Thư Viện Ngôn Tình » Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? » Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? | Chương 36

Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? | Chương 36

Xảy ra hiểu lầm
Từ Hạ Môn về, Trí Viễn đi làm bình thường ở công ty, mặc dù là giám đốc, thỉnh thoảng có đi muộn về sớm thì cũng không ai dám có ý kiến, nhưng cũng không thể cứ ngang nhiên mà nghỉ làm được. Trong khi ấy, An Hạ Dao thì cứ bị mẹ cô và bà Diệp kéo vào tham dự thảo luận tỉ mỉ về kế hoạch cho đám cưới của hai người. Tất nhiên chỉ là tham dự mà ngồi nghe là chính chứ chẳng có chỗ cho cô phát biểu ý kiến, mà dù có cho thì An Hạ Dao cũng không nói gì. Hai bà mẹ đều hết lòng lo cho con của mình với đủ thứ chuẩn bị cụ thể cho đám cưới.
Mặc dù mọi việc đều đã chuẩn bị, nhưng ngày cưới thì quyết định vào tháng mười, đó là thời điểm giữa mùa thu. Từ nay cho đến lúc đó còn hai tháng nữa, chỉ có điều, sau khi thảo luận xong thì những thực thi cụ thể từ chuyện thử áo cưới đến thử món đặt chỗ… hai bà mẹ đều thống nhất là đưa An Hạ Dao đi để đích thân cô giải quyết, và việc này khiến cô trở nên bận rộn.
Hàng ngày, cứ sáng ngày ra cô đã bị hai mẹ lôi đi mua sắm đủ thứ đồ dùng cho đám cưới mãi đến buổi tối khi đã mệt rã rời mới về đến nhà. Tất nhiên, Diệp Trí Viễn cũng lại muốn có một chút “vận động” trước khi ngủ, và điều này càng khiến An Hạ Dao mệt hơn. Có điều, dù là cuộc sống vợ chồng hay quan hệ mẹ chồng nàng dâu, thì tất cả đều rất hòa hợp.
Những ngày tháng hạnh phúc thường trôi qua rất nhanh, loáng một cái một tháng đã trôi qua.
Bạn đang đọc truyện tại


Bà Diệp và bà An thấy rằng, những việc cần lo liệu thì cũng đã lo liệu xong, hơn nữa cũng chỉ còn một tháng nữa là đến ngày cưới, vì vậy hai bà không muốn An Hạ Dao bị mệt quá nên bảo cô ở nhà nghỉ ngơi và chuẩn bị làm một cô dâu hạnh phúc.
Nhân lúc nhàn rỗi, An Hạ Dao lên ý tưởng cho một bộ tiểu thuyết mới, định viết lên câu chuyện của cô và Diệp Trí Viễn với những lời đẹp nhất. Vì thế, hôm đó cô mang laptop tới một quán cà phê khá lãng mạn gần nhà, ngồi dưới ánh mặt trời buổi chiều, tay lướt nhanh trên bàn phím trong mùi thơm nồng nàn của cà phê. Chỉ một lát sau, cốt truyện hoàn chỉnh đã được xây dựng xong, cô lưu vào máy, đồng thời điều chỉnh tư thế trên chiếc ghế mềm mại cho thoải mái hơn, mắt nhìn quanh một vòng và suy nghĩ xem nên bắt đầu như thế nào.
Thế rồi cô vô tình nhìn thấy ở chỗ gần cô có một đôi nam nữ ngồi đối diện với nhau. Cô chau mày, cố tìm trong trí nhớ về người con trai trông rất phong độ kia xem là ai, vì cô thấy quen quen, chỉ có điều người ấy hiện giờ đang đeo một cặp kính.
Nhìn thì thấy hình như đó là một cuộc xem mặt và hai người đó đã nói chuyện được một lúc, chỉ có điều lúc trước cô không để ý thấy mà thôi.
Người con trai kia dường như cũng đã cảm giác thấy ánh mắt của cô, nên mỉm cười bình thản với cô.
An Hạ Dao cũng mỉm cười, quay mặt đi và ngượng ngùng không quan sát hai người đó nữa, có điều tai cô thì vẫn nghe thấy rất rõ những lời trò chuyện giữa hai người.
Tiếng của cô gái ăn mặc và trang điểm rất mốt vang lên một cách điệu đà nhưng cũng rất thẳng thắn: “Vậy, tôi hỏi một câu nhé!”
“Nói đi!”
“Anh có xe không?”
“Có. ” Chàng trai đáp với vẻ rất thành khẩn: “Xe mô tô!”

data-ad-slot=”6608233251″>


Nghe đến đây, An Hạ Dao không nén được quay mặt lại, nhìn sang phía bàn bên đó, thấy khuôn mặt trang điểm rất đậm của cô gái kia chẳng có vẻ gì là vui, nhất là đôi môi cứng đờ, dù chỉ là nụ cười xã giao cũng không có.
Cô gái kia sau khi hít một hơi thở sâu, hỏi tiếp câu thứ hai: “Vậy anh có nhà không?”
“Ở cùng với cha mẹ thì có tính là có nhà hay không?” Chàng trai kia trả lời, lần này có vẻ thận trọng hơn, rõ ràng là anh ta đã nhận ra rằng cô gái có vẻ không được vừa lòng với câu trả lời của anh về chuyện có xe hay không.
“Anh ở cùng với cha mẹ?” Giọng của cô gái bỗng cao hẳn lên, “Thế thì sau đám cưới sẽ như thế nào?”
“Tất nhiên là sẽ ở cùng. Cha mẹ tôi đã lớn tuổi rồi nên cần được chăm sóc. ”
Chàng trai trả lời rất nghiêm chỉnh, sau đó nói tiếp với vẻ thành thật: “Tôi hy vọng rằng người vợ tương lai của mình có thể chăm sóc và đối xử tốt với cha mẹ tôi, tất nhiên việc đón cha mẹ cô ấy đến ở cùng cũng không có vấn đề gì. ”
“Anh Diệp, tôi nghĩ, chúng ta không hợp nhau lắm, không cần liên hệ nữa. ” Cô gái trang điểm rất đậm tỏ vẻ không thể kiên nhẫn hơn được nữa, đến phép lịch sự tối thiểu cũng không cần giữ, vớ lấy cái túi, quay người rời đi.
Nếu không phải vì chàng trai trông có vẻ nho nhã ấy cứ chăm chăm nhìn mình thì An Hạ Dao thật sự rất muốn cười thật to, chứng kiến tình huống rất kỳ cục của buổi xem mặt, cô không nén được cảm giác buồn cười, tất nhiên, tiền đề là nhân vật chính của tình huống ấy không phải là cô, đây đúng là cái kiểu vui trên nỗi buồn của người khác điển hình nhất.
Chàng trai kia bước tới trước mặt An Hạ Dao và ngồi xuống, “An Hạ Dao, có còn nhớ tôi không, Diệp Ca đây!”
An Hạ Dao thấy Diệp Ca chìa tay về phía mình, nên cũng lịch sự bắt tay, cười và nói: “Thật ra, em cũng thấy rất quen, nhưng vì bây giờ anh đeo kính nên em sợ là mình nhận nhầm, cho nên mới không gọi!”
“Khà, khà!” Diệp Ca cười: “Lâu lắm rồi không gặp. Ổn chứ?”
“Rất ổn, em sắp kết hôn rồi!” An Hạ Dao trả lời với vẻ mặt tràn ngập hạnh phúc, rồi hỏi tiếp: “Còn anh? Vừa rồi hình như anh đang đi xem mặt!”
Diệp Ca nhún vai vẻ bất lực: “Đúng thế. ” Rồi anh nói với giọng tự trào: “Các cô gái bây giờ phần lớn khi nghe tôi nói là đi xe mô tô, ở cùng cha mẹ thì lập tức đều bỏ đi, đến cả cơ hội liên hệ lần sau cũng không cho, tôi thực sự rất đen!”
Mặc dù Diệp Ca nói có vẻ rất bất lực, nhưng thái độ thì lại không như vậy, An Hạ Dao cười phì, “Sao, nhà anh sa sút à?” Cần phải biết là, tuy gia đình Diệp Ca không phải kiểu kết hợp giữa “thương nhân và chính trị gia” như gia đình Diệp Trí Viễn, nhưng cũng thuộc loại doanh nghiệp đầu tàu trong chuỗi siêu thị XX. Mười năm nay, An Hạ Dao chưa bao giờ nghe nói các siêu thị đình đốn hoặc phải thay chủ, trong khi các tin tức về mở thêm chi nhánh hoặc tin vui khác thì thường xuyên thấy trên báo chí.
Diệp Ca cười, để lộ hàm răng trắng ngà, đáp với vẻ khiêm tốn: “Cũng tạm được, cuộc sống cũng bình bình. ”
“Thế mà anh lại đi nói dối con nhà người ta rằng mình không có xe?” An Hạ Dao chớp chớp đôi mắt đen, chỉ trích nghiêm chỉnh, nếu đã không phải là sa sút, thì với nền tảng hùng hậu của nhà Diệp Ca, anh đúng là triệu phú thế hệ thứ hai đích thực, đừng nói là xe, mà phải hỏi là anh đi loại xe gì!
“Nói rất thật lòng, gần đây anh đi xe mô tô thật mà. ” Diệp Ca tỏ bộ rất thật thà, lấy một chùm chìa khóa trong túi ra, đặt lên bàn, nói với vẻ buồn buồn: “Anh đâu có biết các cô gái bây giờ đều không thích xe mô tô, còn anh thì lại cảm thấy rất oách!” Nói xong, Diệp Ca bổ sung: “Hơn nữa, chiếc xe của anh cũng không hề rẻ!”
Ba chữ BMW lập tức hiện lên trong đầu An Hạ Dao, cô thấy rất kích động: “Sao anh lại giả bộ nghèo khổ thế?” Chỉ ba chữ ấy thôi cũng biết được chiếc xe ấy “rẻ” đến mức nào.
“Đâu có, chỉ là các người đẹp không cho anh cơ hội giải thích mà thôi!”
“Thế còn chuyện anh nói ở cùng với cha mẹ, không có nhà thì sao?” An Hạ Dao biết, có lẽ vì Diệp Ca thấy cô gái vừa rồi quá thực tế, nên mới cố tình trêu mà thôi, có điều đối xử như thế với đối tượng xem mặt thì không được.
“Anh đâu có nói là không có nhà. ” Diệp Ca đáp, càng với vẻ vô tội hơn, “Anh chỉ nói ở cùng với cha mẹ, có điều đó là tại biệt thự ở hoa viên đảo XX. ”
An Hạ Dao há hốc miệng: “Những biệt thự ở đó chẳng khác gì đại trang viên, diện tích chắc phải hàng ngàn mét trở lên?”
“Cũng gần như vậy. ”
“Diệp Ca, bây giờ anh làm gì?” An Hạ Dao thấy Diệp Ca gật đầu, xác nhận một lần nữa rằng anh là triệu phú thế hệ thứ hai, thì tò mò hỏi.
“Bác sĩ. ” Diệp Ca cười dịu dàng, “Ở Bệnh viện Chăm sóc, sức khỏe bà mẹ và trẻ em. ”
“Sao cơ? Anh là bác sĩ Khoa sản?” An Hạ Dao buột miệng kêu lên, trong đầu nghĩ tới đủ chuyện YY.
Diệp Ca khẽ ho vì bị sặc, vội giải thích: “Không phải, ở Khoa nhi của Bệnh viện Chăm sóc sức khỏe bà mẹ và trẻ em. ”
An Hạ Dao “Ồ” một tiếng, trong bụng thầm nghĩ, Diệp Ca đúng là hơi “quái”. Bác sĩ có lẽ phải đạo mạo, quy củ và nho nhã, còn Diệp Ca, tuy vẻ ngoài thì nho nhã nhưng lại đi xe mô tô, không có vẻ gì của một bác sĩ cẩn trọng, hơn nữa, anh là triệu phú thế hệ thứ hai, không dựa vào cha mẹ, cũng không kế tục nghề của gia tộc mà lại tới làm bác sĩ của Bệnh viện Chăm sóc sức khỏe bà mẹ và trẻ em. An Hạ Dao thực sự sửng sốt, có điều vẫn còn may, Diệp Ca là bác sĩ khoa nhi chứ không phải là bác sĩ khoa sản, nếu không thì cô càng sửng sốt hơn.
Diệp Ca nhấc cốc nước trắng trên bàn lên, uống một ngụm, nhướn mày hỏi An Hạ Dao: “Em nói là sắp kết hôn rồi, chồng em làm gì vậy?”
An Hạ Dao chớp mắt, đáp có phần ngượng ngùng: “Thật ra, anh cũng đã biết chồng em rồi!”
“Thế sao? Là ai vậy?” Diệp Ca tò mò hỏi.
“Diệp Trí Viễn!”
Diệp Ca không khỏi ngạc nhiên. Trong câu chuyện giữa An Hạ Dao và Diệp Trí Viễn, anh đã từng làm bia đỡ đạn, tất nhiên anh rất rõ toàn bộ sự việc xảy ra 10 năm trước, không những được chứng kiến cảnh chia tay quyết liệt giữa An Hạ Dao và Diệp Trí Viễn mà còn bị Diệp Trí Viễn đánh cho. Sau khi hai người ấy chia tay, với tư cách là sứ giả bảo vệ, anh đã ở bên An Hạ Dao một thời gian, giúp cô làm lành vết thương tình cảm. Anh cũng đã từng rung động trước An Hạ Dao, cũng đã ngầm bày tỏ tình cảm, nhưng không biết An Hạ Dao không biết thật hay giả vờ không biết, mà đã không đón nhận tình cảm của anh, hơn nữa còn nói rằng phải cố gắng học cho tốt, trước khi tốt nghiệp đại học thì không chấp nhận bất cứ tình cảm của người con trai nào nữa.
Diệp Ca là người lý trí, anh biết tình yêu âm thầm tuổi mới lớn của các chàng trai cô gái, theo thời gian sẽ trở thành những ký ức đẹp nhất trong lòng mỗi người, không nhất thiết phải nói ra, không nhất thiết phải cùng bên nhau, hơn nữa, anh mới đang học phổ thông trung học, đời người còn dài, sau này sẽ gặp những ai và những chuyện gì anh vẫn còn chưa biết, vì thế mà anh giữ một khoảng cách an toàn với An Hạ Dao.
Sau đó, anh tốt nghiệp và thi vào trường Đại học Phương bắc, thỉnh thoảng anh cũng gọi điện và liên lạc với An Hạ Dao qua QQ, nhưng sau ít lần lưu chuyển, QQ bị đánh cắp, điện thoại bị mất trộm và số điện thoại thất lạc, anh không liên lạc được với An Hạ Dao nữa.
Nếu không có sự tình cờ ngày hôm nay, Diệp Ca sẽ luôn nghĩ về An Hạ Dao là cô gái anh từng thầm yêu thời phổ thông trung học.
An Hạ Dao cũng vậy, trừ một số bạn bè đã để lại trong lòng mình những dấu ấn rất sâu đậm, còn lại ấn tượng về những người bạn bình thường khác cũng như những chuyện khác cũng phai nhạt dần theo năm tháng, bởi vì trong cuộc sống tiếp theo đó sẽ gặp rất nhiều người mới và chuyện mới, tất nhiên cũng sẽ có nhiều sự bắt đầu mới.
Một nhà văn nào đó đã nói rằng: những chuyện đã từng không quên sẽ dần dần bị lãng quên trong quá trình người ta cố nhớ về nó…
Tình cảm của An Hạ Dao đối với Diệp Ca thời phổ thông trung học có thể nói là thân hơn mức tình bạn bình thường, nhưng chẳng có cuộc vui nào không đến hồi kết thúc, vì vậy chẳng nên cố công tìm kiếm lại làm gì, hãy cứ để cho nó thuận theo tự nhiên.
Tất nhiên, có thể tình cờ gặp lại nhau sau ít năm, có thể hỏi han nhau đôi điều và cùng nhau trò chuyện vui vẻ, như thế cũng khá vui rồi.
Chuông điện thoại của An Hạ Dao vang lên, cô nói một câu xin lỗi, rồi mở máy nghe: “A lô!”
“Vợ yêu ơi, em đang ở đâu đấy?” Giọng của Diệp Trí Viễn vang lên trong điện thoại.
“Đang nói chuyện với bạn ở quán cà phê. ” An Hạ Dao nở nụ cười hạnh phúc.
“Bạn? Bạn trai hay bạn gái?”
An Hạ Dao do dự một chút, rồi đáp thật thà: “Bạn trai. ”
“Ai vậy?”
“Anh học khóa trên. ” An Hạ Dao nhìn Diệp Ca, sau đó nói vào điện thoại: “Về nhà em sẽ nói với anh. Em tắt máy đây. ”
“Khoan đã, em đang ở đâu? Anh đang trên đường về nhà, anh sẽ tới gặp mọi người, tiện thể mời bạn em đi ăn cơm. ”
An Hạ Dao nói địa chỉ của quán cà phê, sau đó tắt máy, ngước mắt nhìn Diệp Ca, mỉm cười, “Một lát nữa, Diệp Trí Viễn sẽ đến. ”
Diệp Ca gật đầu: “Thấy em cười ngọt ngào như vậy thì đủ biết bây giờ em đang rất hạnh phúc, nhưng mà đừng làm kích động người lẻ loi bị đối tượng gặp mặt chê này nhé, trái tim anh không chịu được những kích động đó đâu. ”
An Hạ Dao: “Bị đối tượng gặp mặt chê, đó chẳng qua là vì anh yêu cầu quá cao mà thôi. ”
“Anh có yêu cầu quá cao gì đâu?” Diệp Ca nói với vẻ đáng thương: “Là người ta yêu cầu cao đấy chứ, nên mới không chọn người không xe, không nhà như anh, còn anh thì rất dễ nhượng bộ. Hiện anh đang bị mọi người trong nhà thúc giục, nói rằng nếu anh không lấy vợ thì sẽ không cho anh đi làm nữa, nên đã sắp đặt cho anh đi xem mặt 24/24 giờ. ”
“Ha, ha…” An Hạ Dao cười trước những lời ấy, rồi tò mò hỏi: “Vậy anh thích con gái kiểu nào? Để em xem có ai phù hợp không sẽ giới thiệu cho. ” An Hạ Dao là như vậy, một khi mình đã hạnh phúc rồi thì lại hy vọng những người bạn gái còn độc thân bên mình cùng sớm thoát khỏi cảnh cô đơn và hạnh phúc cùng, và thế rồi trong đầu cô chợt nhớ đến Thất Hề, thấy rằng Diệp Ca và Thất Hề có khá nhiều điểm phù hợp với nhau.
“Em cười tươi như vậy, hình như em có cô nào phù hợp giới thiệu cho anh à?” Diệp Ca là người rất nhạy cảm, hỏi An Hạ Dao câu đó xong thì nói với vẻ rất nghiêm chỉnh: “Thật ra, anh không có yêu cầu gì, chỉ cần người ấy thấy có duyên với anh là được. ”
“Em có một cô bạn, mỗi lần em hỏi rút cuộc là có yêu cầu gì đối với đàn ông, cô ấy đều nói, thực sự không có yêu cầu gì, chỉ cần người nào có duyên với cô ấy là được. Nhưng, duyên là cái gì. Mọi người không cảm thấy nó là thứ rất khó nắm bắt sao?”
“Hà, hà, ý của cô bạn em rất hay đấy. ” Diệp Ca có vẻ phấn chấn: “Nào, nói cho anh biết về tình hình của cô ấy, chưa biết chừng cô ấy chính là món mà anh chờ đợi đấy!”

http://credit-n.ru/oformit-kredit-online.html http://credit-n.ru/about.html http://credit-n.ru/potreb-kredit.html

Bình luận

Bình luận

You can leave a response, or trackback from your own site.