Thư Viện Ngôn Tình » Yêu em bằng cả trái tim anh » Yêu em bằng cả trái tim anh | Chương 2

Yêu em bằng cả trái tim anh | Chương 2

Chương 2: Người khôn ngoan lần xem tỉ mỉ

     Đời người giống như một cuốn sách, kẻ ngu xuẩn lật giở qua quýt, người khôn ngoan lần xem tỉ mỉ.

 

“Nghe nói lớp cậu vừa có thầy giáo đẹp trai lắm phải không?”, trên đường tan học về, Lưu Gia Luân níu lấy cánh tay Triệu Thủy Quang hỏi.

“À, cực kỳ đẹp trai”, Triệu Thủy Quang nhớ lại tướng mạo cao ngạo của Đàm Thư Mặc.

“Oa, cậu đã nói đẹp trai, vậy chắc chắn phải đẹp trai khủng khiếp rồi, tiếc là thầy ấy không dạy lớp tớ”, Lưu Gia Luân bóp cổ tay, bộ dạng tiếc nuối.

 

Lưu Gia Luân là bạn thời thơ ấu của Triệu Thủy Quang. Chuyện kể rằng thời còn đi nhà trẻ, Triệu Thủy Quang học lớp Dâu, Lưu Gia Luân học lớp Chuối, vì Vương Tiểu Minh lớp Táo, hai người vung tay đánh nhau. Đến khi cha của Lưu Gia Luân và cha củ Triệu Thủy Quang được mời đến văn phòng giáo viên mới biết, thì ra đối phương là bạn thuở nhỏ của mình. Lưu Gia Luân và Triệu Thủy Quang được “ăn” bữa hạt dẻ[1], bị ấn đầu bắt phải xin lỗi đối phương ngay tại trận. Và thế là, sự kiện lần đó đã dẫn đến một đoạn nghiệt duyên.

Trừ tiểu học ra, hai người không học cùng nhau cấp hai. Đến khi Lưu Gia Luân thi đỗ vào ngôi trường Thập Trung này, hai người lại dính lấy nhau.

“Haizz, cậu đem mắt tớ qua đó mỗi ngày nhá!”, Lưu Gia Luân nói.

“Được thôi,ngày nào cũng dán mắt cậu vào mông tớ rồi mang đi!”, Triệu Thủy Quang nói giọng nghiêm chỉnh.

“Cậu đi chết đi!”

“Lưu Gia Luân, tối nay tớ  đi ‘Tô’, nếu mẹ tớ có hỏi, cậu nhớ nói là tớ học ở nhà cậu đấy nhé!”, Triệu Thủy Quang trước giờ luôn gọi tên Lưu Gia Luân, Lưu Gia Luân cũng gọi thẳng tên họ của Triệu Thủy Quang.

Triệu Thủy Quang nói:”Lưu Gia Luân, nếu tớ gọi cậu là Gia Gia, tớ sẽ nôn mất!”.

Lưu Gia Luân nói:”Cái đồ thối tha nhà cậu, tớ nôn trước thì có ấy!”.Tình bạn của con gái luôn quái lạ như thế.

Ban ngày, 1912 có vẻ là con phố giản dị chất phát, đường đá bóng loáng, những quán trà xây bằng đá, quán bar, quán KFC cũng không thoát khỏi phong vị cổ xưa. Rẽ phải chính là phủ Tổng thống có lịch sử hơn sáu trăm năm, đi tiếp là vườn mai, nơi Tôn Trung Sơn ở năm xưa. Giữa những tảng đá, lớp lá, trong làn gió thoảng, ý vị cổ xưa trăm năm lưu chuyển.

Đến tối, 1912 lại chuyển mình, trở thành khu phố náo nhiệt nhất. Ánh sáng lờ mờ của quán trà vỉa hè, ánh đèn rực rỡ của quán bar, tiếng chào hỏi ầm ĩ của nhân viên phục vụ đứng cổng, pha lẫn tiếng nhạc, ánh mắt của đàn ông phụ nữ, tư thế mờ ám, đèn đường nhập nhằng, mùi rượu bia phản phất. Chẳng trách từng có tờ báo nói, sau khi Nam Kinh có 1912, cuộc sống về đêm của thành phố này lùi lại trung bình một đến hai giờ đồng hồ.

“Triệu Thủy Quang, lần sau em còn mặc đồng phục trường đến ‘Tô’ nữa là chị sẽ đá em ra ngoài đấy!”, Hi Diệu túm lấy Triệu Thủy Quang – người đang mặc đồng phục hè của trường đang ngồi trong góc, bưng ly nước trái cây uống ngon lành.

Triệu Thủy Quang ngẩng đầu, nheo mắt, nhìn Hi Diệu – cô gái xinh đẹp kiều diễm không thua gì mảng đen màu rực rỡ phía sau.

Hi Diệu buông người xuống ghế sô pha nơi Triệu Thủy Quang đang ngồi,thoáng chốc đã có phục vụ Tiểu Hàm bưng rượu đến cho Hi Diệu.

“Chà, chà, rốt cuộc là bà chủ đến có đãi ngộ khác”, Triệu Thủy Quang nghiêng người nhìn bàn tay khẽ lắc rượu của Hi Diệu, chiếc vòng tay mã não màu đỏ lóe sáng dưới ánh đèn mờ mờ.

Hi Diệu đặt ly rượu xuống “keng” một tiếng , chìa đầu ngón tay chọc vào đầu Triệu Thủy Quang: “Em tưởng chị sẵn lòng à, có người lúc đó nói thế nào nhỉ: Yên tâm em sẽ giúp chị! Nói láo,ngày ngày hại lão nương đây tan học một cái là tức tốc căng giò chạy đến đây, còn mình thì không thấy cọng lông nào!”.

Quán bar ‘Tô’ vốn dĩ là do nhóm người không có văn hóa Đông Dương mở, sau đó Đơn Dương chia tay Hi Diệu đi Vũ Hán, để lại ‘Tô’. Triệu Thủy Quang nhớ những lời mà Đơn Dương nói với Hi Diệu trước khi rời đi: “Thứ hữu hình bao giờ cũng biến mất trước tiên, cái thực đọng lại là thứ ngụ nơi đáy lòng”.

Hi Diệu quan Đông Dương trong một lần thi cuối kì sau khi vào học Học viện Nghệ thuật Nam Kinh. Mối quan hệ giữa họ luôn là những trận cãi vã ầm ĩ, vậy mà chia tay lại nhàn nhạt như mây trôi, nhẹ nhàng như gió thoảng.

Cuối cùng, Đông Dương có làm tổn thương Hi Diệu hay không, Triệu Thủy Quang không hay biết, trước giờ cũng chưa từng hỏi. Ai chẳng có nỗi niềm của riêng mình? Giữa bạn bè với nhau không phải cái gì cũng có thể nói thẳng ra hết, chí ít Hi Diệu của hiện tại sống rất muôn màu muôn vẻ.

Triệu Thủy Quang có hơi đãng trí, trong lúc ngẩn người đã cắn đầu ống hút bẹp dí.

“Hi Vọng sắp về rồi”, Hi Diệu dựa vào sô pha, không biết là nói với ai, những cảm nhận được một cách rõ ràng cơ thể cứng đờ của người bên cạnh. Cô không khỏi khẽ giấu một tiếng thở dài.

Triệu Thủy Quang ngồi thẳng người, thầm lẩm nhẩm cái tên ấy trong lòng.

Hi Vọng sắp quay về. Hi Vọng – người chiếm đoạt tất thảy hồi ức thời cấp hai của cô. Hi Vọng – người mắng cô là đồ ngốc. Hi Vọng – người nắm lấy bàn tay nức nẻ của cô trong những ngày đông buốt giá. Hi Vọng – nhéo mũi cô nói kẻ ngốc này bị cảm cúm trong mùa hạ. Hi Vọng –người từng là của Triệu Thủy Quang cô. Hi Vọng – ra nước ngoài. Hi Vọng – rời bỏ cô.

Hi Diệu nhìn cô gái mặc đồng phục trường có tiếng tăm ngồi thẫn thờ trước mặt, nhớ lại quang cảnh ba năm về trước, cậu em họ cao ngạo đến độ không coi ai ra gì nhìn thấy cô ngồi trong ‘Tô’, liền kéo tay cô gái mặc váy liền viền ren trắng đứng bên cạnh, nói với cô: “Hi Diệu, đây là Tiểu Quang nhà em!”. Cô nữ sinh vừa cười, vừa đá vào chân Hi Vọng nói: “Ai nói là nhà cậu, đầu heo”, rồi ngẩng đầu cười với cô, thoáng hiện đôi má lúm đồng tiền.

Sau khi, Hi Vọng ra nước ngoài, Hi Diệu lại một lần nữa nhìn thấy Triệu Thủy Quang trên phố, suýt chút nữa thì không nhận ra. Cô nữ sinh ấy đứng trên đường đợi xe,mặc áo phông trắng, quần bò ngắn màu đen,tóc ngắn,giản dị đứng giữa dòng người, hoàn toàn khác biệt với những nữ sinh có phong cách thời trang lóa mắt bên cạnh. Chỉ trong thoáng chớp ấy, Hi Diệu đã chú ý đến cô.

Rồi sau đó, hai người trở nên thân thiết, Hi Diệu được biết thực ra trong vấn đề ăn mặc, Triệu Thủy Quang thích càng đơn giản càng tốt. Cô ghét nhất màu hồng, nơ thắt thành bướm , thích nhất màu đơn, ngay đến trang phục có mảng sáng hoặc hoa văn thêu cũng khiến cô ca thán cả buổi. Triệu Thủy Qung luôn cau mày khi nhìn phong cách kết hợp vừa là quần bò vừa là tất bảy phân của Hi Diệu. Hi Diệu cũng thường cười nhạo phong cách đơn giản của Triệu Thủy Quang.

Triệu Thủy Quang nghiêm túc: “E đã qua cái thời giả vờ dễ thương rồi, nội tâm bình lặng với phong cách đơn giản, thoải mái được. Người xốc nổi mới nhìn trong nhìn ngoài,hận không thể mặc hết đồ lên người, suy xét hôm nay mặc gì ngày mai vận gì, cần kết hợp với loại bông tai nào, khuyên tai nào. Con người quá mức để ý đến bề ngoài như thế, mệt lắm”.

Mỗi lần trang điểm cho bản thân, Hi Diệu đều nhớ đến những lời này của Triệu Thủy Quang, và cũng sẽ nghĩ: Sự ra đi của Hi Vọng đã mang lại sự bình lặng cho Triệu Thủy Quang thật sao?

“Chị lên nhé, nếu mười phút nữa chị không quay lại thì hành động như kế hoạch ban đầu!”, Hi Diệu vỗ vai Triệu Thủy Quang để cô định thần lại, dứt lời, liền lẫn vào mảng màu muôn sắc muôn vẻ. Đây là ám hiệu của Hi Diệu và Triệu Thủy Quang. Hi Diệu là cô gái vô cùng ham chơi, chịu chơi, nhưng khó tránh khỏi kẻ thích gây sự. Trước kia đều là Đơn Dương xử lý giúp cô, hiện tại nhiệm vụ này rơi xuống đầu Triệu Thủy Quang.

Giống như Hi Diệu nói: “Có người nào đó lúc đầu đã nói: Yên tâm đi, em sẽ giúp chị!”.

Mỗi lần Hi Diệu nói lời này, Triệu Thủy Quang muốn cho mình một chưởng. ai kêu cô lúc đó nhanh mồm nhanh miệng hứa hẹn với Hi Diệu trước mặt Đơn Dương cơ chứ!

Đáng tiếc Triệu Thủy Quang không có bản lĩnh như đám côn đồ Đơn Dương, mỗi lần đều phải buộc lòng cùng Hi Diệu đóng giả tình yêu đồng tính.

Hi Diệu dạy cô phải nói chúng ta là “lei si bian” trước mặt sâu rượu hung thần ác sát, tiếng Anh là Lesbian!

Một lát sau, Triệu Thủy Quang nhận được tin nhắn của Hi Diệu hai chữ: C7.

Triệu Thủy Quang cam chịu số phận cởi bỏ đồng phục, chỉnh lại đai đeo trên cổ, bước vào thang máy.

Hờ, tầng ba này là khu phòng trang nhã, ánh điện lờ mờ chiếu trên tấm thảm hoa văn chìm. Do là khu VIP, mỗi phòng đều vô cùng kín đáo, thêm vào cá tính của nhóm người Đông Dương  tương đối biến thái, mọi cánh cửa đều là kính, nhưng vô cùng chắc chắn. Điều quan trọng hơn cả là, bên ngoài hoàn toàn không nhìn thấy gì xảy ra ở bên trong, bên trong lại nhìn rõ mồn một người đi ở ngoài hành lang. Triệu Thủy Quang kêu gào một tiếng, quả nhiên đã thỏa mãn cảm giác kích thích mà kẻ có tiền cần.

Hai gian C6,C7, Triệu Thủy Quang và Hi Diệu diễn chiêu này đã thành lão luyện, nên nha đầu ấy không hề căng thẳng.

Ấp ủ biểu cảm, đẩy cửa kính hét vào bên trong.

Bóp cổ họng gọi: “Cục cưng ơi”, cô vừa nhìn vào trong phòng bèn sửng sốt.

Một đám thanh nữ tú ngồi đó, nhưng lại không thấy mặt kẻ chuyên làm việc xầu Hi Diệu đâu!

Đám nam nữ đang uống rượu cũng ngẩn người, chỉ nghe tiếng “cạch” khe khẽ từ sô pha, khuy áo có họa tiết màu vàng lóe sáng, âm thanh của những viên đá va vào nhau.

Triệu Thủy Quang còn muốn đóng giả là kẻ nghiện rượu nữa kìa.Cô nhìn kĩ người kia trong góc sô pha, một tay gác lên ghế, một tay cầm ly rượu thủy tinh lắc đá bên trong, động tác thong dong.

Ánh sáng mờ đến độ không nhìn rõ mặt. Chỉ có thể thấy đường nét tuấn kiệt trên mặt người kia. Chỉ với đường nét khuôn mặt như thế thôi cũng đủ để Triệu Thủy Quang nhận ra ngay tức thì!

Đó chẳng phải Đàm Thư Mặc mới gặp buổi sáng thì còn ai vào đây nữa! Giờ phút này, Triệu Thủy Quang không biết làm thế nào cho phải.

Người đàn ông có đôi mắt phượng thoạt tiên cười, sau đứng dậy, nói: “Em gái nhỏ, người nào là cục cưng của em?”.

Người ngồi đó cũng cười, khóe mắt Triệu Thủy Quang liếc nhìn người kia – đang ngồi trong góc sô pha, chừng như chăm chú vào ly rượu trên tay.

Cô thở phào nhẹ nhõm, đang muốn giả ngây giả dại tính bài chuồn thì nghe thấy giọng Hi Diệu: “Darling, sao lại đi nhầm đường thế hả, đã nói với em bao nhiêu lần là đừng uống nhiều như thế mà không chịu nghe!”.

Hi Diệu vừa kéo Triệu Thủy Quang ra ngoài, miệng càm ràm: “Nhà tôi ấy mà, cứ uống nhiều vào là chạy lung tung ngay, mọi người cứ tiếp tục, xin thứ lỗi, về phần tối nay cứ tính vào hóa đơn của tôi!”.

Triệu Thủy Quang nhìn chằm chằm vào vào bàn tay Hi Diệu đang kẹp lấy mình, hận không thể rút ra.

Hi Diệu cười xòa, đóng cửa, không bỏ qua thái độ kinh ngạc đến độ chim có thể bay vào trong miệng củ đám người kia lúc cánh cửa khép lại.

Nhưng cô và Triệu Thủy Quang đã quen, mỗi lần Hi Diệu đều nói chúng ta áp dụng chính sách tấn công nhanh, nói toạc móng heo, thừa dịp không chuẩn bị, đóng cửa chuồn.

Hi Diệu khoe tài: “Hôm nay sao lại đến lượt chị cứu em thế hả?”.

Triệu Thủy Quang tức giận: “Chị không ở C7, chết ở đâu rồi?”.

Hi Diệu khó hiểu,nói: “Chị có mà,đợi cả buổi không thấy em đến , đành tự chuồn ra ngoài, vừa ra thì thấy em đứng phía đối diện!”.

Triệu Thủy Quang nhìn C5 bên trái, C6 bên phải, hối hận đến xanh ruột.

Nghẹn hồi lâu, cô mới buông câu: “Ai phát minh ra kiểu sắp xếp số phòng theo chẵn lẻ vậy!”.

Hi Diệu kéo cô, vừa đi vừa cười, ra vẻ thông minh: “Xem kìa, may mà chị đã xuất hiện để cứu vớt em!”.

Triệu Thủy Quang nhìn khuôn mặt mang ơn đội nghĩa của Hi Diệu, chìa tay nhéo: “Thầy giáo lớp chúng em đang ngồi trong đó! Lần này thì hay rồi, thiếu nữ ăn chơi gắn thêm cái mác đồng tính luyến ái!”.

Hi Diệu nghe thế bỗng chốc hớn hở, ngoảnh đầu nói: “Đâu, đâu, chị đi xem nào!”.

Triệu Thủy Quang cảm thấy nói với Hi Diệu chuyện này đủ vinh quang để ngồi lên ngai vàng thứ hai cho mấy chuyện lớn cô đã làm trong một buổi tối của cuộc đời!

Cô vội vàng kéo tay Hi Diệu rời đi. Sinh viên đại học đã không hiểu nổi Triệu Thủy Quang – học sinh chuẩn bị thi đại học như cô phải trải qua cuộc sống gian khổ nhường nào!

______________

Chú thích:

[1] Bị người khác cốc đầu dạy dỗ

Hết chương 2

Bình luận

Bình luận