Thư Viện Ngôn Tình » Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? » Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? | Chương 34

Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? | Chương 34

“Thật chứ?”
“Thật, anh đưa điện thoại đây, để tôi mượn chơi game một chút. ” An Hạ Dao nhìn vào đôi mắt rừng rực của Trí Viễn, giả bộ không biết điều đó, chìa tay về phía anh, điện thoại của cô bị hết pin, đang sạc, nếu không cô đã không mượn anh, đúng là ồn quá không thể ngủ được!
“Em muốn mượn điện thoại à?” Giọng của Trí Viễn tỏ ra tiu nghỉu, vẻ hào hứng lúc trước giảm đi chín phần.
“Đừng nhiều lời nữa. ” An Hạ Dao đón chiếc Apple của Diệp Trí Viễn, hỏi: “Pass là gì?”
“Thơm thơm anh đi!”
Bạn đang đọc truyện tại


“Thơm cái đầu anh!” Hạ Dao giận dữ, đưa chân đá Diệp Trí Viễn: “Có nói không?”
“Em đúng là đồ ngốc, chẳng phải anh đã nói rồi còn gì, thơm thơm anh đi, 7758!” Trí Viễn lườm Hạ Dao với vẻ oán trách.
An Hạ Dao không nói gì, mở khóa, và say sưa với trò chém Dưa Hấu. “Hạ Dao, em đúng là lạc hậu, cái trò chém dưa hấu ấy mà cũng chơi say sưa đến thế sao?” Nhìn thấy An Hạ Dao lăn lộn trên giường, Diệp Trí Viễn không nén được châm chọc.
“Tôi thấy kỷ lục của anh là 299, còn tôi đã chém được 599 điểm, tôi đã vượt qua anh nên thấy rất vui và khoái chí, không được sao?” Nụ cười của Hạ Dao rất rạng rỡ, quay mặt lại đáp rồi lại tiếp tục trò chơi, “Trí Viễn, anh ngoan ngoãn ngủ đi, được không, phiền phức quá!”
Diệp Trí Viễn tự chuốc là vô duyên, tiếp đó đối đáp lại với An Hạ Dao mấy câu.
Mãi cho tới khi An Hạ Dao nổi đóa lên thì anh mới dẩu môi, nói: “Được rồi, không nói chuyện với em nữa, ngủ thôi. ” Diệp Trí Viễn mơ màng ngủ trong tiếng ru của trò chơi chém dưa hấu. Kết quả của việc ngủ muộn tất nhiên là dậy muộn, hơn 12 giờ trưa, Hạ Dao và Trí Viễn mới uể oải ngáp và mở mắt ra, tất nhiên có tiền lệ từ trước, vì thế lần này khi An Hạ Dao tỉnh dậy trong lòng Diệp Trí Viễn thì cô đã tỏ ra bình tĩnh hơn hẳn rồi chào anh một câu với tâm trạng vui vẻ: “Chào buổi sáng!”
“Ừ, chào vợ yêu!” Diệp Trí Viễn ôm lấy An Hạ Dao như đang ôm một viên ngọc quý, đến cử động cũng không muốn.
Hạ Dao gỡ bàn tay Trí Viễn đang đặt trên người cô, rồi điềm tĩnh ngồi dậy, đi vào nhà vệ sinh trước: “Diệp Trí Viễn, chúng ta sẽ ở chơi mấy ngày?”
“Không biết, để xem đã. ” Khi nào An Hạ Dao chịu từ bỏ cái vỏ của mình, khi nào em chấp nhận anh thì sẽ về, lúc đó chuẩn bị tiệc và cưới! Trong lòng Diệp Trí Viễn đang lên những tính toán tốt đẹp.
“Vậy, hôm nay đi chơi ở đâu?” An Hạ Dao không cần phải đi làm đúng giờ, tự do về thời gian, với cô mấy ngày cũng chẳng hề gì. Còn Hạ Môn thì là một thành phố có nhịp sống nhanh, chỉ cần sống chậm lại một chút sẽ cảm thấy hơi thở của cô một cách thực sự.

data-ad-slot=”6608233251″>


“Ăn cơm xong chúng ta tới dạo chơi ở trường Đại học Hạ Môn!”
Khi An Hạ Dao bước chân vào sân trường của ngôi trường xinh đẹp ấy, bất giác hít mấy cái thật sâu, phong cảnh ở đây đẹp như tranh, nắng vàng rực rỡ, đâu đâu cũng rất thơ mộng.
Nếu như An Hạ Dao và Diệp Trí Viễn không chia tay nhau.
Nếu An Hạ Dao và Diệp Trí Viễn cùng thi đỗ vào trường đại học này, có lẽ trong trường đã có một đôi tình nhân hạnh phúc, ngày ngày nắm tay nhau đi dạo, và sẽ có rất nhiều những cuộc hẹn hò lãng mạn?
Nếu hai người không chia tay mà yêu nhau suốt 10 năm, rồi sau đó đăng ký kết hôn một cách tự nhiên, thì tình cảm giữa hai người có lẽ đã không khó xử như bây giờ?
“Cẩn thận!” Cùng với tiếng kêu lên của Trí Viễn, bàn tay của Hạ Dao bỗng nóng bừng, cả người cô bị anh kéo về phía sau và ôm vào lòng, mùi nước hoa phảng phất tràn vào mũi cô. Một chiếc xe đi sát chỗ mà cô vừa ở đó mấy giây trước.
“Trong trường đại học mà sao lại lái xe nhanh như vậy chứ?” An Hạ Dao lẩm bẩm, trong bụng thầm nghĩ: “nguy hiểm quá”, rồi nhận thấy mình vẫn đang ở trong lòng Diệp Trí Viễn, nhìn xuống bàn tay thì đang bị Diệp Trí Viễn nắm rất chặt, bất giác run lên như bị chạm điện, vùng ra theo phản xạ, nhưng Diệp Trí Viễn giữ càng chặt hơn, tiếp đó cả người cô bị kéo trở lại vào lòng anh và áp sát vầng ngực rắn chắc của anh.
Trống ngực cô đập dồn dập, cô vùng ra: “Trí Viễn, anh định làm gì thế?”
“Em không cảm thấy yêu nhau trong một ngôi trường như thế này là một việc rất lãng mạn hay sao?” Diệp Trí Viễn giữ chặt lấy những ngón tay của An Hạ Dao, nói với vẻ tình cảm.
Hạ Dao nhìn những nhóm du khách và học sinh tốp năm tốp ba bên cạnh mình, phần nhiều bọn họ là những đôi yêu nhau, trông ai cũng rất hạnh phúc, cười rạng rỡ, chuyện trò vui vẻ hoặc đang giả vờ cãi nhau… bất giác trề môi, đáp cứng cỏi: “Đúng là rất lãng mạn, nhưng chẳng liên quan gì đến chúng ta!”
“Sao lại không liên quan?” Diệp Trí Viễn hỏi lại với vẻ không vừa lòng: “Hạ Dao, chúng ta là vợ chồng đấy!”
“Chỉ là trên danh nghĩa thôi! Chẳng liên quan gì đến tình cảm!” An Hạ Dao nói xong, quay người bỏ đi.
Diệp Trí Viễn nhìn theo lưng An Hạ Dao, chau mày vẻ bất lực, rồi đưa tay bóp thái dương, thở dài, cách mạng chưa thành công, anh phải tiếp tục cố gắng mới được. Anh chạy đuổi theo Hạ Dao: “Em đừng có đi nhanh như vậy, cảnh đẹp trong trường thì phải đi chậm, ngắm nghía thì mới thưởng thức hết được chứ!”
An Hạ Dao lườm Diệp Trí Viễn một cái, có điều bước chân thì đã chậm hơn hẳn.
Đại học Hạ Môn rất rộng. Về học thuật nếu so với những trường đại học khác thì không bằng, nhưng cảnh quang của trường thì chẳng khác gì một công viên xinh đẹp, những du khách tới đây để tham quan, chụp ảnh, tập thể thao đã tạo ra một nét rất riêng mà chỉ có ngôi trường này mới có. Thỉnh thoảng thấy một vài sinh viên tay cầm sách vội vã đến giảng đường hoặc thư viện, khiến An Hạ Dao bất giác nhớ đến những năm tháng tuổi xuân đã sớm trôi qua.
Trong những năm tháng tuổi xuân dù đã trôi qua rất lâu rồi, Diệp Trí Viễn vẫn không thay đổi, thậm chí cùng với dòng hồi tưởng rất đậm nét của cô, những điểm rất riêng của anh càng ngày càng trở nên đẹp hơn.
Dãy ký túc của trường đại học Hạ Môn xây bằng gạch đỏ và những hàng rào bằng thép tinh xảo, tạo ra nét kiến trúc cổ, dưới tán của những ngọn cây xum xuê, trông chúng càng trở nên yên tĩnh, trầm mặc. Nếu như không phải vì trên các ban công có phơi những bộ quần áo thì An Hạ Dao đã tưởng rằng nơi này hoàn toàn là một điểm du lịch chứ không phải là ký túc xá của một trường đại học. Trong lòng cô không khỏi ngưỡng mộ những sinh viên được học ở ngôi trường này.
Giữa trường có một chiếc hồ lớn sóng lăn tăn, có lẽ đó là hồ Phù Dung như lời mọi người nói. Diệp Trí Viễn phấn chấn chỉ vào những con vật đang bơi trên mặt hồ, ngạc nhiên kêu lên: “Em nhìn kìa, trong hồ có nuôi ngỗng kìa!”
Hạ Dao chép miệng, nhìn Diệp Trí Viễn: “Xin thua rồi đấy, anh không phân biệt được thì đừng có nói lung tung như thế được không? Kia rõ ràng là uyên ương!”
“Ồ, thì ra là uyên ương! Sao trông lại giống như ngỗng nhỉ!” Diệp Trí Viễn cười thầm trong bụng, anh giả vờ không biết, còn An Hạ Dao thì thực sự là không biết! Rõ ràng đó là thiên nga đen! Hai người tìm một bóng râm, trên bãi cỏ xinh đẹp, ngồi xuống, rồi thốt lên: “Ôi, hối hận quá!”
“Hối hận gì?” An Hạ Dao nhìn mặt hồ yên tĩnh, bình thản hỏi, mắt nhìn quanh, xung quanh hồ có rất nhiều ngươi đang đi dạo, rất nhộn nhịp, có những nhóm người mang máy ảnh đang chụp ảnh kỷ niệm, cũng có những người giống như An Hạ Dao, đi dạo mệt rồi, cuối cùng ngồi chắp bằng trên bãi cỏ nói chuyện, có những người thoải mái hơn, gối đầu lên cánh tay ngủ ngon lành, cũng có những đôi tình nhân ngồi sát bên nhau thì thầm tâm sự, càng làm tăng thêm vẻ lãng mạn, sống động cho ngôi trường.
“Hối hận rằng đã không học hành cho chăm chỉ, hối hận rằng đã chia tay với em, hối hận rằng chúng ta đã không thể yêu nhau ở một ngôi trường đẹp như thế này…” Diệp Trí Viễn nhìn vào tòa kiến trúc đối diện bên kia hồ, nói với vẻ chậm rãi, giọng mang đầy vẻ nuối tiếc…
Trong lòng Hạ Dao bỗng thấy xốn xang, cô không thể nào giữ vẻ thản nhiên được nữa, cô đứng bật dậy: “Diệp Trí Viễn, anh đừng ngồi ở đây làm như vị thánh của tình yêu nữa. Tôi biết, bây giờ anh bám chặt lấy tôi là vì muốn trả thù tôi về cái tội đã cắm sừng anh, đúng không? Anh muốn chờ đến khi tôi yêu anh rồi thì anh lại hất ngay tôi đi chứ gì?”
Diệp Trí Viễn không thể tưởng tượng được: “Hạ Dao, em đang nói linh tinh gì thế?”
An Hạ Dao nhìn thẳng vào mắt Diệp Trí Viễn, nói rành từng tiếng: “Diệp Trí Viễn, anh hãy từ bỏ ý định đó đi, vì tôi sẽ không yêu anh, và cũng không để cho anh có cơ hội bỏ tôi, trả thù tôi!”
Thấy An Hạ Dao nói với vẻ nghiêm chỉnh như vậy, Diệp Trí Viễn từ chỗ ngạc nhiên mở to mắt nhìn đến cười to nghiêng ngả: “Ha, ha, ha…”
Hạ Dao nghe tiếng cười ấy mà thấy sởn gai, cô giậm chân, tức giận nói: “Cười đủ chưa?”
“Chưa đủ, chưa đủ!” Diệp Trí Viễn lại cười nghiêng ngả, khiến không ít khách qua đường quay lại, nhìn anh bằng ánh mắt ngạc nhiên, và tất nhiên cũng nhìn sang An Hạ Dao với ánh mắt ấy.
An Hạ Dao tức giận kéo Diệp Trí Viễn, rồi đưa tay bịt miệng anh không chút kiêng dè: “Thôi đi, đừng có cười nữa! Nếu cười nữa người khác sẽ nghĩ anh là điên đấy. ”
“Điên thì điên chứ sao, anh không quan tâm. ” Diệp Trí Viễn nhún vai, khẽ cười.
“Nhưng tôi thì có, tôi không muốn làm vợ một kẻ điên. ” An Hạ Dao nghiến răng, nói.
Diệp Trí Viễn ngây người nhìn An Hạ Dao bằng đôi mắt đen, thở dài một cái, rồi đưa tay búng lên đầu cô, nói với vẻ bất lực: “An Hạ Dao, sao trong đầu em toàn nghĩ đến những chuyện nhăng nhít như vậy nhỉ?”
“Có anh mới nhăng nhít. ”
“Ai nói với em là anh theo đuổi em và kết hôn với em là vì muốn trả thù em đã cắm sừng anh?” Diệp Trí Viễn hỏi với vẻ nghiêm túc.
An Hạ Dao không trả lời, rời ánh mắt đi, không dám nhìn thẳng vào mắt anh.
“Ai nói với em rằng, anh kết hôn với em, chờ khi em yêu anh rồi thì anh sẽ bỏ em?” Diệp Trí Viễn đưa tay véo cằm An Hạ Dao, khiến cô phải ngẩng đầu lên và nhìn thẳng vào anh: “An Hạ Dao, rút cuộc thì em là thông minh hay hồ đồ hả? Anh chờ đến khi em yêu anh thì bỏ em, điều đó có lợi gì cho anh?”
“Để trả thù tôi, khiến tôi buồn và đau lòng. ” An Hạ Dao đáp rất thuận miệng.
“Em đừng quên, chúng ta đã có đăng ký chứng nhận là vợ chồng, nếu anh bỏ em, anh sẽ phải bỏ ra một khoản phí chăm sóc cho em. ” Diệp Trí Viễn nói bằng giọng bình tĩnh: “Cái giá của việc trả thù em, làm em đau lòng quả là không nhỏ. ”
An Hạ Dao nghẹo đầu ngẫm nghĩ một lúc, rồi dường như đã hiểu ra: “Đúng thế!” Diệp Trí Viễn bỏ cô thì sẽ phải ly hôn với cô, mà muốn ly hôn thì phải trả tiền chăm sóc nuôi dưỡng!
“Nghĩ ra rồi chứ?” Diệp Trí Viễn nhướn đôi mày.
An Hạ Dao gật đầu: “Vậy thì vì sao anh lại cứ bám riết lấy tôi?” Nói xong, cô bổ sung: “Anh đừng có nói là yêu tôi đấy. ”
Trí Viễn không biết phải nói gì: “Đó là vì anh yêu em!”
“Trí Viễn, anh nghĩ rằng tôi là đứa trẻ lên ba à?” An Hạ Dao tỏ ra không tin.
“Anh phát hiện ra rằng, khi em ngốc thì còn ngốc hơn cả đứa trẻ lên ba!” Diệp Trí Viễn đưa tay ra gí lên trán An Hạ Dao: “Anh không yêu em thì anh bất chấp tất cả theo đuổi em làm gì? Kết hôn với em làm gì?” Nhìn vẻ mặt không tin tưởng của An Hạ Dao, trong lòng anh thấy rất khó chịu: “An Hạ Dao, em sao thế? Em muốn anh phải nói với em bao nhiêu lần rằng anh yêu em thì em mới tin anh?”
“Anh nói bao nhiêu lần cũng không có tác dụng, vì tôi hoàn toàn không tin!”
Lần này thì đến lượt Diệp Trí Viễn tức đến mức hộc ra máu, anh nhìn An Hạ Dao bằng ánh mắt vô tội: “Tại sao?”
An Hạ Dao nhìn đôi mắt đẹp của Diệp Trí Viễn mà thấy mình như đang chìm vào đó, rồi lại thấy Diệp Trí Viễn mỗi lúc một tiến sát đến, bất giác lùi về sau một bước: “Không tại sao gì cả, tôi không tin rằng anh sẽ yêu tôi, thế thôi. ”
“An Hạ Dao, em không tin mình, hay là không tự tin trước anh?”
“Vấn đề này, tôi không muốn trả lời!” Nói xong, An Hạ Dao để mặc Diệp Trí Viễn, đi nhanh về phía trước. Trống ngực cô đang đập rất dữ, nếu chậm một giây nữa thôi, thì cô sẽ không kìm được mà nhào vào lòng Diệp Trí Viễn và ôm anh, hôn anh, thậm chí còn làm nhiều hơn thế nữa ở tại ngôi trường xinh đẹp này…
Diệp Trí Viễn thở dài, đuổi theo cô.
Trong thế giới của tình yêu, ai rung động trước, ai khát vọng nhiều hơn một chút thì nhất định sẽ chủ động nhiều hơn, nếu An Hạ Dao đã đứng yên một chỗ mà không có hành động nào, thì Diệp Trí Viễn sẽ đi đến và kề sát bên cô!
An Hạ Dao tỏ bộ mặt lạnh lùng, toàn thân toát ra vẻ xa cách, cùng Diệp Trí Viễn đón xe trở về Tằng Thố An, vừa xuống xe, thấy Diệp Trí Viễn thận trọng đi theo cô, trong lòng bất giác cảm thấy một nỗi phiền muộn mâu thuẫn rất khó coi. Cô bước nhanh vào làng, rẽ bừa vào một cửa hiệu trang trí rất độc đáo có tên là: “Ba năm hai lớp”.
Thì ra, đó là một cửa hiệu chuyên đề, có điều trang trí mang dấu ấn hoài cổ của lớp học hồi nhỏ. Chủ cửa hiệu ở đây gọi là thầy giáo, thực khách là học sinh, gọi món thì là làm bài tập, tự mình làm món ăn thì là tự ôn…
Nhưng việc nhầm lẫn ấy lại rất thu hút An Hạ Dao. Nhìn đồng hồ mới 5 giờ, cô không do dự mà ngồi ngay xuống chiếc bàn cũ, giơ tay vẫy thầy giáo, gọi 4 món và cơm (chân giò thì là vật lý, đậu phụ thái chỉ thì là hóa học, tôm thì là thể dục, đầu cá thì là tư tưởng, đạo đức, cơm thì là ngữ văn).
Diệp Trí Viễn chau mày, đi theo vào, ngồi xuống bên cạnh An Hạ Dao, khẽ nói câu xin lỗi: “Thôi nào, em đừng giận nữa, coi như là anh sai, được chưa?”
An Hạ Dao quay đầu đi, không thèm để ý đến anh và cũng không tiếp lời.
“An Hạ dao, em đừng giận nữa, được không?” Diệp Trí Viễn kéo tay An Hạ Dao: “Chúng ta đi du lịch để tìm niềm vui và để cho tâm trạng được thoải mái, nếu em cứ giận như vậy thì sẽ bỏ lỡ rất nhiều niềm vui đấy…”
“Ai mà thèm giận nhau với anh?” Thấy Diệp Trí Viễn phải xuống nước trước mình như vậy, An Hạ Dao không thể cứ mặc anh, vì suy cho cùng, đúng như Diệp Trí Viễn nói, đi du lịch là để cho tâm trạng được vui vẻ, thoải mái, hơn nữa lại đến một thành phố thú vị như thế này, thì phải chơi hết mình mới đúng.
Thực ra Hạ Dao không hề giận Trí Viễn, cô giận mình vì nhận ra là đã không thể kiên định lập trường đối với anh được.
Không lẽ, thất bại thảm hại trong tình yêu năm 17 tuổi lại lặp lại một lần nữa?
Chính An Hạ Dao cũng không biết được rằng liệu mình có thể quên được nỗi đau của vết thương mà cô đã phải chịu để rồi cùng với Diệp Trí Viễn làm lại từ đầu hay không? Tuy cô và Diệp Trí Viễn đã kết hôn, hơn nữa giữa hai người cũng có những hòa hợp nhất định ở một số mặt… Nhưng, có quá nhiều thứ chưa thể biết khiến cô do dự, khiến cô cứ quẩn quanh mà không dám tiến tới…
Suốt bữa ăn, An Hạ Dao và Diệp Trí Viễn không ai nói với ai, cả hai đều cắm cúi ăn, vì thế mà họ đã ăn hết chỗ thức ăn đã gọi. Khi họ thanh toán tiền, chủ cửa hàng – chủ nhiệm lớp tổng kết “thành tích” đã cười hì hì và chỉ dẫn: “Chúng ta phải tới phòng hiệu trưởng nộp học phí!”
An Hạ Dao lập tức hiểu ra rằng, ở nhà hàng này gọi thanh toán là nộp học phí. Thấy tò mò, cô và Diệp Trí Viễn mang bảng “thành tích” đến phòng “hiệu trưởng”.
Tính học phần (tính tiền), nộp học phí (trả tiền), “hiệu trưởng” cười khà khà, tặng cho Diệp Trí Viễn và An Hạ Dao một tấm giấy khen nhỏ: “Hai bạn đã ăn hết sạch, vì thế, cái này dành cho các bạn!”
Còn có cả chuyện này nữa cơ đấy!
Diệp Trí Viễn cũng thấy hứng thú, đón tấm giấy khen, nhìn chiếc bút ký bên cạnh, hỏi với vẻ lịch sự: “Hiệu trưởng, cái này có thể dùng được không?”
“Hiệu trưởng” cười gật đầu: “Có thể dùng được, các bạn có thể viết tên lên giấy khen đó, mang về làm kỷ niệm và cũng có thể dán lại trường làm kỷ niệm!”
Diệp Trí Viễn vung tay, ký lên chỗ để trống ở mục tên họ mấy chữ “Ngốc điểm không, Em gái nạm răng”, sau đó cười và trao tấm giấy khen đó lại cho “hiệu trưởng”: “Hãy dán lên tường của các anh đi!”
An Hạ Dao nhìn “hiệu trưởng” cầm tờ giấy khen có ký tên Ngốc điểm không và Em gái nạm răng dán lên tờ giấy trên tường đã có vô số những tờ giấy như thế trong khu vực của trường học, trong lòng không khỏi thấy xốn xang.
Sau đó, hai người đi dạo một vòng quanh làng Tằng Thố An nhằng nhịt như mê cung, rồi cuối cùng vào ngồi trong một quán rượu cũng theo chủ đề tương tự.
“An Hạ Dao, em có biết đặc điểm của quán rượu này là gì không?”
“Là gì?” An Hạ Dao đưa mắt nhìn bố cục, trang trí của quán rượu với vẻ chăm chú, sau đó trả lời với vẻ thăm dò: “Có phải là vì quán rượu này vừa có thể uống rượu lại vừa có thể ăn kem không?”
Diệp Trí Viễn không nén được cười ha hả: “An Hạ Dao, sao em lại có thể thú vị đến thế nhỉ? Làm anh không thể không thích em cho được!” Nói xong, đưa mắt nhìn thì thấy ánh mắt của cô đã bớt vẻ thiếu tự nhiên, anh bèn ra sức giảng giải về đặc điểm của quán rượu này: “Quán rượu này có tên là Gặp nhau ngày nắng, ngày mưa không mở cửa, buổi sáng không mở cửa, bán kem ốc quế, rượu ngải đắng, có đàn Ukelele và cả cà phê nữa, hiểu chưa?”
“Mưa thì không mở cửa?” An Hạ Dao chau mày có vẻ không hiểu, buổi sáng không mở cửa thì có thể hiểu được, vì các nhân viên của quán thường ngủ dậy muộn, nhưng còn ngày mưa sao lại không mở cửa, vì thế cô hỏi một câu tỏ vẻ thông minh: “Vậy, nếu gặp lúc hạn hán thì chẳng phải ngày nào cũng phải mở cửa sao? Như vậy, nhân viên của quán có mà mệt chết à?”

http://credit-n.ru/trips.html http://credit-n.ru/offers-zaim/4slovo-bystrye-zaymi-online.html http://credit-n.ru/offers-zaim/online-zaym-na-kartu-payps.html

Bình luận

Bình luận

You can leave a response, or trackback from your own site.