt của Dương Lộ Lộ thoắt trắng nhợt, thoắt xám xịt, khuôn mặt được trang điểm rất kỹ càng của cô giờ đây bị nước lạnh hắt vào trở nên loang lổ.
“Cô cái gì?” An Hạ Dao đón lấy tờ giấy mà Diệp Trí Viễn đưa cho, nhìn Dương Lộ Lộ: “Cô tặng tôi một cốc nước, tôi trả lại cho cô một cốc, như vậy chẳng ai nợ gì ai. Tạm biệt. ” Nói rồi cầm chiếc túi lên, đi qua Dương Lộ Lộ, sải bước về phía cửa.
Diệp Trí Viễn vội đuổi theo sau, Dương Lộ Lộ tức giận chỉ còn biết giậm chân và hét lên ở phía sau: “An Hạ Dao, tôi sẽ không để cho cô được sống yên ổn!” Trông điệu bộ cô ta lúc này chẳng còn chút nào hình ảnh của một thục nữ.
An Hạ Dao cúi xuống nhìn trước ngực mình, nước làm cho chỗ đó bị ướt đầm, chiếc áo hoa chất liệu tự nhiên dính chặt vào người, khiến cho mấy chữ BRA màu đen càng nổi rõ.
An Hạ Dao đưa tay ôm chặt người, trong lòng thấy rất hối hận, lẽ ra mình không nên giúp Diệp Trí Viễn, nếu không thì bây gìờ đã không thảm hại thế này.

http://credit-n.ru/business-kredit.html http://credit-n.ru/offers-zaim/creditplus-online-zaimi.html http://credit-n.ru/zaymi-listing.html

Bình luận

Bình luận

You can leave a response, or trackback from your own site.