Thư Viện Ngôn Tình » Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? » Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? | Chương 25

Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? | Chương 25

Bà Diệp nhận ra là mình đã lỡ miệng, bất giác cười ngượng: “Dao Dao, năm nay cháu bao nhiêu tuổi?”
Tiểu Nhụy, có lẽ là Lộ Ngữ Nhụy! An Hạ Dao rất nhạy cảm, trong lòng chợt thấy một nỗi u buồn khó nói thành lời, nhưng cô vẫn nở nụ cười xã giao, đáp: “27 tuổi ạ!”
“Ừ, cháu và A Viễn đều đến tuổi kết hôn rồi!” bà Diệp gật đầu mặt tươi tỉnh, rồi vội tháo chiếc vòng phỉ thúy đang đeo trên tay ra, ấn vào tay An Hạ Dao không cho cô kịp phản ứng, “Lần đầu tiên gặp mặt, cô không có gì quý để tặng, hãy coi cái này là quà gặp mặt!”
“Không. . . thưa cô, nó quá quý giá!” An Hạ Dao vội từ chối, trả lại chiếc vòng.
Bà Diệp cứ ấn vào tay cô, “Không quý giá, không quý giá chút nào đâu, chờ đến khi kết hôn, cô sẽ tặng món quà lớn hơn cho cháu!”
Bạn đang đọc truyện tại


“Đúng thế, nhận lấy đi!” Diệp Trí Viễn mỉm cười ra hiệu cho An Hạ Dao đừng cởi ra.
An Hạ Dao đành phải đeo chiếc vòng, nhìn bà Diệp với vẻ ngượng ngùng, chuyện giả làm con dâu như thế này không phải là sở trường của An Hạ Dao vì thế cô cảm thấy rất khó khăn.
Tiếng chuông cửa vang lên, là người của cửa hàng quần áo mang đồ đến.
An Hạ Dao vội đón lấy đám quần áo, xấu hổ nói với bà Diệp: “Cô, cháu xin phép vào trong thay quần áo!”
Diệp Trí Viễn đưa An Hạ Dao vào phòng với vẻ lấy lòng.
“Ra đi!” An Hạ Dao lạnh lùng, khẽ nói, đuổi Diệp Trí Viễn ra không chút kiêng nể, sau đó quay vào thay quần áo.
“Hạ Dao, anh chỉ muốn nói với em, hình như là mẹ anh rất thích em!” Diệp Trí Viễn nở nụ cười tinh quái, nhìn cô với vẻ mặt rạng rỡ, rồi cười hì hì và đi ra.
An Hạ Dao ngước mắt nhìn lên trần nhà, sau đó thay quần áo với tốc độ nhanh nhất, và ở lại đó một lúc, nghe tiếng Diệp Trí Viễn tiễn mẹ về xong, cô mới thở phào bước ra, “Mẹ anh về rồi à?”
Trí Viễn nhìn Hạ Dao trong bộ váy liền thân cùng màu chậm rãi đi về phía mình, hơi ngây người một lát, anh còn nhớ, lần hẹn hò đầu tiên với An Hạ Dao, cô cũng mặc chiếc váy liền thân màu hồng, khuôn mặt trắng trẻo ửng hồng, cô ngước nhìn anh với vẻ thẹn thùng, rồi khẽ hỏi: “Mình mặc thế này, có đẹp không?”
An Hạ Dao của lúc đó thuần khiết và trong sáng biết bao, hơn nữa, việc gì cũng đều bằng lòng vì Diệp Trí Viễn, anh chơi bóng, An Hạ Dao đi theo, hò hét cổ vũ ở bên ngoài; anh chơi bóng xong mà mệt thì An Hạ Dao lại bóp vai cho anh, đưa nước cho anh, chăm sóc rất tận tình; anh trốn học, tuy có ý kiến, nhưng cô cũng vẫn nghiến răng, để lộ chiếc răng bịt màu trắng bạc, liều theo anh vượt tường ra ngoài chơi. . .

data-ad-slot=”6608233251″>


Hồi ức và hiện thực đan xen vào nhau.
An Hạ Dao của bây giờ, mọi cử chỉ đều mang theo dấu vết của thời gian, ổn định và tao nhã, không còn nông nổi, không còn coi anh là trung tâm nữa, thậm chí còn có cả sự cự tuyệt phòng bị. Diệp Trí Viễn nở một nụ cười đẹp mê hồn: “An Hạ Dao, em đã nhận tín vật mà mẹ anh cho con dâu, như vậy em là vợ của anh rồi. “
“Khụ, khụ, khụ. . . ” An Hạ Dao không hiểu những lời của Diệp Trí Viễn, liền bị sặc nước: “Tín vật gì cơ?” Mắt nhìn chiếc vòng phỉ thúy trên tay, bất giác đưa tay ra trả lại: “Vật này, trả lại cho anh!” Cô hoàn toàn không có ý nhận bừa tín vật nào và có quan hệ gì với Diệp Trí Viễn.
Nhưng, chiếc vòng này, lúc đeo phải đóng khóa lại, bây giờ muốn tháo ra thì nó cứ dính chặt như keo, dù tháo thế nào cũng không được. An Hạ Dao có phần hơi cuống, cứ ra sức tháo nó ra. . .
Sắc mặt Diệp Trí Viễn tối lại, anh vội giữ tay An Hạ Dao lại, “Đừng tháo nó ra, em đeo nó đẹp lắm!” Cổ tay trắng muốt cùng với chiếc vòng phỉ thúy tinh xảo, trông thật sự rất đẹp.
“Tôi không cần!” An Hạ Dao từ chối không chút do dự, mắt nhìn quanh nhà Diệp Trí Viễn một lượt, tiếp đó chạy về phía tủ lạnh, lấy một chiếc túi bảo quản thực phẩm, xỏ vào cổ tay, thận trọng tháo chiếc vòng ra, đưa trả lại Diệp Trí Viễn: “Này, để đành cho vợ của anh, anh hãy cất cho cẩn thận. “
“An Hạ Dao. ” Vẻ mặt của Diệp Trí Viễn rất phức tạp. “Em cứ nhất định phải vạch rõ ranh giới với anh như vậy sao?”
An Hạ Dao lập tức gật đầu.
“Nhưng, anh không đồng ý với em!” Diệp Trí Viễn giận dữ nhét chiếc vòng vào tay An Hạ Dao: “Nếu em mà dám nói là không cần, anh sẽ lập tức ném đi!”
Đồ bại tử! An Hạ Dao thầm dành ba từ đó cho Diệp Trí Viễn, nhưng cô rất rõ tính khí của anh, nếu An Hạ Dao mà còn nói không cần thì chắc chắn anh sẽ ném đi, chiếc vòng đẹp như vậy dù An Hạ Dao là người không hiểu về đồ vật lắm thì cũng nhận thấy giá trị của nó không hề rẻ! Ném đi, nó sẽ bị vỡ, như vậy là phá hoại của trời, nhất định không được! Thôi vậy, coi như mình làm một việc tốt, giữ hộ nó cho vợ tương lai của Diệp Trí Viễn.
Diệp Trí Viễn thấy An Hạ Dao đã nhận chiếc vòng, mặt lập tức trở nên tươi rói: “An Hạ Dao, em nhận vòng, coi như là con dâu của gia đình anh rồi đấy!”
An Hạ Dao quay mặt đi, không dám nhìn vào đôi mắt đen thắm của Diệp Trí Viễn, trống ngực đập càng nhanh hơn, “Đùa cái gì mà đùa?” Diệp Trí Viễn nhìn cô với vẻ vô tội, “Đâu có phải là ngày cá tháng tư, nên anh không hề đùa! Anh theo đuổi em hết lòng như vậy, em thực sự không thấy cảm động chút nào sao?”
An Hạ Dao cảm thấy nếu mà mình không nổi đóa lên thì đúng là quá ngốc, chẳng khác gì bị Diệp Trí Viễn đem đi bán mà còn đếm tiền giúp anh ta, vì thế trừng mắt lên, nói với vẻ nghiêm chỉnh: “Diệp Trí Viễn, nếu trước đây chưa nói rõ, thì hôm nay tôi sẽ nói lại một lần nữa, tôi không đùa với anh đâu. “
Diệp Trí Viễn vẫn nhìn An Hạ Dao với vẻ vô tội: “Vì sao?”
“Vì, bây giờ tôi không thích anh. ” An Hạ Dao hít một hơi thở sâu, cố giữ cho giọng nói thật bình thản.
“An Hạ Dao, em đang nói dối, nếu em không thích anh, thì sao lại có một đêm tình với anh?” Diệp Trí Viễn nói, vẫn với giọng hống hách ép người như cũ, và còn thêm vẻ rất tự tin nữa.
An Hạ Dao cười chế giễu: “Đàn ông tìm đến một đêm tình là vì bị kích thích, đàn bà đi tìm một đêm tình cũng là vì bị kích thích, hôm đó hoàn toàn là vì tôi đã uống quá nhiều. Nếu không cùng với anh, thì cũng là cùng với người khác, vì thế, anh đừng có mà tưởng bở!”
Diệp Trí Viễn không kìm được, đưa tay túm lấy vai An Hạ Dao, buộc cô phải nhìn vào mình: “An Hạ Dao, anh chưa lấy vợ” em chưa lấy chồng, hai người lại là người yêu đầu của nhau, quay lại với nhau chẳng phải là rất tốt sao?”
“Không tốt, không tốt chút nào. ” Lấy lại tinh thần, An Hạ Dao lên tiếng, nhìn thẳng vào mắt Diệp Trí Viễn, nói: “Diệp Trí Viễn, đừng nhắc mấy chữ mối tình đầu với tôi, anh không xứng!” Nói xong câu này, cô cảm thấy mình hơi bị kích động, bèn hít một hơi, rời mắt khỏi đôi mắt đen của Diệp Trí Viễn, nhìn ra ngoài cửa sổ.
“An Hạ Dao” đôi mắt đen của Diệp Trí Viễn sáng lên, “Anh vẫn không hiểu, vì sao lúc đó em lại đi với người khác và bỏ rơi anh?”
“Tôi đi với người khác, bỏ rơi anh?” An Hạ Dao cười chua chát: “Đúng thế! Về lý thuyết đúng là như vậy, còn thực tế, Diệp Trí Viễn, chẳng phải anh rõ hơn tôi sao?”
“Anh không rõ!” Diệp Trí Viễn nói dằn từng tiếng, mắt nhìn vào An Hạ Dao: “Anh chỉ biết, anh thích em như vậy, bất chấp tất cả để yêu em, thế mà lại bị em bất ngờ cắm sừng. An Hạ Dao, em nợ anh một lời giải thích!”
An Hạ Dao trừng mắt, nhìn Diệp Trí Viễn lúc đó đang đầy lý lẽ, “Chẳng có gì để giải thích cả. ” Sau đó quay người, sải bước bỏ đi đầy kiêu hãnh.
Diệp Trí Viễn vội đuổi theo, không nói gì, vừa kéo vừa lôi An Hạ Dao lên xe. “Để anh đưa em về. ” Sau đó, anh sầm mặt im lặng lái xe.
An Hạ Dao cứ quay mặt đi nhìn ra ngoài cửa xe. Cảnh vật hai bên đường mờ mờ lướt qua, và trái tim cô cũng bay rất xa, rất xa, trở về với năm 17 tuổi, với lần đầu tiên hẹn hò cùng Diệp Trí Viễn.
Mùa hè, mặt trời cao tít, trên bãi cỏ dưới bóng cây, Diệp Trí Viễn nằm gối đầu lên tay với vẻ rất thư thái, “Em gái nạm răng, mình thích cậu, bất chấp tất cả, cậu có tin không?”
An Hạ Dao lặng lẽ nhìn nụ cười của Diệp Trí Viễn, gật đầu nhìn thấy cậu nhếch mép là cười, đó là nụ cười vô cùng rạng rỡ, rạng rỡ tới mức khiến người khác phải ngột thở. . .
Có lẽ, An Hạ Dao đã bị nụ cười ấy của Diệp Trí Viễn hút mất hồn nên mới bất chấp tất cả để yêu Diệp Trí Viễn.
Dòng ký ức trở về mỗi lúc một ào ạt, sự dại khờ của mối tình đầu, ngọt ngào và đau khổ, tất cả cứ dâng lên trong lòng. An Hạ Dao bất chợt quay mặt lại, nhìn lên khuôn mặt điển trai nghiêng nghiêng của Diệp Trí Viễn, trong lòng dậy lên một cảm giác đau buồn không thể thốt thành lời, hít một hơi thật sâu, cuối cùng không nén được, cô lên tiếng: “Diệp Trí Viễn, tôi hỏi anh một câu nhé. “
“Nói đi. ” Diệp Trí Viễn nhìn cô một cái.
Câu nói sắp thốt ra bỗng ngưng lại, An Hạ Dao từ bỏ ý định.
Diệp Trí Viễn kiên nhẫn chờ đợi, sau đó giục: “Nói đi, định hỏi gì?”
“Không có gì” An Hạ Dao quay đầu tiếp tục nhìn ra ngoài, tỏ rõ ý định không muốn nói chuyện nữa.
Diệp Trí Viễn cũng không cố gặng hỏi mà chuyên tâm vào việc lái xe, lặng lẽ đưa An Hạ Dao về nhà, chỉ đến trước khi quay về, anh mới nói một câu: “An Hạ Dao, cho dù em có chấp nhận hay không thì anh cũng nhất định sẽ theo đuổi em!”
An Hạ Dao nhìn theo chiếc xe của Diệp Trí Viễn chạy xa dần, trong lòng cứ nghĩ đến câu hỏi mà lúc nãy cô định hỏi anh: Diệp Trí Viễn, bây giờ anh theo đuổi tôi như vậy, là vì lúc trước tôi đã đi với người khác, cắm sừng cho anh, nên bây giờ anh định trả thù tôi phải không? Theo đuổi để rồi làm cho An Hạ Dao xao xuyến, sau đó sẽ bỏ rơi cô? Trả thù cô vì năm đó đã bỏ rơi anh?
Nhưng vì là người có lòng tự trọng, cô đã không thể cất thành lời để hỏi, và lúc này cô chỉ còn biết đưa mắt nhìn theo chiếc xe của anh với một cảm giác trống trải, hụt hẫng trong lòng. . .
An Hạ Dao vừa vào đến nhà thì đã thấy mẹ đón với nụ cười tươi rói: “Dao Dao, vừa rồi mẹ nhìn thấy con xuống khỏi xe ở ngoài cổng, ai đưa con về vậy?”
An Hạ Dao nhìn thấy hai khuôn mặt tươi rói ở cửa vào tòa nhà, trong đầu như có tiếng nổ, mặt thoắt đỏ bừng, như thể đã làm chuyện gì khuất tất và bị bắt quả tang, cười bẽn lẽn với cha mẹ: “Cha, mẹ, sao cha mẹ lại đến đây?”
“Không đến thì làm sao mà nhìn thấy có chàng trai đưa con về. ” Bà An cười, đùa: “Nếu không nghĩ đến việc con xấu hổ thì vừa rồi cha mẹ đã định bước ra, mời cậu ấy vào nhà con rồi. “
Khóe môi An Hạ Dao khẽ giật, may mà cha mẹ cô vẫn còn nghĩ được như vậy, chứ nếu không mà chạy ra kéo Diệp Trí Viễn vào thì đúng là cô chỉ còn nước chui xuống đất: “Mẹ, chỉ là một người bạn bình thường, tiện đường đưa con về thôi mà. “
“Bạn bình thường? Tên là gì vậy? làm nghề gì?” bà An tò mò nhìn An Hạ Dao.
“Mẹ, thì là một người bạn bình thường, mẹ đừng hỏi nữa. ” An Hạ Dao chìa bàn tay, nói với vẻ hết cách, “Mẹ đừng có cứ nhìn thấy một chàng trai là lập tức nhìn với ánh mắt của mẹ vợ nhìn con rể như vậy được không?”
“Con tưởng là mẹ muốn như thế lắm à? Cũng chỉ là vì mẹ lo cho con không lấy được chồng. ” Bà An nói đến đây, giọng bắt đầu trở nên ấm ức, “Dao Dao, con cũng không còn ít tuổi đâu, nếu con cứ tiếp tục sống một mình như vậy, sẽ trở thành phụ nữ lớn tuổi mất thôi!”
27 tuổi hình như so với phụ nữ lớn tuổi vẫn còn một khoảng cách? Nhìn vẻ mặt thất vọng của mẹ, cô đành nén lòng, dỗ dành bà: “Mẹ, mẹ cũng biết đấy, trong chuyện tìm bạn trai thì duyên phận rất quan trọng, có lẽ bây giờ con vẫn chưa gặp được duyên. . . “
“Là duyên không đến thật hay là con cứ kén cá chọn canh?” Bà An nhìn An Hạ Dao với vẻ nghiêm túc, “Như chàng trai vừa rồi ấy, mẹ thấy cũng rất được. “
“Mẹ, con đã nói rồi, chỉ là bạn bình thường thôi, hơn nữa, người ta có bạn gái rồi, mẹ đừng nói linh tinh nữa, được không?” An Hạ Dao giải thích bừa để bà An yên lòng.
“Có bạn gái rồi à?” bà An bán tín bán nghi.
“Vâng, vâng. Vì thế, mẹ đừng có nghĩ linh tinh. ” An Hạ Dao gật đầu một cách kiên định, tiếp đó nói với vẻ tội nghiệp: “Chắc mẹ không muốn để con làm cái việc đòi hỏi trình độ cao như là đào chân tường đấy chứ?”
“Không cần đâu. ” Bà An vội lắc đầu, sau khi thở đài một cái nói với vẻ nặng nề: “Dao Dao, rút cuộc là đến khi nào thì con mới có thể đưa một người bạn trai về để cho cha mẹ gặp mặt? Mẹ buồn đến mức bạc cả đầu rồi đây này. “
“Chuyện này, không thể cuống là được, con sẽ cố gắng. ” An Hạ Dao gật đầu cho qua, nhìn mái tóc mới được nhuộm đen bóng, mượt mà tới mức có thể quay quảng cáo được của mẹ, trong lòng không khỏi thấy xót xa. . .
Vừa tiễn cha mẹ về xong thì Diệp Trí Viễn gọi điện đến, “A lô!”
“An Hạ Dao, mẹ anh bảo cuối tuần này đưa em về ăn cơm, em thấy thế nào?” Giọng nói dịu dàng của Diệp Trí Viễn vang lên trong điện thoại, mang vẻ đã quyết định, không cho phép từ chối.
“An Hạ Dao, em từ chối anh cũng không sao, nhưng đừng từ chối mẹ của anh!” Diệp Trí Viễn cười, “Khả năng gây sốc của mẹ anh rất mạnh đấy!”
“Khả năng gây sốc của mẹ anh mạnh không có liên quan gì đến tôi!” An Hạ Dao kiên quyết từ chối: “Tôi không có thời gian là không có thời gian. “
“Thôi được, An Hạ Dao, em hãy tự gánh lấy hậu quả nhé!” Diệp Trí Viễn nói xong, cười và tắt điện thoại.
An Hạ Dao bàng hoàng nghe tiếng tuýt tuýt, tiện tay để bừa chiếc điện thoại xuống một chỗ, uy vũ không thể khuất phục, cô không sợ sự uy hiếp của Diệp Trí Viễn!
Cuối tuần, dù ở lỳ trong nhà cũng kiên quyết không thỏa hiệp, quyết không có bất cứ quan hệ thân mật không rõ ràng nào với Diệp Trí Viễn.

http://credit-n.ru/kreditnye-karty.html http://credit-n.ru/ipoteka.html http://credit-n.ru/offers-zaim/denga-zaimy-nalichnimi.html

Bình luận

Bình luận

You can leave a response, or trackback from your own site.