Thư Viện Ngôn Tình » Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? » Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? | Chương 24

Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? | Chương 24

”An Hạ Dao, đừng có đi nhanh như vậy, chờ anh với chứ!” Diệp Trí Viễn đuổi kịp, đưa tay kéo cánh tay cô.
An Hạ Dao lập tức vùng ra, và cứ ôm chặt lấy người.
“Xin lỗi, xin lỗi, anh không biết là sẽ như vậy. ” Diệp Trí Viễn rối rít xin lỗi, rồi cấm tờ giấy ăn, cẩn thận lau những vết nước trên mặt An Hạ Dao, đưa mắt nhìn thấy cả một khoảng ngực của An Hạ Dao bị ướt, lập tức kéo cô vào lòng: “Đi, để anh đưa em đi thay quần áo. “
“Không cần!” An Hạ Dao mím chặt môi, lạnh lùng từ chối, lặng lẽ giữ một khoảng cách nhất định với Diệp Trí Viễn, nhưng rồi cô lập tức thấy tim mình thót lại, cảm giác giữa hai chân dường như có một dòng nước ấm chảy qua!
An Hạ Dao lập tức đỏ bừng mặt, máu dồn lên, xấu hổ tới mức chỉ muốn chui ngay xuống dưới đất! Sao lại thế được nhỉ, giời đất ạ, sao lại chọn đúng lúc này cơ chứ? Rõ ràng phải còn mấy ngày nữa mới đến kỳ cơ mà, chẳng có dấu hiệu gì trước cả!
Bạn đang đọc truyện tại


Cũng còn may, hôm nay mặc bộ váy hoa, tạm thời không đến nỗi bị mất mặt, nhưng với bộ dạng này thì không thể gọi taxi về nhà được rồi! An Hạ Dao đỏ bừng mặt, ghé sát vào Diệp Trí Viễn khẽ nói: “Tôi vào nhà vệ sinh, anh đi mua giúp tôi một thứ. “
“Mua gì?”
An Hạ Dao đẩy Diệp Trí Viễn ra, chạy nhanh trở lại quầy cà phê, tìm wc bằng tốc độ nhanh nhất. Diệp Trí Viễn gọi điện hỏi; “An Hạ Dao, em muốn anh mua gì?”
“Băng vệ sinh!” An Hạ Dao nói xong, cảm thấy mặt nóng bừng như sốt.
“Gì cơ?” Diệp Trí Viễn ngạc nhiên, rồi lập tức hỏi: “Loại nào? Em chờ một chút, anh đi ngay đây. “
“Gì cũng được. ” An Hạ Dao đã cuống tới mức không biết phải làm thế nào.
Một lát sau, có tiếng người gõ cửa ngoài WC, “Cô An Hạ Dao, cô ở đâu?”
An Hạ Dao hít một hơi sâu: “Tôi ở đây. “
Tiếp đó, một gói băng vệ sinh được nhét vào qua khe cửa.
An Hạ Dao đón lấy, thở phào và nhanh chóng xử lý, sau đó thận trọng quay lại nhìn khoảng mông đã bị thấm đỏ thành một đóa hoa đỏ”, có điều may mà chiếc váy vốn in hoa nên trông không bị rõ.

data-ad-slot=”6608233251″>


Cô lấy lại tinh thần, hít một hơi rồi bước ra ngoài, Diệp Trí Viễn đang chờ ngoài cửa, khuôn mặt An Hạ Dao thoắt đỏ bừng, nóng như bị bỏng.
“Được rồi, để anh đưa em đi thay quần áo. ” Diệp Trí Viễn nhíu mày, giọng bình thản: “Từ đây đến chỗ anh rất gần, em thay quần áo xong, anh sẽ đưa em về. ” Vẫn giọng nói quyết đoán, không cho An Hạ Dao cơ hội từ chối ấy, rồi vừa dìu vừa kéo An Hạ Dao lên xe.
An Hạ Dao không dám ngồi xuống, mà chỉ dám ghé mông vào, vì sợ làm bẩn xe của Diệp Trí Viễn.
Diệp Trí Viễn nhíu mày, nhìn An Hạ Dao, cười phì một tiếng “Em cứ ngồi xuống đi, không sao đâu, bẩn thì anh sẽ rửa. “
An Hạ Dao càng xấu hổ, không biết giấu mặt vào đâu, nhìn nụ cười rạng rỡ của Diệp Trí Viễn, trong lòng chợt thấy hoang mang, “Hay là, anh cứ đưa tôi về nhà tôi. “
“Em xác định lại đi, em ngồi xổm như thế nửa tiếng để về nhà à?” Diệp Trí Viễn nhếch đôi môi đẹp, “Chẳng may đúng vào giờ cao điểm và bị tắc đường thì không chỉ là nửa tiếng đồng hồ đâu”
An Hạ Dao biết, những điều Diệp Trí Viễn nói là sự thật, vừa rồi ăn cơm mất ba mươi nhăm phút, thế mà cô không kêu, sao lại chạy đến một nơi xa như vậy để ăn cơm mới được chứ?
“Cứ về nhà anh trước đã, chỉ ba phút là tới thôi. ” Diệp Trí Viễn khẽ cười nói.
An Hạ Dao đành chấp nhận đề nghị của Diệp Trí Viễn.
Bị Hiểu Lầm Là Bạn Gái
Diệp Trí Viễn ở khu XX, đó là một căn biệt thự đôi có ba mặt thoáng, đồ đạc trong nhà rất tinh xảo, nhưng bài trí trông đơn giản và sạch sẽ, sàn nhà lát gỗ thịt, được lau sạch bóng, một bộ sa lông cao cấp mang phong cách châu Âu.
An Hạ Dao không có nhiều tâm trạng, quan sát kỹ căn nhà, hỏi rõ nhà vệ sinh rồi vội vàng vào đó, nhanh chóng khóa cửa lại, cởi bỏ quần áo, tắm rửa nhanh chóng. Đến khi cô quấn khăn tắm bước ra thì Diệp Trí Viễn đã ngồi ở sa lông, nở nụ cười tươi rói: “Anh đã mua giúp quần áo cho em rồi, họ đang đưa tới. Em chờ một chút. ” Nói rồi, đưa mắt nhìn chiếc cổ trắng nõn của An Hạ Dao và thân hình với những đường cong đẹp đẽ dưới lớp khăn choàng của cô, cổ họng bất chợt thấy nước bọt túa ra.
An Hạ Dao vội cảnh giác quấn chặt lấy người, nhìn Diệp Trí Viễn với vẻ phòng vệ.
“An Hạ Dao, hành động vừa rồi của em là có ý gì? Cứ làm như anh muốn làm gì em không bằng!” Diệp Trí Viễn bất mãn trề môi, rồi áp thân hình to lớn lại gần An Hạ Dao hơn.
An Hạ Dao không tiếp lời, lựa một chỗ cách Diệp Trí Viễn một khoảng cách tương đối và ngồi xuống.
“An Hạ Dao, hành động của em đã giáng vào anh khá mạnh đấy. ” Diệp Trí Viễn nhíu mày, chậm rãi nói: “Nếu anh lại cũng không làm gì với em thì có lẽ sẽ không đúng với sự phòng bị của em dành cho anh, đúng không?”
An Hạ Dao vừa nghe nói thế, giật thót người, hốt hoảng nhìn khuôn mặt điển trai của Diệp Trí Viễn mỗi lúc một áp tới gần, tim đập thình thịch: “Anh, anh định làm gì?” Phía trước đã bị thân hình to lớn của Diệp Trí Viễn chặn mất, An Hạ Dao chống tay, bất lực lùi người về phía sau để cố giữ một khoảng cách an toàn với anh.
“An Hạ Dao, có phải em vẫn còn cảm giác với anh, đúng không?” Diệp Trí Viễn cúi đầu, nhìn An Hạ Dao đang đỏ bừng mặt, bất giác lên tiếng một cách vui vẻ.
“Có quỷ mới có cảm giác với anh. ” An Hạ Dao quay mặt đi một cách bướng bỉnh, lo lắng đáp, mắt không dám nhìn thẳng vào Diệp Trí Viễn.
“An Hạ Dao, những đứa trẻ ngoan không biết nói dối, bây giờ em càng ngày càng trở nên không ngoan!” Diệp Trí Viễn nói, đưa tay ra vuốt cằm An Hạ Dao, từ từ nâng khuôn mặt xinh đẹp của cô lên, để cô đối diện với mình, rồi cười hiền hòa, nói với vẻ vừa lòng: “Thực ra, chỉ là em xấu hổ không muốn thừa nhận mà thôi, em có cảm giác với anh, đúng không?”
An Hạ Dao lo lắng đưa mắt nhìn đi chỗ khác, giận dữ đưa tay ra gạt Diệp Trí Viễn: “Trong tất cả những kẻ mặt dày mà tôi đã gặp, không có ai mặt dày như anh. “
“An Hạ Dao, có phải là em nhất định buộc anh phải giúp em tìm lại chút cảm giác gì đó thì mới vừa lòng?” Diệp Trí Viễn nói, càng ghé sát khuôn mặt điển trai lại gần trước mặt An Hạ Dao.
Khoảng cách giữa hai người chỉ chừng 1cm, hơi thở nóng hổi của cả hai cùng phả vào mặt nhau.
Tim của An Hạ Dao đập càng gấp gáp, thình thịch, thình thịch, giống như bước chân hoảng hốt của một con hươu con, cô đưa tay ra đẩy Diệp Trí Viễn.
Diệp Trí Viễn nhân đà đó, túm ngay lấy tay của An Hạ Dao, ấn cô nằm xuống ghế, còn cả người mình thì đè lên trên, và cười nhăn nhở nhìn vẻ cuống quýt của cô: “An Hạ Dao, như thế này liệu có phải là tương đối có cảm giác không?”
“Diệp Trí Viễn, anh mau dậy đi, nếu không, đừng trách tôi là không khách khí!” An Hạ Dao hít một hơi thở sâu, cố kìm tiếng đập gấp gáp của con tim, nói với Diệp Trí Viễn.
“Thế em định không khách khí như thế nào?” Diệp Trí Viễn cười ranh mãnh: “Hay là, em định làm gì anh?”
Thế nào là gọi cả vú lấp miệng em?
Thế nào gọi là bóp mép sự thật?
Thế nào là vô lại và tinh quái?
Nhìn Diệp Trí Viễn kìa, anh ta đúng là đại diện, điển hình của những người mặt dày nhất!
Diệp Trí Viễn phớt lờ cơn giận dữ của An Hạ Dao, và điệu bộ đang trừng mắt nhìn anh của cô, nói với vẻ nhẹ nhõm: “Nếu, em định làm gì với anh, thực ra anh rất hoan nghênh. ” Nói rồi cố làm ra vẻ thẹn thùng, đùa: “Có điều, em phải dịu dàng một chút. . . “
An Hạ Dao không chịu được, trừng mắt, “Diệp Trí Viễn, anh bớt mặt dày đi một chút, được không?”
“Khuôn mặt của anh rất đẹp, sao anh lại để cho nó dày được cơ chứ!” Diệp Trí Viễn nở nụ cười tươi rói, để lộ hàm răng trắng muốt, đẹp đến mê hồn. . . An Hạ Dao bỗng ngây người, quên cả việc giằng ra. . .
“Diệp Trí Viễn, con đúng là đứa con xấu xa, không nghe điện thoại của mẹ.
Cuối cùng cũng bị mẹ bắt quả tang rồi, mau giải thích cho mẹ biết, chuyện với Dương Lộ Lộ là như thế nào?” Cùng với tiếng mở cửa là tiếng nói lanh lảnh của một phụ nữ. Câu nói trên vừa dứt, tiếp đó là một tiếng “Ối!” hoảng hốt, sau đó là tiếng cánh cửa đóng sầm.
An Hạ Dao và Diệp Trí Viễn cùng nhìn về phía cửa, rồi lại quay lại nhìn nhau. “Ối!” đến lượt An Hạ Dao kêu lên, rồi giận dữ, cuống quýt đẩy Diệp Trí Viễn từ trên người mình xuống.
Bị bất ngờ, Diệp Trí Viễn ngã lăn xuống đất, đưa tay xoa xoa cái gáy bị đau vì va, đưa mắt oán trách nhìn An Hạ Dao đang ôm chặt lấy người, nhìn điệu bộ của cô cứ như thể Diệp Trí Viễn sắp biến thành con sói ăn thịt cô không bằng.
Lần này thì ngoài cửa vang lên tiếng gõ một cách lịch sự. “Cộc, cộc, cộc”
“Vào đi. ” Diệp Trí Viễn bóp gáy, đáp với vẻ mệt mỏi.
Người đẩy cửa bước vào là một phụ nữ chừng hơn bốn mươi tuổi, dung mạo rõ ràng là của một phụ nữ quý phái, với mái tóc đen nhánh, tuy thời gian để lại đôi chút dấu vết ở đuôi mắt, nhung với cách trang điểm tinh tế, cách ăn mặc hợp thời trang của bà khiến cho người khác nhìn thấy phải nghĩ rằng, đó là một phụ nữ mạnh mẽ.
Diệp Trí Viễn vội nở nụ cười đón bà, rồi nói với vẻ lấy lòng: “Mẹ, sao mẹ lại đến đây?”
“Con tránh đi một lúc. ” Bà Diệp đẩy Diệp Trí Viễn đi một cách không e dè, rồi nhìn thẳng về phía An Hạ Dao lúc đó đang lúng túng ngồi ở ghế, “Phải gọi cháu là gì nhỉ?”
An Hạ Dao biết, tư thế vừa rồi của cô và Diệp Trí Viễn đã khiến cho bà Diệp liên tưởng tới rất nhiều thứ, cô cũng không có cách nào để giải thích, bởi vì, giữa cô và Diệp Trí Viễn rất không rõ ràng, nên lúc này khi bị hỏi như vậy, cô chỉ còn biết hết nhìn về phía Diệp Trí Viễn rồi lại nhìn về phía bà Diệp đang nở nụ cười xã giao, và đáp với vẻ lịch sự: “Cháu chào cô, cháu tên là An Hạ Dao. ” Nếu không phải vì không có quần áo mặc, thì An Hạ Dao rất muốn lựa chọn tẩu vi thượng sách trong 36 kế!
Vì ánh mắt của bà Diệp nhìn cô quả là soi mói, giống hệt như ánh mắt của mẹ chồng nhìn con dâu tương lại, khiến cho An Hạ Dao với chiếc khăn quấn trên người càng trở nên mất tự nhiên.
“An Hạ Dao? Cháu là bạn gái của A Viễn à?” Bà Diệp thăm dò một cách khéo léo.
An Hạ Dao đang định lắc đầu, nói là không phải thì Diệp Trí Viễn đã bước nhanh như tên bắn đến ngồi xuống bên cạnh và ôm lấy cô một cách thuần thục, tay ngầm ấn mạnh lên vai cô, rồi nở một nụ cười tươi rói, nhìn về phía mẹ, đáp: “Đúng vậy, Dao Dao là bạn gái của con. “
Bà Diệp liếc nhìn Diệp Trí Viễn một cái, rồi quay sang chậm rãi nhìn An Hạ Dao, hỏi: “Cháu làm nghề gì vậy?” Nói xong, bà cảm thấy hình như mình quá nghiêm nghị, bất giác khẽ cười, đập vào chỗ bên cạnh mình: “A Viễn gọi cháu là Dao Dao, thế thì cô cũng gọi cháu là Dao Dao. Cháu đừng căng thẳng quá, lại ngồi xuống đây đi. “
Tiếng cười của bà Diệp khiến không khí trở nên gần gũi hơn, An Hạ Dao do dự một lát, Diệp Trí Viễn vội ghé vào tai cô nói: “An Hạ Dao, với cái kiểu này, nếu mà em không chịu thừa nhận là bạn gái của anh, thì đừng có trách anh là không nhắc em đấy nhé, hậu quả chắc chắn là nghiêm trọng hơn em tưởng tượng nhiều. . . “
“Anh uy hiếp tôi đấy à?” An Hạ Dao cũng hạ thấp giọng, thì thào vào tai Diệp Trí Viễn.
“Không phải là uy hiếp mà là cầu xin! Vì như thế tốt cho em và cũng tốt cả cho anh. “
Bà Diệp nhìn cảnh tượng Diệp Trí Viễn và An Hạ Dao thì thầm vào tai nhau với vẻ kiên nhẫn hiếm có. Trong con mắt của bà thì đó là cử chỉ thân mật giữa hai người, còn bà thì nhân dịp đó quan sát An Hạ Dao một lượt. Mặc dù cách ăn mặc của cô lúc này rất không ổn, nhưng bọn trẻ mà, không kìm chế được cũng là điều có thể thông cảm.
Nhìn khuôn mặt xinh xắn, thanh tú, sạch sẽ, trắng nõn không chút phấn son nào của An Hạ Dao, trong lòng bà chợt dậy lên cảm gìác thinh thích, bà đùa: “Hai đứa đã xong chưa? Có thể để mẹ chen vào mấy câu được không? Hãy trả lời những câu hỏi của mẹ. “
Khuôn mặt của An Hạ Dao thoắt đỏ bừng, cô đưa mắt nhìn bà Diệp với vẻ thấp thỏm, vì dù sao nói dối người lớn cũng không phải là sở trường của cô, nhưng Diệp Trí Viễn đã gán cho cô chiếc mũ “bạn gái”, điều ấy thực sự đã làm khó cho cô.
“Mẹ, mẹ định nói gì ạ?” Diệp Trí Viễn nhướn đôi lông mày lưỡi mác, nhìn mẹ, giải thích: “Dao Dao là nhà văn phụ trách chuyên mục của tạp chí. “
“Ồ, nghề ấy rất tốt đấy. Các con yêu nhau bao lâu rồi?” Biết được nghề nghiệp của An Hạ Dao, bà Diệp lại càng tỏ ra vẻ hiền hòa. Bà nhìn An Hạ Dao, nắm tay cô, tiếp tục hỏi: “Chuẩn bị bao giờ thì kết hôn?”
“Vẫn chưa có kế hoạch ạ. ” Diệp Trí Viễn đáp tránh đi, vẻ mặt vẫn giữ nguyên.
“Con thật là, sao lại vẫn chưa có kế hoạch?” bà Diệp trừng mắt nhìn Diệp Trí Viễn với vẻ không vừa lòng, tiếp đó nở nụ cười hiền hậu nhìn An Hạ Dao: “Dao Dao, vậy là cháu chưa duyệt kế hoạch à?”
“Cháu ạ?” An Hạ Dao ngây người, nhìn bà Diệp với vẻ ngượng ngùng, “Vẫn chưa có kế hoạch ạ!”
“Hai đứa các con đều chưa có kế hoạch?” Giọng của bà Diệp cao hẳn lên, bà chau mày, nói với vẻ nghiêm túc: “Không được, cô phải hẹn gặp cha mẹ cháu mới được, để rồi còn phải lên kế hoạch chuẩn bị giúp các con tổ chức đám cưới chứ. “
“Sao cơ ạ?” An Hạ Dao trợn tròn mắt, nhìn Diệp Trí Viễn với vẻ oán trách.
Diệp Trí Viễn mỉm cười với vẻ bất lực, xoa dịu bà Diệp: “Mẹ, chuyện cưới xin không vội được. “
“Không vội mà được à?” Giọng của bà Diệp mang vẻ ca thán: “Kể từ sau khi Tiểu Nhụy ra đi, đã nhiều năm như vậy rồi, bên cạnh con có lấy nửa đứa con gái nào đâu. “
Diệp Trí Viễn vội cắt ngang: “Mẹ!”

http://credit-n.ru/about.html http://credit-n.ru/forex.html http://credit-n.ru/ipoteka.html

Bình luận

Bình luận

You can leave a response, or trackback from your own site.