Thư Viện Ngôn Tình » Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? » Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? | Chương 29

Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? | Chương 29

An Hạ Dao vội quay đầu lại, nhìn thấy Diệp Trí Viễn trong dáng vẻ rất phong độ đang đứng đằng sau mình, nửa cười nửa không, rồi nói với giọng u ám: “Hèn nào mà anh gọi điện không được, đến nhà em thì không thấy có ở nhà, đến nhà cha mẹ em cũng không thấy đâu. An Hạ Dao, thì ra là em đang tránh anh!”
An Hạ Dao nuốt nước bọt, giụi mắt, nhìn Diệp Trí Viễn đang vừa chất vấn vừa bước lại, bất giác hoảng hốt lùi về sau một bước.
Cô quên mất là mình đang ngồi trên chiếc ghế cao chân, vì thế mà trượt ngã khỏi ghế.
Thất Hề định đưa tay ra đỡ, thì đã thấy Diệp Trí Viễn bước nhanh đến đỡ lấy An Hạ Dao, rồi sau đó ôm ngay cô vào lòng.
An Hạ Dao đứng dậy người dựa vào trong lòng Diệp Trí Viễn, nghe rõ tiếng trái tim anh đang đập thình thịch thình thịch, mũi ngửi thấy mùi nước hoa rất thanh nhã tỏa ra từ người anh, trống ngực bất giác nhanh hơn hẳn, mặt đỏ bừng. Cô vội đẩy anh ra với vẻ ngượng ngùng, cố đáp một cách cứng cỏi: “Đó là vì tôi không muốn nhìn thấy anh, tôi muốn được yên tĩnh một mình không được à?”
Bạn đang đọc truyện tại


“Yên tĩnh một mình? Vậy là em đến quán rượu để uống rượu?” Diệp Trí Viễn lạnh lùng nhìn An Hạ Dao, “Định uống say rồi thì kéo một người đàn ông lạ mặt và qua một đêm tình?” Anh đi công tác một tuần, nhưng đầu óc lúc nào cũng chỉ nghĩ đến cô và cuối cùng thì về trước thời hạn, không ngờ cô đã tắt máy, đến nhà cô thì không thấy, đến nhà ông bà An thì hai ông bà lại tưởng là hai người cãi nhau, khó khăn lắm anh mới làm cho ông bà An dịu xuống, đến khi vào trang Weibo của An Hạ Dao thì mới biết đích xác nơi cô đang có mặt và khi anh hộc tốc đến nơi thì lại nghe thấy cô nói là không muốn gặp anh, thậm chí cố tình tránh anh, vì thế cơn giận dữ càng bốc lên. Nếu như ánh mắt có thể giết người được thì An Hạ Dao đã sớm bị ánh mắt của anh giết chết không còn nguyên vẹn.
“Đúng vậy, thế thì sao?” Trống ngực An Hạ Dao đập loạn xạ không rõ là vì nhìn thấy Diệp Trí Viễn bị kích động hay là bị những lời nói của anh làm cho tức giận, tóm lại là cô đã đáp lại một cách rất cứng cỏi.
Dù sao thì trong con mắt của Diệp Trí Viễn, An Hạ Dao cũng đã là một cô gái thích la cà quán rượu, sau đó tìm một người đàn ông để cùng qua một đêm tình!
Có trời đất biết, đó là lần duy nhất trong đời cô, và lại gặp đúng Diệp Trí Viễn, khiến bây giờ cô thấy hối hận đến vô cùng.
“An Hạ Dao, em có giỏi hãy nói lại một lần nữa xem. ” Giọng của Diệp Trí Viễn rất không bình thường, vừa lạnh lùng vừa tức giận.
An Hạ Dao nuốt cục nước bọt, lấy lại tinh thần, mặc kệ Thất Hề đang kéo vạt áo cô, trừng mắt nhìn Diệp Trí Viễn nói dằn từng tiếng: “Tôi nói là, tôi muốn uống say, rồi sau đó tìm một người đàn ông lạ để cùng qua một đêm tình!”
“Được, em uống đi! Anh sẽ mời em uống cho đã!” Diệp Trí Viễn tức quá chỉ còn biết cười, vẫy tay gọi người phục vụ lại: “Mang hai thùng bia lại đây! Mở hết cả ra. “
“Anh bảo tôi uống là tôi phải uống sao? Tôi không uống đấy!” An Hạ Dao nhìn thấy người phục vụ kéo một thùng bia đến, rồi mở nắp từng chai một, thì có vẻ xẹp xuống.
“Em không uống say thì làm sao mà tìm được đàn ông để qua một đêm tình?” Diệp Trí Viễn châm biếm.
“Hôm nay tôi không muốn uống, không muốn có một đêm tình, không được à?”

data-ad-slot=”6608233251″>


“Ồ, thế mà anh tưởng là em sợ rồi, không dám uống nữa. ” Diệp Trí Viễn cười, nhìn An Hạ Dao với vẻ coi thường, tiếp tục dùng chiêu khích tướng.
“Uống thì uống!” An Hạ Dao bị Diệp Trí Viễn khích, đưa tay vơ lấy chai bia bên cạnh, uống từng ngụm lớn.
Thất Hề trợn tròn mắt nhìn An Hạ Dao uống liền một hơi hai chai, bất giác đưa mắt nhìn Diệp Trí Viễn, tuy vẻ mặt anh vẫn tỏ ra như không có chuyện gì, nhưng đôi mắt đen thì lại nhìn chằm chằm vào An Hạ Dao với vẻ quan tâm, cô bèn nói với An Hạ Dao: “Dao Dao, mình đi trước đây, cứ từ từ mà uống nhé, đừng có say đấy!”
“Không sao, cậu cứ đi trước đi!” An Hạ Dao ợ một cái, rõ ràng là cô đã bắt đầu chếnh choáng. Khua tay về phía Thất Hề, cô quay mặt lại nhìn Diệp Trí Viễn, “Tửu lượng của tôi rất tốt!”
Diệp Trí Viễn nhếch mép, hai tay ôm trước ngực, hỏi với vẻ lạnh nhạt: “An Hạ Dao, lần trước em uống say, em đã uống bao nhiêu vậy?” Tuy việc cố ý chuốc cho một cô gái say là việc rất không vẻ vang gì, nhưng ai bảo Diệp Trí Viễn lại gặp phải một người như An Hạ Dao, cô gái này không say thì luôn tỏ ra vẻ đanh đá, lúc nào cũng xù lông lên như con nhím, ai chạm vào cũng bắn lông về người ấy, nhất là Diệp Trí Viễn, trái tim trong sáng, nhỏ bé của anh bị An Hạ Dao đâm vào sẽ không biết đau đến lúc nào.
“Năm chai. . . sáu chai. . . ” đầu óc An Hạ Dao đã bắt đầu lơ mơ, cuối cùng cô cũng đã uống 4 chai, lại thêm một ly rượu lúc trước nữa, tuy loại rượu đó ngọt như nước hoa quả, nhưng lại rất mạnh.
Diệp Trí Viễn dìu An Hạ Dao đúng theo kiểu anh hùng cứu mỹ nhân, còn An Hạ Dao thì loạng choạng bước theo anh ra khỏi quán rượu.
Nửa thân người trên của An Hạ Dao gần như dựa hẳn vào Diệp Trí Viễn, anh phải vừa dìu vừa bế thì thân người cô mới đứng thẳng lên được. Cô ngước đôi mắt mơ màng vì say rượu nhìn Diệp Trí Viễn, ợ một cái rồi hỏi: “Diệp Trí Viễn, có phải bây giờ anh đang theo đuổi tôi không?”
“Phải. . . ” Diệp Trí Viễn thành thật đáp.
“Vậy là anh thích tôi rồi?”
“Ừ!” Trong ánh đêm mơ màng, Diệp Trí Viễn nhìn An Hạ Dao trông như con mèo nhỏ trong lòng mình, nở nụ cười mà đến anh cũng không nhận ra.
“Diệp Trí Viễn, rút cuộc là anh thích điểm gì ở tôi? Tôi sửa không được à?”
Trong giọng nói của An Hạ Dao lộ rõ vẻ ấm ức, “Tôi không thích anh, tôi không thích anh, tôi không muốn mình thích anh. . . “
Tâm trạng dễ chịu của Diệp Trí Viễn vừa mới có được, lập tức bị phá tan bởi những lời nói như một gáo nước lạnh giội xuống của An Hạ Dao, lòng anh tê tái, và tất nhiên vì thế anh không để ý đến câu sau cùng của cô: tôi không muốn mình thích anh!
Giọng của Diệp Trí Viễn lập tức trở nên giận dữ, anh buông An Hạ Dao ra: “Thích em chẳng có lý do gì, nếu anh có thể nói rằng anh thích em ở điểm nào thì anh còn thích em làm gì?”
Diệp Trí Viễn thực sự rất tức giận, đến mức lục phủ ngũ tạng cũng lộn cả lên!
Vốn dĩ dạ dày của An Hạ Dao đã rất khó chịu, cú buông mạnh của Diệp Trí Viễn khiến cô ngã xuống, và lập tức nôn ộc ra. . . .
Diệp Trí Viễn nhíu chặt mày, nhìn An Hạ Dao đang nôn thốc nôn tháo, cuối cùng không đành lòng, bước lên khẽ vỗ vào lưng cô rồi lấy giấy ăn đưa cho cô lau miệng, sau cùng thì bế ngang thân hình mềm oặt của cô đi thẳng về nhà.
Đúng vậy, anh đã sai, lẽ ra anh không nên cố ý khích cô, để cô uống say như thế này!
Vì vừa về đến nhà, An Hạ Dao lập tức ôm lấy cái xí bệt và nôn đến nửa đêm, Diệp Trí Viễn vừa mới giúp cô dọn dẹp xong thì cô lại tiếp tục nôn ra. . . Cho nên, kế hoạch chờ sau khi An Hạ Dao uống say có thể quan hệ với cô của anh đã không được như ý, ngược lại, anh phải chăm sóc cô suốt một đêm.
Ánh mặt trời buổi sớm xuyên qua tấm rèm mỏng chiếu vào trong nhà, An Hạ Dao thức dậy vì cơn đau đầu dữ dội, đây không phải là phòng của cô, vì phòng của cô có mành cửa sổ ngăn ánh nắng, nếu không kéo ra thì khó mà phân biệt được ngày đêm.
An Hạ Dao chợt thấy giật mình, nhìn sang người đàn ông để trần đang nằm bên cạnh mình, thấy đó là một khuôn mặt đẹp trai vừa quen thuộc vừa lạ lẫm. Cô buồn bực vỗ vào trán mình, cô không thể nhớ được chuyện gì khác ngoài chuyện tối hôm qua uống rượu ở quán, đầu óc cứ như là bị đứt dây thần kinh, cúi xuống nhìn thân hình cũng trần trụi như vậy của mình, cô bất giác thở dài, lẽ nào lại như vậy? Tối hôm qua lại quan hệ bậy bạ sau khi uống say ư? Lại là cùng với Diệp Trí Viễn?
An Hạ Dao nhìn Diệp Trí Viễn đang trong giấc ngủ say, vội rón rén tìm quần áo của mình để mặc, nhưng lục một hồi vẫn không tìm thấy chiếc áo lót đâu, cô đành đưa mắt nhìn kỹ xung quanh, trên sàn nhà không có, trên tủ cũng không có.
Cô nhìn kỹ trên giường, do dự một chút rồi khẽ khàng kéo chiếc chăn ra từng chút một.
“Tỉnh dậy rồi à?” Diệp Trí Viễn mở mắt, nhìn An Hạ Dao bằng ánh mắt chăm chú và sâu thẳm.
An Hạ Dao vội ôm chặt lấy ngực theo phản xạ: “Nhìn gì mà nhìn?”
“Chẳng có gì đáng nhìn cả?” Diệp Trí Viễn đáp với giọng thản nhiên.
“Thế sao anh còn nhìn!” An Hạ Dao giận dữ, vớ lấy quần áo che lên trước ngực.
“Từ đầu đến chân em có chỗ nào anh chưa nhìn thấy, có chỗ nào mà anh chưa hôn?” Diệp Trí Viễn nhếch môi cười, “Bây giờ em mới che, liệu có muộn quá không?”
An Hạ Dao xấu hổ và tức giận kéo chăn che lên mặt, gầm lên lên điên: “A. . . A. . . “, xấu hổ đến chết mất thôi!
“Thôi nào, em đừng có kêu nữa, kẻo người ta nghe thấy lại tưởng là anh làm gì em. ” Diệp Trí Viễn đưa tay kéo chăn ra, nhìn An Hạ Dao đang vùi đầu vào chăn, mặt đỏ bừng, rồi từ từ đứng dậy ra khỏi giường bước vào nhà vệ sinh với thân hình để trần đẹp đẽ.
An Hạ Dao tròn mắt há miệng nhìn thân hình ấy của Diệp Trí Viễn, dưới ánh mặt trời buổi sớm, làn da trắng ngần trông càng mượt mà, thân hình anh tuy thon gầy nhưng có cơ bắp, toát lên sự kết hợp hoàn hảo giữa vẻ đẹp và sức mạnh. An Hạ Dao chỉ luôn biết rằng Diệp Trí Viễn có khuôn mặt đẹp trông như tượng tạc, khiến cô thường mê mẩn, tim đập loạn xạ mỗi khi nhìn thấy, đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy thân hình anh, thì ra nó cũng đẹp khiến người ta ngất ngây như vậy.
Cảm giác có một dòng nước ấm chảy ra từ mũi, An Hạ Dao đưa tay lau, một vệt máu đỏ, cô thầm kêu lên: không lẽ lại như vậy, cũng chỉ là nhìn thân nửa thân hình để trần của Diệp Trí Viễn thôi mà, có đến mức chảy cả máu mũi một cách vô tích sự như vậy không?
Diệp Trí Viễn thò đầu từ trong nhà vệ sinh ra, nói một cách nghiêm túc: “An Hạ Dao, em cũng sửa sang mình một chút đi, lát nữa mình phải tới nhà hàng XX để gặp các cụ hai bên!” Nói xong, ngẩng đầu lên nhìn thấy vết máu trên mặt của An Hạ Dao, vội quấn chiếc khăn tắm ngang người rồi bước nhanh ra, không để cho cô kịp nói gì, ấn cô nằm xuống, lấy ngay mấy tờ giấy ăn, đưa cho cô lau dòng máu đang không ngừng chảy ra từ mũi.
Diệp Trí Viễn túm lấy tay của An Hạ Dao, dùng sức ấn mạnh vào huyệt Hổ khẩu giữa ngón cái và ngón trỏ của cô, hỏi: “Sao em lại chảy máu mũi thế này?”
“Chỉ tại anh, tối hôm qua đã ép người ta uống bao nhiêu là bia, điều hòa thì lại để ở mức thấp như vậy, khô quá mà. . . ” An Hạ Dao vừa lau mũi, vừa đáp với giọng càu nhàu.
“Xin lỗi em!” Giọng của Diệp Trí Viễn rất thành khẩn.
“Tuy anh chẳng có chút thành ý gì, nhưng tôi tạm thời chấp nhận. ” An Hạ Dao bịt mũi, tiếp tục nói với vẻ không rõ ràng.
Diệp Trí Viễn im lặng, chăm chú bóp huyệt Hổ khẩu của An Hạ Dao để giúp cô cầm máu.
An Hạ Dao nhìn khuôn mặt nhìn nghiêng của Diệp Trí Viễn, đường nét rõ ràng, làn da mịn màng, bất giác hỏi với vẻ khiêm tốn: “Diệp Trí Viễn, anh dưỡng da bằng cách nào vậy?”
Diệp Trí Viễn nhe răng cười với vẻ ranh mãnh: “Muốn biết thật à?”
An Hạ Dao nhìn vẻ mặt ấy của Diệp Trí Viễn, đoán anh sẽ không nói ra những lời tốt đẹp gì, vội lắc đầu, “Không muốn biết nữa. “

http://credit-n.ru/offers-zaim/platiza-mgnovenniy-zaim-online.html http://credit-n.ru/offers-zaim/zaym-na-kartu_migcredit.html http://credit-n.ru/offers-zaim/bistrodengi-zaymi-online-nalichnymi.html

Bình luận

Bình luận

You can leave a response, or trackback from your own site.