Thư Viện Ngôn Tình » Yêu thầm hương bơ sữa » Yêu thầm hương bơ sữa | Chương 32

Yêu thầm hương bơ sữa | Chương 32

Chương 32:

Chuyển ngữ: Q

Biên tập: Iris

Cuối tháng Chín, chớm thu đến với thành phố đúng như đã hẹn, bầu trời trong xanh cao vời vợi, một màu xanh trong vắt không một gợn mây. Cây mộc quế dưới tòa nhà giảng dạy vừa chớm nở, cửa sổ lớp học mở đưa hương thơm quế ngào ngạt thoảng qua theo làn gió.

Kẽo cà kẽo kẹt tiếng quay của chiếc quạt trần cũ kĩ, văng vẳng bên tai tiếng phấn viết lên bảng đen, tiếng bút mực sột soạt ghì xuống trang giấy, cùng với giọng thuyết trình hùng hồn của Diêm Chí Bân trên bục giảng.

Lâm Hề Trì phân tâm, cúi đầu viết đi viết lại bốn chữ số trên trang giấy nháp.

1024.

Nhận ra có cái đầu bên cạnh đang tiến đến gần, Lâm Hề Trì lập tức hoàn hồn, đóng quyển vở lại, bình tĩnh nhìn lên bảng ra vẻ chăm chú ghi chú vào giáo trình.

Nhưng dường như đó chỉ là ảo giác của cô. Hứa Phóng đang chăm chỉ ngồi viết ghi chú, đôi môi anh hơi mím lại toát lên vẻ nghiêm túc. Mái tóc ngắn hơn nhiều để lộ cái trán cao cao, trông sức sống hon hẳn.

Lâm Hề Trì vỗ vỗ má mình, tập trung lắng nghe giảng bài.

Ngày mai là Quốc khánh trùng vào thứ Bảy nên nhà trường không điều chỉnh thời gian hay bố trí lịch học bù, vì vậy sinh viên được nghỉ đủ bảy ngày theo quy định của Nhà nước.

Trong kí túc xá, ngoại trừ Trần Hàm thì ba người còn lại đều là sống ở tỉnh R, về nhà rất dễ dàng, do đó những người có thể về đều về cả.

Nhà Trần Hàm cách trường khá xa, bay đi vay về cũng mấy ba tiếng đồng hồ, việc đi lại vất vả. Tuy nhiên kì nghỉ lễ lần này kéo dài tận một tuần, cô nàng đắn đo do dự mãi cuối cũng vẫn quyết định về quê.

Chỉ còn duy nhất Lâm Hề Trì.ở lại kí túc xá.

Cô đã lên kế hoạch cho một tuần ngày lễ này từ lâu, theo lời giới thiệu của trưởng ban, có một quán trà sữa ngoài trường học đang tuyển nhân viên tạm thời trong kì nghỉ lễ Quốc khánh. Lâm Hề Trì kết bạn WeChat chủ quán, sau khi đọc yêu cầu tuyển dụng quyết định đăng ký.

Quyết định đi làm bán thời gian thế này chủ yếu là vì có quá nhiều thời gian rảnh trong kì nghỉ, vì thế Lâm Hề Trì muốn làm để giết thời gian, đồng thời cũng vì đang viêm màng túi.

Vụ cá cược giữa cô và Hứa Phóng đã chấm dứt, số tiền sinh hoạt ba nghìn tệ cô đưa cho anh trước đó đã tiêu tiêu hết, thậm chí còn tiêu phạm vài trăm tệ của anh.

Tuy cô không định trả lại nhưng điều này gióng một hồi chuông cảnh báo cho cô rằng nếu còn tiếp tục vung tiền hoang phí như vậy thì ba nghìn tệ cũng chẳng đủ cho một tháng. Vấn đề là chỉ còn một tháng nữa là sinh nhật Hứa Phóng, cô phải tiết kiệm tiền để mua quà cho anh.

Năm ngoái hai người đều không quá để tâm sinh nhật của đối phương, Lâm Hề Trì càng vô tư hơn. Nhớ đến thì vơ tặng đại cho anh một thứ gì đó như một cái bút không nắp, một lon Coca uống vơi nửa, hay cái đồng hồ cũ đã qua tay cô nửa năm chẳng hạn.

Nhưng năm nay chắc chắn phải khác.

Nếu cô tiếp tục như thế thì chẳng khác nào tự dâng Hứa Phóng vào vòng tay người khacs.

Trong lúc Lâm Hề Trì còn thơ thẩn giữa dòng suy nghĩ, tiếng chuông vào học vang lên. Diêm Chí Bân cố dạy nốt thêm một lúc nhưng thấy sự nhốn nháo của đám sinh viên đành cho nghỉ.

Lâm Hề Trì cúi xuống thu dọn đồ xong rồi chào tạm biệt Tân Tử Đan và Diệp Thiệu Văn. Hứa Phóng ngồi bên cạnh đợi cô, hai chân dài gác lên thanh sắt trước bàn.

Hứa Phóng mấp máy môi, thản nhiên hỏi:

– Bảy ngày nghỉ mày định làm gì?

– Tao đi làm thêm. – Lâm Hề Trì đứng dậy, nói thật với anh – Ở ngoài trường, làm trong bảy ngày nghỉ thôi.

– Mày rảnh rỗi quá nên đi làm thêm à? – Hứa Phóng nhăn mặt hỏi.

Hai người vừa nói chuyện vừa đi ra ngoài.

– Tao rảnh mới đi làm thêm đấy. – Lâm Hề Trì lục tìm chìa khóa xe đạp trong cặp sách, hỏi – Hay là mày cũng đi làm cùng tao đi, mày thừa thời gian mà, ngày nào cũng rảnh rỗi đến phát sợ.

Hứa Phóng chỉ nhìn cô và không nói gì.

– Ê đợi tao, tao xem tin nhắn đã. – Lâm Hề Trì mở di động xem lịch sử trò chuyện với chủ quán trà sữa – Yêu cầu hòa đồng vui vẻ và kiên nhẫn… Ê, mày có vẻ không phù hợp lắm.

– …

– Thời gian làm việc ít nhấ là bốn giờ một ngày, lương 15 tệ một giờ. Tao nghĩ mày sẽ lương quá thấp.

– …

Lâm Hề Trì tiếp tục đọc:

– Có tố chất nghề nghiệp…

Hứa Phóng đột ngột ngắt lời cô trước khi cô đọc xong, giọng điệu nhẹ nhàng trìu mến gai người:

– Trì Trì.

Hiếm khi nghe thấy anh gọi mình như vậy, Lâm Hề Trì hẫng mất một nhịp tim, nghiêng đầu nhìn anh với vẻ mặt kinh ngạc:

– Hả? Sao à?

– Đừng đi, mày không đạt yêu cầu đâu. – Hứa Phóng lấy chìa khóa xe đạp trong tay cô rồi nói tiếp – Mày không đủ tố chất.

Lê Hề Trì á khẩu.

Bình luận

Bình luận