Thư Viện Ngôn Tình » Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? » Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? | Chương 28

Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? | Chương 28

Biến Giả Thành Thật, Cuộc Hôn Nhân Trao Đổi
An Hạ Dao im lặng, cắn môi không nói gì.
“An Hạ Dao, nếu em không có ý kiến gì để phản đối, vậy thì chúng ta sẽ nói đến chuyện hôn nhân!”
“. . . ” An Hạ Dao lặng lẽ nhìn Diệp Trí Viễn, định nói, hôn nhân cái đầu anh, hoặc định nói, Diệp Trí Viễn anh đúng là đồ thần kinh, nhưng lại cảm thấy những lời nói như vậy chẳng có tác dụng gì đối với một người mặt dày như Diệp Trí Viễn, vì thế cô hít một hơi thở sâu, cố trấn tĩnh tinh thần rồi nói: “Diệp Trí Viễn, hôm nay anh ra khỏi cửa quên uống thuốc hay là uống nhầm thuốc vậy?”
Diệp Trí Viễn hơi ngây người ra, đôi mắt đen chợt trở nên đáng sợ, giọng nói cũng nặng hơn hẳn: “An Hạ Dao, nếu em thực sự không muốn nói chuyện dù chỉ đôi chút, vậy thì hãy ra ngoài nói với cha mẹ em là, chúng con đang lừa mọi người đấy, quan hệ giữa chúng con chẳng qua chỉ là có với nhau một đêm tình thôi còn những chuyện khác chẳng có gì cả đâu!”
Bạn đang đọc truyện tại


An Hạ Dao nghe vậy, vội kiễng chân lên, bịt mồm Diệp Trí Viễn: “Im ngay!”
Nếu ông bà An mà biết rằng giữa cô và Diệp Trí Viễn đã gạo nấu thành cơm, ông bà sẽ trói cô bắt làm đám cưới là cái chắc!
Đôi mắt đen của Diệp Trí Viễn sáng lên, sau đó anh mím môi không nói gì nữa.
An Hạ Dao buông Diệp Trí Viễn ra, nói với vẻ bất lực: “Vậy anh hãy nói về cuộc trao đổi trong hôn nhân đi!”
Diệp Trí Viễn nói bằng giọng bình thản: “Anh biết, em không muốn kết hôn với anh. ” Nói câu này, trong lòng anh không khỏi cảm thấy chua chát. Một Diệp Trí Viễn luôn rất cao ngạo, tự phụ đã bị An Hạ Dao liên tục từ chối, điều đó không khỏi khiến một con người hiếu thắng như anh cảm thấy thất bại.
An Hạ Dao không nói gì, coi như ngầm thừa nhận.
“Anh cũng không phải thực sự muốn kết hôn với em đâu!” Diệp Trí Viễn nhìn An Hạ Dao và nói với vẻ nghiêm túc, trong lòng cảm thấy rất trống trải!
Rất tốt, đều cùng là bị cha mẹ ép buộc cưới xin!
Khi An Hạ Dao nghe Diệp Trí Viễn nói không muốn kết hôn với mình, thì vừa cảm thấy hụt hẫng, vừa cảm thấy như trút được gánh nặng, tóm lại là một tâm trạng rất mâu thuẫn.
“Tuy chúng ta không muốn kết hôn với nhau, nhưng chúng ta có thể kết hôn giả!” Diệp Trí Viễn nhìn An Hạ Dao bằng ánh mắt chăm chú: “Thuận theo ý của các cụ, để cho họ vui lòng, còn chúng ta, sau này ai đi đường đấy, không liên quan đến nhau, ai cũng có lí do của mình. “

data-ad-slot=”6608233251″>


An Hạ Dao nhìn Diệp Trí Viễn bằng con mắt dò xét: “Vì sao người ấy lại là tôi?”
“Vì, em tương đối quen thuộc với anh!” Diệp Trí Viễn cười nhẹ nhõm, nhìn thấy vẻ dao động của An Hạ Dao, nói tiếp: “Trước mắt, ngoài anh ra em không còn sự lựa chọn nào tốt hơn!”
“Hôn nhân không phải là trò đùa!” An Hạ Dao không biết là mình đang thuyết phục Diệp Trí Viễn hay là thuyết phục bản thân: “Làm sao có thể giả vờ một cách tùy tiện như vậy được?”
“Nếu em coi nó là thật, thì nó sẽ là thật. ” Diệp Trí Viễn nhìn An Hạ Dao với vẻ nghiêm túc: “Chúng ta có thể đăng ký kết hôn, có thể tổ chức tiệc cưới, có thể chụp ảnh cưới, có thể tiến hành mọi bước của một đám cưới, chỉ có điều là sau đám cưới hai chúng ta đều có không gian tự do của mình. “
“Diệp Trí Viễn, vậy sao anh không kết hôn với một cô gái yêu anh đi?” An Hạ Dao nghẹo cổ, hỏi với vẻ nghiêm túc, không cần nói tới gia cảnh, chỉ riêng điều kiện là chính con người Diệp Trí Viễn thôi cũng đủ để có tới N cô gái tranh nhau vây quanh anh.
“Anh là GAY, không được sao?”
Khụ, khụ, khụ. . . An Hạ Dao lập tức bị sặc nước, ho liên tục, lý do này mới thực sự là gây sốc!
Diệp Trí Viễn đưa tay ra, vỗ lưng giúp An Hạ Dao.
An Hạ Dao lập tức gạt tay anh ra, nhìn anh với vẻ cảnh giác.
Diệp Trí Viễn hít một hơi thở sâu, nói bằng giọng lạnh lùng: “An Hạ Dao, nói em là ngốc mà em không chịu thừa nhận, anh không phải là GAY, lần trước chẳng phải em đã đích thân được kiểm nghiệm rồi sao?”
Nghe Diệp Trí Viễn nhắc tới chuyện một đêm tình lần ấy, An Hạ Dao lập tức đỏ bừng mặt đến tận cổ, nhưng vẫn cố gắng đáp một cách cứng cỏi: “Tôi làm sao mà biết được anh có phải là đàn ông đích thực hay không?”
Lần này đến lượt Diệp Trí Viễn: “An Hạ Dao, có phải em đã nghĩ quá lên không đấy?” Chẳng qua anh chỉ nói đùa một câu để làm thay đổi không khí, kẻo làm cho việc bàn bạc chuyện cưới xin mà cứ như là đang đàm phán.
Tuy nhiên, họ cũng đã đem chuyện hôn nhân bàn giống như một cuộc trao đổi.
“Thôi được, cứ cho là tôi nghĩ quá lên đi!” An Hạ Dao cắn môi dưới, “Nếu các cụ mà không ép cưới, tôi nghĩ chúng ta sẽ không cần phải làm đám cưới giả, đúng không?”
“Em cảm thấy họ sẽ không ép ư?” Trí Viễn cười: “Em đừng quên, hôm nay mẹ anh tới là để đặt vấn đề!”
An Hạ Dao không nói gì, thở dài một tiếng, biết đâu được đấy chuyện gì thì cũng phải nghĩ theo chiều hướng lạc quan chứ.
“An Hạ Dao, nếu các cụ không ép cưới, thì chúng ta sẽ tiếp tục quan hệ yêu đương. “
“Vì sao không ép cưới mà lại vẫn cứ phải duy trì quan hệ ấy?” An Hạ Dao cắt ngang lời Diệp Trí Viễn.
Diệp Trí Viễn đưa tay búng lên đầu An Hạ Dao: “Đúng là chịu thua em rồi đấy, với đầu óc này của em làm sao lại có thể phụ trách được chuyên mục tình cảm của người ta được nhỉ? Làm thế chỉ có mà hỏng con cái người ta mất thôi!”
An Hạ Dao giận dữ phát vào người Diệp Trí Viễn, nghiến răng. Điều cô ghét nhất là người khác tỏ ra nghi ngờ về trình độ chuyên môn của mình: “Em chưa có bạn trai chính thức, không nhẽ lại muốn tiếp tục tham gia các cuộc xem mặt thú vị ấy sao?” An Hạ Dao nghe Diệp Trí Viễn nói xong, vội rụt tay về, lấy lại tinh thần: “Thôi được, cứ coi là anh nói có lý. ” So với việc đi xem mặt gặp đủ hạng người, thì việc thỏa hiệp với Diệp Trí Viễn xem ra vẫn còn hơn.
“Em phải thừa nhận là những điều anh nói rất có lý!” Diệp Trí Viễn đắc ý.
“Dao Dao, ăn cơm thôi!” Bà An lịch sự gõ cửa, nói vọng qua cánh cửa.
An Hạ Dao và Diệp Trí Viễn đưa mắt nhìn nhau, rồi đẩy cửa bước ra ngoài trước cái nhìn đầy ý tứ của ba đôi mắt. Bà Diệp là người lấy lại tinh thần đầu tiên, sốt sắng kéo An Hạ Dao ngồi xuống bên cạnh mình, đùa: “Đôi trẻ này tình cảm quá đấy, cứ dính chặt vào nhau, không chịu rời lấy nửa bước?”
Nhìn vẻ mặt của cha mẹ như chỉ muốn gả ngay mình đi thì rất muốn nhảy ra nói rằng, con bị oan và vô tội, con không hề dính chặt với Diệp Trí Viễn!
Diệp Trí Viễn vẫn giữ vẻ mặt bình thản, đến ngồi ở chỗ đối diện với An Hạ Dao theo sự sắp đặt của bà An.
An Hạ Dao đưa mắt nhìn cảnh mẹ mình nhiệt tình gắp thức ăn cho Diệp Trí Viễn và luôn miệng giục anh ăn. Vẻ ân cần ấy của bà hơn hẳn đối với con gái, khiến cô bất giác cảm thấy hơi tấm tức, mẹ ơi, mẹ nhiệt tình quá rồi đấy!
Diệp Trí Viễn là người rất khéo léo trong quan hệ, mặt luôn giữ một nụ cười tươi như hoa, rồi cũng gắp thức ăn vào bát cho ông bà An với vẻ nhiệt tình như vậy, khi nói chuyện thì không quên lấy lòng bà An. Chuyện hôm nay tuy có phần quá đà và bất ngờ, nhưng anh không thể không cảm ơn mẹ, nếu không thì dù anh có làm theo cũng không biết đến bao giờ An Hạ Dao mới cho gặp mặt cha mẹ cô!
Bây giờ thì anh đã có thể thu phục cha mẹ cô một cách rất nhẹ nhàng, bây giờ nếu có phải tiếp tục chinh phục An Hạ Dao thì anh cũng đã có được sự hỗ trợ rất đắc lực của hậu phương rồi!
Chỉ ăn hết một bữa cơm mà tình cảm của Diệp Trí Viễn với ông bà An đã thân thiết như người trong một nhà. Còn An Hạ Dao – người không cam tâm tình nguyện thì ngoài việc cười theo ra, chẳng khác gì người ngoài cuộc.
Đến khi hai mẹ con bà Diệp về, ông bà An tiễn tận ra ngoài cổng khu, rồi dặn đi dặn lại mấy lần: “Lái xe chậm thôi, chú ý an toàn!” rồi cứ đứng nhìn theo cho tới khi chiếc xe khuất hẳn mới quay vào.
An Hạ Dao chẳng còn biết nói gì ngoài việc im lặng nhìn lên trời, không biết có phải các bậc phụ huynh của các cô gái lớn tuổi bây giờ đều dùng cách tận tâm ấy để marketing con gái mình như thế không?
“Dao Dao này, nhà họ Diệp xem ra rất vừa lòng rồi đấy, con cũng phải giữ Diệp Trí Viễn cho chặt vào!” Bà An kéo tay An Hạ Dao, vừa quay về vừa tẩy não cho con gái, là cha mẹ, nhất là cha mẹ có con gái đến tuổi gả chồng, ngoài việc lo lắng đến nhân phẩm của con rể ra thì cũng rất nhạy cảm với chuyện về các bà mẹ chồng, vì không ít gia đình xảy ra chuyện quan hệ mẹ chồng nàng dâu căng thẳng, hoặc đối xử lạnh lùng như băng giá với nhau, nhưng sau khi gặp bà Diệp, bà An đã thực sự thấy yên tâm.
Con rể tỏ ra là một nhân tài đàng hoàng, thông gia tương lai thì hòa nhã, vui vẻ, chắc chắn sau này sẽ sống với nhau rất hoà hợp.
“Mẹ, mẹ không cảm thấy giữa con và Diệp Trí Viễn là không xứng đôi sao?” An Hạ Dao hỏi mẹ với vẻ thăm dò. “Có gì mà không xứng đôi? Nó đẹp trai, con cũng xinh gái, sau này sinh con chắc chắn sẽ rất xinh đẹp!”
“Đàn ông đẹp trai thường hay trăng hoa. Mẹ không lo Diệp Trí Viễn sẽ như vậy à?” An Hạ Dao cắt ngang lời mẹ với vẻ không vui.
“Dù có trăng hoa thì kết hôn rồi cũng phải từ bỏ!” Bà An nói với vẻ đầy lý lẽ: “Hơn nữa, mẹ thấy Diệp Trí Viễn rất thật thà!”
“. . . Phì. . . “
An Hạ Dao thật sự muốn nôn: “Mẹ, mẹ bảo là Diệp Trí Viễn thật thà à? Hồi học phổ thông trung học anh ấy đã là một thiếu niên có vấn đề rồi!”
“Đúng vậy, thiếu niên có vấn đề mà còn thi đứng thứ ba toàn trường, còn vượt qua cả con?” bà An tỏ ra đã nắm được khá nhiều thông tin qua Diệp Trí Viễn.
“Mẹ, hồi đang học phổ thông trung học, Diệp Trí Viễn đã từng là người yêu sớm đấy!” An Hạ Dao không phục, chà, trong con mắt của bà An, Diệp Trí Viễn đã trở thành một thiên sứ và còn đầy ánh hào quang nữa, điều này khiến cho cô con gái ngoan ngoãn biết rõ chuyện xấu của Diệp Trí Viễn của ông bà thực sự rất không phục.
“Nói đến chuyện này, mẹ không thể không dạy con, An Hạ Dao, hồi học phổ thông trung học con cũng đã yêu sớm, vậy mà sao đến bây giờ 27 tuổi rồi sao lại không biết yêu đương là gì thế, ” bà An bạt lên đầu con gái một cái, giận dữ, nói: “Một người tốt như Diệp Trí Viễn, thế mà con còn không buộc vào để cưới ngay đi. Con không lo thì mẹ lo thay cho con!”
“Mẹ, đối tượng mà Diệp Trí Viễn yêu hồi phổ thông trung học không phải là con. ” An Hạ Dao trề môi vẻ vô tội, trong lòng cảm thấy một nỗi buồn và hụt hẫng rất khó tả, bia đỡ đạn, bia đỡ đạn!
17 tuổi, cái tuổi đẹp nhất thời thiếu nữ, cô đã phải làm một tấm bia đỡ đạn!
“Đối tượng yêu của con hồi phổ thông trung học cũng không phải là Diệp Trí Viễn, chuyện ấy có gì mà phải tính toán?” Bà An phản bác, nhìn An Hạ Dao với vẻ kích động, giận dữ nói: “Dao Dao, mẹ nói với con rồi, mẹ đã nhận Diệp Trí Viễn là con rể, và chỉ nhận nó thôi, khi nào con lấy nó thì hãy về nhà!” Nói xong, kéo tay ông An và lập tức rời đi. An Hạ Dao chỉ muốn tìm một cái lỗ để chui xuống.
Theo ý của bà An, nếu An Hạ Dao không lấy Diệp Trí Viễn, thì sau này sẽ không cho cô về nhà nữa?
An Hạ Dao thầm kêu trong lòng: mẹ, rút cuộc mẹ có phải là mẹ đẻ của con không vậy? Chỉ sau một bữa ăn thôi mà mẹ đã quý Diệp Trí Viễn còn hơn cả con!
Thời gian một tuần thoắt một cái đã qua, hàng ngày, ngoài việc nhờ cửa hàng hoa mang hoa đến tặng hộ, ngày ba bữa cứ đến đúng giờ là Diệp Trí Viễn lại gọi cho cửa hàng bán đồ ăn mang đến tận nhà cho cô, còn anh không hề xuất hiện trước mặt cô tất nhiên điện thoại, tin tức cũng không có.
An Hạ Dao tức giận chuyển số điện thoại của Diệp Trí như vậy có những số điện thoại cả đời sẽ không gọi đến như vậy!
Nhưng, mỗi khi thu dọn đồ, An Hạ Dao lại bất giác nhìn lên chiếc di động, xem nó có động tĩnh gì không, rồi cười tự giễu mình: An Hạ Dao, rút cuộc là mày có mong điện thoại của Diệp Trí Viễn hay không vậy?
Một tuần mới bắt đầu, An Hạ Dao chẳng buồn nhận hoa cũng chẳng buồn nhận cơm đặt, nhưng ngặt nỗi mẹ cô đã có lệnh nếu không kết hôn với Diệp Trí Viễn thì đừng có về nhà, vì thế cô đành chọn cách đến tá túc ở nhà Thất Hề.
Vật vờ ở đó hai ngày, Thất Hề hoàn thành bản thảo đưa An Hạ Dao đến quán rượu chơi. Vừa bước chân vào quán, thì có tin nhắn của Diệp Trí Viễn: An Hạ Dao, chuẩn bị ngày mai hai bên gia đình gặp mặt!
Cuộc gặp mặt lần này có lẽ bà Diệp sẽ chính thức đặt vấn đề cưới xin cũng có nghĩa là An Hạ Dao và Diệp Trí Viễn sẽ bị ép cưới.
An Hạ Dao giận dữ xóa tin nhắn, Diệp Trí Viễn mất hút một tuần, rồi bỗng dưng lại nhắn những lời đó, chuyện này làm sao cô không tức giận cho được!
An Hạ Dao bảo Thất Hề rót cho mình một chén với vẻ mặt u ám, rồi vừa uống vừa kể khổ: “Cậu nói xem, anh chàng Diệp Trí Viễn ấy ngoài vẻ đẹp trai và tài ăn nói ra, có gì là tốt đẹp, để đến nỗi mẹ mình phải dùng cách coi như không có mình để ép mình phải lấy anh ta?”
Thất Hề khẽ nhếch môi: “Dao Dao, thực ra, phải nói một câu đúng với lương tâm, mình cảm thấy Diệp Trí Viễn rất tốt!” Rồi mặc kệ ánh mắt lạnh lùng của An Hạ Dao, Thất Hề tiếp tục nói bằng giọng bình thản: “Đẹp trai, cao ráo, có tiền, hoàn cảnh gia đình tốt, đó chẳng phải là mẫu hình đàn ông sống động trong tiểu thuyết sao? Và cái chính là bây giờ anh ấy rất thích cậu!”
“Thế thì sao?” An Hạ Dao trề môi vẻ không vui: ” Mình cũng là mẫu phụ nữ trắng trẻo, xinh đẹp, giàu có, mình mới không thèm mẫu đàn ông đó!”
“Cậu không thèm, nhưng người ta thì lại thèm cậu!” Thất Hề nhìn Hạ Dao với vẻ nghiêm túc, rồi chớp mắt: “Dao Dao, lẽ nào cậu không biết, tình yêu giữa đàn ông và phụ nữ là bắt đầu từ những thích thú. “
An Hạ Dao nhìn Thất Hề với vẻ ấm ức: “Vậy có thể làm cho Diệp Trí Viễn không thích mình được không? Mình không muốn có tình yêu với anh ta!”
Thất Hề nhếch môi: “Dao Dao này, cậu nói với mình những điều này thì có tác dụng gì, cậu hãy nói với Diệp Trí Viễn ấy!”
An Hạ Dao trề môi: “Thôi đi, bây giờ mình chỉ muốn tránh xa anh ta!”
“Thế à?” Một giọng đàn ông trong trẻo, ôn tồn cố nén vẻ giận dữ vang lên bên tai An Hạ Dao.

http://credit-n.ru/offers-zaim/vivus-potrebitelskie-zaymy-online.html http://credit-n.ru/zaymi-online-blog-single.html http://credit-n.ru/zaymyi.html

Bình luận

Bình luận

You can leave a response, or trackback from your own site.