Thư Viện Ngôn Tình » Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? » Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? | Chương 30

Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? | Chương 30

”Nhưng, anh vẫn cứ nói cho em biết. ” Diệp Trí Viễn cười, để lộ hàm răng đều và trắng muốt, “Bí quyết là. . . “, rồi cố tình kéo dài một lúc sau đó mới cười hì hì, nói: “Ngủ sớm, dậy sớm!”
An Hạ Dao lặng lẽ trút một hơi thở phào nhẹ nhõm, cô cứ tưởng là Diệp Trí Viễn sẽ nói ra những câu đại loại như lấy âm bổ dương!
“An Hạ Dao, thực ra, điều mà trong đầu em vừa nghĩ đến mới là đáp án chính xác. ” Diệp Trí Viễn đứng dậy, một lần nữa lại bước vào nhà vệ sinh với dáng đi ung dung, thanh nhã trước mặt An Hạ Dao.
An Hạ Dao vội bịt lấy mũi mình theo phản xạ, bụng thầm rủa Diệp Trí Viễn: họa hại! Rồi lại bổ sung thêm một câu, họa hại có chỉ số IQ cao!
Khi Diệp Trí Viễn bước ra, tinh thần rất sảng khoái, trên người anh mặc một chiếc sơ mi màu trắng và một chiếc quần bò màu xanh thẫm, ngắm nghía trước gương một lúc, anh hỏi cô với vẻ rất nghiêm túc: “An Hạ Dao, em nói xem, đến gặp các cụ anh nên mặc bộ com lê chững chạc hay là mặc theo kiểu hơi thoải mái như thế này?”
Bạn đang đọc truyện tại


“Anh không mặc gì, có khi càng hay hơn đấy. ” An Hạ Dao đáp châm chọc.
“Anh thì không sao, không mặc cũng được. ” Diệp Trí Viễn nhún vai, coi những lời châm chọc của An Hạ Dao chẳng có gì là quan trọng, và tấn công lại: “Anh chỉ sợ để trần mà đến đó các cụ nhìn thấy lại sốc mà đỗ máu mũi giống như em thì làm thế nào?” Nói xong, mặc kệ cho An Hạ Dao giận dữ vì đòn công kích của anh, tiếp tục: “Em cũng biết đấy, các cụ không giống như em, dù gì thì cũng đều lớn tuổi cả rồi, bốc hỏa sẽ chảy máu cam nhiều, không tốt cho sức khỏe. . . “
Đúng vậy, An Hạ Dao thừa nhận, lần này thì Diệp Trí Viễn đã chọc vào đúng chỗ, cô không tìm được bất cứ lý do gì để tự vệ và phản kích lại, đành nhìn Diệp Trí Viễn bằng ánh mắt oán trách: “Anh không chọc tôi thì sẽ chết à?”
“Không chọc em thì không chết được, nhưng sẽ mất rất nhiều niềm vui của cuộc sống. ” Diệp Trí Viễn cười rất tươi, “An Hạ Dao, em yên tâm, sau khi cưới xong, nhất định anh sẽ tìm được rất nhiều niềm vui của cuộc sống từ em!”
“Tôi sẽ không kết hôn với anh, đến chết cũng không. ” An Hạ Dao tức giận, cô không muốn sau khi cưới xong thì sẽ bị Diệp Trí Viễn “nuốt sống” thực sự.
“Câu này mà em nói ra trước mặt các cụ, em có biết hậu quả sẽ như thế nào không?” Vẻ thể hiện của Diệp Trí Viễn rất nghiêm trọng, khiến An Hạ Dao bất giác khẽ nuốt cục nước bọt: “Hậu quả gì?”
“Huyết áp của bố mẹ anh hơi cao, tim của cha anh không được khỏe, mẹ anh tuy không có vấn đề gì, nhưng cũng khó mà không xảy ra vấn đề vì sốc?” Diệp Trí Viễn nói với vẻ rất nghiêm túc: “Huyết áp cao rất dễ tai biến và dẫn tới tắc mạch máu não, còn bệnh tim, thì theo em liệu có chịu được cú sốc không? Không có bệnh, cũng có thể vì sốc mà sinh bệnh, đó là bệnh thần kinh. . . “
Lúc này, An Hạ Dao không có lý do gì để nói lại, “Diệp Trí Viễn, ý của anh là, tôi không thể không kết hôn với anh được ư?”
“Lý thuyết thì là như vậy. ” Diệp Trí Viễn gật đầu, “Còn trên thực tế thì là, sẽ cưới nhanh thôi. “
“Tôi không thể làm khác đi được à?”

data-ad-slot=”6608233251″>


“Được chứ, em nói với các cụ là, ngoài chuyện một đêm tình là thật thì chuyện làm bạn gái của anh là giả, chuyện muốn kết hôn với anh cũng là giả. . . ” Diệp Trí Viễn khẽ cười, nói: “Anh nghĩ, bố mẹ em nhất định sẽ không cho em làm khác đi đâu” đến lúc đó, nếu anh quyết định khác đi, hậu quả thì em biết đấy!”
An Hạ Dao gật đầu bất lực: “Thôi được. ” Nếu đã lên phải thuyền của kẻ cướp rồi thì ngoài việc liều chấp nhận, còn có cách gì khác? cô chớp đôi mắt đen, nói với Diệp Trí Viễn với vẻ mặt nghiêm túc: “Tôi không thay đổi quyết định kết hôn với anh nữa, nhưng tôi có điều này muốn bổ sung!”
“Gì thế?”
“Sau khi cưới xong, chúng ta không sống đời sống của vợ chồng!” An Hạ Dao ngượng ngùng, cô thực sự không muốn có bất cứ hành động thân thiết, chung đụng nào với Diệp Trí Viễn.
Diệp Trí Viễn ngước đôi mắt sâu thẳm nhìn An Hạ Dao với vẻ nghiêm túc, im lặng một lúc, đáp: “Anh đồng ý với điều này. “
An Hạ Dao vừa mới định thở phào thì Diệp Trí Viễn đã khẽ hỏi với giọng rất láu cá: “Nhưng nếu sau khi em uống say, trèo lên người anh thì làm thế nào?”
“Cái gì?” An Hạ Dao ngây người, nghiến răng, nói với vẻ dứt khoát: “Lão nương này sẽ cai rượu! Nhất định sẽ không lên giường của anh!” Tất cả những gì liên quan đến rượu cô sẽ không động vào nữa, kể cả món rượu nếp mà cô thích ăn! An Hạ Dao nói xong câu đó, quay sang nhìn Diệp Trí Viễn đang cười nghiêng ngả “Ha, ha. . . “, cô biết là mình đã bị trêu.
“Cười đủ chưa?”
Diệp Trí Viễn nhìn An Hạ Dao đang với bộ mặt lạnh lùng, bất giác đưa tay lau nước mắt ở đuôi mắt, khịt mũi, nói: “Cũng đủ rồi, nếu em duyệt cho anh cười thêm lúc nữa thì còn tuyệt hơn, đúng là buồn cười quá!” nói xong lại cười hì hì và chìa hai tay ra, véo lên má An Hạ Dao, “An Hạ Dao, em đáng yêu quá. “
An Hạ Dao kéo cánh tay của Diệp Trí Viễn và há mồm cắn lên đó.
“Ối. . . ” Diệp Trí Viễn kêu thất thanh lên và vẩy tay liên tiếp, cố thoát khỏi An Hạ Dao.
An Hạ Dao cắn cho đến khi thấy hả giận mới buông ra, nghiến răng, đắc ý nhìn Diệp Trí Viễn, rồi thản nhiên ném lại một câu: “Thôi nào, đừng có kêu lên nữa, người ta nghe thấy lại nghĩ là tôi làm gì anh. ” Nguyên văn câu nói của Diệp Trí Viễn, An Hạ Dao đã trả lại không thêm không bớt.
Diệp Trí Viễn nhìn cánh tay trắng hằn nốt hai hàm răng của An Hạ Dao, máu rớm đỏ, nói với vẻ oán trách: “An Hạ Dao, em tuổi chó hay sao đấy? Cắn mạnh thế, chảy cả máu ra rồi. . . “
“Đúng thế, ôi đáng thương quá!” An Hạ Dao giả bộ thương hại, “Xem ra, anh phải đi tiêm phòng rồi!”
“Tiêm phòng?” Diệp Trí Viễn ngơ ngác.
An Hạ Dao gật đầu lia lịa: “Hồi bé tôi ăn tam lộc, lớn lên ngày nào cũng uống dầu cặn, hít khói xe, tắm bằng nước có nhiễm chất phóng xạ, bây giờ trên người toàn là mầm bệnh có chất phóng xạ, nước bọt của tôi còn độc hơn cả SRS, anh bị tôi cắn rách thịt, thì chắc chắn phải đi tiêm phòng rồi, nếu không anh sẽ biến thành loại người đó đấy. . . “
“Vậy thì anh chỉ còn cách dùng độc trị độc!” Diệp Trí Viễn nói xong, kéo mạnh An Hạ Dao vào lòng, rồi ôm lấy chiếc eo nhỏ của cô, dứt khoát kéo gáy cô, và cúi đầu xuống hôn lên đôi môi đang nói của cô. . .
An Hạ Dao mở to mắt sững sờ, nhìn khuôn mặt mỗi ngày một được phóng to trước mắt cô của Diệp Trí Viễn, thậm chí cô còn nhìn thấy rõ mỗi sợi lông tơ trên đó. Đôi môi chưa kịp khép lại của cô bị anh dùng lưỡi đẩy mạnh, rồi hôn mạnh lên đó, lưỡi thì quấn chặt lấy chiếc lưỡi mềm mại của cô. . .
An Hạ Dao chỉ cảm thấy trong miệng toàn là vị của đàn ông thuần khiết, mùi thuốc lá thoang thoảng xen lẫn với mùi nước hoa Cổ Long tỏa ra từ người Diệp Trí Viễn, khiến tim cô đập mỗi lúc một dữ đội và cái đầu tỉnh táo của cô bắt đầu trở nên ngây ngất.
Đôi môi và chiếc lưỡi của Diệp Trí Viễn rất mềm mại và đầy ham muốn chiếm hữu, nụ hôn vì thế mà rất mãnh liệt, kéo dài, nhưng cũng không kém phần dịu dàng, làm An Hạ Dao bất giác cũng chủ động phối hợp với anh. . . Đôi môi của hai người cứ quấn chặt lấy nhau, nồng nhiệt và say đắm. . .
Một hồi lâu sau, Diệp Trí Viễn mới buông khuôn mặt đỏ bừng vì nhịn thở lâu có đôi mắt mơ màng của An Hạ Dao với vẻ chưa muốn thôi, không nén được khẽ cười: “An Hạ Dao, em chưa hôn bao giờ à? Sao lại đến cả thở cũng không biết thế?”
Giống như con cá rới mặt nước nay lại trở về lòng hồ, An Hạ Dao ra sức thở, có một khoảnh khắc cô đã tưởng rằng mình sẽ chết vì ngạt thở, bây giờ nghe thấy vẻ chế nhạo không chút kiêng dè trong lời nói của Diệp Trí Viễn, không khỏi tức giận, đáp: “Ai bảo là tôi không biết hôn? Chẳng qua là tôi tò mò, bây giờ khi hôn tôi sao anh lại không thấy sợ bị va vào răng nhỉ?”
Một lần nữa Diệp Trí Viễn lại kéo An Hạ Dao vào lòng, khuôn mặt với những đường nét rõ ràng in trong đôi mắt An Hạ Dao, ngũ quan đẹp đẽ, đôi mắt đen sâu thẳm, chiếc mũi cao cao, đôi môi gợi cảm, ánh mắt rực lửa, tất cả khiến cho An Hạ Dao cảm thấy rất ngột thở, khuôn mặt xinh đẹp thoắt đỏ bừng, vội rời ánh mắt đi.
Thôi được, An Hạ Dao thừa nhận, cô không sao chống đỡ nổi với vẻ đẹp và sức hấp dẫn của Diệp Trí Viễn!
Không thể trách cô là quá không kiên định, mà là vì thực lực của đối phương quá mạnh, cô không cùng đẳng cấp với anh.
“Vì bây giờ em không bịt răng, nên anh không sợ!” Ha, ha, ha, Diệp Trí Viễn cười to với tâm trạng rất vui, nhìn thấy An Hạ Dao lại hé răng định cắn, vội nói: “Nếu em có sức cắn anh, thì anh cũng không ngần ngại hôn em tiếp. “
An Hạ Dao vừa nghe nói vậy, vội đẩy Diệp Trí Viễn ra, nhìn anh với vẻ cảnh giác: “Tôi cảnh cáo anh, lần sau nếu không được sự cho phép của tôi, anh mà động vào tôi là tôi sẽ hoạn anh đấy. “
“Được sự đồng ý của em thì sẽ được động vào em hả?”
“Có nằm mơ thì mới đồng ý cho anh động vào!” An Hạ Dao nghiến răng, “Tóm lại, Diệp Trí Viễn, anh không được động vào tôi, nếu không tôi sẽ không khách sáo với anh đâu!”
Diệp Trí Viễn nhún vai vẻ coi thường, sau đó dẩu môi về phá An Hạ Dao: “Em nhìn đồng hồ đi, bây giờ đã 10 giờ rồi, người lớn hai bên gia đình sẽ gặp nhau ở nhà hàng XX lúc 11 giờ, em thật sự không cần chuẩn bị gì à?”
“Ôi, tôi chưa đánh răng!” An Hạ Dao ôm khuôn mặt đỏ bừng, xấu hổ chạy vào nhà vệ sinh.
“Anh đâu có chê em chưa đánh răng. ” Diệp Trí Viễn lẩm bẩm với tâm trạng rất vui, tiếp đó ngước mắt nhìn ra ngoài cửa sổ rực rỡ, trong đầu vẫn cứ nghĩ đến câu nói đó của An Hạ Dao: bây giờ khi hôn tôi, sao lại không thấy sợ bị va răng thế? Xem ra, An Hạ Dao vẫn rất để tâm đến những lời nói cay độc và khốn nạn của anh hồi ấy.
Không lẽ, bây giờ An Hạ Dao từ chối mình là có liên quan đến những chuyện quá khứ ấy?
Diệp Trí Viễn chống tay lên cằm suy nghĩ một cách nghiêm túc, dù thế nào thì An Hạ Dao cũng đã là người đàn bà của anh, vậy thì dù có phải lừa dối, ép uổng cũng nhất định phải giữ người ấy ở lại bên mình.
Một khi mà Diệp Trí Viễn đã động lòng, thì An Hạ Dao sẽ không thể chạy thoát, nhìn phản ứng của cô đối với anh, thực ra hoàn toàn không phải không chút tình cảm nào như lời cô nói, ít nhất thì An Hạ Dao cũng không có bất cứ khả năng chống chọi nào với anh!
An Hạ Dao tắm rửa qua quýt một lượt xong, quấn vội chiếc khăn tắm và bước ra khỏi nhà vệ sinh, “Diệp Trí Viễn, rút cuộc là anh ném quần áo của tôi vào đâu rồi. . . ” Chưa nói hết câu, cô đã phải ngây người ra như bị điểm huyệt.
Trong phòng khách có bốn người đang ngồi rất ngay ngắn, ngoài ông bà An và bà Diệp mà An Hạ Dao đã quen thuộc thì còn có một khuôn mặt rất quen mà cô thường nhìn thấy trên ti vi và lúc này đang đưa mắt nhìn cô với vẻ nghiêm nghị, rồi sau đó rời mắt đi với vẻ ngượng ngùng.
Diệp Trí Viễn tươi cười đứng bên, quay sang giới thiệu với An Hạ Dao: “Đây là cha anh. ” Nói xong, lập tức đến kéo An Hạ Dao vào phòng, lục tìm quần áo cho cô, “Em mặc vào nhanh đi. “
“Khoan đã, rút cuộc là chuyện gì vậy?” An Hạ Dao kéo tay Diệp Trí Viễn, hỏi. Chẳng phải đã nói là gặp nhau ở nhà hàng lúc 11 giờ sao? Sao tất cả lại đến chỗ của Diệp Trí Viễn thế này?
“Đồng hồ hết pin rồi, bây giờ là 12 giờ 58 phút, em hiểu chưa?” Diệp Trí Viễn nhướn mày: “Anh phải ra để đối phó, em nhanh lên đấy. “
Bốn ông bà vừa ăn vừa đợi, đợi đến 12 giờ mà vẫn chẳng thấy Diệp Trí Viễn và An Hạ Dao đâu, gọi điện thì đều tắt máy, bà An gọi cho Thất Hề thì mới biết tối hôm qua An Hạ Dao về cùng Diệp Trí Viễn, thế là bốn người lập tức tới nơi để bắt sống.
An Hạ Dao gật đầu, giận dữ đấm xuống giường “Trời đất, đúng là xấu hổ quá! Còn mặt mũi nào mà nhìn các cụ đây. . . ” Một lát sau cô mới lấy lại trạng thái bình thường, sửa sang đầu tóc, mặt mũi với tốc độ nhanh nhất, rồi vặn quả đấm cửa, bước ra ngoài.
Nhìn thấy ông bà Diệp, An Hạ Dao cười ngoan ngoãn và chào: “Cháu chào cô chú Diệp. ” Đưa mắt nhìn sang ông bà An thì thấy, vẻ mặt của hai người không vui như lần đầu gặp Diệp Trí Viễn, mà thay vào đó là vẻ hơi lo lắng.
Tuy ông Diệp mặc một bộ đồ thoải mái, vẻ mặt cũng rất ôn hòa, toàn thân toát lên vẻ trầm tĩnh đặc biệt của người trung tuổi, nhưng An Hạ Dao vẫn cảm thấy ông là người rất nghiêm nghị, cô chợt thấy rất căng thẳng, tim đập loạn xạ cả lên, thậm chí mồ hôi còn toát ra đầy lòng bàn tay.
Cảnh tuợng này khiến cô cảm thấy giống như lúc bị thầy giáo phát hiện ra yêu sớm, gọi lên phòng làm việc chấn chỉnh hồi phổ thông trung học.
Ông Diệp vẫn lặng lẽ quan sát An Hạ Dao với vẻ mặt không thay đổi, đó là một cô gái trông thanh tú, sạch sẽ và có phần nho nhã, có lẽ điều này có liên quan đến nghề nghiệp, từ động tác cứ xoa ngón tay với vẻ bất an của cô bé thì thấy, có lẽ cô đã bị vẻ uy nghi của ông làm cho căng thẳng, vì thế ông Diệp bất giác dịu ánh mắt lại, khẽ ho mấy tiếng, ấy thế mà An Hạ Dao vẫn cứ giật mình khẽ run lên.
Diệp Trí Viễn ngồi xuống bên cạnh An Hạ Dao, đưa tay ra khẽ véo nhẹ vào vai cô một cái, ngầm ra hiệu cho cô hãy thả lỏng người ra.
An Hạ Dao cúi đầu, quay sang nhìn Diệp Trí Viễn, đúng lúc anh cũng nhìn sang cô, mắt của hai người gặp nhau, cô vội rời mắt đi, cúi đầu nhìn xuống sàn nhà.
Ông Diệp im lặng một hồi lâu như đang suy nghĩ điều gì, bà Diệp ngồi bên cạnh cũng không nói gì. Còn ông bà An khi nhìn thấy ông Diệp ở nhà hàng, lập tức thấy đầu óc bấn loạn cả lên (hoàn toàn không nghĩ rằng bà Diệp tính khí có vẻ sồn sồn ấy lại là phu nhân thị trưởng! Không hiểu An Hạ Dao lầm lẫn thế nào mà lại vớ ngay con trai của cán bộ cao cấp). Lúc đó, nếu không vì bà Diệp nhiệt tình giữ lại, thì ông bà An có lẽ đã ra về rồi. Phần lớn người Trung Quốc xưa nay đều khá coi trọng vấn đề môn đăng hộ đối, tuy cũng có không ít đôi khập khễnh, nhưng cũng không thể lệch nhau quá mức được!
Lúc này ông bà An đã hoàn toàn không còn chủ ý gì nữa, nên cũng quyết định sẽ im lặng.
“Thưa hai bác, thưa bố mẹ, chúng con thực sự rất lấy làm xin lỗi. ” Diệp Trí Viễn mỉm cười với vẻ áy náy, rồi vội giải thích: “Cũng chỉ tại con không tốt, hôm qua chúng con có buổi họp lớp, con đã uống hơi nhiều, Dao Dao đã đưa con về và chăm sóc con suốt đêm, nên hôm nay chúng con ngủ dậy muộn, con xin lỗi, con xin lỗi. . . “
An Hạ Dao cúi đầu lo lắng, trong bụng thì nghĩ, Diệp Trí Viễn nói dối thế mà cứ như không!
Ông Diệp vừa nghe vậy, bèn hừ một cái vẻ giận dữ.
“A Viễn, con không có chừng mực gì cả, hôm nay là ngày gì mà con cũng ngủ muộn như vậy?” Bà Diệp lập tức nhảy ra, trách móc Diệp Trí Viễn, quay sang với ông bà Diệp vẻ xin lỗi: “Tôi biết ngay mà, chắc chắn là do thằng xấu xa này gây chuyện! Thật sự xin lỗi ông bà. “
Ông bà An thì cười ngượng ngập, rồi xua tay vẻ hiểu biết: “Không sao, không sao. . . “
“Cha, mẹ, bác trai, bác gái, mọi người ăn chưa ạ?” Diệp Trí Viễn cười, hỏi.
Ông Diệp lại khẽ ho lần nữa.
Tất cả mọi người đồng loạt nhìn về phía ông Diệp, dường như hôm nay họ đã chuẩn bị coi ông là trung tâm.
An Hạ Dao có vẻ gò bó, đưa mắt nhìn ông Diệp.
“Hôm nay vốn là định bàn chuyện cưới xin của hai đứa. ” Ông Diệp lên tiếng, dừng một lát đưa mắt nhìn Diệp Trí Viễn và An Hạ Dao một lượt, “Nhưng, nếu hai đứa đã như thế này thì hãy đăng ký đi. ” Nói xong quay sang bà Diệp: “Chuyện tổ chức đám cưới như thế nào, lễ cưới ra sao, bà hãy bàn bạc với ông bà thông gia, tôi không có ý kiến gì. “
Quyết định này chẳng khác gì một cuộc mua đứt bán đoạn, bà Diệp cũng lập tức nghe theo: “Được rồi, ông cứ yên tâm giao việc đó cho tôi. “
An Hạ Dao tròn mắt, gia đình cán bộ chẳng phải rất chú ý đến chuyện môn đăng hộ đối sao? Những gia đình giàu có chẳng phải rất thích kiểu hôn nhân liên kết với những người làm ăn ư? Gia đình Diệp Trí Viễn vừa là gia đình cán bộ cao cấp lại vừa giàu có, sao lại không coi trọng điều đó?
Cách giải quyết của gia đình họ Diệp đúng là khiến người khác phải sửng sốt! Nhưng đến lúc quan trọng nhất, An Hạ Dao và Diệp Trí Viễn đã ngủ với nhau rồi thì ông bà An cũng không nỡ chia rẽ đôi uyên ương mà nói thêm lời nào, vì vậy họ chỉ còn biết lặng lẽ quan sát cuộc sống sau này của đôi trẻ ra sao, thầm mong cho chúng được yên ổn, hạnh phúc.

http://credit-n.ru/offers-zaim/lime-zaim-zaymi-online.html http://credit-n.ru/offers-zaim/srochnodengi-online-zaymi.html http://credit-n.ru/offers-zaim/otlnal-microzaimi.html

Bình luận

Bình luận

You can leave a response, or trackback from your own site.